Nuôi Dưỡng Búp Bê
Chương 86: Thẩm Du Hi
Nuôi Dưỡng Búp Bê thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió đêm thu lạnh lẽo, lúc này hiếm ai ra khỏi nhà. Thích Triều tấp phi thuyền vào một công viên bỏ hoang, những chiếc đèn đường cũ kỹ chợp chờn rồi tắt hẳn.
Hắn ngồi lái, tâm thần bấn loạn, nhớ lại những chuyện vừa xảy ra từ hôm qua đến nay.
Ban đầu Thích Triều định phớt lờ mọi chuyện, cứ để tự nhiên trôi đi. Nhưng thực tế, hắn nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản. Chưa kể đến những thứ khác, chỉ riêng việc sau vụ việc hôm qua, hắn lại càng quan tâm đến Thẩm Du Hi hơn—điều đó chứng tỏ Thích Triều thật sự để mắt đến anh.
Thẩm Du Hi là người bạn đầu tiên kể từ khi hắn bước vào thế giới này, đương nhiên hắn không thể không quan tâm. Nghĩ lại, đối với việc anh thích mình, Thích Triều ngoài chút ngượng ngùng ra, dường như chẳng cảm thấy chán ghét gì cả.
Hắn cào cào tóc, phát hiện mình cứ xoắn xuýt không rõ lý do. Thật ra, hắn không ghét anh Thẩm, thậm chí còn có chút cảm tình. Đã vậy, hai người cứ thử đi thôi, chẳng sao cả.
Quả nhiên là do chưa từng yêu đương nên mới lúng túng như vậy. Dẫu gì cũng gần ba mươi tuổi rồi, chuyện này nên dứt khoát hơn.
Anh Thẩm đâu phải là kẻ dữ tợn, vừa dịu dàng lại chu đáo, xinh đẹp và cao ráo. Nghĩ vậy, không khí trong phi thuyền bỗng trở nên nóng bức. Thích Triều mở cửa sổ xe cho gió lạnh thổi vào, nhiệt độ trên mặt dần hạ, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Nói cho cùng, tất cả mới chỉ là suy đoán của hắn. Thích Triều vẫn cần xác nhận thái độ của Thẩm Du Hi, biết đâu chỉ là hiểu lầm mà thôi. Đôi mắt nâu thẫm nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát công viên vắng vẻ, cân nhắc khả năng chuyện này có thể xảy ra hay không.
Vài giây sau, Thích Triều nhấn nút khởi động. Nếu chỉ là hiểu lầm thì dễ thôi, vẫn sẽ là bạn bè tốt. Hắn liếm môi khô khốc, cúi nhìn màn hình phi thuyền, tâm trạng dần thư thái.
Ở biệt thự, Thẩm Du Hi ngồi một mình trên ghế sofa xem hoạt hình, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Giờ đã mười một giờ đêm, từ lúc Thích Triều đưa Tam Nguyệt về đã bốn tiếng đồng hồ. Thông thường, hai mươi phút là đủ để đi một vòng.
Có chuyện gì mà mất tận bốn tiếng, thậm chí còn không trả lời tin nhắn của mình? Ngón tay Thẩm Du Hi gõ nhẹ lên quang não trên cổ tay, đôi mắt không giấu nổi sự lo lắng.
Thẩm Du Hi vốn thiếu cảm giác an toàn, anh thích giữ mọi thứ bên mình, chỉ như vậy mới khiến anh yên tâm. Đặc biệt là những thứ sắp thuộc về anh nhưng vẫn chưa trong tay càng khiến sự u ám trong lòng anh lan rộng.
Quả nhiên, Thích Triều ảnh hưởng rất lớn tới anh.
Thẩm Du Hi rũ mi, ánh mắt u ám. Anh ghét việc không thể kiểm soát cảm xúc, nhưng giờ anh không thể buông tay. Đã vậy, anh sẽ trực tiếp nhốt Thích Triều ở nơi không ai biết, để hắn không thể rời xa mình.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nhân vật trong phim hoạt hình cười nói ồn ào, trái ngược với sự im lặng lạ lùng trong phòng khách. Thẩm Du Hi cúi đầu, bình tĩnh nhìn quang não tối đen, mái tóc vàng rũ xuống. Đối với những người không biết chuyện gì, người đàn ông tóc vàng này trông có chút buồn bã. Thích Triều từ bên ngoài về đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng đó.
Lúc ấy, hắn mới nhớ ra: mấy tiếng trước, bình luận trên mạng quá nhiều, thông báo liên tục kêu, nhưng Thích Triều đang bận nghĩ về mối quan hệ giữa mình và Thẩm Du Hi nên đã tắt âm quang não, bỏ lỡ tin nhắn của anh.
Hỏng bét.
Bàn tay cầm quang não của Thích Triều run run. Khi Thẩm Du Hi quay sang, hắn lập tức ngồi thẳng, chân thành giải thích: "Anh Thẩm, em tắt âm quang não chứ không cố ý không trả lời tin nhắn."
Mới dứt lời, Thích Triều đã thấy câu nói của mình nghe cứ như đang nói dối.
Đôi mắt đào hoa của Thẩm Du Hi cong cong, anh nghiêng đầu, tóc vàng rũ xuống bên vai, khóe môi nhếch lên, đôi mắt lam như biển rộng, dường như dù Thích Triều nói gì anh cũng sẽ tin tưởng. "Ra là vậy. Vì cậu không trả lời nên tôi lo cậu gặp chuyện gì."
Giọng anh nhẹ nhàng như gió xuân, không nhanh không chậm, mang theo chút ý cười thư thái khiến tai Thích Triều ngứa ngáy. Hắn giơ tay xoa xoa vành tay, đi tới ngồi bên cạnh Thẩm Du Hi, định thử anh.
"Muộn vậy anh Thẩm vẫn chưa ngủ là vì đợi em về sao?" Thích Triều suy nghĩ một lúc rồi hỏi.
"Ừm." Thẩm Du Hi nhẹ nhàng gật đầu, không phủ nhận. Độ cong khóe môi anh không đổi, song nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón tay anh đang nghịch quang não trên cổ tay, muốn dùng cách này để giữ bình tĩnh. Môi mỏng của anh hé mở. "Cậu về muộn là vì chuyện gì à?"
Ánh mắt Thẩm Du Hi dừng trên mặt Thích Triều, như muốn xem hắn nói thật hay không.
"Không có gì. Em nói chuyện với tụi Thích Phong, Thích Diệp với Đồ Trang một lúc." Thích Triều không nói thật với Thẩm Du Hi, dù sao hắn vẫn chưa biết anh có thích mình thật hay không. Nếu để lộ quá nhiều, đến lúc hiểu lầm thật thì cả hai sẽ đều xấu hổ.
Đôi mắt lam của Thẩm Du Hi híp lại, đương nhiên phát hiện đối phương đang giấu giếm gì đó.
Thích Triều lừa anh.
Lông mi Thẩm Du Hi run run, ngón tay đang cào cào cổ tay khựng lại, vài giây sau, anh siết chặt tay.
Trước đó Thích Triều đã đưa Tam Nguyệt về nhà, nhưng trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì, lúc rời đi lại xảy ra chuyện gì mà Thích Triều nảy ra ý định giấu diếm anh. Chuyện này khiến lý trí của Thẩm Du Hi dần bị gặm nhấm, sự buồn bực trong lòng càng ngày càng nhiều.
"Mọi người đã nói chuyện gì thế?" Đôi mắt lam của Thẩm Du Hi cong cong, dường như anh chỉ thuận miệng hỏi.
"Cũng không có gì, chỉ là chuyện học hành của tụi nó thôi."
Thích Triều đáp.
Chỉ mỗi việc học mà nói tận bốn tiếng? Nụ cười của Thẩm Du Hi càng thêm rạng rỡ, lông mi che khuất sự u ám trong mắt.
Anh khoác lên mình dáng vẻ dịu dàng, lần đầu sử dụng thủ đoạn như vậy vì muốn Thích Triều trở thành người của mình chứ không phải để hắn lừa gạt mình.
Thẩm Du Hi biết Thích Triều rất quan tâm tới mình nhưng tốc độ quá chậm. Chậm đến mức anh dần không kiềm chế được, muốn nhốt Thích Triều dưới tầng hầm biệt thự. Anh thở ra một hơi, cố bình tĩnh lại, song cơn giận vì bị lừa dối đang đốt cháy lý trí của anh. Thậm chí anh còn khó mà giữ được vẻ dịu dàng thường ngày.
Anh hiểu, bây giờ mình không thể phát tiết cơn giận vì Thích Triều không thuộc về mình.
Không thuộc về mình?
Đầu ngón tay Thẩm Du Hi khựng lại, hướng mắt nhìn Thích Triều. Đột nhiên anh cảm thấy mình thật ngu xuẩn, đã chủ động một lần rồi thì thêm lần nữa cũng chẳng sao, miễn là khiến hắn thuộc về mình là được. Ánh mắt Thẩm Du Hi lóe lên tia u ám, chỉ cần Thích thuộc về mình, cho dù hắn định phản bội, anh cũng có lý do để giữ chặt hắn bên mình.
Thẩm Du Hi ôn hòa nói. "Cậu bàn chuyện học tập với họ sao? Nhưng mà tại sao tôi lại cảm thấy cậu đang lừa tôi?"
Thích Triều khựng lại, không hiểu sao có chút chột dạ. Hắn đang định nói gì đó thì Thẩm Du Hi đột ngột túm chặt rồi đẩy ngã hắn. Thích Triều còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Du Hi đã ngồi trên bụng hắn.
"Cậu đang chột dạ à?"
Thẩm Du Hi giữ chặt hai tay Thích Triều, đè lên tay vịn sofa trên đỉnh đầu hắn. Anh hơi cúi người, đôi mắt lam nhìn chằm chằm Thích Triều.
"Em có thể giải thích."
Thích Triều hơi lúng túng.
Mái tóc vàng mềm mại rủ xuống, đuôi tóc khẽ lướt qua má Thích Triều. Khoảng cách giữa hai người cực gần, mắt đối mắt, dường như có thể cảm nhận được cả hơi thở nóng rực. Thích Triều nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Du Hi vang lên. "Em biết anh thích em đúng không?"
Lúc bị đẩy ngã, Thích Triều hiểu rằng đã lớn chuyện rồi. Hắn thật sự không biết câu nào của mình khiến Thẩm Du Hi nhận ra điều không đúng, nhưng chuyện nói dối thì hắn không thể thanh minh được. Nghe Thẩm Du Hi trực tiếp bày tỏ tình cảm, con ngươi của Thích Triều hơi giãn ra, hắn không hiểu Thẩm Du Hi nói vậy là có ý gì. Hắn liếm môi khô khốc, mấy giây sau mới ừm một tiếng.
Thẩm Du Hi cúi đầu, lông mi dài che khuất cảm xúc khó đoán, mơ hồ lộ ra nét buồn bã. Đôi môi mỏng run lên. "Nếu em biết anh thích em thì đừng lừa gạt anh nữa được không?"
Từ trước đến giờ Thẩm Du Hi luôn thể hiện dáng vẻ trưởng thành, tao nhã trước mặt Thích Triều, nhưng lúc này trông anh lại có chút yếu đuối, giọng nói run run và đôi mắt đào hoa mờ mịt hơi nước khiến tim Thích Triều thắt lại.
Nhận ra bàn tay nắm cổ tay mình cũng đang run, Thích Triều không nhịn được mà đau lòng. Hắn cất giọng trầm thấp, mang theo sự vội vàng. "Em không lừa anh. Em nói thế vì sợ anh sẽ lo lắng. Em về muộn như vậy là do ngồi trong phi thuyền suy nghĩ."
Đôi mắt lam nhìn chằm chằm Thích Triều, giống như đang xác nhận lời hắn nói là thật hay giả. Vài giây sau, anh hơi nghiêng đầu, mái tóc vàng theo động tác của anh mà khẽ lướt qua má hắn.
"Thật sao?"
"Ừm. Em không lừa anh đâu."
Cánh tay Thích Triều không nhịn được mà nhúc nhích, hơi muốn gãi mặt mình. Thật ra tay Thẩm Du Hi đè lên tay hắn không nặng, Thích Triều chỉ cần dùng sức là có thể đẩy ra, nhưng trong tình huống này, hắn sẽ không làm vậy.
Thích Triều ngẩng lên nhìn Thẩm Du Hi, bốn mắt chạm nhau. Hắn ngập ngừng hỏi. "Anh Thẩm nói thích em là theo ý kia sao?"
Lông mi Thẩm Du Hi khẽ run, Thích Triều hỏi câu này nghĩa là anh đã thành công rồi. Anh buông tay Thích Triều, đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt lông mày của hắn, dần dần trượt xuống, cuối cùng lướt qua bờ môi. Thẩm Du Hi nhìn Thích Triều, nhẹ giọng. "Em nghĩ thế nào?"
Lúc nói bốn chữ này, âm cuối của anh dường như hơi run rẩy. Thích Triều cảm nhận đầu ngón tay của đối phương, nghe anh đáp, bên tai cứ như thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Thích Triều đối mặt với Thẩm Du Hi, mấy giây sau, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc anh.
"Em cảm thấy đúng rồi."
Thẩm Du Hi bị sờ vào chỗ hiểm, cơ thể cứng đờ, song khi nhận ra người chạm vào mình là ai liền thả lỏng. Anh thuận theo lực của đối phương mà từ từ nằm xuống, tì trán vào bên vai Thích Triều, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ và hơi thở nóng rực của đối phương.
Bọn họ không lên tiếng, nhưng từ cuộc trò chuyện vừa rồi đến hành động hiện tại thể hiện rằng mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi.
Thẩm Du Hi biết từ giây phút này, Thích Triều đã thuộc về mình. Anh rũ mi, như một đứa trẻ ôm lấy món đồ mình yêu thích mà nắm chặt cổ áo Thích Triều, đầu ngón tay vì dùng sức nên có hơi tái nhợt.
Nếu đã thuộc về mình rồi thì cả đời này cũng chỉ có thể là của mình, mãi mãi không thể rời xa.
Thích Triều chậm rãi vuốt tóc Thẩm Du Hi, hắn cảm thấy từ lúc vào nhà đến giờ cứ như đang mơ. Nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của người đang nằm trên mình, Thích Triều khựng lại, lúc này hắn mới nhận ra không biết anh đã dựa vào người mình ngủ từ bao giờ.
Thẩm Du Hi có vẻ rất mệt, mới nằm xuống chưa đầy năm phút đã ngủ mất, rõ ràng vừa nãy còn hùng hùng hổ hổ chất vấn hắn. Đôi mắt nâu sâu thẳm của Thích Triều ánh lên ý cười.
Hắn từ từ dịch Thẩm Du Hi ra khỏi người, nhận ra anh vẫn luôn nắm chặt cổ áo mình liền dừng lại. Thích Triều nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của anh ra, cẩn thận bế anh về giường.
Trước khi rời đi, Thích Triều thất thần ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Thẩm Du Hi. Thẩm Du Hi rất để ý việc hắn che giấu mình. Thích Triều cào tóc, tính ngày mai sẽ nói rõ với Thẩm Du Hi rồi quay người rời phòng.
Sáng hôm sau, Thẩm Du Hi mờ mịt mở mắt. Ngón tay anh khựng lại, giống như nhớ ra chuyện gì đó, híp đôi mắt lam. Anh hơi ngạc nhiên, thế mà anh lại ngủ trên người Thích Triều.
Anh tin tưởng người đàn ông đó đến vậy sao?
Thẩm Du Hi mím môi, song có lẽ vì Thích Triều đã là người của anh nên dù biết thì tâm trạng anh cũng không bị ảnh hưởng.
Lúc xuống tầng, Thẩm Du Hi nghe thấy tiếng động phát ra từ nhà bếp, đôi mắt đào hoa cong cong, có lẽ do vật sở hữu lại tăng thêm khiến trong lòng anh sinh ra cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Đang chuẩn bị vào bếp gặp Thích Triều thì chuông cửa biệt thự đột nhiên vang lên. Thẩm Du Hi dừng bước, chuyển hướng đi ra chỗ huyền quan. Quan sát hai người đàn ông lạ mặt qua màn hình, vẻ mặt dịu dàng của anh lập tức trở nên lạnh lùng.
Ánh mắt Thẩm Du Hi dừng trên phù hiệu ở tay áo hai người đó, đó là thứ chỉ có nhân viên của Hiệp hội mới có thể đeo. Bọn họ thật sự muốn tranh giành đồ với anh à?
"Bên ngoài là ai thế?"
Thích Triều đi ra từ phòng bếp, thấy Thẩm Du Hi đứng im liền nghi hoặc, cất tiếng hỏi.
"Không có gì."
Biểu cảm của Thẩm Du Hi ôn hòa, đôi mắt đào hoa đong đầy tình cảm. Anh nhẹ nhàng đáp. "Anh cảm thấy hai người ngoài kia có hơi kỳ quái."
Kỳ quái?
Thích Triều lặng người, không hiểu chuyện gì xảy ra.