Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 104: Ngoại truyện 1
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông Cố vừa trách vừa yêu: "So với hồi nhỏ, thằng bé còn bướng bỉnh hơn nhiều."
Ai nghe cũng hiểu được hàm ý sâu xa trong lời nói ấy.
Mọi người lại càng lấy làm lạ – ông Cố vốn là người cổ hủ, vậy mà khi biết cháu trai yêu người đồng giới, ông lại chấp nhận nhanh đến vậy sao?
Nghe nói không chỉ đồng ý, ông còn dọn hẳn đến đây để bầu bạn và ủng hộ hai đứa.
Tất cả đều cho thấy, ông Cố rất xem trọng Chu Trì Ngư.
Thẩm Vũ Tiêu nói không ghen tị thì là giả, cậu ta không hiểu vì sao mình là cháu ruột mà quan hệ với ông ngoại lại nhạt nhòa, còn Chu Trì Ngư thì lại thân thiết như thế.
"Không phải vì tiểu Ngư rất hiếu thảo với ba sao?" Cố Thành thuận miệng nói một câu khiến ông Cố hài lòng, rồi tiện thể quay đầu lại, đúng lúc thấy Cố Uyên mới bước vào. Hắn chào hỏi các bậc trưởng bối, sau đó nói: "Con đi giúp tiểu Ngư nấu cơm."
Ông Cố gật đầu: "Đi đi."
Sau khi Cố Uyên rời đi, ông nhìn theo bóng lưng hắn rồi nói với mọi người: "Chuyện hôn sự của tiểu Uyên coi như đã định rồi, về sau các con cũng đừng tìm đối tượng khác cho nó nữa. Hai đứa trẻ này nếu kết hôn, ba sẽ là người chủ hôn."
Lời vừa dứt, tất cả ánh mắt đều hướng về phía vợ chồng Cố Thành.
Bạch Ôn Nhiên hơi khựng lại một chút, sau đó bình thản gật đầu: "Thuận theo tự nhiên thôi. Bình thường nam nữ yêu nhau cũng hợp rồi tan, chuyện thường tình. Nếu chúng thật sự muốn kết hôn, thì chờ chúng chín chắn hơn, học xong đã rồi hẵng tính."
"Con nói cũng có lý." Ông Cố nhận đĩa trái cây từ tay Cố Thành, chậm rãi nói tiếp: "Chia tay trong hòa bình thì không sao, nhưng nếu ai phản bội, phụ bạc, ba tuyệt đối sẽ không tha thứ."
Câu nói này bề ngoài nghe có vẻ công bằng, nhưng ai cũng hiểu ông đang ngầm cảnh cáo. Rõ ràng là nhắm đến Bạch Ôn Nhiên, hàm ý Cố Uyên tuyệt đối không được làm gì có lỗi với Chu Trì Ngư.
Trong khi đó, hai nhân vật chính lại đang bận rộn trong bếp.
Nói là cùng nấu ăn, nhưng thật ra chỉ có Chu Trì Ngư chỉ huy, còn Cố Uyên thì làm theo.
Món gà quay không quá phức tạp, Chu Trì Ngư nghiêm túc làm theo từng bước trong sách dạy nấu ăn, ngay cả khoai tây cũng bắt Cố Uyên cắt đúng như hình minh họa.
May mà Cố Uyên cũng khéo tay nên làm đâu ra đó.
Khi gà đã cho vào lò, Chu Trì Ngư kéo ghế ngồi chằm chằm canh lò nướng.
Thấy vậy, Cố Uyên bật cười, xoa đầu cậu: "Còn một tiếng nữa mới xong, ra ngoài ngồi đã."
"Không được." Chu Trì Ngư nghiêm túc nói: "Đây là món gà quay em vất vả làm, lỡ lửa không chuẩn thì hỏng hết. Em phải ở đây trông chừng."
Cố Uyên nhíu mày, cảm thấy câu nói này... có gì đó không đúng. Cuối cùng ai mới là người cực khổ làm món gà quay này đây?
Đây đúng là một bí ẩn chưa có lời giải.
Chu Trì Ngư nhanh chóng nhận ra hắn đang nghĩ gì, trừng mắt hỏi: "Em nói sai chỗ nào ư?"
"Đương nhiên là không." Cố Uyên nghiêm túc đáp: "Đồng chí Chu tiểu Ngư nói thì luôn đúng."
Lúc này, mười mấy chiếc xe đã xếp hàng nối đuôi nhau tiến vào sân. Khách đến chúc thọ cơ bản đã đến đông đủ.
Ngoài người nhà họ Cố, còn có vài người bạn cũ của ông Cố từ Mỹ bay về.
Biệt thự này không lớn lắm, nhà ăn và phòng khách lại gần nhau.
Trong lúc tiếp bạn bè, đi ngang bếp, ông Cố thuận miệng nói: "Cháu trai tôi đang nướng gà cho tôi đấy."
"Xem ra hai người ở chung tốt lắm."
"Là đứa bé mập mạp hồi nhỏ ông nuôi phải không? Hình như tôi từng thấy ảnh."
"Giờ thằng bé đâu có mập nữa, lớn lên lại giống ông hồi trẻ, rất tuấn tú."
Ông Cố dừng bước, ra hiệu mọi người cùng vào nhà ăn xem.
"Anh ơi." Chu Trì Ngư thấy hắn, lập tức đứng lên ôm eo Cố Uyên, mắt sáng rực lên, cười nói: "Chờ gà quay chín, hai cái đùi to nhất, một cái cho ông, một cái cho anh, được không?"
Từ nhỏ cậu đã biết cách ăn nói. Để khiến Cố Uyên tình nguyện luôn chiều chuộng mình, cậu khéo léo dùng vài "viên đạn bọc đường": "Bởi vì hai người là quan trọng nhất với em."
Khóe miệng Cố Uyên cong lên, nửa cười nửa không nói: "Nếu chỉ có một cái đùi gà thôi thì em sẽ đưa ai?"
Chu Trì Ngư nghĩ một lúc: "Lần này cho ông, lần sau cho anh, rồi lần sau nữa lại cho ông. Cứ thế mà chia."
"Còn em thì sao? Em không ăn à?"
Mắt Chu Trì Ngư sáng lên: "Hai người ăn thì cũng coi như em ăn rồi."
Phải nói, câu trả lời này quá hoàn hảo, khiến trái tim Cố Uyên cũng mềm nhũn.
"Dù sao..." Cậu thầm nghĩ, mình giàu thế này, muốn ăn thì nấu hẳn một nồi đùi gà cũng được thôi mà.
"Dù sao cái gì?" Cố Uyên thấp giọng hỏi, tay vẫn nghịch túi áo hoodie của cậu.
"Dù sao thì... em cũng yêu hai người nhất."
Cố Uyên không kìm được, cúi xuống hôn lên khóe mắt đang cười của cậu.
Trong bếp thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào lan tỏa.
Mấy người bạn già của ông Cố cũng phải mỉm cười: "Cái cậu bé tóc xoăn đó là cháu nuôi của ông, còn người ôm nó chính là bạn trai sao?"
Ánh mắt ông Cố lóe lên vẻ phức tạp, rồi ông dẫn mọi người rời đi.
"Một người là cháu nuôi, còn người kia là cháu ruột tôi."