Chương 78: Thiệp Triều

Nuôi Dưỡng Búp Bê

Chương 78: Thiệp Triều

Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: YYone
Để không làm phiền hai đứa trẻ đang học bài, Thiệp Triều đóng cửa nhẹ nhàng, nhưng động tĩnh ấy vẫn không thoát khỏi sự tinh ý của Lan Lạc.
Thấy Thiệp Triều đã chứng kiến mình chăm chỉ học hành, Lan Lạc vừa lòng vô cùng, cúi đầu tiếp tục đọc sách giáo dục đạo đức.
Trong mắt Lan Lạc, những cuốn sách này chỉ là phương tiện để trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn. Cô bé tin rằng chỉ cần học xong, cô sẽ biết được Thiệp Triều xem trọng điều gì nơi một đứa trẻ.
Thiệp Triều thích những đứa trẻ ngoan ngoãn.
Tuy nhiên, Lan Lạc hiểu rằng mình không thể đóng vai đứa trẻ ngoan dù có cố gắng đến đâu. Dù cô có giả vờ thế nào, cô cũng không thể là đứa trẻ ngoan trong mắt người khác.
Khi nhớ đến khoảnh khắc Thiệp Triều xoa đầu mình, đôi mắt Lan Lạc thoáng u ám. Nếu bây giờ cô vẫn là đứa trẻ ngoan trong mắt Thiệp Triều, hẳn cậu bé sẽ không thay đổi ấn tượng về mình.
Còn Li Bạch thì đơn giản hơn. Cậu biết mình không giỏi học, nhưng không thể để tên A Cốt ngốc nghếch vượt mặt mình.
Nhớ lại bài kiểm tra lần trước, đôi mắt vàng dưới lớp mặt nạ của cậu bé lại nhíu lại thành một đường thẳng.
Giờ đây, Li Bạch càng thêm ghét A Cốt.
Cậu nhất định sẽ không để A Cốt giỏi hơn mình.
Thiệp Triều không biết mục đích học tập của hai đứa nhỏ, cậu ngồi trong tầng hầm, gửi tin nhắn báo mình đã về nhà cho Thẩm Du Hi.
Vài giây sau, quang não vẫn im lặng. Thiệp Triều nhìn màn hình, suy nghĩ một lát rồi đứng dậy lấy nguyên liệu để chế tạo búp bê.
Bản thiết kế Thiên Cẩu đã hoàn thành từ lâu, Thiệp Triều bắt đầu chế tác thân hình của búp bê. Do để lâu ngày nên lớp bụi phủ đầy trên mặt hộp, nhưng nhựa cây và đất sét bên trong vẫn còn nguyên, không bị hỏng.
Thiệp Triều lấy đất sét ra đặt lên bàn, đeo găng tay chuyên dụng, tập trung khắc họa hình dáng.
Đất sét trắng trong tay Thiệp Triều dần dần định hình, năm giác quan dần lộ rõ. Cậu liếc sang bên cạnh, lấy dao khắc bỏ những phần thừa.
Khi Thiệp Triều vừa đặt bút xuống, bên tai vang lên tiếng thông báo quen thuộc.
[Đinh—
Đã xác nhận ký chủ bước vào giai đoạn đầu chế tác búp bê thứ hai. Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ tuần này.
Hoàn thành khung đất sét cho búp bê
Điểm tích lũy thợ thủ công: +100 (đã nhận)]
Thiệp Triều giật mình, từ khi hoàn thành Li Bạch, cậu chưa kích hoạt được nhiệm vụ phụ nào nữa. Tiếng thông báo bỗng khiến cậu chút hoài niệm.
Giờ đây, Thiệp Triều đã sở hữu hai mỏ quặng, không còn quá coi trọng điểm thưởng nhiệm vụ như trước. Nhưng nếu có cơ hội kiếm điểm, cậu vẫn sẽ không bỏ qua.
Hệ thống trong biển ý thức thông báo xong nhiệm vụ phụ liền ngồi nhìn ký chủ tiếp tục chế tác búp bê. Nó thở dài, nhớ lại trước đây mình từng ảo tưởng ký chủ đã khám phá ra tất cả rồi tìm cách trốn thoát. Giờ thấy mình đúng là kẻ ngốc.
Thiệp Triều đúng là đã rời đi, nhưng vẫn mang theo ác ma Lan Lạc, hoàn toàn khác với những gì hệ thống nghĩ.
Cứ mỗi khi liên quan đến búp bê, ký chủ lại như người mù. Lẽ ra hệ thống nên sớm nhận ra chuyện này từ lâu. Nó thở dài, nghĩ đến tuyến chính của thế giới sắp bắt đầu, không dám nghĩ xa hơn, quay người rời khỏi đây.
Dù ký chủ bên kia vô dụng nhưng vẫn là người hiền lành, hệ thống liền chạy sang căn phòng bên cạnh tìm sự an ủi.
Thiệp Triều không để ý hệ thống rời đi, cậu tập trung chỉnh sửa ngũ quan của búp bê, tiếng tinh tinh từ quang não không làm cậu phân tâm. Nếu bây giờ dừng tay, có lẽ sẽ không tìm lại được cảm giác như cũ.
Quang não vang lên vài tiếng rồi im bặt, tầng hầm trở lại yên tĩnh, không còn tiếng ồn, Thiệp Triều càng hăng say làm việc.
Thời gian trôi qua, Thẩm Du Hi thoáng nhìn qua màn hình quang não, ánh mắt lạnh lùng. Đã hai tiếng mà hắn vẫn chưa trả lời Thiệp Triều.
Trên bàn đầy kim cương lấp lánh, Thẩm Du Hi nắm chặt một viên trong tay. Nếu Thiệp Triều ở đây, hắn sẽ nhận ra đây chính là viên kim cương mình tặng cho Thẩm Du Hi.
Vậy hắn thích đứa thiếu niên đó đến thế sao?
Thẩm Du Hi biết có những đàn ông chỉ thích người trẻ hơn mình, anh cũng thừa nhận mình có ngoại hình xuất chúng, nhưng không thể để ngoại hình quyết định tất cả.
Thấy quang não vẫn không có phản ứng, Thẩm Du Hi mím môi, ánh mắt u ám, vài giây sau, anh nhẹ giọng gọi Mạc Tư từ phía sau. "Con gọi A Dư về đây."
Mạc Tư gật đầu, ôm búp bê vải vào ngực, bước vào không gian xoáy.
Chẳng bao lâu sau khi Mạc Tư rời đi, quang não đột nhiên rung lên. Màn hình hiện lời mời gọi video, Thẩm Du Hi giật mình, nhấn chấp nhận.
"Anh Thẩm, xin lỗi anh. Lúc nãy em mải làm búp bê quá nên không kịp trả lời anh." Thiệp Triều không để ý vẻ khác lạ của Thẩm Du Hi, đôi mắt nâu sẫm cong lên, mang theo nụ cười. "Để anh đợi lâu rồi."
Nghe giải thích, sự khó chịu trong lòng Thẩm Du Hi giảm bớt, anh nghiêng đầu, dường như nghi ngờ hỏi. "Mấy đứa ở Đồ Trang không về nhà cùng em sao?"
"Không."
Thiệp Triều mỉm cười. "Em để cậu ấy ở với em trai em, dù gì tụi nhỏ cũng xấp xỉ tuổi nhau, chủ đề chung cũng nhiều, em không cần xen vào."
Xấp xỉ tuổi nhau sao?
Thẩm Du Hi nghe vậy, khóe môi cong lên, buông tay đang siết chặt viên kim cương, để lại vệt trắng trên lòng bàn tay.
Hai người không nhắc đến Đồ Trang nữa.
Biết Đồ Trang không ở cùng Thiệp Triều, thái độ của Thẩm Du Hi cũng dịu đi nhiều. Anh nói chuyện ôn hòa với cậu vài câu rồi ngắt cuộc gọi.
Căn phòng trở lại yên tĩnh, nhớ đến cảm xúc trước đó, nụ cười trên môi anh dần biến mất. Gần đây, anh rất dễ bị Thiệp Triều ảnh hưởng. Thẩm Du Hi nhìn chằm chằm giao diện trò chuyện trên quang não, mắt lam híp lại, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Đúng lúc này, không gian xoáy xuất hiện trên vách tường, Mạc Tư và A Dư từ bên trong bước ra.
A Dư cao hơn Mạc Tư khá nhiều, nàng đứng sau lưng cha, hơi nghiêng đầu nhìn bóng lưng anh, giọng điệu nghi hoặc. "Thưa cha, có chuyện gì sao ạ?"
Nàng luôn giám sát Tam Nguyệt và Đồ Trang, bình thường khi A Dư đang làm nhiệm vụ, cha rất hiếm khi gọi nàng về.
"Không có gì."
Giọng Thẩm Du Hi nhàn nhạt, chuyện anh định hỏi anh đã biết trước.
Biểu cảm A Dư không thay đổi, yên lặng đứng sau lưng cha.
Một lát sau, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động nhỏ, A Dư giật mình. Nàng biết Xích Yêu và A Cốt phạm lỗi, nàng cũng đã nghiêm khắc trừng phạt hai búp bê. Tiếng động này chắc do Xích Yêu gây ra.
Sau khi cha bị bệnh, mỗi ngày Xích Yêu đều trèo lên cây ngoài cửa sổ phòng cha để ngủ, đến giờ đã thành thói quen.
Nghĩ vậy, A Dư nhìn Thẩm Du Hi đang im lặng, hỏi. "Cha, khi nào người giao nhiệm vụ cho Xích Yêu ạ? Mấy việc ở sân huấn luyện tạm thời không thể thiếu Xích Yêu được."
Ánh mắt Thẩm Du Hi không thay đổi, anh cầm viên kim cương trên bàn, nắm trong tay, đáng lẽ không nên như vậy.
Chuyện khiến anh quan tâm rất ít, chỉ cần mấy búp bê không ảnh hưởng đến kế hoạch của anh thì dù chúng gây ra rắc rối lớn đến đâu, Thẩm Du Hi cũng không quan tâm. Cùng lắm anh chỉ phạt chúng chút ít, vì anh vẫn cần búp bê hoàn thành nhiệm vụ, trừng phạt sẽ khiến kế hoạch bị chậm trễ.
Nhưng lần này, Thẩm Du Hi lại làm việc khiến anh cảm thấy mình thật ngu ngốc, thậm chí còn dùng đến bạo lực lạnh.
Có phải vì bị Thiệp Triều ảnh hưởng mà anh mới dành cho búp bê mấy phần tình cảm không? Anh rũ mi, nhẹ giọng nói. "Gọi Xích Yêu vào, A Cốt thì không cần."
Gương mặt lạnh lùng của A Dư lộ ra ý cười, nàng gật đầu, quay người kéo rèm cửa.
Bên kia, sau khi gọi video với Thẩm Du Hi xong, Thiệp Triều lên lầu dạo một vòng, trò chuyện với hai búp bê nhỏ một lúc rồi quay về tầng hầm tiếp tục làm búp bê.
Dáng người của Thiên Cẩu giống thiếu niên loài người, Thiệp Triều chưa từng làm kiểu này, chưa kể thiết kế búp bê còn có đôi cánh đen, tai chó và đuôi chó, thuộc loại búp bê giả tưởng với độ khó cao.
Nghĩ đến đôi cánh, Thiệp Triều lại đau đầu, nhưng đã quyết định thì dù khó đến đâu cũng phải làm được. Cậu đặt mua sợi đặc biệt và khung để làm lông vũ, sau đó đứng dậy truyền sức mạnh tinh thần cho ba viên mẫu thạch.
Hai viên pha lê đỏ trong bể cá dần sáng lên, ngược lại, viên mẫu thạch hình cún con vẫn xám xịt, không có dấu hiệu biến đổi, trông cực kỳ khiêm tốn.
Thiệp Triều nghĩ ngợi, lấy viên mẫu thạch Thiên Cẩu ra, nắm trong lòng bàn tay đến khi nó ấm lên thì đặt về.
Không biết mẫu thạch Thiên Cẩu nhà cậu bao giờ mới tỉnh, Thiệp Triều ước chừng thời gian, có lẽ là trong vài ngày tới.
Hôm sau, Thiệp Triều nhận được sợi đặc biệt, bắt đầu làm cánh. Trong quá trình này, thợ chế tác cần dùng sức mạnh tinh thần để khiến những sợi tơ hợp thành lông chim, sau đó tốn thêm nhiều sức mạnh tinh thần và thời gian để đính lông vũ vào khung.
Để búp bê có thể thu cánh lại vào trong người còn cần bôi dung dịch chuyên dụng lên cánh và dùng sức mạnh tinh thần để hòa tan vào lông vũ.
Lúc này nếu quá trình truyền sức mạnh tinh thần bị gián đoạn, cánh chim có khả năng sẽ thất bại.
Vì muốn làm ra được đôi cánh, Thiệp Triều quyết định ở luôn dưới tầng hầm. Lo lắng chuyện học hành của mấy đứa nhỏ, cậu dọn bàn học xuống đây để Lan Lạc và Li Bạch có vấn đề thì tiện hỏi ngay.
Đây là lần đầu Lan Lạc và Li Bạch nhìn thấy quá trình làm cánh, khi mới dọn xuống, hai đứa nhỏ thỉnh thoảng lại liếc sang chỗ Thiệp Triều, sau này thì quen dần.
Thời gian học tập của hai búp bê dưới tầng hầm rất quy củ, bắt đầu từ tám giờ sáng, lên lầu nghỉ ngơi lúc sáu giờ tối. Dù Lan Lạc và Li Bạch dậy sớm đến mức nào thì khi xuống tầng hầm đã thấy bóng dáng Thiệp Triều đang làm việc.
Li Bạch tò mò không biết cha ngủ lúc mấy giờ. Có một hôm, sau khi chúc cha ngủ ngon, cậu bé gắng thức đến một giờ sáng, lặng lẽ mò xuống tầng hầm.
Khi đó Thiệp Triều vẫn còn ngồi làm việc dưới ánh đèn bàn, xuyên qua khe cửa, Li Bạch chỉ có thể thấy sống lưng hơi cong của cha và đôi cánh đen mới làm được một nửa.
Rõ ràng Thiệp Triều thật sự mệt mỏi, cậu thường xuyên phải đứng dậy rửa mặt rồi lại tiếp tục làm việc.
Li Bạch đứng ngoài cửa nhìn Thiệp Triều từ một giờ sáng tới ba giờ. Trước khi tắt đèn, người đàn ông mệt mỏi cố chống đỡ tinh thần vỗ vỗ bể cá, chào mấy viên mẫu thạch trước khi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe thấy tiếng hô hấp đều đều của cha, trên mặt Li Bạch không biết từ bao giờ đã toàn là nước mắt. Cậu bé nhớ tới khi mình vẫn còn là viên đá, mơ hồ cảm nhận được có người ngày nào cũng mong đợi mình ra đời, ngày ngày chế tạo cơ thể cho mình.
Ba ba thật sự yêu bọn họ.
Li Bạch tháo mặt ra, dùng cánh tay che mắt mình, nước mắt cậu bé chảy dài theo cánh tay.
Li Bạch không muốn ba ba ngủ muộn như thế.
Cậu bé cảm thấy ba ba mệt mỏi quá.
Chuyện đêm đó, Li Bạch không nói với ai kể cả Lan Lạc. Dường như cậu bé trưởng thành chỉ sau một đêm, nhưng vẫn giữ nụ cười xán lạn để lộ cặp răng nanh nhỏ, đôi mắt màu hổ phách cũng luôn rạng rỡ.
Không ai biết từ lúc đó trở đi, mỗi lần Thiệp Triều làm búp bê buổi tối, Li Bạch đều lén chạy xuống, một mình ngồi ngoài cửa tầng hầm, đợi đến khi đèn tắt mới về phòng.
Cậu bé không nói gì, không làm gì, chỉ lặng lẽ ngồi ngoài cửa đồng hành cùng ba ba.
Thiệp Triều quả thật không phát hiện ra chuyện này, cậu bận đến tối mắt tối mũi.
Từ khi bắt đầu làm Thiên Cẩu, Thiệp Triều ít khi ra cửa. Những lần hiếm hoi đều là đến nhà em trai để xác nhận Đồ Trang và Tam Nguyệt có thích nghi được với hoàn cảnh mới hay không.
Gần ba tháng trôi qua, Thiệp Triều luôn bận bù đầu làm việc dưới tầng hầm, thời gian dạy học cho hai đứa nhỏ cũng phải tranh thủ.
Li Bạch và Lan Lạc cũng rất cố gắng, không cần cậu đốc thúc nhiều. Hai đứa chưa từng lơ là ngày nào.
Trong các buổi kiểm tra mà Thiệp Triều và Thẩm Du Hi tổ chức, thành tích của hai đứa cực kỳ ưu tú.
Ngược lại, mỗi lần A Cốt đều đứng đầu bảng từ dưới đếm lên, rất ít khi đạt đủ điểm chuẩn. Khi gọi video với Thẩm Du Hi, Thiệp Triều luôn nghe thấy tiếng A Cốt ngắc ngoải, run rẩy học thuộc lòng làm cậu không khỏi đồng cảm.
Điều tiếc nuối duy nhất là Xích Yêu dường như có việc bận, cô nhóc ít xuất hiện hơn hẳn. Thẩm Du Hi thuận miệng giải thích rằng cô nhóc đi tìm A Dư chơi, Thiệp Triều cũng không hỏi thêm nữa.
"Thiên Cẩu của cậu vẫn chưa tỉnh sao?"
Lúc gọi video hôm nay, Thẩm Du Hi hỏi.
"Chưa anh."
Nhớ tới viên mẫu thạch Thiên Cẩu ba tháng chưa tỉnh, Thiệp Triều cảm thấy mình nên đặt tên cho cậu nhóc là Na Tra.
Thông thường, mẫu thạch sẽ được đánh thức trong khoảng một tháng. Nếu quá hai tháng, phần lớn thợ chế tác sẽ ngầm thừa nhận viên mẫu thạch đó là đá chết, không thể tỉnh dậy được nữa.
Thẩm Du Hi biết khoảng thời gian này Thiệp Triều rất bận rộn, đó cũng là lý do gần đây anh không tiếp tục quyến rũ Thiệp Triều. Anh biết trong lúc bận bù tối tăm mặt mũi như này, Thiệp Triều sẽ không còn tâm trí nghĩ đến mấy thứ khác.
Anh cũng cần thời gian để giảm bớt ảnh hưởng của đối phương đối với mình. Thẩm Du Hi rũ mi, ánh mắt khó đoán, môi mỏng hé mở.
"Cậu muốn đổi viên mẫu thạch khác không?"
Thiệp Triều nghĩ ngợi, cong môi. "Không cần đâu, em nghĩ viên mẫu thạch này vẫn sống, chỉ là phản ứng chậm hơn chút thôi."
Thiệp Triều đã chấp nhận búp bê mới nhà mình có khả năng gặp rủi ro vì phát triển không tốt.
Thẩm Du Hi bị cách so sánh của đối phương chọc cười, đôi mắt đào hoa cong cong như trăng non. Thấy vẻ mặt mệt mỏi của Thiệp Triều, anh hỏi thăm. "Thiên Cẩu đã hoàn thành rồi sao?"
"Ừm."
Thiệp Triều đi qua bên cạnh, hướng màn hình về phía búp bê trên giường.
Thiếu niên với mái tóc đen dài mặc trường bào đen, bên trên thêu họa tiết mặt trăng đỏ thẫm. Phía sau cậu là đôi cánh đen tuyền khép lại, có cảm giác như đang ôm lấy thiếu niên.
Trên đầu cậu là đôi tai chó màu đen, có thể tưởng tượng khi đôi tai của thiếu niên trông lạnh lùng, kiêu ngạo này động đậy sẽ thú vị đến nhường nào.
Vì chưa đặt trái tim, mỗi ngày Thiệp Triều đều phải truyền sức mạnh tinh thần vào cơ thể búp bê để tránh tình trạng tai, đuôi và cánh không thu lại được.
"Rất tốt đấy."
Thẩm Du Hi nhìn búp bê trên giường, ánh mắt lộ ra ý cười. Chỉ lần thứ hai làm búp bê mà đã chế tác được búp bê giả tưởng với thời gian ngắn như vậy. Nếu Hiệp hội mà biết chắc chắn sẽ không tiếc công sức để mời Thiệp Triều gia nhập. Anh ngừng một lát rồi nói tiếp. "Cậu đã quyết định tên của búp bê chưa?"
Ban đầu Thẩm Du Hi còn tưởng tên của búp bê là Thiên Cẩu, nhưng không lâu trước đây Thiệp Triều nói với anh rằng cậu không định đặt tên búp bê như thế. Theo cậu thì đó không phải một cái tên.
"Em đã quyết định rồi." Thiệp Triều đã suy nghĩ rất lâu, cậu mỉm cười. "Tên là Hướng Nguyệt, em cảm thấy nghe rất hay."
Hướng Nguyệt?
Thẩm Du Hi nhìn thiếu niên như sinh ra từ trong đêm tối u ám, khóe môi cong lên. "Ừ, một cái tên khá hay."
Sau khi ngắt cuộc gọi, Thiệp Triều bế búp bê từ giường làm việc sang bồn tắm, đổ đầy dung dịch dinh dưỡng. Trước khi đặt trái tim, búp bê phải được ngâm trong đó để tránh tình trạng làn da bị nứt nẻ.
Thiệp Triều muốn đợi thêm một chút, nếu viên mẫu thạch quá lâu không có phản ứng, chắc chắn là đá chết thì cậu sẽ chọn viên mới.
Xong xuôi, Thiệp Triều đến trước bể cá truyền sức mạnh tinh thần vào ba viên mẫu thạch.
Hôm nay là ngày nghỉ của Lan Lạc và Li Bạch, cậu đã lùa hai đứa nhỏ lên tầng xem hoạt hình từ sớm. Dưới tầng hầm yên tĩnh, Thiệp Triều nhắm mắt đưa sức mạnh tinh thần dung nhập vào ba viên mẫu thạch, cậu không hay biết viên đá màu xám đã xuất hiện một vết nứt.
Cảm nhận được sức mạnh tinh thần của mình hệt như bị hố sâu hút vào, Thiệp Triều nhận ra gì đó, mồ hôi trên trán túa ra, cậu dẫn toàn bộ sức mạnh tinh thần của mình vào viên mẫu thạch xám xịt.
Ánh sáng xanh bao quanh viên mẫu thạch lập tức bị hút cạn, nó như một con thú khổng lồ tham lam đến đáng sợ, muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ khiêm tốn như trước. Dù Thiệp Triều có truyền bao nhiêu sức mạnh tinh thần cũng bị nó nuốt hết.
Thời gian trôi qua càng lâu, Thiệp Triều càng cảm thấy mất sức, thái dương âm ầm đau nhức. Viên mẫu thạch trong bể cá dường như nhận ra, lập tức dừng lại, Thiệp Triều có tiếp tục truyền sức mạnh tinh thần thì nó cũng không chịu ăn nữa.
Thiệp Triều mở bừng mắt, cậu nhìn thấy một viên pha lê đỏ hoàn toàn mới có hình dáng chú cún đáng yêu. Thiệp Triều ước lượng sức mạnh tinh thần của mình, nhấc nó ra khỏi bể, viên pha lê lạnh lẽo nằm trong tay cậu dần trở nên ấm áp.
Cậu bước đến bồn tắm, đặt viên pha lê đỏ vào trong lồng ngực búp bê, nhúng tay vào dung dịch, từ từ truyền sức mạnh tinh thần.
Vừa mới đánh thức mẫu thạch, giờ lại phải đánh thức búp bê, thái dương Thiệp Triều đau nhói, song mọi thứ vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng được. Nụ cười trên môi cậu rạng rỡ. Na Tra nhà cậu vất vả lắm mới chào đời, ai mà không kích động được chứ.
Ánh sáng xanh từ ngực búp bê lan ra tứ chi và đôi cánh, sau đó tụ lại ở trái tim. Thiệp Triều từ từ dẫn đường cho sức mạnh tinh thần, cậu nhắm mắt, tưởng sẽ tốn nhiều thời gian như vừa rồi nhưng lần này lại nhanh đến bất ngờ.
Gần như ngay sau khi sức mạnh tinh thần dạo một vòng kinh mạch, Thiệp Triều đã có cảm giác, cậu mở to mắt, đối diện với một cặp mắt đỏ như máu.
Đôi mắt đỏ như trăng máu lộ rõ sự lạnh lùng, khôn khéo và kiêu ngạo, song khi nhìn Thiệp Triều, thiếu niên thu hết tất cả gai nhọn, chỉ còn lại lòng trung thành và sự ngưỡng mộ. Đôi cánh đen khẽ nhúc nhích, lông vũ ẩm ướt ngâm trong dung dịch trông có chút chật vật.
Thiệp Triều nhìn cặp mắt đỏ, vài giây sau, cậu vươn tay về phía thiếu niên tóc đen, ánh mắt tràn đầy ý cười. Cậu nói. "Hướng Nguyệt, cuối cùng con đã tỉnh."
Hướng Nguyệt chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, cậu nghe thấy giọng nói trầm ấm, thu hút của hắn vang lên bên tai. "Ta đã chờ con rất lâu rồi."
Con cũng vậy.