Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 20: Hoàng Thúc Đành Đưa Người Đi Nuôi Cổ
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lo sợ Lâm Sơ ngồi lâu sẽ mỏi, Thẩm Thanh Yến dứt khoát bế cậu lên, đặt ngồi ngay trên đùi mình. Một tay hắn vòng qua eo, tay kia thong thả cầm một quả nho đưa đến tận môi.
Từ lâu Thẩm Thanh Yến đã quen việc cho Lâm Sơ ăn như thế, chẳng chút ngại ngùng.
Lâm Sơ theo bản năng cắn nhẹ quả nho, vị chua ngọt lan tỏa trong miệng khiến cậu tạm quên mất lý do vì sao vừa nãy tâm trạng lại chùng xuống.
Hạt nho còn bên trong, Lâm Sơ há miệng định nhả ra. Thẩm Thanh Yến như đoán trước, liền đưa tay ra đón.
Lâm Sơ nhẹ nhàng nhả hạt vào lòng bàn tay hắn. Vị Đoan Vương nổi tiếng kén sạch, vậy mà vẻ mặt vẫn thản nhiên, đón lấy rồi lấy khăn lau tay, tự nhiên như không có gì bất thường.
Hắn cúi mắt hỏi nhỏ: "Còn ăn nữa không?"
Lâm Sơ lắc đầu: "Chua quá."
Từ trước đến nay cậu chỉ thích đồ ngọt.
Nghe vậy, Thẩm Thanh Yến lại gắp một miếng bánh hồng mềm ngọt đút cho Lâm Sơ. Cậu cắn nhẹ từng miếng, đường trắng dính lại nơi khóe môi, Thẩm Thanh Yến liền đưa tay lau đi.
Hai người như quên mất xung quanh còn có người khác, trong mắt chỉ thấy nhau.
Đặc biệt là Thẩm Thanh Yến, đôi mắt phượng lạnh lùng giờ đây thoáng chút ấm áp, chăm chút Lâm Sơ với vẻ tận tụy dị thường.
Thẩm Hạc Quy và Tô Thanh Lạc: "......"
Họ bỗng thấy mình như thừa thãi.
Không thể nào, Hoàng thúc thật sự vậy sao?
Chẳng phải người này mắc chứng ưa sạch sẽ sao? Sao với Lâm Sơ lại khác hẳn? Vừa lau miệng, vừa chìa tay đón hạt nho… Đây vẫn là Thẩm Thanh Yến mà họ biết?
Không ngờ một khi Hoàng thúc đã sủng ai, thì chiều chuộng đến mức không kiêng nể gì.
Thẩm Hạc Quy liếc sang Tô Thanh Lạc, rồi lại nhìn sang Kiều Túc Tuyết đang bị lãng quên bên cạnh, lòng bỗng dưng thấy bất an.
Nếu hôm nay chỉ có mình hắn và Tô Thanh Lạc chứng kiến thì chẳng sao, nhưng khổ nỗi Kiều Túc Tuyết cũng ở đây.
Vừa nãy, Kiều Túc Tuyết còn đang trò chuyện với Lâm Sơ, chưa kịp chờ cậu hồi đáp đã bị hành động của Thẩm Thanh Yến ngắt lời.
Giờ này, sắc mặt Kiều Túc Tuyết rõ ràng đã xấu đi.
Từ nhỏ, y vốn kiêu ngạo. Dù bị bỏ lại ở Vọng Kinh, nhưng nhờ cha có công trạng, chẳng ai dám thất lễ. Hoàng thượng sủng ái, Thái tử đối đãi tốt, Thẩm Thanh Yến tuy lạnh lùng nhưng với y vẫn luôn nể mặt. Nếu không, lúc y trúng độc, Thẩm Thanh Yến đã chẳng lập tức tìm người nuôi cổ để cứu.
Thế mà hôm nay, trong mắt Thẩm Thanh Yến chỉ có mỗi Lâm Sơ. Y bệnh lâu như vậy, hắn không thèm hỏi một lời, lại chỉ quan tâm Lâm Sơ muốn ăn gì, thích gì.
Kiều Túc Tuyết âm thầm cắn chặt răng, cố nén cảm xúc ghen tuông trong đáy mắt, vẫn không chịu buông bỏ mà tiếp lời: "Lâm Sơ, dù thế nào, ta vẫn phải cảm ơn ngươi đã vì ta mà nuôi cổ. Ta biết việc này sẽ tổn hại thân thể, nhưng tất cả đều do Tuế An quá lo cho ta. Nếu ta tỉnh lại lúc đó, chắc chắn sẽ không để hắn làm phiền đến ngươi."
Từng câu chữ đều ám chỉ Thẩm Thanh Yến vì y mà đặc biệt tìm kiếm, vì y mà lo lắng đến cùng cực.
Nói xong, xung quanh chìm vào im lặng.
Lâm Sơ nuốt miếng bánh hồng còn trong miệng, không biết có phải do vị chua của quả nho còn vương lại hay không, lòng bỗng thấy chua xót lạ thường.
Cậu đã sớm biết, Thẩm Thanh Yến tìm mình nuôi cổ chỉ để cứu người trong lòng.
Hóa ra vị tiểu thế tử này chính là người mà điện hạ để tâm sao?
Nếu vậy, cậu không nên ngồi trên đùi hắn như thế, sẽ gây hiểu lầm không đáng có. Nghĩ đến đây, Lâm Sơ bỗng hối hận vì lúc nãy vì buồn bực đã vô thức ôm lấy Thẩm Thanh Yến.
Cậu liếc trộm sắc mặt u ám của Kiều Túc Tuyết, vội run run định đứng dậy khỏi người Thẩm Thanh Yến.
Nhưng vừa cảm thấy hơi ấm trong ngực rời đi, Thẩm Thanh Yến lập tức nhíu mày. Ngay khoảnh khắc mông Lâm Sơ rời khỏi đùi mình, hắn mạnh tay ôm chặt eo, kéo cậu trở lại sát ngực.
"Đi đâu?"
Lâm Sơ trong lòng thầm nghĩ: Đã ở trước mặt người trong lòng điện hạ mà còn dám ôm ấp người khác, chẳng trách điện hạ mãi chẳng thể tiến thêm bước nào.
Cậu lo lắng liếc nhìn Kiều Túc Tuyết, sợ y hiểu lầm, vội khẽ nói: "Thế tử gia nói quá rồi. Điện hạ vì ta mà chuộc thân, ta giúp điện hạ san sẻ chút lo lắng chỉ là việc nên làm thôi."
Ngụ ý mình chỉ là kẻ hầu việc, chẳng khác gì hạ nhân.
Ánh mắt Kiều Túc Tuyết dán chặt vào bàn tay Thẩm Thanh Yến vẫn còn đặt trên eo Lâm Sơ, sắc mặt tối sầm, y yếu ớt ho khẽ: "Tuế An chỉ là lo lắng quá, chứ tình cảm giữa ta và hắn từ nhỏ đã thân thiết, hắn không nỡ thấy ta gặp nạn... khụ khụ..."
Lúc này, sắc mặt y trắng bệch hơn cả Lâm Sơ, tiếc thay Thẩm Thanh Yến chẳng hề để ý, chỉ lo quan tâm Lâm Sơ có lạnh có đói không.
Nghe xong, Thẩm Thanh Yến khẽ nhíu mày.
Hắn không muốn Lâm Sơ hiểu lầm mình và Kiều Túc Tuyết có tình cảm đặc biệt: "Ngươi nghĩ nhiều rồi. Hôm đó, nếu bất kỳ ai trong các ngươi gặp nạn, ta cũng sẽ không đứng yên."
Một câu nói dập tắt mọi ám chỉ mơ hồ của Kiều Túc Tuyết, khiến không khí càng thêm kỳ lạ.
Thấy sắc mặt Kiều Túc Tuyết ngày càng tệ, Thẩm Hạc Quy vội hòa giải: "Thôi nào, nhắc chuyện này làm gì, chúng ta nói chuyện khác đi."
"Đúng vậy, Túc Tuyết, ngươi cũng biết tính Tuế An rồi, tốt xấu gì cũng bị hắn nói thành xấu." Tô Thanh Lạc cũng theo lời.
Thẩm Hạc Quy liếc nhìn Lâm Sơ, thấy Thẩm Thanh Yến giờ coi cậu như bảo vật, không nhịn được cười nói: "Huống chi, ngay cả một mỹ nhân nhỏ như thế này Hoàng thúc còn nỡ đưa đi nuôi cổ, nghĩ lại càng thấy rõ, Túc Tuyết à không, là chúng ta ngồi đây, ai cũng đều quan trọng trong lòng Hoàng thúc, cần gì phải tranh cãi?"
Nghe vậy, sắc mặt Kiều Túc Tuyết mới dịu lại chút ít.
Nhưng Thẩm Thanh Yến thì ngược lại, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.
Hắn cúi nhìn người trong lòng, lo cậu nghĩ ngợi, liền siết chặt vòng tay hơn. Lâm Sơ ngoan ngoãn ngồi yên trên đùi, thần sắc bình thường, chỉ là miếng bánh hồng kia mãi vẫn chưa ăn hết.
Ánh mắt Thẩm Thanh Yến trở nên lạnh lẽo, liếc sang Thẩm Hạc Quy đang đắc chí vì câu nói vừa rồi, trong lòng chỉ hận không thể đá ngay thằng nhóc này về Đông Cung.
"Thẩm Hạc Quy, im miệng thì không ai bảo ngươi câm đâu."
Sắc mặt Thẩm Thanh Yến âm trầm, nhưng lại chẳng thể phản bác.
Bởi dù hắn đối với Lâm Sơ có tâm ý gì đi nữa, thì sự thật hôm đó cũng không thể thay đổi. Nếu người trúng độc là Thẩm Hạc Quy, hắn cũng sẽ chẳng do dự để Lâm Sơ nuôi cổ.
Đó là chân lý không thể phủ nhận.
Mà Thẩm Thanh Yến từ trước đến nay không thích hối hận. Đã làm thì chỉ biết kiên định bước tiếp.
May mắn là việc nuôi cổ không đe dọa đến tính mạng Lâm Sơ – đó là điều duy nhất khiến hắn an tâm.
Sau khi Thẩm Hạc Quy và mọi người rời đi, Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ trở về phòng.
Thấy cậu mãi im lặng, trong lòng bất an, hắn khẽ nói: "Lâm Sơ, đừng để ý lời họ nói."
"Vâng." Lâm Sơ đáp nhỏ nhẹ.
Ánh mắt cậu thoáng chùng xuống, rõ ràng biết mình không nên nghĩ nhiều, nhưng trong lòng vẫn không khỏi nảy lên chút ghen tị. Ghen tị vì họ đều có vị trí trong lòng điện hạ.
Ghen tị vì Kiều Túc Tuyết vừa xảy ra chuyện đã có cả một nhóm người lo lắng, quan tâm.
Nhưng họ là bạn thân mấy chục năm của điện hạ, còn cậu, mới quen biết có một tháng.
Làm sao so sánh được? Bản thân vốn chẳng có tư cách để so.
Huống chi, cậu còn là một người sắp chết.
Thà rằng điện hạ đừng bao giờ đặt cậu vào lòng, bằng không, khi cậu ra đi, điện hạ sẽ càng đau đớn hơn.