Nuôi Dưỡng Búp Bê
Chương 11: Lan Lạc muốn tìm bạn bè
Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Yyone
Thật chẳng thể nói chuyện đạo lý với lũ tiểu nhân này được.
Thích Triều kìm nén cơn giận, còn cô búp bê nhỏ vẫn vùi đầu vào vai anh không hề nhúc nhích, đứa bé nhà anh càng tức tối biết bao. Thích Triều bực mình hừ một tiếng, bế Lan Lạc đứng dậy, xách đứa bé béo đang hả hê lên, định đi tìm phụ huynh của thằng nhóc để giải quyết chuyện này.
Thấy kẻ xấu dùng khuỷu tay kẹp đứa bé, đám tiểu nhân kia liền gào thét ầm ĩ, giọng trẻ con chói tai như muốn xuyên thủng tai người ta vậy.
Thích Triều thờ ơ, thà chúng gào càng to càng tốt, gào đứt họng vừa phải còn gọi được người lớn đến càng nhanh, khỏi phải tốn công tìm kiếm.
Chẳng bao lâu sau, phụ huynh của lũ chúng đã chạy tới.
Người đến là bà của đứa bé béo, mặc áo lụa sang trọng, dung mạo đoan trang, nhìn qua là người có học thức. Bà biết cháu mình gây chuyện, mắt thoáng chút ngượng ngập nhưng vẫn cố gượng gạo nói: "Thế nào, cháu tôi trông cũng đã hơn mười tuổi rồi, sao lại đẩy đứa bé kia mới mười tuổi đi?"
"Cậu nhìn xem, lũ nhóc này đều mới tám tuổi, con trai cậu đã lớn thế này rồi sao không chịu nhường nhịn các em?"
Thích Triều bật cười, giọng điệu sâu cay châm chọc: "Bà lớn hơn tôi mấy chục tuổi, sao bà cũng không nhường tôi chút xíu?"
Người ta chỉ nói lũ nhóc kia tám tuổi.
Còn đứa bé nhà anh mới chưa đầy hai tuổi, ai nhường ai chứ?
Thích Triều nhớ rõ trong buổi đấu giá, người dẫn chương trình đã nói qua: dù búp bê đã qua ba đời chủ nhân, nhưng tuổi thật của nó chỉ mới một năm rưỡi.
Bà lão mặt đỏ tai bừng, mắng Thích Triều không biết xấu hổ.
"Cháu tôi chơi xích đu ở đây, đứa cháu không nói không rằng đã đẩy ngã nó, bà còn mắng tôi không biết xấu hổ?" Thích Triều không hề nhượng bộ, ánh mắt ngạo mạn như kẻ cầm đầu giang hồ. Anh nhếch môi, nhìn bà như kẻ địch. "Bà nói thế là bất công quá rồi."
Thích Triều cảm nhận lưng Lan Lạc cứng lại, thầm chửi một tiếng: "Quả nhiên đứa bé bị dọa sợ."
Anh vỗ nhẹ lưng búp bê, thì thầm: "Nhóc con, con đừng sợ. Ba chưa bao giờ thua trong chuyện cãi vã. Chờ ba chút, nhất định sẽ bắt bọn chúng phải xin lỗi con."
Nói rồi, anh thêm: "Ba cũng chưa từng thua trận đánh nào."
Thấy búp bê không còn căng thẳng như trước, trong lòng anh cũng nhẹ nhõm, quay lại tiếp tục tranh luận với bà già.
Dù trước đây anh từng giao chiến suốt mấy ngày mấy đêm với tên blogger thần kinh và lũ anh hùng bàn phím kia, nhưng đối mặt với bà già này, anh chẳng ngại ngần gì. Thậm chí vì sức khỏe của người già, anh còn tử tế mời bà uống ngụm nước.
Nhưng anh không biết rằng Lan Lạc đáng thương, suốt từ khi bị té khỏi xích đu, cậu nhóc giận dữ không thể kiểm soát, chỉ có thể trốn vào lòng Thích Triều để che giấu sát khí của mình. Bây giờ nhìn hành động của anh, cơn giận của Lan Lạc bỗng tan biến.
Lan Lạc nhìn ngực Thích Triều phập phồng, vẻ mặt tối sầm. Cậu nhóc không hiểu tại sao anh lại tức giận.
"Con cái nhà ai bị thương thì người lớn nhà ấy chả xót? Mỗi đứa cháu bà là vàng bạc à?" Giọng người đàn ông cười nhạt. "Thưa bà, đối với tôi, con trai tôi quý giá gấp ngàn lần đứa trẻ nhà bà."
"Con trai tôi quý giá hơn đứa trẻ loài người sao?" Lông mi Lan Lạc rung rung.
Không phải.
Dù quần áo che kín khớp nối hình cầu, Lan Lạc vẫn chẳng phải là một đứa bé loài người.
Búp bê mãi mãi không thể so sánh với con người.
Thích Triều đã sai.
Lan Lạc nghĩ vậy, nhưng ánh mắt cậu nhóc lại sáng lên.
Cậu nhớ lời anh vừa nói, lòng kích động âm thầm, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
Thân nhiệt của búp bê rất thấp, chẳng sợ lạnh nên cũng chẳng sợ mùa đông. Lan Lạc ngồi trên cánh tay Thích Triều, được anh ôm sát vào ngực mới nhận ra thân nhiệt con người cao đến thế, nóng hừng hực như lò sưởi cỡ lớn.
"Chủ nhân tốt quá." Lan Lạc vui vẻ nghĩ, nếu cha đến, nó sẽ thương lượng với cha để Thích Triều sống thêm vài ngày.
Gần sáu giờ, người ở công viên càng đông, người hóng chuyện cũng nhiều hơn. Thích Triều chẳng ngại chỉ trích, nhưng bà già da mặt mỏng, lại biết mình có lỗi, cuối cùng buộc đứa cháu phải xin lỗi Lan Lạc, sự việc mới chấm dứt.
Lan Lạc có vẻ đã bình tĩnh lại, không sợ hãi như trước, ngượng ngùng nhận lời xin lỗi. Thích Triều thấy búp bê nhỏ trở lại bình thường liền thở phào nhẹ nhõm.
Người bà kia có lẽ cảm thấy may mắn khi đứa bé nhà anh chẳng bị thương.
Nếu không, anh nhất định không dễ bỏ qua cho thằng bé béo kia.
Chuyện coi như xong, nhưng anh vẫn không quên lũ trẻ kia dám chế giễu Lan Lạc không có bạn bè.
Về đến nhà, ăn xong, anh quyết tâm chăm chỉ làm việc, lên tầng chuẩn bị thiết kế búp bê.
Lan Lạc đang ở tầng dưới xem hoạt hình, thấy Thích Triều đi lên phòng làm việc liền nhảy khỏi ghế sofa, lẽo đẽo chạy theo.
Sau vụ việc ở công viên, Lan Lạc dường như dính lấy anh nhiều hơn.
Thích Triều vui vẻ, nhẹ nhàng hỏi: "Nhóc con, con muốn chơi với anh em không?"
"Anh em?" Ánh mắt Lan Lạc ngơ ngác. "Lan Lạc có hai anh trai ạ."
Anh trai mà cậu nhóc nhắc đến hẳn là búp bê do Tiến sĩ chế tạo. Thích Triều mỉm cười, xoa xoa mái tóc vàng của cậu nhóc. "Ý ba không phải chỉ là anh em, mà còn là bạn tốt của con nữa."
Nói xong, anh lấy thằng bé béo làm ví dụ. "Bạn bè sẽ chơi cùng con, nghịch cùng con, bạn tốt sẽ luôn đứng về phía con."
Lan Lạc không hiểu lắm, nhưng cậu nhóc biết Thích Triều đang nói về lũ trẻ ở công viên kia, trẻ con loài người đều có bạn tốt.
Cậu nhóc cũng muốn có.
Thích Triều nhìn Lan Lạc gật mạnh đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Anh nở nụ cười. "Nếu Lan Lạc muốn, ba sẽ cố gắng!"
Lúc đầu Thích Triều định mở hoạt hình để cậu nhóc đỡ buồn chán, nhưng Lan Lạc lại lắc đầu từ chối. Cậu nhóc nhìn chăm chú tờ giấy vẽ, rõ ràng muốn xem anh vẽ tranh.
Thích Triều khẽ cười, kéo ghế dựa ra cạnh mình cho Lan Lạc dễ quan sát.
Lan Lạc như chú mèo nhỏ nằm ghé lên bàn, đôi mắt dõi theo từng cử động của Thích Triều.
Bút chì than phác họa đường cong cấu tạo thân thể búp bê, mặt trước, mặt sau, mặt bên cùng đủ các con số chia tỉ lệ ứng với từng đường.
Đây là Thích Triều đối chiếu tỉ lệ của búp bê, người trong nghề nhìn là hiểu, nhưng người bình thường khó mà nắm bắt.
Dù Lan Lạc là búp bê, nhưng không có nghĩa cậu nhóc hiểu được mấy thứ này. Thấy vẻ mặt ngơ ngác của búp bê nhỏ, Thích Triều nghĩ ngợi, lấy ra một tờ giấy mới, tô tô vẽ vẽ, chưa tới mười phút đã phác họa ra một búp bê nhỏ theo phong cách chibi.
Trong đầu Thích Triều hình dung hơn ngàn ý tưởng về tính cách, phong thái của búp bê, đồng thời vẽ hơn trăm bản nháp. Bây giờ chỉ cần phác thảo sơ sơ cũng khắc họa được nét nổi bật của búp bê.
Trên tờ giấy, một cậu nhóc tóc trắng bản chibi đeo mặt nạ hồ ly nửa mặt, nhìn chằm chằm chú ốc sên bò chậm chạp, ngồi xổm trên mặt đất, nở nụ cười lộ hai chiếc răng nanh nhòn nhọn.
Thích Triều đặt tờ giấy trước mặt Lan Lạc, cười nói: "Con đừng xem cái kia nữa, qua đây coi cái này đi."
Lan Lạc gật đầu nhìn tờ giấy, không rõ cậu nhóc nghĩ gì. Thích Triều nghĩ búp bê nhỏ đang tò mò, liền cúi đầu tiếp tục cân nhắc tỉ lệ của nhóc con mới.
Anh vẽ búp bê chibi vì muốn dỗ dành Lan Lạc, nếu muốn tạo ra búp bê có tỉ lệ như cậu nhóc thì cần phải trau chuốt từng chi tiết.
Nói thật, đời trước Thích Triều chưa từng làm búp bê tỉ lệ 1:1 như thế này, ngoại hình càng giống con người thì việc chế tạo càng phải tỉ mỉ và khó khăn gấp bội. Đối với anh cũng là một thử thách không nhỏ.
Nghiên cứu suốt hồi lâu đã đến tám, chín giờ tối.
Thích Triều ngẩng đầu nhìn giờ, vội vàng dỗ búp bê nhỏ đi ngủ, chờ cậu nhóc ngủ rồi mới quay về phòng làm việc.
[Xin chào ký chủ.]
Thích Triều vừa ngồi xuống thì nghe thấy âm thanh hệ thống, anh cười cười. "Mừng cô về, đúng lúc đó."
Trong biển ý thức, ánh sáng xanh nhấp nháy quanh người hệ thống, nhưng nó không nói, nó đã về từ một giờ trước, chỉ vì búp bê ở đây mà run lẩy bẩy chẳng dám hé môi.
Chỉ cần không nói ra, chẳng ai biết nó hèn thế nào. Hệ thống vội vàng chuyển đề tài sang vấn đề kiếm tiền. "Sau khi Tổng cục tiến hành kiểm tra, tác phẩm của ngài đều đạt chuẩn. Dựa vào mức độ hoàn thành khác nhau, các bản thiết kế sẽ đổi được điểm tích lũy khác nhau."
Thích Triều khá bất ngờ khi mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy. Anh không có ý kiến gì với tiêu chuẩn của hệ thống, có thể hợp tác với chợ giao dịch đã là may mắn ngoài mong đợi rồi.
"Kiếp trước ngài có tất cả 56 bản thiết kế trang phục chưa công bố, 30 bản cấp C, 15 bản cấp B và 11 bản cấp A. Mỗi cấp bậc lần lượt đổi theo thứ tự tương đương là 50, 80, 100 điểm tích lũy." Hệ thống nói. "Xin hỏi ký chủ có xác nhận giao dịch không?"
"Xác nhận." Thích Triều vừa dứt lời đã nghe thấy thông báo tài khoản trên quang não.
"Tự động khấu trừ tiền trên chợ giao dịch, đổi điểm tích lũy thành tiền tệ Lam Tinh. Hiện tại ngài có bảy mươi chín vạn tám nghìn tiền sao, mời ký chủ kiểm tra."
Thích Triều vui vẻ, tốc độ thật chóng mặt.
Hệ thống chưa từng nhận được nhiều điểm tích lũy thế này, không nhanh sao mà được, chỗ này đủ để đổi kha khá dung dịch năng lượng cao cấp rồi.
Nhận được lợi ích, hệ thống càng ngày càng quý Thích Triều. Vốn Tổng cục còn không muốn giao dịch với thợ thủ công, nhưng sau khi nó vừa đọc số hiệu thế giới thì Tổng cục lập tức đồng ý, nó còn chẳng phải làm gì đã ôm được một đống điểm tích lũy.
Hệ thống càng nhìn ký chủ càng vừa mắt, thấy ký chủ vẫn vô tư vô cảm mà cưng chiều ác ma kia, nó lại chột dạ, muốn cứu ký chủ một mạng.
Hệ thống đang định tìm cách nhắc nhở, chưa kịp mở miệng thì quang não trên bàn đã tinh một tiếng, màn hình hiện lên hình đại diện quen thuộc, hệ thống lại tiếp tục nhắm mắt giả chết.
Tiến sĩ: [Tin nhắn ngài gửi mới chỉ được một nửa, xin hỏi có chuyện gì xảy ra sao?]
Tiến sĩ: [Xin lỗi, vì mãi không thấy ngài nhắn tiếp nên có hơi lo lắng.]
Lúc đứa bé ngã khỏi xích đu, Thích Triều đang nhắn dở với thợ chế tác, sau đó vội vàng bận bịu nên chưa kịp xem tin nhắn trên quang não, cũng chưa nhắn nốt câu.
Thấy thợ chế tác gửi hai câu này, trong lòng anh bỗng cảm thấy ấm áp, không nhịn được cảm thán với hệ thống còn chưa rời đi. "Cha con Lan Lạc giống nhau thật, vừa mới sinh ra đã biết lo lắng cho người khác."