Nuôi Dưỡng Búp Bê
Chương 36: Li Bạch xuất hiện
Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lan Lạc ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa, đôi mắt xanh trong vắt chăm chú theo dõi bộ phim hoạt hình, tỏ ra thích thú như thể phim thật sự hấp dẫn.
Nhưng trên thực tế, cậu vẫn luôn để mắt đến chú hồ ly trắng hiếu động bên cạnh.
Trước đây, chủ nhân đã nói rằng Li Bạch là bạn tốt của Lan Lạc.
Trẻ con loài người đều có bạn bè.
Lúc đầu, Lan Lạc cũng mong muốn có bạn, nhưng khi "bạn tốt" xuất hiện, cậu lại không muốn nữa. Đôi môi Lan Lạc khẽ mấp máy, nhớ lại ánh mắt sâu sắc của chủ nhân khi ông chỉ vuốt đầu Li Bạch suốt từ nãy đến giờ.
"Phim hoạt hình này chán quá."
Lời nói đột ngột từ miệng Li Bạch khiến Lan Lạc giật mình.
Chán?
Nét mặt Lan Lạc trở nên nghiêm trọng, buồn bã.
Li Bạch kéo nhẹ góc áo Lan Lạc, đôi mắt hổ phách dưới chiếc mặt nạ hồ ly như thể không biết nói dối. "Anh Lan Lạc, đổi kênh phim khác được không ạ?"
Bình tĩnh, không được động thủ.
Lan Lạc cảm thấy mình như quay lại thời kỳ mất kiểm soát cảm xúc. Cậu nhớ đến kế hoạch của cha, nhớ lời dặn dò, liền cúi đầu, nở một nụ cười tươi như thiên thần. "Li Bạch thích xem gì nào?"
Li Bạch ngây thơ trả lời. "Em không biết, nhưng em không thích xem cái này."
Nói xong, cậu bé mím môi, nhỏ giọng bổ sung. "Bộ phim này hơi chán."
Chán?
Khóe miệng cười của Lan Lạc gần như không giữ nổi. Bộ phim mà cha cũng thích sao mà chán được? Cậu nhóc quan sát Li Bạch, đôi mắt xanh u ám, ngón tay trái cào xước sofa, màn sương đen dần lan ra.
Mạc Tư ngồi im lặng bên cạnh, tết tóc cho búp bê như thể nhận ra có chuyện, đưa tay che lấy bàn tay trái của Lan Lạc. Đám sương đen dày đặc bỗng biến mất như thể bị thứ gì đó tấn công.
Lan Lạc nhìn Mạc Tư, mấy lần định mở miệng nhưng không nói được.
Một lúc sau, cậu nhóc nở nụ cười rạng rỡ với Li Bạch. "Nhưng ngoài bộ phim này, mấy chương trình khác toàn là thứ chán ngắt. Chỉ có bộ phim này là Li Bạch được xem thôi."
Câu nói hơi dài, vài từ Li Bạch không hiểu nhưng cậu bé hiểu ý của anh trai Lan Lạc là vẫn sẽ tiếp tục xem bộ phim này.
Li Bạch gật đầu, không nhắc lại chuyện đổi kênh nữa. Cậu chỉnh lại mặt nạ trên mặt, ngoan ngoãn nhìn màn hình.
Lan Lạc hài lòng, chăm chú xem phim.
Mạc Tư liếc hai con búp bê bên cạnh, cúi đầu tiếp tục tết tóc.
"Con thú bông này đẹp quá!"
Tay Mạc Tư dừng lại, ánh mắt đen nhìn về phía Li Bạch, không biết từ bao giờ cậu bé đã đến bên cạnh.
Từ bao giờ vậy?
Mạc Tư hơi hoang mang.
"Cái tóc tết này cũng đẹp!"
Li Bạch ngồi xổm trên sàn, quan sát con búp bê vải trong tay Mạc Tư. Cậu không động vào, chỉ ngồi đó líu lo khen ngợi, ánh mắt lấp lánh, giọng nói chân thành khiến người ta không thể nghi ngờ.
Mạc Tư cũng cảm thấy kỹ thuật tết tóc của mình không tồi, nâng mắt nhìn Li Bạch, bờ môi dưới băng vải nhúc nhích. "Cậu không tồi."
Li Bạch không hiểu lắm nhưng cậu bé biết anh trai đang khen mình liền háo hức cảm ơn.
Không tồi?
Lan Lạc thấy cảnh này lập tức cảm thấy tủi thân. Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ được anh cả khen ngợi. Dù bản thân Lan Lạc cũng không hiếm khi bị khen, nhưng cậu không thể chịu được khi người khác có còn mình thì không.
Lan Lạc đứng dậy, tiến đến trước mặt Mạc Tư, nở nụ cười rạng rỡ. "Anh cả tết tóc cho búp bê rất đẹp."
Mạc Tư ngừng tay, ngẩng đầu, ánh mắt cảnh giác, giọng nói khàn đặc. "Em định làm gì?"
Cậu biết Lan Lạc sẽ không vô cớ tiếp cận mình.
Nghe vậy, nụ cười của Lan Lạc cứng lại, đôi mắt lam trở nên u ám. Cậu nhóc mím môi, ngồi trở lại sofa, không thèm nói thêm.
Mạc Tư liếc một cái rồi tiếp tục cúi đầu chơi búp bê.
Li Bạch rất thông minh, cậu bé nhận ra Lan Lạc đang buồn. Dù không hiểu tại sao nhưng chịu ảnh hưởng từ ba ba, cậu bé biết bây giờ nên an ủi anh.
Cậu bé mới sinh ra chưa lâu, tuy thông minh nhưng hiểu biết còn hạn chế. Li Bạch đứng bên cạnh Lan Lạc, do dự một hồi mới tháo mặt nạ hồ ly xuống.
Lan Lạc cúi đầu, đôi mắt u ám.
Cậu nhóc thật sự tức giận.
Không ai bình yên sau khi chọc giận Lan Lạc. Đêm nay nhất định cậu nhóc sẽ cầm kéo cắt nát con thú bông kia. Dù nó được làm theo hình ảnh của cha, nhưng dù sao cũng không phải cha thật.
Lan Lạc có cắt nát thú bông thì cha cũng sẽ không nổi giận, chủ nhân cũng không trách cậu nhóc là đứa trẻ hư.
Chỉ có mình anh cả buồn bực thôi.
Nghĩ vậy, trong mắt Lan Lạc thoáng hiện nụ cười. Cậu nhóc ngẩng đầu nhìn màn hình thì đột nhiên xuất hiện một chiếc mặt nạ hồ ly trước mặt. "Lan Lạc, cho cậu mượn mặt nạ đeo, đừng buồn nữa nhé?"
Li Bạch không gọi "anh" Lan Lạc nữa. Cậu bé cảm thấy Lan Lạc bỗng nhiên buồn bã trẻ con hơn mình nhiều, cậu bé là anh trai mới phải.
Đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm Lan Lạc, cẩn thận bổ sung. "Đây là thứ Li Bạch thích nhất, rất đẹp đó. Tôi cho cậu mượn mang, đừng buồn nữa nhé."
Mặt nạ hồ ly có họa tiết màu đỏ ở hai bên má, kéo dài đến đuôi mắt, vừa xinh đẹp vừa kỳ dị.
Lan Lạc quan sát mặt nạ trước mặt rồi lại ngẩng lên nhìn đôi mắt chân thành của Li Bạch. Cậu nhóc nghiêng đầu. "Cho tôi đeo? Cậu cho tôi thứ cậu thích nhất sao?"
Li Bạch gật gật đầu, vài giây sau cậu bé ngập ngừng, mặt đỏ bừng bổ sung. "Chỉ cho cậu mượn thôi."
Cậu bé đưa thứ mình thích nhất cho Lan Lạc.
Lan Lạc nhận mặt nạ, quay sang nhìn anh cả. Anh cả thích thú bông nhất nhưng anh rất keo kiệt, không chịu cho Lan Lạc động vào.
Thế nhưng Li Bạch không giống.
Búp bê được tạo ra với danh nghĩa "bạn tốt sau này" đã đưa cậu thứ đồ mình thích nhất.
Lan Lạc đột nhiên cảm thấy có bạn bè cũng không tồi. Cậu nhóc đeo mặt nạ, nhớ lại cách con người hòa hợp với bạn tốt trên phim hoạt hình. Lan Lạc nhấp môi, tháo bờm hươu con trên đầu xuống.
"Đây là bờm tóc Lan Lạc thích nhất, cho cậu mượn đeo."
Li Bạch cố gắng kìm nén cảm giác không nỡ liền đưa mặt nạ của ba ba cho người ta. Cậu bé đang thầm nghĩ cho Lan Lạc mượn vài phút rồi sẽ đòi lại thì bỗng nhận được một chiếc bờm.
Tuy không đẹp bằng mặt nạ nhưng cậu bé có thể đeo tạm rồi đổi lại sau.
Lan Lạc cũng nghĩ vậy.
Tuy không đáng yêu như sừng hươu nhưng cậu nhóc đeo một lúc cũng được.
Lan Lạc đứng trước mặt anh cả, gõ nhẹ mặt nạ, muốn thu hút sự chú ý của anh mình.
Cậu nhóc có bờm sừng hươu, có mặt nạ, còn cả một người bạn. Anh cả chỉ có búp bê vải, Lan Lạc thắng.
Trong bếp, Thích Triều kể cho Thẩm Du Hi về quá trình đánh thức Li Bạch.
"Cấp bậc của Li Bạch sẽ rất cao."
Thẩm Du Hi cười nói. "Búp bê cấp cao có khả năng sinh ra năng lực đặc biệt, cậu có thể kiểm tra rồi lên kế hoạch huấn luyện hợp lý. Như vậy khi thi đấu sẽ bớt vất vả hơn."
Cấp bậc của búp bê có thể ước tính từ bề ngoài. Búp bê cấp thấp đi lại khó khăn, nếu thể hiện cảm xúc sinh động sẽ là cấp A trở lên, có năng lực đặc biệt thì nhất định là cấp S trở lên.
Thích Triều cũng biết điều này, hắn gật đầu. "Còn một tuần để chuẩn bị, em sẽ cố gắng hết sức."
Thẩm Du Hi mỉm cười, anh nhìn sang con cá tươi được ngâm trong nước, lông mi khẽ rung. Thẩm Du Hi định đưa tay chạm vào thì Thích Triều đã vội giữ cổ tay anh lại.
"Cá tanh lắm." Thích Triều vừa nói vừa đặt chậu nước lên bệ tủ, đôi mắt nâu đậm tràn đầy ý cười. "Để em xử lý là được rồi."
Nhiệt độ lưu lại trên cổ tay Thẩm Du Hi mãi không biến mất, anh nhấp môi, mái tóc vàng rũ xuống vai, nghi ngờ hỏi. "Chỉ có hai người chúng ta ăn cơm mà làm cá thì có phức tạp quá không?"
Nếu chỉ có hôm nay thì không nói, nhưng trước đây, Thích Triều rất bận rộn, cứ hai ngày lại đi siêu thị mua cá tươi. Anh không hiểu tại sao Thích Triều phải tốn thời gian làm chuyện phiền phức như thế.
Thích Triều dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh. Hắn hiếm khi nghe được lời gần gũi như vậy từ miệng anh. Bình thường, Tiến sĩ trong mắt hắn hệt như người không nhiễm khói lửa trần gian. Hắn khẽ cười. "Vì anh thích ăn mà."
Đây là điều hai búp bê đã nói cho hắn biết, sau đó Thích Triều cũng quan sát được khi có món cá, Tiến sĩ sẽ ăn nhiều hơn.
Thẩm Du Hi sửng sốt, dường như anh cũng mới nhận ra chuyện này.
Thích Triều bị phản ứng của anh chọc cười, hắn giải thích cho Thẩm Du Hi. Nghe xong, khóe miệng anh hơi cong lên, hơi bất đắc dĩ xen chút vui vẻ. "So sánh như vậy thì đúng là tôi thích ăn cá."
Đây không phải chuyện lớn, cũng chẳng đáng để tâm. Thẩm Du Hi rũ mi, che khuất cảm xúc khó hiểu nơi đáy mắt.
"Tôi định mai sẽ cùng Mạc Tư rời đi."
Thích Triều đang xử lý vảy cá, nghe thế suýt nữa để tuột con cá trong tay. Hắn kinh sợ. "Đột nhiên vậy? Sao anh lại đi sớm thế?"
"Chúng tôi đã ở đây lâu quá rồi." Thẩm Du Hi dịu dàng. "Ban đầu định đợi cậu chế tạo xong búp bê sẽ tạm biệt."
Nguyên nhân rời đi, Thẩm Du Hi không nói.
Tin này tới quá bất ngờ, Thích Triều hồi lâu còn chưa tỉnh táo. Tiến sĩ đối với hắn vừa là thầy vừa là bạn, nghe anh nói muốn đi, trong lòng hắn nặng trĩu, rất khó chịu. Thích Triều cau mày, nói. "Anh không thể ở lại thêm mấy ngày sao?"
Đôi mắt lam cong cong, anh không trực tiếp trả lời mà uyển chuyển đáp. "Khi nào cậu tham gia thi đấu tôi sẽ lại tới."
Thích Triều nhẩm tính, vậy là chưa tới hai tuần, cảm xúc buồn bã khi phải tạm biệt vơi đi nhiều, khóe miệng hắn nhếch lên. "Vậy thì tốt rồi, đến lúc đó anh lại tới nhà em ở nhé."
Thẩm Du Hi nhìn nụ cười của hắn, khẽ gật đầu.
Phải đến thêm lần nữa vì kế hoạch chỉ mới bắt đầu thôi.
Ánh mắt anh lóe lên.
Bởi vì sắp phải tạm biệt, không khí trong bếp có chút yên tĩnh. Thích Triều không quen, chủ động tìm chủ đề nói chuyện. "Chẳng biết mấy đứa nhỏ ở với nhau thế nào."
Thẩm Du Hi không quan tâm nhóm búp bê làm gì, song nghe Thích Triều nói vậy anh vẫn cho hắn mặt mũi, ôn hòa tiếp lời. "Bọn nhỏ rất nghe lời, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
"Đúng nhỉ." Thích Triều cảm thấy câu này của Tiến sĩ hơi kỳ quái nhưng cũng không nghĩ nhiều. Hắn cười cười. "Tính tình ba đứa đều rất tốt, chắc chơi chung vui lắm."
Hai người nấu cơm xong, Thích Triều bê đĩa ra ngoài. Hắn quan sát phòng khách một vòng thì thấy bờm tóc của Lan Lạc trên đầu Li Bạch, còn mặt nạ của cậu bé lại được Lan Lạc đeo. Mạc Tư đang rất ra dáng anh cả ngồi trên sofa.
Quan hệ mấy đứa nhỏ tự nhiên thân thiết như vậy!