Nuôi Dưỡng Búp Bê
Chương 75: Ánh Sáng Cuối Cùng
Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: YYone
[Chủ nhân, có chuyện gì sao?]
Hệ thống không thể nhịn được, nóng lòng muốn biết rốt cuộc lũ búp bê quỷ sứ kia đã làm gì. Đợi chủ nhân trở về phòng, nó liền lên tiếng hỏi.
Thích Triều không kể rõ chuyện hôm qua, chỉ nói: "Bọn nhỏ thiếu giáo dục nên phạm sai lầm."
Khi Thích Triều đáp lời, hệ thống chăm chú quan sát thần sắc của hắn, nhưng vẻ mặt Thích Triều vẫn bình thản, như thể hắn chỉ gặp phải chút rắc rối nhỏ. Hệ thống nghĩ mãi không thấu.
Rốt cuộc chủ nhân có tức giận không?
Hệ thống không đoán được chủ nhân đã nhận ra bản chất tàn ác của lũ búp bê chưa.
Nó ngập ngừng hỏi: [Chuyện có nghiêm trọng lắm ư?]
Thích Triều không trả lời.
[Chủ nhân?]
Hệ thống nghi ngờ một hồi, vài giây sau, Thích Triều mới đáp: "Ừ, nghiêm trọng đến mức sẽ bị giam bảy ngày trong trại giáo dưỡng thanh thiếu niên."
Hệ thống thầm hả hê, bị giam trong trại giáo dưỡng? Chắc chắn hắn đã làm chuyện gì phạm pháp rồi nhỉ? Nó liền ám chỉ: [Nghiêm trọng vậy sao? Tôi còn tưởng mấy búp bê ngoan ngoãn, lương thiện, không thể làm chuyện xấu chứ.]
Thích Triều không vì búp bê phạm lỗi mà chối bỏ chúng. Trước đây hắn từng vì đánh người mà bị tống vào trại nhưng cũng không nghĩ mình là kẻ xấu. Trong mắt Thích Triều, búp bê rất đơn thuần, chúng gây chuyện chỉ vì muốn mọi người vui vẻ, dù hắn có tức giận, song không vì thế mà cho rằng búp bê hư hỏng.
Rốt cuộc búp bê nào biết chuyện mình làm là sai.
Thích Triều biết búp bê như tờ giấy trắng, cần được dạy dỗ và dẫn dắt. Hắn không giải thích với hệ thống, suy cho cùng, người sống cùng búp bê là hắn, hắn rõ nhất.
Hệ thống vẫn đang chờ chủ nhân nói về quan điểm của hắn đối với lũ búp bê quỷ sứ này, vài giây sau, nó nghe thấy tiếng thở đều của đối phương. Hệ thống im lặng, phát hiện đã gần ba giờ sáng nên không dám đánh thức hắn.
Hệ thống thầm nghĩ, tuy chủ nhân không nói nhưng lần này búp bê gây chuyện quá đáng như vậy, hắn nhất định sẽ nhận ra bản chất của chúng rồi tìm cách trốn thoát.
Vậy nên bây giờ chủ nhân đang giả vờ để khiến búp bê mất cảnh giác, sau đó tìm cơ hội chạy trốn sao? Hệ thống cho rằng người bình thường nào cũng sẽ chọn như thế, càng nghĩ càng đúng.
Theo phân tích của nó, hiện tại chủ nhân đang ở biệt thự của kẻ ác, muốn thoát khỏi đây khó khăn nhưng chỉ cần chủ nhân ý thức được phải trốn thoát thì chắc chắn có cách.
Hệ thống phấn khích không thôi, quyết định ngày mai sẽ quay lại thế giới này. Chủ nhân rời khỏi đây sống cuộc đời yên ổn của mình, không dính dáng đến kẻ ác thì chắc chắn sẽ giữ được mạng!
Hôm sau, trước sự mong mỏi tha thiết của hệ thống, Thích Triều tỉnh dậy, đi gõ cửa từng phòng búp bê.
Hệ thống không lên tiếng, nó biết phải giả vờ cần thời gian. Thích Triều không hay biết suy nghĩ của hệ thống, hắn lại đặt mua mấy cuốn sách, chuẩn bị cho lũ nhóc học tập.
A Cốt là người cuối cùng bước ra, cậu theo sau Thích Triều đến "phòng học", nhìn chồng sách chất đầy bàn, nụ cười trên mặt dần biến mất.
Sao lại nhiều thế này? Không phải hôm qua chỉ có vài cuốn thôi sao? Nhiều sách như vậy mình phải học tới bao giờ?
"Nhiều như vậy cũng phải học hết ư?"
Thích Triều liếc qua cánh tay trống rỗng của A Cốt, mỉm cười với cậu ta. "Ừm, không cần vội, cứ từ từ học thôi."
Nghe vậy, A Cốt im lặng.
Cậu thật sự rất ghét đọc sách. Khác với Thẩm Du Hi mê mấy thứ này, A Cốt không có kiên nhẫn, bảo cậu học thuộc thì thà để cậu làm nhiệm vụ còn hơn.
Để cha bớt giận, A Cốt quyết định ra tay từ phía Thích Triều, chỉ cần khiến hắn vui, tha thứ cho mình thì cha sẽ không giận lâu. A Cốt biết cha rất coi trọng Thích Triều.
Đây cũng là lý do cậu đồng ý học hành.
"A Cốt sẽ ngoan ngoãn học ạ."
Cậu cười tủm tỉm với Thích Triều.
Thích Triều nhớ đến hôm qua A Cốt nửa ngày không học thuộc nổi một điều luật, không định đả kích lòng tự tin của cậu ta, hắn ừ một tiếng. "Cố lên."
Ngồi vào chỗ, A Cốt mở sách, rất nhanh đã nhận ra có mấy cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm. Cậu thoáng nhìn về phía sau, quả nhiên là Li Bạch.
A Cốt không để ý, cậu biết đối phương sẽ không thể ra tay trước mặt Thích Triều, việc cần làm bây giờ là chăm chỉ học tập, khiến Thích Triều vui lòng.
Nếu Thích Triều muốn dùng việc học để trừng phạt chúng.
Thì chỉ cần học tốt, hắn sẽ tha thứ cho A Cốt.
A Cốt nghĩ chuyện này rất đơn giản, nhưng kỳ lạ là không hiểu sao cậu lại dốt đặc cán mai, vừa nhìn sách đã nhức đầu, buồn ngủ, đọc một dòng đã mệt lắm, huống chi là phải học thuộc nhiều sách như thế.
Chỉ một buổi sáng ngắn ngủi mà bàn tay A Cốt bị gậy trúc gõ tới mười lần, cuối cùng cậu vừa nhìn thấy cây gậy đã sợ.
Giờ giải lao A Cốt cũng chẳng ngâm nga hát hò nữa, nụ cười trên mặt biến mất, ngơ ngác tựa vào tường, tinh thần uể oải. Cậu cảm thấy lẽ ra mình không nên gây chuyện với Thích Triều, nếu không cha đã không giận, mình cũng chẳng phải học mấy thứ quỷ này.
Đây là lần đầu tiên trong "đời" A Cốt cảm nhận được hối hận.
Thích Triều đương nhiên nhìn ra A Cốt không muốn học, nhưng có một số chuyện không thích cũng phải làm. Hắn xem giờ, đã nghỉ ngơi được mười phút, bắt đầu dạy các búp bê những kiến thức tiếp theo.
Lan Lạc nghe rất nghiêm túc, đôi mắt thỉnh thoảng dừng trên mặt Thích Triều, như muốn nhìn thấu cảm xúc trong lòng hắn.
Nhưng khi Thích Triều dạy học, thần sắc của hắn rất ít biểu lộ, Lan Lạc nhìn thế nào cũng không phân tích được.
Hôm qua Thích Triều còn xoa đầu mình, trong mắt hắn, có lẽ Lan Lạc vẫn là đứa trẻ ngoan. Lan Lạc nắm chặt bút chì, ánh mắt lo lắng.
Trong tiết học trước, Thích Triều đã giải thích sự khác biệt giữa tình yêu và niềm yêu thích, cũng nói với bọn nhỏ rằng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác là hành vi sai trái.
Mình chỉ muốn cha và Thích Triều kết hôn mà không nghĩ đến Thích Triều nghĩ thế nào. Lan Lạc không có ý xấu, cậu nhóc cho rằng nếu hai người kết hôn thì mình sẽ được ở cùng họ mãi mãi.
Trong lòng cậu nhóc không thoải mái, ngón tay cào cào tờ giấy, hơi khẩn trương và lo lắng.
Lan Lạc đã mắc sai lầm lớn.
Li Bạch bên cạnh lúc thì học bài, lúc thì nhìn về phía A Cốt, rõ ràng không có ý tốt. Lan Lạc thấy khó chịu, đôi mắt ầng ậc lệ, cúi đầu dùng sách vở che đi, sợ bị phát hiện.
Khi Thích Triều bảo nghỉ ngơi vài phút, Lan Lạc thầm căng thẳng, chân tay như nhũn ra. Mấy giây sau, cậu nhóc mím môi quyết tâm, đứng dậy đi theo Thích Triều ra khỏi phòng.
Thích Triều định vào nhà vệ sinh thì phát hiện ra cái đuôi nhỏ đằng sau. Hắn dừng bước, quay người thắc mắc. "Lan Lạc, con sao thế?"
Lan Lạc nắm chặt quần áo, cúi gằm lắc lắc đầu. Từ góc độ của Thích Triều chỉ có thể thấy mỗi đỉnh đầu của nhóc con. Thích Triều ngẫm nghĩ, ngồi xổm xuống, xoa xoa tóc Lan Lạc, khi nhóc con ngẩng đầu lên hắn mới phát hiện không biết từ bao giờ trên mặt Lan Lạc đã toàn là nước mắt.
"Sao con tự nhiên lại khóc thế này?"
Thích Triều bật cười, lấy khăn giấy lau nước mắt cho nhóc con.
Ban đầu Lan Lạc không muốn khóc, cậu nhóc không phải quỷ khóc nhè giống Li Bạch, song khi tưởng tượng có lẽ trong mắt Thích Triều, mình không còn là đứa bé ngoan nữa thì đôi mắt đã ngập nước.
Khăn giấy khẽ cọ sát trên mặt Lan Lạc, cậu nhóc nhìn ánh mắt đầy ý cười của hắn, duỗi tay gỡ bờm sừng hươu trên đầu mình xuống, đôi mắt ngập nước lo lắng, sợ hãi, túm chặt góc áo Thích Triều, vừa khóc vừa nấc cụt. "Người đừng nghĩ con không ngoan được không ạ?"
Lan Lạc nhét bờm sừng hươu vào tay Thích Triều, cậu nhóc khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng còn bộ dạng thiên sứ đáng yêu thường ngày nữa.
Lan Lạc muốn đưa thứ mình quý trọng nhất cho Thích Triều, mong hắn tiếp tục thích mình, đừng ghét bỏ mình, nhưng khi nghĩ kỹ thì vật mình thích nhất chỉ có chiếc bờm sừng hươu mà Thích Triều tặng.
Bờm sừng hươu là thứ Lan Lạc thích nhất, cũng là thứ duy nhất cậu nhóc thích.
Thích Triều nhìn bờm sừng hươu trong tay mình, lại nhìn sang bộ dạng sợ hãi của búp bê, hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Lan Lạc hiểu lầm ý Thích Triều, tưởng hắn không tha thứ cho mình. Cậu nhóc túm chặt góc áo hắn, ánh mắt luống cuống, nghẹn ngào nói. "Lan Lạc sai rồi, người đừng ghét Lan Lạc mà. Con sẽ nghe lời, người có thể tiếp tục thích con không?"
Giọng cậu nhóc run rẩy, giống như cực kỳ sợ bị bỏ rơi.
Sai?
Thích Triều như thể đã hiểu nguyên nhân Lan Lạc buồn bã, hắn thấp giọng hỏi. "Lan Lạc cảm thấy mình sai ở đâu?"
"Con không nên, không nên chưa được sự đồng ý của người đã áp đặt suy nghĩ của mình." Lan Lạc lắp bắp, giọng hơi nghẹn lại, cậu nhóc nhìn chằm chằm Thích Triều, mở to mắt, muốn thấy rõ cảm xúc của hắn.
Thích Triều dừng lại một lát, tiếp tục dùng khăn giấy lau nước mắt cho cậu nhóc. "Biết sai thì không được tái phạm nữa biết chưa?"
Hắn nhìn Lan Lạc nặng nề gật đầu, trong mắt tràn đầy ý cười. "Ở trong lòng ta, Lan Lạc cực kỳ ngoan, Lan Lạc biết sai mà sửa là ngoan nhất đấy."
Đôi mắt Lan Lạc còn vương nước mắt, cậu nhóc ngẩng đầu nhìn Thích Triều đã đứng dậy, tay vẫn túm quần áo hắn, do dự nói. "Người thật sự thấy Lan Lạc ngoan ạ?"
Thích Triều ừ một tiếng, xoa đầu cậu nhóc, mỉm cười. "Ừm, ngoan lắm."
Từ đầu Thích Triều đã biết tính cách của các búp bê không hoàn chỉnh. Lúc trước Lan Lạc bị chủ cũ đánh đập nhiều lần nhưng vẫn cực kỳ thân thiết với hắn ta thì hắn đã rõ búp bê khác con người.
Song hắn biết búp bê cũng có tình cảm nên Thích Triều luôn đối xử với chúng như con mình.
Bị những đứa trẻ mình đối xử chân thành tổn thương, dù búp bê không ý thức được điều đó, Thích Triều cũng không tránh khỏi buồn bực, tức giận. Nhưng hắn biết không cần phải thể hiện ra bên ngoài. Trong mắt Thích Triều, tức giận chẳng để làm gì cả.
Kinh nghiệm đời trước đã giúp hắn nhận ra thay vì tức giận, không bằng nghĩ cách giải quyết vấn đề. Đây cũng là lý do Thích Triều đề nghị vụ trại giáo dưỡng với Thẩm Du Hi.
Câu trả lời của Lan Lạc chính là kiến thức hắn giảng vào tiết trước. Xem ra phương pháp giáo dục của hắn không sai.
Hắn không nhịn được, lại cúi xuống xoa đầu Lan Lạc, đeo bờm sừng hươu cho cậu nhóc. "Con rất giỏi đó, Lan Lạc nhanh như vậy đã biết mình sai ở đâu rồi này."
Vốn Lan Lạc còn lo lắng, nhưng được đeo lại bờm tóc, còn được khen một câu thì trong lòng không khỏi nhảy nhót. Cậu nhóc ngẩng đầu nhìn ánh mắt tràn đầy ý cười ấm áp của Thích Triều, vài giây sau cũng nở nụ cười rạng rỡ, nghiêm túc gật đầu.
Sẽ không tái phạm nữa.
Lan Lạc nhất định sẽ trở thành đứa trẻ ngoan nhất trong mắt Thích Triều.
Sau khi hạ quyết tâm, Lan Lạc trở về phòng, Thích Triều đi vào vệ sinh. Li Bạch thấy gương mặt tươi cười của Lan Lạc, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cậu bé biết Lan Lạc có tâm sự, Lan Lạc không muốn nói, Li Bạch cũng biết ý mà không hỏi nhiều. Bây giờ xem ra mọi chuyện đã được giải quyết.
Giải quyết được là tốt rồi.
Li Bạch nhớ đến chuyện mình kìm nén bấy lâu, ghé sát Lan Lạc, thì thầm. "Tối nay chúng mình đi dạy A Cốt một bài học đi."
Sáng nay ba đã dạy Li Bạch rằng đánh nhau là sai. Cậu bé không muốn làm ba giận nên quyết định tối nay sẽ gửi thư thách đấu tới phòng A Cốt.
Thách đấu không tính là đánh nhau.
Li Bạch nghĩ vậy.
Lan Lạc gật đầu, song khác với Li Bạch, cậu nhóc sẽ không viết thư.
Lan Lạc cho rằng đánh A Cốt là đúng, không viết thư cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cậu nhóc làm một đứa trẻ ngoan.
Hai búp bê hẹn nhau xong liền chạy vào phòng A Cốt để gửi thư rồi ngồi trên giường chờ cậu ta về.
Quả nhiên, hôm nay A Cốt ngu ngốc lại bị giữ lại vì không học thuộc sách đạo đức.
Hai giờ sáng, đầu óc quay mòng mòng về nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, A Cốt mệt mỏi lê bước từ tầng ba xuống tầng hai, bên tai dường như vẫn văng vẳng tiếng bốp của gậy trúc.
A Cốt không muốn học nữa.
A Cốt có thể cưa đứt thêm một cánh tay, miễn không cần phải học là được.
Nghĩ đến việc có thể về phòng đi ngủ, trái tim mệt mỏi của A Cốt có thêm một tia an ủi, cuối cùng cũng được nằm dài trên giường nghỉ ngơi rồi.
A Cốt mệt chết mất.
Cậu ta như một cái xác không hồn về phòng, đẩy cửa vào, rồi nhìn thấy hai búp bê đang đứng trong đó.
Hai búp bê nói. "Chúng ta bắt đầu quyết đấu thôi."
Nụ cười trên mặt A Cốt rốt cuộc cũng không giữ được nữa, tại sao phải đấu chứ?
Hai giờ sáng bảo cậu ta quyết đấu á?!
Cậu ta nhìn hai búp bê tinh thần phấn chấn, đôi mắt xanh biếc lóe lên một tia hối hận, biết vậy ban đầu mình đã không đánh ngất Thích Triều.
A Cốt buồn ngủ thật sự.
Cùng lúc đó, trong nhà kho ở một tòa nhà xa xôi. Búp bê nam trưởng thành nằm trên giường mồ hôi đầy trán, lông mày nhíu chặt, dường như đang gặp ác mộng.
Y lại mơ thấy búp bê nữ tóc trắng, mắt đỏ, ấn tượng mơ hồ trước đây dần trở nên rõ ràng hơn.
Trong mơ, Tam Nguyệt và búp bê nữ đó không mấy thân thiết nhưng thường xuyên gặp nhau. Cô ấy tên A Dư, là một búp bê có bề ngoài lạnh lùng, song thật ra rất ấm áp.
Tam Nguyệt có cảm tình không tồi với cô ấy. Số lần gặp nhau càng nhiều, vết thương trên người A Dư càng nhiều. Cô càng ngày càng trở nên lạnh lùng, u ám, hệt như một con nhím xù lông.
Tam Nguyệt không mấy để ý tới A Dư, y chỉ chăm chăm muốn trả thù cho chủ nhân. Trong quá trình tìm kiếm kẻ thù, Tam Nguyệt cũng biết A Dư đang truy tìm một búp bê phản bội.
Kẻ đó đã phản bội cha cô, từ đó, cha cô như biến thành người khác vậy.
Theo lời A Dư, trước đây cha cô rất dịu dàng.
Tam Nguyệt không quan tâm lắm. Lần gặp nhau tiếp theo, gương mặt của A Dư đã bị hủy, nghe nói tên phản bội kia đã chết, do chính tay cha cô giết.
Lúc đó A Dư nở nụ cười điên cuồng, cực kỳ vui vẻ nhưng Tam Nguyệt lại cảm thấy nàng như thể đang khóc.
Y vẫn luôn để ý tới A Dư, sau đó y chứng kiến đối phương bị một lực mạnh xé toạc, tan vỡ thành từng mảnh. Khi đó, gương mặt A Dư vẫn nở nụ cười mãn nguyện, tựa như đã hoàn thành tâm nguyện cả đời.
Tam Nguyệt giật mình tỉnh giấc, ngồi trên giường thở hổn hển.
Cách đó không xa, A Dư quan sát tất cả, nàng nghiêng đầu, ghi chú vào sổ tay rồi biến mất trên cây.
Bảy giờ sáng, A Dư tính toán thời gian cha thức giấc. Nàng vào phòng, báo cáo kết quả mình phân tích cho Thẩm Du Hi. "Anh ta đã có năng lực đặc biệt, cụ thể thì chưa rõ, cần tiếp tục quan sát ạ."
Thẩm Du Hi ngồi trước bàn làm việc, anh không mấy ngạc nhiên, gật đầu nói. "Tiếp tục theo dõi anh ta."
A Dư gật đầu, thấy sắc mặt cha nhợt nhạt, nàng cau mày, định nói gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Thẩm Du Hi liếc sang, A Dư lập tức nhảy cửa sổ ra ngoài. Anh nhẹ giọng lên tiếng mời vào. Khi nhìn thấy người xuất hiện, khóe môi Thẩm Du Hi hơi cong, quả nhiên là Thích Triều.
"Có chuyện gì sao?"
Thẩm Du Hi ngước mắt quan sát đối phương, ôn hòa hỏi thăm.
"Không có gì đâu." Thích Triều nhìn đôi môi tái nhợt của anh. "Em dậy sớm nên qua đây, tiện thể pha cho anh cốc sữa."
Thẩm Du Hi nhìn cốc sữa ấm, ngón tay lạnh lẽo chạm vào thành cốc, đôi mắt đào hoa cong cong. "Cảm ơn."
Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ thôi, Thích Triều mỉm cười, ngồi bên cạnh trò chuyện với anh. Nói được vài câu, hắn nhớ ra một việc quan trọng. "Em không thể ở lại đây lâu được. Anh còn nhớ búp bê ngủ say kia không? Em định sẽ tới kiểm tra lại."
"Kiểm tra lại?"
Thẩm Du Hi ngẩn người, búp bê sau khi hồi phục rất hiếm khi cần kiểm tra.
"Ừm." Thích Triều không phải tay mơ, tất nhiên hắn biết chuyện này. "Em cũng muốn xem búp bê đó và chủ nhân sống thế nào. Chủ nhân cũng chỉ mới mười sáu, còn là trẻ vị thành niên. Cứ ở nhà kho cũ đó thì rất đáng lo."
Ồ, thì ra là vậy.
Nụ cười trên mặt Thẩm Du Hi không thay đổi, nhưng ngón tay chạm vào thành cốc từ từ rụt về.
Thích Triều thật sự rất tốt, nếu anh gặp được hắn khi mới mười sáu, mười bảy tuổi, không nơi nương tựa, hẳn sẽ cảm thấy ấm áp lắm.
Nhưng thực tế anh không gặp được đối phương, mà người Thích Triều giúp đỡ, cậu thiếu niên mười sáu tuổi.