Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 78: Anh dỗ trẻ con à
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tiểu Ngư!"
Tiếng giày thể thao cọ xát trên nền đất vang lên chói tai. Lời còn chưa dứt, Cố Uyên đã lao nhanh về phía đình hóng gió.
Bệnh nhân kia tiến đến rất nhanh, trong khi Chu Trì Ngư và bà Trần vẫn đang mải chọn ảnh, hoàn toàn không hề hay biết nguy hiểm đang cận kề.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên gò má Cố Uyên xuống cổ. Hắn nhìn thấy bệnh nhân kia đang cầm một con dao gọt hoa quả sắc lẻm trong tay, ánh mắt đờ đẫn hiện rõ vẻ hung tợn, lặng lẽ đứng ngay phía sau Chu Trì Ngư.
"Anh!"
Một bóng người đột ngột lao tới khiến Chu Trì Ngư ngẩng đầu. Chớp mắt, cậu đã bị Cố Uyên kéo ra phía sau, ôm chặt bảo vệ. Trong cơn hoảng loạn, cậu nhận ra người bệnh tâm thần đang đứng bất động tại chỗ.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc phả vào mũi. Chu Trì Ngư che chở bà cụ, vừa lùi vừa kéo bà về phía sau.
"Tôi đang tìm con cún của tôi."
Bệnh nhân cầm dao, ánh mắt đờ đẫn. Cố Uyên không dám hành động liều lĩnh, lên tiếng trấn an: "Tiểu Ngư đừng sợ, cứ đứng yên sau lưng anh."
Hắn dang tay chắn trước ngực Chu Trì Ngư, như một bức tường vững chắc, bảo vệ cả Chu Trì Ngư và bà cụ phía sau lưng.
Ánh mắt hắn đầy cảnh giác dán chặt vào bệnh nhân, sợ người đó có hành động quá khích, lông mày cau chặt, đầy căng thẳng.
"Con cún của tôi... ở chỗ cậu ta." Bệnh nhân chỉ vào Chu Trì Ngư, lẩm bẩm: "Trả lại cho tôi mau."
Chu Trì Ngư nín thở: "Anh nói... cún của anh?"
Cậu vừa định giải thích, thì người đó đột nhiên lao tới.
"Anh!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Uyên lập tức đẩy Chu Trì Ngư ra phía sau. Chu Trì Ngư nhắm chặt mắt, chỉ nghe một tiếng động mạnh vang lên bên tai.
"Anh?"
Chu Trì Ngư hé mắt, nhìn thấy bệnh nhân đã bị bác sĩ phía sau quật ngã, đè chặt xuống nền đất.
"Không sao rồi, đừng sợ."
Cố Uyên đặt tay lên vai Chu Trì Ngư trấn an cậu, rồi nhanh chóng tiến lên hỗ trợ bác sĩ khống chế bệnh nhân đang hoảng loạn, cướp lấy con dao trên tay người đó.
"Tôi muốn... tôi muốn tìm con cún của tôi!"
Bệnh nhân nằm sấp dưới đất vùng vẫy dữ dội, bất ngờ quay sang cắn mạnh một bác sĩ đang ngồi trước mặt.
"Cẩn thận, bệnh nhân có thể lây bệnh!"
Nghe thấy câu nói đó, Cố Uyên lập tức buông tay.
Hắn nhận ra trên tay mình đã bị con dao cứa một vết xước nhỏ, máu đang rỉ nhẹ ra ngoài.
Bác sĩ bị cắn mặt tái mét, được đồng nghiệp đỡ mới đứng vững được.
"Bệnh nhân này mắc bệnh gì vậy?" Cố Uyên giữ bình tĩnh hỏi. Với hắn, những căn bệnh khiến nhân viên y tế căng thẳng đến vậy thường là các bệnh truyền nhiễm khó chữa trên thế giới.
"HBV."
Chu Trì Ngư nghe xong mà thái dương giật liên hồi: "Anh... đây là máu của anh hay của bệnh nhân?"
Không còn thời gian để nghĩ kỹ, cậu nắm chặt tay Cố Uyên, hoảng hốt kéo đi tìm khu vực kiểm tra dịch bệnh: "Chúng ta phải đi kiểm tra ngay!"
Tay của bệnh nhân đó vẫn còn vết máu. Vệt đỏ tươi khiến Chu Trì Ngư thấy hoa mắt. Cậu nhìn thấy cổ tay áo của Cố Uyên đã bị dính máu, hoảng loạn chạy vội: "Anh đừng sợ, chúng ta đi khám ngay!"
Trái với sự rối bời của Chu Trì Ngư, Cố Uyên giữ được bình tĩnh hơn nhiều. Vết thương không đau, chỉ là một vết xước nhỏ, nhưng do HBV có khả năng lây nhiễm cao nên đây vẫn là một tin xấu.
"Tiểu Ngư."
Cố Uyên trấn an cậu, giọng nhẹ nhàng pha lẫn nụ cười: "Đừng lo, chắc là anh không sao đâu."
Chu Trì Ngư hoảng loạn, nước mắt lưng tròng, đôi mắt đỏ hoe: "Sao em không lo được, đó là... HBV mà."
Bao nhiêu viễn cảnh tồi tệ hiện lên trong đầu khiến lý trí cậu gần như tê liệt. Dù đã từng học qua về sinh học và hiểu rằng việc lây nhiễm HBV còn tùy vào lượng virus có trong dịch cơ thể, cậu vẫn không dám đánh cược.
Cậu cảm thấy vô cùng day dứt và lo lắng.
Nếu không có cậu, Cố Uyên đã chẳng đến bệnh viện này.
"Tiểu Ngư."
Cố Uyên cố tình nói chậm lại, lòng bàn tay xoa nhẹ lên cổ tay lạnh toát của Chu Trì Ngư như một cách an ủi dịu dàng: "Em quên rồi sao? Lúc nhỏ em từng nói, sau khi anh vượt qua trận bệnh nặng đó, nhất định sẽ luôn bình an vô sự. Vậy thì sao có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"
Chu Trì Ngư khịt mũi, cúi đầu lẩm bẩm: "Em đâu phải thần thánh gì... lời nói lúc nhỏ sao mà tin được chứ?"
"Đương nhiên là tin được." Cố Uyên dỗ dành cậu như dỗ một đứa bé, nhẹ nhàng nói: "Anh hoàn toàn tin tưởng điều đó."
...
Khi giảng viên hướng dẫn biết chuyện Cố Uyên bị thương, lập tức liên hệ với giảng viên phụ trách và cùng ban lãnh đạo bệnh viện vội vàng đến thăm hỏi và kiểm tra. Lúc này, Cố Uyên đã lấy mẫu máu xong, đang ngồi cùng Chu Trì Ngư ở hàng ghế chờ ngoài hành lang để đợi kết quả.
"Các em ăn chút gì trước đi."
Trên đường đến, giảng viên phụ trách còn mua chút đồ ăn tối cho họ.
Sau khi tìm hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, giảng viên hướng dẫn vỗ vai Cố Uyên trấn an: "Yên tâm đi, nhà trường và bệnh viện đều sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này."
Bên cạnh, Chu Trì Ngư sắc mặt tái nhợt, đột nhiên khẽ nấc lên, sau đó mím chặt môi, quay mặt sang một bên âm thầm lau nước mắt.
Giảng viên phụ trách cau mày: "Sinh viên này là..."
"Đây là em trai em." Cố Uyên mở nhẹ gói hamburger ra, đưa tới trước mặt Chu Trì Ngư: "Ăn đi một chút, em thích hamburger bò mà."
Chu Trì Ngư lắc đầu: "Em không đói."
Cố Uyên giải thích giúp: "Em ấy lo lắng em bị lây bệnh."
"Tôi hiểu." Trong chuyện này, trách nhiệm phần lớn thuộc về bệnh viện, nhưng vì đây là hoạt động do trường tổ chức nên nhà trường rất quan tâm, huống hồ Cố Uyên lại còn là sinh viên trao đổi.
Giảng viên hướng dẫn thở dài: "Đừng lo quá, chúng ta cùng nhau chờ kết quả."
"Em thì ổn, chỉ là em ấy lo quá thôi."
Biết Chu Trì Ngư đang đói, Cố Uyên đeo găng tay y tế loại dùng một lần, cẩn thận đeo thêm khẩu trang để tránh mọi rủi ro lây nhiễm.
Hắn dịu dàng dùng đầu ngón tay nâng cằm Chu Trì Ngư: "Ăn một miếng đi, có sức thì mới chờ kết quả cùng anh được."
Chu Trì Ngư quay đầu né tránh, hơi thở ấm nóng phả vào tay Cố Uyên: "Em không ăn."
Cậu cảm thấy chính mình là nguyên nhân khiến Cố Uyên bị thương, không xứng đáng được ăn gì lúc này.
Cố Uyên không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy một miếng khoai tây chiên dính sốt cà chua, đưa tới bên môi Chu Trì Ngư: "Há miệng."
Không cãi lại được hắn, Chu Trì Ngư đành nhíu mày há miệng.
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ. Chu Trì Ngư vừa nhai khoai tây vừa nghi hoặc nhìn hắn – tình hình đang nguy cấp vậy mà Cố Uyên còn cười được sao?
"Ăn thêm chút nữa đi."
Cố Uyên tiếp tục đưa thìa khoai tây nghiền thơm mùi sữa tới trước mặt cậu: "Mùi sữa đậm lắm đấy."
"Anh dỗ trẻ con à..." Chu Trì Ngư nhỏ giọng lẩm bẩm một câu đầy bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại nổi sức hấp dẫn của món khoai tây nghiền, ăn hết sạch cả hộp.
Ban lãnh đạo bệnh viện yêu cầu giảng viên phụ trách đi tìm phòng họp để bàn bạc cách xử lý sự cố ngoài ý muốn này. Trước khi rời đi, giảng viên phụ trách còn dặn Cố Uyên nhớ ăn hết phần thức ăn rồi mới rời khỏi chỗ.
Đi được nửa đường, giảng viên bỗng quay đầu lại nhìn về phía hai anh em đang ngồi ở hàng ghế dài. Không rõ vì lý do gì mà em trai của Cố Uyên đang bực tức, còn Cố Uyên lại rất kiên nhẫn, ôm chặt cậu vào lòng, vừa dỗ dành vừa đút cho ăn từng miếng gà viên.
Giảng viên nhíu mày, rồi nhanh chóng rảo bước rời đi.
"Anh à, sao anh lại đeo khẩu trang vậy?" Chu Trì Ngư định đút cho Cố Uyên vài miếng khoai tây chiên, nhưng lại bị hắn chặn lại.
"Em ăn trước đi."
Cố Uyên không giải thích, chỉ im lặng nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng, sâu lắng.
"Anh... chẳng lẽ ——" Chu Trì Ngư bỗng nhận ra điều gì đó, ngực nhói đau từng cơn.
Cố Uyên đeo khẩu trang là vì sợ lỡ như mình bị lây HBV, sẽ không cẩn thận lây bệnh sang cho cậu.
"Anh ơi."
Chu Trì Ngư đột nhiên buông miếng gà đang cầm, ôm chặt lấy cổ Cố Uyên: "Nếu anh thật sự bị lây HBV, thì em sẽ cùng anh bị lây."
"Đừng nói bậy." Cố Uyên đưa tay ra sau lưng cậu, vỗ nhẹ như để răn dạy.
Chu Trì Ngư nhăn mặt vì đau: "Đau."
"Xin lỗi." Thật ra lúc nãy Cố Uyên cũng không dùng nhiều sức. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng gầy của cậu, giọng nói đầy dịu dàng: "Tiểu Ngư, anh không sao đâu."
"Không sao thì tốt rồi."
Bỗng nhiên, Chu Trì Ngư nghiêng đầu, tháo khẩu trang của Cố Uyên xuống.
Giây tiếp theo, một nụ hôn mềm mại rơi lên môi Cố Uyên.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Cố Uyên như bị siết chặt lại.