Tại Trâm Hoa Yến, giữa muôn vàn đóa hoa đua nở, Bùi Tẫn khẽ cài một bông hải đường lên mái tóc của nha hoàn bưng hoa — người mà ai cũng tưởng chỉ là kẻ vô danh. Ta vội bước tới định đòi lại công bằng, nhưng ẩn sau lớp hoa lá, tiếng cười chế giễu vang lên lạnh lẽo: 「Thế tử, ngài thật sự không chịu cưới Ôn Nghiên Ninh, người có hôn ước từ thuở nhỏ sao?」 Bùi Tẫn nhíu mày, giọng thản nhiên: 「Ba năm trước, ta từng khẩn cầu huynh trưởng đưa ta đi gặp nàng. Nhỏ thì như ngọc như ngà, ai ngờ lớn lên lại… trông như một chiếc bánh bao nở quá lửa vậy.」 Lúc ấy, ta mới chợt hiểu — hóa ra ngày mặt ta sưng vù vì ong vò vẽ đốt, hắn đã từng đến. Đã từng thấy. Đã từng quay đi. Ta không thanh minh, cũng chẳng giải thích. Chỉ lặng lẽ bước qua người hắn, vô tình để chiếc mạng che mặt rơi xuống đất. Ba năm sau, trong lễ đại hôn giữa ta và chính huynh trưởng của hắn. Khi khăn voan từ từ được vén lên, cả đại sảnh bỗng chìm vào im lặng đến rợn người. Bùi Tẫn đứng đó, tay siết chặt chiếc mạng che mặt xưa cũ, cả người như đông cứng. Trong ánh mắt hắn, lần đầu tiên, hiện lên thứ cảm xúc mà chính hắn cũng không thể giấu nổi — hối hận.