Chương 16: Lan Lạc - đứa trẻ ngoan ngoãn nhất thế giới

Nuôi Dưỡng Búp Bê

Chương 16: Lan Lạc - đứa trẻ ngoan ngoãn nhất thế giới

Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: YYone
Không ngờ hai con búp bê lại do cùng một người tạo ra.
Lan Lạc cao một mét hai, dung mạo tinh tế, đôi mắt xanh lam trong vắt, mái tóc vàng óng ánh, mềm mại. Mỗi khi cậu nhóc cười, nụ cười ngọt ngào hơn cả kẹo, khiến người ta không khỏi nghĩ đến thiên sứ.
Nhưng trong phòng làm việc còn có một con búp bê khác, trông thật kỳ dị và đáng sợ. Nó mặc bộ âu phục đen, cao gần một mét sáu, toàn thân quấn đầy băng vải. Ngay cả mái tóc cũng được băng kín, chỉ để lộ một bên mắt phải màu đen vô hồn, kỳ lạ.
"Anh." Lan Lạc gọi nhẹ nhàng.
"Ừ." Giọng nói của búp bê hơi khàn khàn.
Gặp nhau tưởng chừng như anh em nhưng lại chẳng hề thân thiết, mà giống như cuộc trò chuyện giữa cấp trên và cấp dưới hơn.
Đôi mắt xanh lam mở to, Lan Lạc lặng lẽ ngẩng đầu nhìn anh cả, ngoan ngoãn chờ lệnh.
Với Lan Lạc, mỗi lần anh cả xuất hiện đều là lúc nhận nhiệm vụ mới. Nhiệm vụ có thể do cha giao, cũng có thể do anh cả tự đề ra.
Nhiệm vụ của cha, Lan Lạc nhất định sẽ hoàn thành.
Còn của anh cả thì tùy tâm trạng.
Phòng làm việc trống trải, yên tĩnh đến đáng sợ.
Mấy giây sau, lớp băng vải trên môi dưới của Mạc Tư khẽ nhúc nhích, giọng nói khô khốc vang lên: "Bên kia đang gặp rắc rối. Cha dặn em phải tự quản lý tốt, đừng giết ai trước khi cha đến."
"Vâng."
Nghe xong yêu cầu của cha, Lan Lạc ngoan ngoãn gật đầu.
Gần đây, chủ nhân đối xử khá tốt, chưa có ý định sát hại hắn.
Phòng làm việc lại chìm trong im lặng.
Lan Lạc nhìn anh cả chằm chằm.
Mạc Tư dùng con mắt duy nhất lạnh lùng quan sát Lan Lạc - đứa trẻ đáng yêu, dường như đang cân nhắc mức độ tin cậy trong lời hứa của cậu nhóc. Lan Lạc không đáng tin, nói chính xác hơn, trong tất cả những đứa trẻ do cha tạo ra, tin bất cứ ai cũng được, trừ Lan Lạc.
Lan Lạc thích giả vờ ngoan ngoãn, vô hại nhưng lại là đứa nóng tính nhất trong số những đứa trẻ. Một giây trước cậu nhóc còn nũng nịu với người khác, giây sau đã có thể vì một chuyện nhỏ mà cười tươi móc tim người ta. Tính cách cực kỳ thất thường, khó lường.
Chính vì tính khí thất thường này mà nhiều nhiệm vụ đã thất bại.
Lần này là lệnh của cha nên không thể có sai sót.
Mạc Tư chậm rãi tiến đến bên cạnh Lan Lạc, khom người xuống, túm lấy mái tóc cậu nhóc. Con mắt đen kỳ dị nhìn chằm chằm, nhấn mạnh: "Đừng gây chuyện trước khi cha đến."
Anh nói chậm rãi, toàn những lời vô ích nhưng ánh mắt của Lan Lạc lập tức u ám.
Mạc Tư cố tình nhắc lại, như muốn ám chỉ nhóc là một đứa trẻ hư đốn vậy.
Lông mi của Lan Lạc khẽ run, cậu nhóc mím môi, che giấu sự u ám và nỗi tủi thân khó phát hiện. Nhóc là đứa trẻ ngoan, sẽ vâng lời cha. "Bao giờ cha đến?"
"Sớm thôi." Mạc Tư đứng dậy. "Anh sẽ gặp chủ nhân của em với tư cách trợ lý của cha."
Lan Lạc gật đầu. Mạc Tư nhìn chằm chằm cậu nhóc, không nói thêm gì, quay người bước vào trong lốc xoáy. Lốc xoáy xoay tròn, một cơn gió nhẹ thổi qua, phòng làm việc lại yên tĩnh.
Thích Triều đang ở tầng hầm, vui vẻ tập trung chế tác búp bê, không biết rằng đứa trẻ băng vải vừa đến rồi lại đi, càng không biết tâm trạng của nhóc con đang rất tệ.
Làm búp bê là nghề cũ của Thích Triều, hắn có thể chế tác ngay cả khi nhắm mắt. Hiện tại, hắn chỉ cần thêm bước truyền sức mạnh tinh thần.
Dù là nặn đất sét, khắc gọt chi tiết hay đổ khuôn, đều cần đến sức mạnh tinh thần của người chế tác.
Vòng tròn trong suốt trên mặt trước găng tay chuyên dụng loé lên ánh sáng xanh, đây là găng được trang bị cảm ứng sức mạnh tinh thần. Khi vòng tròn này sáng lên có nghĩa là sức mạnh tinh thần đang hoạt động bình thường.
Thích Triều vốn không quen vừa sử dụng sức mạnh tinh thần vừa chế tác, nhưng nhờ thiên phú nên nhanh chóng thành thạo.
Hắn tập trung làm phần đầu búp bê. Những ngón tay khéo léo với khớp xương rõ ràng đắp nặn đất sét, dao khắc tỉa cẩn thận, hình dáng đầu búp bê dần hoàn thiện.
Chế tác búp bê không phải việc ngày một, ngày hai. Là một thợ chế tác có kinh nghiệm, Thích Triều biết rõ phải tốn thời gian và khó khăn đến nhường nào.
Hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, Thích Triều thu dọn đồ đạc, đứng dậy về phòng nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, hắn lại xuống tầng hầm làm việc.
Hắn tiện thể lên tầng nhận hàng chuyển phát nhanh.
Hiện tại, nguyên liệu để làm búp bê mới đã đầy đủ.
Thích Triều nghe thấy âm thanh thông báo được thưởng một trăm điểm tích luỹ, khóe môi hơi nhếch lên.
Có còn hơn không, một trăm điểm tương đương với ba vạn tiền sao, cũng không ít.
Trên tầng, Lan Lạc học xong lại như mọi khi chạy đi xem hoạt hình.
Không biết có phải do hắn nghĩ nhiều không mà hôm nay Lan Lạc trông không ổn lắm.
Sáng nay hắn chuẩn bị đá năng lượng cao cấp, nhưng nhóc con chỉ ăn một ít. Tối qua ăn không nhiều, lẽ ra phải đói bụng nhưng khi Thích Triều hỏi, Lan Lạc lại nở nụ cười thiên sứ như thường lệ, nói mình không đói.
Thật ra, cậu nhóc không đói.
Mà là bị anh cả chọc tức no bụng rồi.
Thích Triều không biết nhóc con tủi thân nên mới không chịu ăn, hắn tin lời nhóc, nghĩ rằng mình nghĩ hơi nhiều thôi.
Nhưng tới trưa, hắn rời khỏi tầng hầm chuẩn bị cơm, Lan Lạc vẫn chỉ ăn vài miếng rồi thôi.
Rất kỳ lạ.
Đang yên đang lành sao nhóc con ăn ít vậy?
"Lan Lạc, con mới ăn hai miếng đã no rồi sao?" Thích Triều nhíu mày, đi tới bên cạnh xoa xoa đầu nhóc.
"Vâng." Lan Lạc cong mắt, vẻ mặt thoải mái như mèo con, dường như tâm trạng rất tốt.
Thích Triều loại bỏ khả năng do tâm trạng nên nhóc con không muốn ăn cơm, vậy thì chỉ còn một nguyên nhân, Lan Lạc bị ốm.
Búp bê sẽ bị bệnh sao?
Chắc là có, chỉ cần có sự sống là sẽ có khả năng.
Nhưng khi Thích Triều xem các bài viết trên diễn đàn thì không thấy chủ đề liên quan đến vấn đề này. Lần đầu tiên đăng bài trên diễn đàn lại chỉ nhận được một đống lời chế giễu.
Ông tới đây_lầu 1: [Ha ha ha ha búp bê bị ốm ha ha ha ha, chuyền cười đẳng cấp nhất năm nay, đố gì sánh bằng.]
Thu tửu thoại_lầu 2: [Tao cười ẻ. Chủ topic ngớ hả? Một đám búp bê làm từ đá thì sao mà ốm được? À đâu, có thể chứ. Búp bê không có trái tim thì chắc cũng tính là bị bệnh nhỉ?]
Trèo lên lầu_lầu 3: [Như tên, đám lầu trên để ông leo lên cái nào! Mấy người đừng có coi thường búp bê. Chủ topic đừng nghe đám đấy. Ăn ít có thể do không hợp khẩu vị, thử mua những viên màu khác đi, để các nhóc con thay đổi khẩu vị.]
Luôn có kẻ thiểu năng_lầu 4: [Lại nữa? Búp bê là bố mày à lầu ba? Còn đổi khẩu vị? Nóng thì kêu không có vị giác, lạnh thì lại kêu khẩu vị không hợp, đá năng lượng làm gì có mùi vị. Đọc thêm sách, bớt thể hiện mày kém cỏi đi.]
Sứ giả ăn dưa_lầu 4: [Cãi nhau hả? Đỉnh luôn, hóng hớt với nào, cắn hạt dưa.jpg]
...
Thích Triều nhìn bình luận, cau mày. Chuyện gì đây? Sao lại cãi nhau rồi?
Hắn chẳng thèm để ý mấy lời ồn ào, lướt từ đầu đến cuối thì rút ra được kết luận. Chỉ cần trái tim búp bê không có vấn đề thì búp bê sẽ không bị bệnh, cũng không phải do biếng ăn.
Thích Triều buồn bực.
Chẳng lẽ nhóc con không sao thật à?
Lan Lạc đang ngồi trên sofa, đung đưa hai chân, vui vẻ hào hứng xem hoạt hình, chẳng giống bị ốm chút nào cả.
Thích Triều suy nghĩ, vẫn quyết định đi hỏi thử chuyên gia. Hắn nhấp vào giao diện trò chuyện với Tiến sĩ, hỏi thăm vấn đề này.
Vài phút sau, bên kia vẫn không phản hồi.
Thích Triều bình tĩnh, dù sao không phải ai cũng canh sẵn quang não để nói chuyện với hắn. Tiến sĩ là người bận rộn, hắn hiểu được. Ngẫm một hồi, Thích Triều tìm hai thợ chế tác chuyên nghiệm mới add gần đây.
Bối Qua: [Chán ăn? Nó thích ăn thì ăn chứ? Quản nhiều làm gì? Cái mẫu thạch phế vật của cậu sao rồi?]
Thích Triều trả lời có lệ một câu rồi chuyển sang giao diện chat với Astley.
Astley: [Tôi chưa nghe nói búp bê mắc chứng chán ăn bao giờ, có khi do nó không đói bụng thôi. Anh chờ nó đói rồi thử lại xem.]
Hỏi ai cũng bảo búp bê không bị ốm. Tuy Thích Triều lo lắng nhưng không gấp gáp như ban nãy nữa.
Nhóc con không sao là tốt rồi.
Thích Triều mới nghĩ vậy, quang não đã vang lên thông báo.
Tiến sĩ: [Chán ăn?]
Thích Triều chưa gõ xong thì tin nhắn tiếp theo đã tới.
Tiến sĩ: [Anh có thể nghiền đá năng lượng thành vụn rồi trộn cùng nước để bón cho búp bê. Sau đó quan sát tình huống xem thế nào.]
Hỏi bao người rồi mà đây là người duy nhất đưa được lời khuyên chuyên nghiệp. Thích Triều kinh ngạc, tò mò nhắn. [Vì sao vậy? Nghiền thành vụn bọn nhỏ dễ tiêu hoá hơn hả?]
Tiến sĩ: [Anh có thể hiểu như vậy ^_^]
Đã hiểu.
Còn chưa thử, Thích Triều đã tin phân nửa rồi. Dù sao so với mấy người kia thì Tiến sĩ chuyên nghiệp hơn hẳn.
Buổi tối, Thích Triều dựa vào cách Tiến sĩ bày, nghiền đá năng lượng thành các hạt nhỏ như hạt gạo, ngâm vào nước rồi bê ra cho búp bê.
Chỉ có cha mới trộn đá năng lượng với nước.
Lan Lạc rất thông minh, vừa nhìn đã biết lý do, cũng hiểu được ý của cha. Cậu nhóc hơi ngập ngừng, dùng thìa xúc từng muỗng cho vào miệng.
Thích Triều đã chuẩn bị tâm lý nhưng thấy cảnh này vẫn sốc nặng.
Búp bê nhỏ thật sự ăn hết đá năng lượng rồi! Ăn sạch bách luôn!
Thích Triều xoay người cầm quang não, kích động nhắn một đống lời cảm ơn.
Mà ở nơi Thích Triều không nhìn thấy, Lan Lạc khẽ thở phào.
Đá năng lượng trộn nước là một trong các phương pháp trừng phạt của cha.
Cha cảnh cáo nhóc đừng gây rắc rối. Cậu nhóc muốn ngoan ngoãn nghe lời cha nhưng lại trở thành đứa nhóc hư.
Thích Triều gửi xong tin, vẻ mặt tràn đầy ý cười chưa tan. Hắn ngồi xổm xuống, xoa mái tóc mềm mại của Lan Lạc. "Hôm nay Lan Lạc vất vả rồi."
Thích Triều nghĩ rất đơn giản, nghiền đá năng lượng thành hạt gạo để dễ ăn, suy ra khả năng tiêu hóa không ổn lắm. Nói cách khác, nhóc con bị ốm nhưng lại tỏ ra mình không sao hết, còn cười với hắn. Đúng là làm người ta vừa đau lòng vừa buồn cười.
Lan Lạc ngạc nhiên, đôi mắt xanh lam mở to nhìn Thích Triều.
"Sau này con khó chịu ở đâu thì phải bảo ba ba nhé?" Thích Triều nhìn đôi mắt ngây thơ của Lan Lạc, không muốn tỏ ra quá nghiêm khắc. Hắn đùa. "Lan Lạc là nhóc con tốt nhất thế giới! Khi nhóc con ngoan ngoãn khó chịu thì cần người lớn an ủi."
Nhóc là đứa trẻ tốt nhất trên đời.
Nghe thấy vậy, đôi mắt Lan Lạc lập tức sáng lên.