Chương 69: Tam Nguyệt thức tỉnh

Nuôi Dưỡng Búp Bê

Chương 69: Tam Nguyệt thức tỉnh

Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc gọi video kết nối được, ánh sáng từ quang não chiếu lên nửa thân hình của Thích Triều. Thẩm Du Hi nhìn thấy hắn đang ngồi trong một căn phòng xa lạ, đôi mắt sắc sảo uốn cong, nở một nụ cười nhạt nhưng đầy thiện ý.
Nếu quan sát kỹ, sẽ nhận ra ánh mắt ấy không hề chạm tới đáy tâm can.
"Anh Thẩm, chiều nay em bận quá nên để chế độ im lặng, vừa hay thấy anh gọi đó." Thích Triều vừa giải thích vừa chỉnh góc camera, chờ cho hình ảnh ổn định rồi ngẩng đầu lên thì Thẩm Du Hi đã thu hết mọi cảm xúc về phía mình.
"Thế à, chẳng có chuyện gì quan trọng. Chỉ là thấy cậu mãi không nghe điện thoại nên hơi lo."
Thẩm Du Hi nhẹ giọng, đôi mắt ánh lên vẻ thư thái, như thể cuối cùng cũng được thư giãn sau bao ngày căng thẳng.
Cảm nhận được sự quan tâm của người khác, Thích Triều thấy lòng mình ấm áp hẳn lên. Hắn nói: "Em cũng không ngờ chuyện này lại tốn nhiều thời gian thế."
"Phòng khách phía sau trông lạ quá, cậu vẫn đang ở bên ngoài à?"
Nhớ đến lời nhắc nhở của anh trai về đứa em trai trẻ tuổi, nụ cười trên môi Thẩm Du Hi càng trở nên dịu dàng hơn.
"Ừm, còn vài việc phải xử lý nốt."
Thích Triều ngừng một chút, kể vắn tắt cho Thẩm Du Hi nghe về chuyện đêm qua hắn tìm thấy bài viết trên diễn đàn và gặp mặt Tam Nguyệt.
"Tam Nguyệt tỉnh rồi chắc Đồ Trang sẽ đỡ hơn."
Nghe vậy, Thẩm Du Hi gật đầu, vẻ mặt lo lắng như thể đang thương cảm cho số phận của Đồ Trang – chàng trai trẻ đã phải chịu biết bao nhiêu khổ cực vì muốn cứu búp bê Tam Nguyệt khỏi bị người ta buộc phải thuê phòng.
Nhưng thực tế, trong lòng Thẩm Du Hi chẳng hề rung động. Anh không để tâm đến những kẻ tầm thường như thế. Dưới cái nhìn vô hình của Thích Triều, ngón tay Thẩm Du Hi gõ nhẹ lên thành ghế, cố gắng kìm nén sự tức giận.
Vậy thì lý do Thích Triều không nghe điện thoại của mình là gì?
Thẩm Du Hi sớm biết Thích Triều vừa hiền lành lại vừa tốt bụng. Nếu không phải vì tính cách ấy, hắn đã không thu hút được sự quan tâm của anh.
Thế nhưng, Thẩm Du Hi coi Thích Triều như của riêng mình. Mỗi khi hắn tỏ ra thân thiện với kẻ khác, anh lại cảm thấy khó chịu vô cùng, đặc biệt là khi người đó còn trẻ hơn hắn nhiều. Tuổi tác vốn là thứ mà đàn ông luôn chiều chuộng.
Biểu cảm trên gương mặt Thẩm Du Hi vẫn không thay đổi, anh cong môi, che giấu hết thảy những suy nghĩ trong lòng. "Chắc Tam Nguyệt sẽ sớm tỉnh lại thôi."
"Có thể lắm."
Thích Triều không chắc chắn lắm, nhưng lời Thẩm Du Hi nhắc nhở hắn nên quay về xem tình hình.
Đúng lúc Thích Triều định tắt video thì Thẩm Du Hi như đã đoán trước được điều đó, anh nói trước: "Tôi có thể đi xem Tam Nguyệt cùng cậu không?"
"Tam Nguyệt đã lâu không được bổ sung năng lượng, dù đã được truyền sức mạnh tinh thần nhưng vẫn có thể gặp vấn đề."
Thích Triều nghĩ anh Thẩm muốn giúp đỡ Tam Nguyệt, nên không từ chối, chỉ nói nhỏ: "Đồ Trang tưởng Thiêu Khí là người chữa trị cho búp bê, anh Thẩm đừng tiết lộ nhé."
Dù Tam Nguyệt tỉnh lại thì sự thật về Thiêu Khí cũng chẳng còn quan trọng, nhưng Thích Triều cũng không định nói ra. Sức mạnh tinh thần bất thường của mình bị lan truyền ra ngoài chưa chắc đã là chuyện tốt.
Thẩm Du Hi đương nhiên hiểu ý của Thích Triều, anh mỉm cười đáp: "Tôi biết rồi."
Thích Triều coi Đồ Trang như người ngoài.
Nghe được điều đó, tâm trạng Thẩm Du Hi trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cùng lúc ấy, trên tầng hai, Đồ Trang đang nắm chặt tay Tam Nguyệt, quỳ sát bên giường, mắt đăm đăm nhìn vào khuôn mặt bất động của búp bê.
Búp bê vẫn nằm im trên giường, nhưng thấy đôi mắt của y hơi nhíu lại, Đồ Trang nhận ra Tam Nguyệt không còn mê man như trước nữa.
Cậu ta không kiềm được sự kích động, mắt đỏ ngầu. Khi thấy bàn tay đang nắm chặt mình càng lúc càng chặt, Đồ Trang giật mình ngẩng phắt lên, nhìn thấy Tam Nguyệt chậm rãi mở mắt.
Tỉnh rồi.
Tam Nguyệt thật sự đã tỉnh lại.
Cảm xúc của Đồ Trang như vỡ òa, cậu ôm chặt lấy vai Tam Nguyệt, toàn thân run rẩy, nước mắt tuôn trào không thành tiếng, như thể muốn giải thoát hết nỗi lo lắng và sợ hãi suốt một tháng qua.
Tam Nguyệt là người thân duy nhất của Đồ Trang.
Không ai biết được cảnh tượng một thiếu niên mười sáu tuổi phải chăm sóc người thân duy nhất của mình trong kho hàng cô độc, chỉ biết chờ đợi cái chết đến trong vô vọng.
Đồ Trang chỉ biết khóc thút thít mà không nhận ra rằng sau khi Tam Nguyệt mở mắt, y trông thật đáng sợ và vô hồn.
Tỉnh lại từ trong bóng tối vô tận, Tam Nguyệt hoảng hốt khi cảm nhận được hơi ấm từ Đồ Trang. Y xác nhận con người trong lòng mình vẫn còn sống, đôi mắt vốn lạnh lùng và tuyệt vọng bỗng mờ mịt, như thể chẳng còn nhớ gì nữa.
Y nhớ rằng con người trong lòng mình đã chết.
Y cũng vì báo thù cho người ấy mà bị giết chết.
Thế nhưng, tại sao y lại tỉnh lại được?
Tam Nguyệt vốn là một búp bê cấp A không có năng lực đặc biệt, được sinh ra chưa lâu thì đã bị bán cho một thương nhân giàu có ở khu Cam Phần, trở thành bạn đồng hành của con trai ông ta.
Trong nhà thương gia, Tam Nguyệt chưa từng phải chịu khổ sở, cũng không bị ngược đãi như những búp bê khác, nhưng mọi thứ đã thay đổi chóng mặt.
Thương gia đầu tư thất bại, nhảy xuống biển tự sát. Vợ ông ta sau khi nghe tin liền tuẫn tiết theo chồng, để lại Đồ Trang bơ vơ không nơi nương tựa cùng khoản nợ khổng lồ.
Vì trả nợ, Đồ Trang từ một thiếu gia được cưng chiều trở thành kẻ phải làm việc quần quật từ sáng đến tối. Biết rằng sự tồn tại của Tam Nguyệt là gánh nặng với mình, riêng tiền đá năng lượng mỗi tháng đã là một khoản chi lớn.
Sau khi đề nghị ra ngoài kiếm tiền bị từ chối, Tam Nguyệt chỉ ăn ba viên đá năng lượng cấp thấp mỗi tháng, duy trì khả năng vận chuyển năng lượng cơ bản nhất. Đồ Trang vốn là một thiếu gia không rõ sự đời, nên y tin lời búp bê rằng chúng đã ăn no.
Thời gian dài như thế, Tam Nguyệt không chịu nổi nữa mà rơi vào giấc ngủ sâu.
Nghĩ đến đây, trái tim Tam Nguyệt thắt lại như nhớ tới điều gì đáng sợ. Trong đầu y hiện lên hình ảnh gầy gò của Đồ Trang – lần cuối cùng y tỉnh lại trước khi chìm vào giấc ngủ.
Để chữa trị cho y, Đồ Trang đã dùng thân thể mình làm giao dịch nhưng lại bị lừa, rơi vào tuyệt vọng tận cùng, thân thể yếu dần. Khi y tỉnh lại, cảm xúc của Đồ Trang bùng nổ, không thể chịu đựng nổi.
Tam Nguyệt đã đánh mất con người của mình.
Dựa theo dáng vẻ của một búp bê nữ tóc trắng, mắt đỏ, đội mũ hải quân, Tam Nguyệt giết chết những kẻ đã lừa gạt Đồ Trang rồi cuối cùng bị một nhóm người lạ sát hại.
Mọi chuyện vốn diễn ra như thế.
Tam Nguyệt cảm thấy ký ức của mình đột nhiên bị gián đoạn, đầu óc như bị chia làm hai. Những ký ức trước khi chìm vào giấc ngủ vẫn rõ ràng, còn những ký ức sau cái chết của Đồ Trang thì như bị một lớp sương mù che phủ, khó phân biệt thật giả.
"Tam Nguyệt?"
Đồ Trang nhận ra Tam Nguyệt có gì đó bất thường, ngẩng đầu nhìn y lo lắng hỏi: "Cậu cảm thấy không ổn ở đâu à? Để tớ gọi anh Thích giúp cậu."
Anh Thích?
Tam Nguyệt nghe thấy một cái tên xa lạ.
"Anh ấy đã giúp tớ liên lạc với cha cậu nên mới cứu được cậu đó." Đồ Trang nắm chặt lấy bàn tay đầy băng cá nhân. "Nếu không có anh ấy, giờ cậu vẫn còn ngủ mê mệt."
Vừa dứt lời, Đồ Trang đứng bật dậy, chạy xuống lầu.
Tam Nguyệt không ngăn cản, trí nhớ của y mơ hồ nhưng y cũng biết rằng lúc này mình đáng lẽ không được tỉnh lại.
Khi được đánh thức, Tam Nguyệt cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp tràn vào trái tim mình, mạnh mẽ hơn cả cha, những ký ức cũng bắt đầu xuất hiện từ đó.
Tam Nguyệt sờ lên ngực mình, chưa kịp suy nghĩ thì cửa đã mở ra.
"Anh Thích, hình như Tam Nguyệt có chút lạ."
Đồ Trang vừa bước ra khỏi cửa được vài bước đã thấy Thích Triều đi tới, liền mừng rỡ nhờ hắn giúp đỡ, theo phản xạ gọi hắn là anh.
Trong mắt Đồ Trang, Thích Triều là ân nhân cứu mạng búp bê của cậu, tiếng "anh" ấy chứa đầy lòng biết ơn và kính trọng.
Thẩm Du Hi ở đầu bên kia quang não nghe thấy tiếng gọi liền giữ nét mặt ôn hòa, nhưng đầu ngón tay đã nóng nảy gõ lên mặt bàn, tỏ ra vô cùng khó chịu khi kẻ khác dám ngó ngó "đồ vật" của mình.
Thích Triều vội theo Đồ Trang vào phòng, nhanh chóng tiến đến bên giường xem xét tình trạng của búp bê.
Thẩm Du Hi tỏ ra chăm chú quan sát Tam Nguyệt, song đang âm thầm đánh giá Đồ Trang.
Thân hình của Đồ Trang gầy gò, yếu ớt, toàn mặt đầy nước mắt, làn da cũng kém tươi, chỉ có thể thấy thoáng vẻ tuấn tú trên khuôn mặt cậu ta.
Thẩm Du Hi nhanh chóng rời mắt đi.
Anh cảm thấy nếu Thích Triều không bị mù, hẳn đã nhận ra rằng anh mới là người thích hợp nhất để trở thành bạn đời của hắn. 𝒯hử‎ thách‎ tìm‎ trang‎ gốc,‎ géc‎ gô‎ {‎ 𝒯𝙍Ù𝗠𝒯𝙍‎ 𝑈YỆ𝐍.Vn‎ }
"Cậu cảm thấy khó chịu ở đâu không?"
Thích Triều vừa nói vừa quan sát cơ thể búp bê.
"Hơi buồn ngủ."
Tam Nguyệt đáp, ngón tay siết chặt khăn trải giường. Y cảm thấy mình bỗng thấy thân thiết lạ thường với người đàn ông trước mặt.
Cảm giác ấy giống như một dòng nước ấm, không quá mạnh mẽ. Nếu không phải ký ức y hỗn loạn, chắc hẳn đã nhận ra điều đó.
Tam Nguyệt nghĩ rằng chính người đàn ông này đã đánh thức mình chứ không phải kẻ gọi là "cha" kia, nhưng đó chỉ là suy đoán vô căn cứ.
"Có lẽ do trong người vẫn còn thiếu năng lượng." Thích Triều đoán, cúi đầu nhìn quang não. "Anh Thẩm, anh nghĩ sao?"
"Búp bê thiếu năng lượng khi vừa tỉnh dậy đúng là sẽ gặp vấn đề này, ít nhất cần bổ sung hai viên đá năng lượng cao cấp." Thẩm Du Hi nghiêm túc đáp, ánh mắt anh dừng lại trên người Tam Nguyệt, cảm thấy biểu hiện của búp bê này có chút bất thường.
Đồ Trang đã sớm nhận ra Thích Triều đang gọi video trên quang não, nhưng giờ đây chuyện đó không quan trọng. Nghe thấy búp bê cần đá năng lượng, y vội nói: "Để bây giờ tôi đi mua ngay."
"Không cần, tôi có mang theo vài viên đá năng lượng cao cấp." Thích Triều lấy ra hai, ba viên. Từ khi nuôi mấy đứa búp bê, hắn đã có thói quen mang theo chúng bên mình. Những viên đá này tuy không lớn nhưng đã đủ để Tam Nguyệt bổ sung năng lượng.
Thấy vậy, Đồ Trang càng thêm biết ơn. Tam Nguyệt liếc qua viên đá năng lượng rồi ngẩng đầu nhìn Thích Triều, sau vài giây mới nhẹ giọng nói lời cảm ơn.
Bây giờ trong đầu y đang rất hỗn loạn.
Tam Nguyệt cảm thấy mình nên cố gắng bình tĩnh lại, y mấp máy môi, cầm lấy viên đá năng lượng, bắt đầu ăn.
Thích Triều quan sát búp bê dùng bữa, quay sang nói với Đồ Trang. "Thường thì một đĩa đầy đá năng lượng cấp thấp mới đủ để búp bê no. Muốn duy trì khả năng vận chuyển năng lượng của chúng, phải chú ý cho chúng ăn uống đúng giờ, đúng lượng."
Đồ Trang ừm một tiếng.
Cậu ta siết chặt tay, sau khi Tam Nguyệt rơi vào giấc ngủ sâu, Đồ Trang mới biết y luôn tiết kiệm khẩu phần ăn vì sợ sẽ trở thành gánh nặng cho mình. Nếu cậu ta quan sát cẩn thận hơn hoặc quan tâm đến búp bê nhiều hơn, chuyện này đã không xảy ra.
Không ít lần Đồ Trang tự trách bản thân, cảm giác tội lỗi và nỗi cô đơn bao trùm lấy cậu ta.
Nghe họ nói chuyện, sống lưng Tam Nguyệt cứng đờ, y biết mình lại gây thêm nhiều rắc rối cho Đồ Trang.
Thích Triều thoáng nhìn thấy vẻ tự trách của Đồ Trang, lên tiếng: "Từ nay cứ ăn uống đúng giờ thì sẽ mau khỏe lại."
"Ừm, cảm ơn anh, anh Thích."
Cảm giác áy náy trong lòng Đồ Trang vẫn còn đó, nhưng cũng nhận được chút an ủi, cậu ta mỉm cười cảm ơn Thích Triều.
Thẩm Du Hi ở đầu bên kia quang não nhìn cảnh hai người trò chuyện hòa hợp, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng.
"Tam Nguyệt chắc không còn vấn đề gì nữa."
Thẩm Du Hi ôn hòa nói. "Vậy tôi tắt cuộc gọi trước, khi nào có thời gian lại nói tiếp."
Vừa dứt lời, Thẩm Du Hi lịch sự mỉm cười với Đồ Trang.
Đồ Trang nhìn người đàn ông tóc vàng trên hình chiếu, lập tức đứng thẳng, căng thẳng gật đầu. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp một người đẹp đến thế, ngay cả khi gia đình còn giàu có, cũng hiếm thấy người nào xinh đẹp như vậy.
Thích Triều khẽ cười. "Chờ em về rồi mình lại nói tiếp."
Cuộc gọi kết thúc, bầu không khí trong phòng trở nên yên tĩnh, cả Tam Nguyệt và Đồ Trang đều không phải là người nói nhiều. Thích Triều ngẫm nghĩ, cẩn thận dặn dò về thời gian và liều lượng thuốc mỡ cần bôi.
Thuốc mỡ này dùng để làm lành da thịt, chữa trị cho búp bê.
Đây là loại thuốc mỡ Thích Triều mua khi chế tạo búp bê nhưng mãi chưa dùng đến, nay vừa đúng lúc có thể giúp Tam Nguyệt.
"Anh Thẩm, chi phí chữa trị của Tam Nguyệt là bao nhiêu thế?" Đồ Trang có chút vội vàng. "Em có nhiều tiền tiết kiệm, nhất định sẽ không khất nợ."
Thích Triều nhớ tới kho hàng kia, lại nghĩ đến lòng tự trọng của chàng trai trẻ, hắn mỉm cười, giọng điệu thoải mái. "Chờ khi nào chữa xong rồi nói, bây giờ vẫn chưa xong đâu."
Đồ Trang tin lời hắn vì cậu ta cảm thấy không ai có thể từ chối tiền đưa tận cửa, còn Tam Nguyệt thì im lặng quan sát Thích Triều.
Người đàn ông này thật bí ẩn.
Bây giờ đầu óc Tam Nguyệt có hơi rối, không phân biệt được thật giả, y quyết định sẽ quan sát Thích Triều thêm.
Qua vài chục phút, Đồ Trang chủ động tạm biệt. Dù sao đây cũng là nhà của Thiêu Khí, cậu ta sợ ở lại quá lâu sẽ khiến thợ chế tác không vui.
Thích Triều không phản đối, hắn đưa hai người về công trường, nhìn hai bóng người tiến vào nhà kho rồi mới khởi động phi thuyền trở về nhà.
Vừa tới cửa, Li Bạch và Lan Lạc nghe thấy động tĩnh liền chạy ra đón, rõ ràng là khi Thích Triều không có nhà, hai đứa nhỏ đều rất cô đơn.
Thích Triều lần lượt xoa đầu hai búp bê, đồng ý ngày mai sẽ dẫn hai đứa đi công viên giải trí. Lúc này Li Bạch và Lan Lạc mới nở nụ cười.
"Ba ba đã hứa rồi, không cho ba ba lừa bọn con."
Li Bạch ngẩng đầu nhìn Thích Triều, nghiêm túc nói. Cậu bé không biết công viên giải trí là nơi nào, nhưng Li Bạch thích được ra ngoài chơi.
Thích Triều bật cười. "Không đâu, sáng mai Li Bạch và Lan Lạc dậy sớm rồi ba ba sẽ đưa các con đi chơi nhé."
Nghe vậy, cả Li Bạch và Lan Lạc đều vui vẻ.
Lan Lạc nhớ lại lần đi công viên với Thích Triều, cảm thấy nơi đó thật thú vị.
Nghĩ đến việc ngày mai được đi công viên chơi, Lan Lạc thấy một ngày ngồi xem phim hoạt hình cùng Li Bạch cũng không đến nỗi khó chịu.
Đêm đó, Thích Triều ngủ rất sớm.
Lan Lạc háo hức lăn qua lăn lại trong phòng, mãi không ngủ được.
Khi tâm trạng cậu nhóc vừa mới bình tĩnh lại, chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi thì trong bóng tối đột nhiên vang lên âm thanh nhỏ xíu.
Lan Lạc có thính giác rất nhạy bén.
Cậu nhóc biết có kẻ đã lẻn vào biệt thự.
Giống như cha, tính tình Lan Lạc cố chấp, ý thức lãnh thổ rất mạnh. Đôi mắt lam của cậu nhóc nheo lại, ánh mắt vô cùng khó chịu.
Lan Lạc không cho phép bất cứ ai đột nhập vào đây.
Cậu nhóc xoay người xuống giường, theo dấu âm thanh mở cửa sổ ra, chuẩn bị nhảy lên cây bên cạnh để xem xét tình hình.
Giây tiếp theo, Lan Lạc lập tức khựng lại.
Dưới ánh trăng, một cô gái tóc đỏ, mắt đỏ, vác một thanh đại đao dài hai mét đang đứng trên ban công tầng ba, ngắm nhìn bầu trời đêm như thể đang lập kế hoạch gì lớn lao.
Chú ý thấy động tĩnh từ cửa sổ tầng hai, Xích Yêu cúi xuống nhìn, chưa kịp lên tiếng thì A Cốt ngồi xổm trên cây đã bổ nhào vào người Lan Lạc.
"Chào em trai, có nhớ anh trai em không?"