Chương 44: Cưới ta đi, toàn bộ phủ Đoan Vương sẽ thuộc về ngươi

Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận

Chương 44: Cưới ta đi, toàn bộ phủ Đoan Vương sẽ thuộc về ngươi

Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù Thẩm Thanh Yến và Lâm Sơ đã rời đi, Kiều Tĩnh Nam vẫn đứng ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng của Lâm Sơ rất lâu, mãi sau mới hoàn hồi tỉnh.
Người này là ai? Thế gian sao lại có người giống Vân nương đến thế?
Kiều Tĩnh Nam không ngờ, chuyến vào cung lần này lại khiến ông gặp phải một người ngoài sức tưởng tượng như vậy.
......
Trên đường xa xa, Lâm Sơ không thể kiềm được lòng mình, vén rèm xe nhìn lại hoàng cung vài lần, đôi mày bất giác nhíu chặt.
"Sao thế?"
Lâm Sơ nghĩ đến Kiều Tĩnh Nam, không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc khó tả nơi con người ông. Dù chưa từng gặp mặt, thế nhưng lại sinh ra sự thân thuộc đến lạ thường.
"Điện hạ, vừa rồi người kia là ai?"
"Ninh Viễn hầu, cũng chính là phụ thân của Kiều Túc Tuyết." Thẩm Thanh Yến cho rằng ánh mắt của Kiều Tĩnh Nam khi nhìn Lâm Sơ hơi quá mức, bèn nắm tay cậu, nhẹ nhàng vỗ về: "Sợ rồi sao?"
"Không hề." Lâm Sơ lắc đầu: "Hóa ra ông ấy chính là Ninh Viễn hầu."
Vị tướng quân lừng danh, thần hộ quốc của Đại Thịnh, quả thật đáng ngưỡng mộ.
Kiều Túc Tuyết có được người cha như vậy, quả nhiên là phúc phận trời ban.
"Em thích kiểu nam tử như Ninh Viễn hầu?" Thẩm Thanh Yến thấy Lâm Sơ suy tư về Kiều Tĩnh Nam, không khỏi ghen tuông, giọng nói thoảng chút chua chát.
"Hả?" Lâm Sơ trợn mắt, ngây ngốc.
"Ông ấy tuổi tác đã lớn, sớm có vợ con, thay vì thích người như thế, sao không nhìn ta đi." Thẩm Thanh Yến nắm tay Lâm Sơ, đặt lên ngực mình: "Ta chỉ lớn hơn em ba tuổi, chưa vợ, cũng chẳng có thiếp. Em cưới ta đi, cả phủ Đoan Vương sẽ thuộc về em."
Lời tỏ tình đột ngột khiến Lâm Sơ đỏ bừng mặt, tai nóng ran.
Cậu thu tay lại, tim đập loạn nhịp.
"Điện hạ hiểu lầm rồi, em chỉ thấy Ninh Viễn hầu hơi quen thôi. Ông ấy tuổi tác đủ để làm cha em rồi, sao em có thể có ý nghĩ ấy chứ."
Nghe xong, Thẩm Thanh Yến mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhớ lại ánh mắt của Kiều Tĩnh Nam khi nhìn chằm chằm vào Lâm Sơ không chớp, hắn cảm thấy khó chịu vô cùng.
Lâm Sơ là báu vật của hắn, kẻ khác không được phép dám mơ tưởng.
Hắn nói thêm vài câu, có lẽ vì xa rời hoa U Đàm quá lâu, thân thể Lâm Sơ có phần mệt mỏi, bèn gối đầu lên đùi mình rồi ngủ thiếp đi.
Xe ngựa về tới phủ, Thẩm Thanh Yến lập tức bế cậu xuống, vội vàng đưa về phòng.
Vừa bước vào, mùi hoa nồng đậm ùa vào, Thẩm Thanh Yến lập tức chau mày. Bao lâu nay hắn chẳng thể quen được mùi hương ấy.
Hít phải hương hoa càng lâu, thân thể hắn càng tổn hại nặng nề.
Chỉ cần ngửi thôi, hắn đã cảm thấy ngực đau nhói khó chịu.
Hắn nghiến răng, đặt Lâm Sơ lên giường, kéo chăn đắp cho cậu, khẽ vuốt tóc trên trán, rồi cúi xuống hôn lên giữa hai đầu mày.
Dù ngực quặn thắt, hắn vẫn ôm Lâm Sơ cùng chìm vào giấc ngủ.
Ngày đại hôn sắp đến, lễ phục cưới cũng đã chuẩn bị xong, Thẩm Thanh Yến nóng lòng không chờ nổi, vội mang đến để Lâm Sơ mặc thử.
Càng gần đến ngày cưới, dung nhan của Lâm Sơ càng tốt hơn.
Khuôn mặt trước đây nhợt nhạt, mấy ngày nay đã hồng hào hơn nhiều, bệnh tình cũng thuyên giảm. Ngay cả Tạ Kỳ Vũ đến bắt mạch cũng nói thân thể cậu khá lên rất nhiều.
"Dược cổ vẫn còn trong người, nhưng mức độ nguy hại đã giảm đi nhiều. Chỉ cần thêm thời gian nữa, ép nó ra ngoài, Lâm Sơ sẽ được cứu."
Nghe vậy, cả Lâm Sơ lẫn Thẩm Thanh Yến đều vui mừng khôn xiết.
Lâm Sơ vốn không biết trước đây thái y từng chẩn đoán cậu không sống nổi quá một tháng. Giờ thoát khỏi sự hành hạ của dược cổ, đối với cậu mà nói, đó quả là chuyện tốt vô cùng.
Còn Thẩm Thanh Yến thì thầm cảm tạ trời phù hộ, bởi nhờ vậy mà mạng sống của Lâm Sơ mới được cứu vớt kịp thời.
"Nhưng mà điện hạ, ngài..." Tạ Kỳ Vũ liếc nhìn sắc diện suy yếu của Thẩm Thanh Yến, muốn nói rồi lại thôi: "Những gì cần nói ta đã nói hết, mong điện hạ tự chú ý nhiều hơn."
"Ta đều có chừng mực." Thẩm Thanh Yến ho nhẹ một tiếng, che giấu đi.
Hắn không muốn để Lâm Sơ phát hiện điều gì bất thường.
"Điện hạ có chuyện gì sao?" Lâm Sơ không nhịn được hỏi: "Tạ lão thái y, có phải thân thể điện hạ có vấn đề? Ta cũng thấy gần đây điện hạ sắc mặt không ổn, có thể giúp ngài xem thử được không?"
"Điện hạ chắc chỉ là lao lực quá độ. Ta kê cho ngài ấy vài thang thuốc an thần, bổ khí." Tạ Kỳ Vũ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp: "Nhưng điện hạ tốt nhất đừng lúc nào cũng ở cùng Lâm Sơ. Dù sao cũng sắp thành thân, sau này có rất nhiều thời gian, không cần vội trong lúc này. Ngày nào cũng dính lấy nhau, sẽ hại đến thân thể điện hạ."
Lời nói mập mờ này khiến Lâm Sơ hiểu lầm.
Mặt cậu đỏ bừng ngay tức khắc: "Tạ lão thái y, ta với điện hạ không phải như ông nghĩ đâu."
"Lắm lời." Thẩm Thanh Yến lập tức ôm chặt Lâm Sơ: "Ngươi chỉ lo chữa khỏi bệnh cho Lâm Sơ là được, chuyện khác không cần bận tâm."
Tạ Kỳ Vũ chỉ biết lắc đầu, xách hòm thuốc rời đi.
Thẩm Thanh Yến chẳng những không nghe lời dặn, ngược lại còn càng dính Lâm Sơ nhiều hơn. Ngày nào cũng nhìn cũng không thấy đủ, luôn muốn ôm ấp hôn hít, chỉ vì lo thân thể cậu yếu nên vẫn chưa vượt quá giới hạn.
Chừng nào Lâm Sơ chưa hoàn toàn khỏi bệnh, hắn tuyệt đối sẽ không làm cậu mệt mỏi.
Trong phòng, Lâm Sơ khoác lên mình bộ hôn phục đỏ thêu hoa sen, dung nhan kiều diễm chưa tô son điểm phấn lại càng rực rỡ dưới ánh nến lung lay. Cậu dang hai tay, xoay một vòng trước gương, trên mặt nở nụ cười, nhìn về phía Thẩm Thanh Yến: "Điện hạ, có đẹp không?"
"Đẹp, rất đẹp."
Thẩm Thanh Yến đưa tay che mặt, lỗ tai lặng lẽ đỏ lên.
Ánh mắt hắn dán chặt trên người Lâm Sơ, một khắc cũng không rời đi được.
Giờ phút này hắn nào còn chút dáng vẻ lạnh lùng, thoát tục như ngày thường nữa. Trước mặt người khiến lòng mình rung động, hắn cũng chỉ là một phàm nhân đắm chìm trong tình yêu mà thôi.
Lâm Sơ cũng dâng lên niềm xúc động.
Chuyện thành thân này từ đầu đến cuối đều do Thẩm Thanh Yến lo liệu, cậu chỉ bị động tiếp nhận, vốn tưởng rằng bản thân không hề mong chờ gì. Nhưng khi khoác lên mình bộ hôn phục, nhìn thấy dung nhan mình trong gương đang nở nụ cười hạnh phúc, cậu bỗng cảm thấy, có lẽ mình thật sự có thể đạt được những điều mà trước đây đến nghĩ mình cũng không dám nghĩ.
Dù cho một năm sau cậu có chết đi thì đã sao? Ít nhất giờ khắc này, cậu đang hạnh phúc.
Điện hạ biết rõ cậu sống không được bao lâu, vậy mà vẫn kiên quyết muốn cưới cậu, thậm chí còn dám chống lại mệnh lệnh của hoàng đế. Như vậy thì cậu còn có gì phải sợ nữa?
Trong lòng Lâm Sơ sinh ra vô vàn dũng khí, khiến cậu cảm thấy từ nay về sau, bất kể có chuyện gì xảy đến, cậu cũng có thể dũng cảm đối mặt.
Cậu nghĩ, chờ đến ngày thành thân, nhất định phải nói rõ tâm ý của mình với điện hạ.
......
Hầu phủ Ninh Viễn.
Lần này Kiều Tĩnh Nam từ biên quan trở về, định ở lại kinh thành nghỉ ngơi một năm rồi mới đi. Ông chỉ mang theo thiếp là Giang di nương về kinh, còn các con khác vẫn để ở biên quan trấn thủ thay ông.
Nghe tin Kiều Túc Tuyết trúng độc chưa khỏi, tính mạng nguy kịch, Kiều Tĩnh Nam nóng ruột đến mức suốt đêm viết tấu, gấp rút trở về kinh.
Kiều Túc Tuyết là đứa con duy nhất của vợ cả - vong thê Dung Thanh Vân - sinh cho ông, cũng là người thừa kế tương lai của Hầu phủ Ninh Viễn. Dung Thanh Vân mất vì bệnh không lâu sau khi sinh Kiều Túc Tuyết.
Vì nhớ thương phu nhân quá cố, Kiều Tĩnh Nam càng yêu thương Kiều Túc Tuyết gấp bội.
Ông không nỡ để con chịu khổ nơi biên quan, nên để y ở lại kinh thành hưởng vinh hoa phú quý, còn các con khác thì theo ông chinh chiến.
Vốn dĩ ông cũng định để con gái trưởng ở lại kinh, nhưng tính tình nàng giống ông, thích cầm đao múa kiếm, một mực đòi theo ra trận giết địch, cuối cùng ông cũng chiều theo.
Trong phủ còn có lão phu nhân, cũng chính là mẫu thân của Kiều Tĩnh Nam, quanh năm ở Phật đường lễ kinh niệm Phật, không hỏi chuyện đời, rất hiếm khi xuất hiện.
Ngay cả khi cháu trai gặp chuyện, bà cũng không hề xuất hiện.
Kiều Tĩnh Nam đã quen với tính tình của mẫu thân, vừa về tới phủ thì đi thăm hỏi bà trước, sau đó mới dẫn người đến sân viện của Kiều Túc Tuyết.
Trước khi về, ông đã sai người đi tìm dược cổ.
Dược cổ tuy hiếm, nhưng không phải không thể tìm được. Sau khi tốn nhiều công sức, cuối cùng ông cũng tìm được một con, còn phải bỏ số tiền lớn để mời người nuôi cổ.
Có được dược nhân mới nuôi cổ, mạng của Kiều Túc Tuyết cuối cùng cũng được cứu.
Ông cho con trai đang hôn mê uống máu của dược nhân, nhìn sắc mặt vốn tái nhợt, xanh tím dần dần hồi phục, chỉ một nén nhang sau môi đã không còn tím bầm, lúc này ông mới nhẹ nhàng thở phào.
Đến đêm, Kiều Túc Tuyết tỉnh lại. Thân thể tuy vẫn yếu ớt, nhưng ít nhất tính mạng đã được bảo toàn.
Thấy cha mình xuất hiện, Kiều Túc Tuyết không khỏi kinh ngạc.
"Cha, người khi nào thì trở về?" Y cố gắng ngồi dậy, yếu ớt hỏi.
Kiều Tĩnh Nam hừ lạnh một tiếng: "Nếu ta không về, e rằng ngươi đã chết, còn chẳng có ai thu nhặt xác cho ngươi!"
Nghĩ đến việc Kiều Túc Tuyết trúng độc vì dính líu đến tranh đoạt ngôi vị Thái tử, ông vẫn còn thấy sợ hãi.
"Ta đã sớm bảo ngươi đừng thân cận quá với Thái tử, Đoan Vương, vậy mà ngươi không nghe. Rồi sẽ có ngày cái mạng nhỏ này cha ngươi cũng giữ không nổi."
Trong triều, vì Kiều Túc Tuyết thân thiết với phe Thái tử nên nhiều người cho rằng ông cũng đứng về phía ấy. Nhưng bao năm lăn lộn quan trường, ông đã quen giữ mình, nào có ý định cuốn vào vòng tranh chấp ấy, chỉ tiếc là con trai lại tự chọn phe.
Kiều Túc Tuyết biết mình đuối lý, không dám cãi lại.
Dù sao y vẫn còn sợ cha mình.
Kiều Tĩnh Nam nhìn y một cái, chỉ nói: "Ngủ sớm đi, dưỡng thân thể cho tốt."
Nói xong thì định rời đi.
Chỉ là khi nhìn khuôn mặt Kiều Túc Tuyết, hoàn toàn không giống Vân nương, ông không khỏi chau mày, trong lòng lại nổi lên cảm giác lạ lẫm.
Trong đầu ông hiện lên hình ảnh hôm ấy trong cung, người ngồi trong kiệu cùng Thẩm Thanh Yến kia.
Quá giống...
Nhớ lại những tin đồn gần đây ở kinh thành, đều nói Thẩm Thanh Yến muốn cưới một nam tử. Vậy thì người đó chính là cậu sao?
Trong lòng Kiều Tĩnh Nam thoáng chấn động. Sau khi rời phòng Kiều Túc Tuyết, ông lập tức tìm cận vệ, hạ lệnh: "Đi điều tra lai lịch của nam tử sắp thành thân với Thẩm Thanh Yến."
"Rõ."
......
Thời gian trôi qua rất nhanh, ngày mai đã đến ngày đại hôn. Vì kiêng kị quy củ, Thẩm Thanh Yến đành để Lâm Sơ ngủ ở phòng riêng.
Trong phòng, Liễu thị ở đó chăm sóc Lâm Sơ.
Ban đầu, khi biết Thẩm Thanh Yến muốn Lâm Sơ nuôi cổ, bà vốn không muốn để con gả cho hắn. Nhưng lúc bà hỏi ý con, Lâm Sơ lại nói: "Mẹ, điện hạ đối xử với con rất tốt, con là tự nguyện thành thân với ngài ấy."
Thấy nụ cười trong mắt con trai không giống như giả vờ, Liễu thị lại hiểu rõ mình chỉ là một thường dân nhỏ bé, làm sao có thể chống lại quyền thế ngút trời của Đoan Vương nên đành bất đắc dĩ đồng ý.
Trong lòng bà chỉ cầu mong Thẩm Thanh Yến đừng phụ bạc Lâm Sơ nữa là tốt rồi.
Bà giúp con sắp xếp lại đồ đạc trong phòng, trong lúc đó ngửi thấy trong phòng thoang thoảng mùi hoa, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Sơ nhi, đây là hoa gì vậy, sao mẹ ngửi thấy mùi này lại hơi choáng đầu?"
"Thật vậy sao?" Lâm Sơ kinh ngạc: "Đây là hoa U Đàm, điện hạ nói hương hoa này ngửi nhiều sẽ tốt cho sức khỏe của con, nên mới để trong phòng. Con cũng thấy từ khi có nó, tinh thần con khá hơn nhiều."
"Nếu thật sự có lợi cho con thì cứ để ở đây đi." Liễu thị cố dằn suy nghĩ muốn vứt nó ra ngoài: "Chỉ là mẹ ngửi vào thì thấy hơi khó chịu."
"Nếu mẹ không thích thì sớm về nghỉ ngơi đi, ở đây con không có việc gì đâu."
Liễu thị xoa xoa giữa mày, khẽ nói: "Vậy mẹ đi trước."
Bà như trốn chạy mà bước ra khỏi phòng, đến sân hít thở không khí trong lành, mới thấy cơn buồn nôn trong ngực giảm bớt nhiều.
Liễu thị vừa rời đi, Lâm Sơ lập tức chau mày.
Cậu nhìn đóa hoa U Đàm, trong lòng không khỏi nghi ngờ: hương hoa này khó ngửi đến vậy sao? Tại sao điện hạ chưa bao giờ nhắc đến?
Cậu gọi Uyển Hương đến, hỏi nàng: "Uyển Hương, ngươi thấy mùi hoa trong phòng thế nào?"
Từ sau khi Thẩm Thanh Yến để Uyển Hương chăm sóc Lâm Sơ, nàng rất ít khi bước vào phòng này. Vừa mới đi vào, ngửi thấy mùi hoa, nàng lập tức lấy tay che mũi, tim đập dữ dội, người cũng choáng váng.
"Công tử, hoa này là hoa gì vậy? Hương nồng quá, ngửi vào muốn buồn nôn."
Lâm Sơ nghe vậy, sắc mặt thoáng chốc cứng lại.