Tôi đã chết. Chết ngay trên mảnh đất Thập Lý Trường Dương ở Thượng Hải, dưới tay một tên quân phiệt phương Nam. Nhưng điều khiến tôi đau lòng hơn cả cái chết, chính là sau khi tôi nằm xuống, những người tôi từng yêu thương nhất lại lén thở phào nhẹ nhõm. Họ nhận thanh vàng mà kẻ giết tôi trao, rồi dọn vào ngôi biệt thự kiểu Tây – thứ tôi đã đổi bằng chính mạng sống của mình. Trên môi họ nở nụ cười, vụng về che giấu mà chẳng thể nào che nổi. Tôi đứng trên cao, lạnh lùng mỉa mai dõi theo. Nếu các người không nỡ rơi lấy một giọt nước mắt vì tôi, vậy thì hãy nhả hết ra – từng miếng cơm, từng đồng tiền, từng hơi ấm từ căn nhà này. Hãy ói sạch những gì đã nuốt trôi bằng máu và xương của tôi.