Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Sự áy náy của Tề Trừng và lời trêu chọc của ông xã
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày sau.
Vết thương trên mặt Tề Trừng đã kết vảy hoàn toàn, cậu ngứa đến không chịu nổi, chỉ muốn đưa tay lên gãi. Thật sự rất ngứa.
“Tiểu Trừng, không được gãi, móng tay không sạch sẽ dễ để lại sẹo lắm đó.” Chú Quyền mang nước chanh đến.
“Cảm ơn chú Quyền.”
Tề Trừng nâng cốc thủy tinh, áp thành cốc lên mặt, cảm giác mát lạnh như băng khiến cậu vô cùng dễ chịu. Cậu chậm rãi uống nước chanh, lát sau lại áp mặt vào cốc, nhưng uống xong rồi, mặt vẫn còn ngứa. Tề Trừng không chịu nổi, lén lút đưa tay lên sờ.
Trên mặt có hai chỗ rất ngứa, một ở bên má trái, một ở dưới mắt phải. Có một lớp vảy nhợt nhạt, sờ vào hơi sần sùi nhưng cảm giác rất thích ——
“Tề Trừng.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tề Trừng giật mình, vội vàng buông tay xuống, nhìn về phía phát ra âm thanh, quả nhiên là ông xã đã xuống nhà. “Có, có chuyện gì vậy ông xã?”
A a a, cuối cùng cậu cũng biết cảm giác 'mẹ gọi tên đầy đủ' là như thế nào rồi! Ông xã vừa gọi cả họ lẫn tên, cậu sợ đến hồn vía lên mây.
“Không phải cậu muốn chơi game sao?”
“Ồ nha!” Tề Trừng lập tức quên mất việc bị gọi 'tên đầy đủ' khiến cậu run rẩy thế nào, vui vẻ đáp lời. “Chơi chứ, ải đó tui vẫn chưa qua được, thật sự không biết làm cách nào luôn.”
Tề Trừng có một ông xã chơi game quá giỏi, nên cậu mang hết đồ ăn vặt quý giá nhất của mình ra biếu anh.
Cún con Tiểu Tề Trừng lập tức hóa thân thành nhân viên bán hàng nhiệt tình.
“Ông xã, anh muốn ăn kẹo sữa này không? Tui mua đó, vị sữa siêu đậm luôn.”
“Cả kẹo sơn tra này nữa, không chua đâu, có chút ngọt thôi.”
“À, còn có nước chanh của chú Quyền ——”
Tề Trừng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Bạch Tông Ân, cún con lập tức nín bặt, ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Nước chanh đi.”
Bạch Tông Ân đưa tay cầm lấy, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như thường lệ.
Cún con Tiểu Tề Trừng lập tức “a nha” một tiếng, vui vẻ chạy vào bếp mang nước chanh ra.
Ly của cậu đã uống gần hết, nhưng Tề Trừng không hề hay biết rằng sau khi cậu lạch bạch chạy đi, ánh mắt Bạch Tông Ân đã dừng lại trên nửa ly nước chanh còn lại của cậu.
Nước chanh của Tề Trừng...
Bạch Tông Ân vừa thu lại ánh mắt thì thấy thiếu niên ôm một bình lớn đi ra, tay còn cầm một chiếc ly không. Cậu cẩn thận từng li từng tí rót cho anh một ly, sau đó mới lấy thêm cho mình. Tề Trừng cầm ly uống ừng ực hai ngụm, nước đọng lại một chút trên khóe môi, đôi môi hồng hào cũng vì thế mà ướt át.
Nhất định là uống rất ngon.
Đôi mắt thiếu niên tròn xoe như cún con, sau đó cong cong cười, lộ ra má lúm đồng tiền.
Ánh mắt Bạch Tông Ân chợt trầm xuống, anh cầm ly nước chanh lên uống một ngụm.
Cũng không ngon lắm.
Cứ như thể, nước chanh trong ly của thiếu niên và ly của anh hoàn toàn khác biệt.
“Ông xã, có phải uống siêu ngon không? Vị chanh rất đậm, chua chua ngọt ngọt, ồ, còn có mùi thơm của chanh nữa chứ.” Tề Trừng tả không xuể, dù sao chanh trong nhà đúng là chanh tươi mà!
Cún con bán hàng Tiểu Tề Trừng với đôi mắt đen láy to tròn, mong chờ nghe được phản hồi từ khách hàng.
Sau đó cậu thấy vị khách hàng kia lạnh lùng, vô tình trả lại ly nước đang cầm trên tay cho cậu.
“Uống không ngon.” Bạch Tông Ân nói.
Chỗ nào không ngon chứ, rõ ràng uống rất ngon mà. Tề Trừng ngờ vực, chẳng lẽ ly của ông xã không ngon? Cậu cầm ly nước lên uống một ngụm lớn, rõ ràng là giống nhau, ngon đến mức muốn bay lên.
“Uống rất ngon mà!”
Bạch Tông Ân nhìn chiếc ly thiếu niên vừa uống, sau đó lại dời tầm mắt đến đôi môi hồng hào ướt át của cậu.
Tề Trừng vẫn hồn nhiên không biết, liếm liếm khóe môi. Hành động này vừa vặn lọt vào mắt Bạch Tông Ân, anh bỗng nhiên muốn nếm thử.
“Tông Ân từ nhỏ đã không thích uống nước trái cây, bất kể là mới ép hay mua ở ngoài. Thằng bé chỉ uống nước lọc, sau này mới dần uống cà phê...” Chú Quyền đi ngang qua, thấy Tiểu Trừng tò mò nên nói thêm đôi lời. “Tông Ân khi còn bé đã khác với những đứa trẻ khác, rất ít khi ăn đồ ăn vặt, những thứ đó nó không bao giờ đụng đến.”
Tề Trừng kinh ngạc đến ngây người. Trên đời này còn có cả đứa trẻ không thích đồ ăn vặt sao! Quả không hổ là chồng mình.
Tề Trừng tất nhiên không giống Bạch Tông Ân. Khi còn bé, đồ ăn vặt thiếu thốn nên cậu đặc biệt thèm. Lên tiểu học, các bạn học thường mang đồ ăn vặt ra trêu chọc cậu. Vì không muốn tỏ ra tham ăn, Tề Trừng quyết không để ý đến họ. Những người đó chính là những kẻ từng mắng cậu không cha không mẹ. Bọn họ muốn cậu lộ vẻ tham ăn để mà cười nhạo.
“Vậy để tui đi rót cho anh cốc nước!” Cún con xòe móng vuốt, ý muốn chạy đi.
Chú Quyền: “Để chú lấy cho, các con cứ ngồi chơi đi.”
Tề Trừng vui vẻ nói: “Cảm ơn chú Quyền.” Vậy là ly nước chanh của ông xã sẽ là của cậu! Ừng ực ừng ực. Ngon bá cháy!
Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn, vẫn với sắc mặt bình thường nhận lấy ly nước.
Chỉ là lúc chơi game, hai người họ lại chọn chế độ đối kháng. Cún con Tiểu Tề Trừng bị đánh cho thua đến khóc thút thít. Oa oa oa, chúng ta chơi chế độ hợp tác có được không? Vợ chồng đồng tâm hiệp lực đánh quái có được không? Tui không muốn bị ông xã ngược lên bờ xuống ruộng thế này đâu (*꒦ິ꒳꒦ີ)
Cún con ủ rũ cúi đầu, nước chanh hay đồ ăn vặt cũng chẳng thấy ngon nữa. Chơi một trận là kết thúc, Tề Trừng nhanh chóng nhảy dựng lên, rất 'điềm tĩnh' nói: “Hôm nay chơi đến đây thôi, tui không thể quá đắm chìm vào game được.”
Oa oa oa, game gì mà khó chết đi được.
Bạch Tông Ân liếc mắt nhìn qua, lạnh nhạt nói: “Được.”
Để bù đắp cho việc hôm nay bị ngược tơi tả, Tề Trừng quyết định sẽ ra ngoài mua thật nhiều đồ. Cậu muốn mua thật nhiều truyện tranh, cả đĩa game cũng có thể xem một chút, rồi gà rán, trà sữa, đồ ăn vặt, nước ngọt Coca cũng phải có —— mấy thứ trong nhà lần trước mua đều đã uống hết rồi. Trời đất, cả nhà chỉ có mỗi cậu uống hết luôn đó!
“Tề thiếu gia, để tôi dọn dẹp cho.” Dì giúp việc tiến đến dọn dẹp phòng khách.
“Cảm ơn ạ.”
Tề Trừng vui vẻ nói cảm ơn, cậu thay giày, nói với ông xã và chú Quyền rằng mình muốn đi ra ngoài. Hai ngày nay, vì trên mặt có vết thương, chú Quyền nói không được ra gió, Tề Trừng bé ngoan nghe lời nên không ra ngoài. Ủ mình trong nhà hai ngày, giờ được "thả xích", cậu hiển nhiên rất vui vẻ.
Đến khu mua sắm.
Lễ Giáng sinh vừa qua, sắp tới đây chính là Tết Nguyên Đán. Bên ngoài đại sảnh là cả một mảng đỏ rực, hồng tươi rực rỡ. Nào là đèn lồng, sư tử con, rồi những người mặc bộ đồ gấu đi phát tờ rơi ——
Tề Trừng đột nhiên nghĩ đến người thanh niên tuần lộc đã giúp cậu ở quán bar. Lần trước cậu đi gấp, chưa kịp nói lời cảm ơn với người ta. Cũng không biết Lilian có trực tiếp "xử lý" luôn anh chàng tuần lộc ấy không... ... Nhưng cô ấy cũng đã nói xin lỗi rồi, chắc là sẽ không làm gì đâu nhỉ?
Được người khác tốt bụng giúp đỡ đã là một điều đáng quý, huống chi đối với Tề Trừng, đây lại còn là một người xa lạ đối xử tốt với cậu. Vậy mà cậu một câu cảm ơn cũng không nói với người ta thì thật sự rất không phải!
Tề Trừng nhìn đồng hồ thấy còn sớm, cậu đi tàu điện ngầm, hướng đến quán bar Lam Điều.
Mới hai giờ chiều, trước cửa quán bar vắng hoe, vì còn sớm nên cũng không có khách khứa. Nhân viên phục vụ vẫn đang lau dọn khắp nơi.
“Có chuyện gì không? Bây giờ còn chưa mở cửa, sớm nhất là sáu giờ chiều mới hoạt động.”
“Xin hỏi, đêm Giáng sinh hai ngày trước, có một cậu thanh niên giả trang tuần lộc đứng ở đây phát tờ rơi, bây giờ cậu ấy có ở đây không?”
Nhân viên phục vụ mãi mới nhớ ra người Tề Trừng nhắc đến là ai. “Cái tên đó hả, ngay hôm đó đã bị cho thôi việc rồi.”
Bị cho thôi việc.
“Vậy cho hỏi, anh có phương thức liên lạc với cậu ấy không?”
Nhân viên phục vụ ngại phiền phức, lười biếng phải khai ra thông tin, ngoài miệng nói: “Cậu ta vốn là nhân viên bán thời gian, từ sáng tới tối, bảy, tám giờ mới đến làm việc, tính cách thì kỳ cục, không thích nói chuyện, tôi cũng không biết phương thức liên lạc. Cậu ta cũng chẳng tự lượng sức mình, dám trêu chọc với đám phú nhị đại kia, đáng đời, tối hôm đó còn phải bồi thường tiền...”
Lải nhải lải nhải... Tề Trừng không thể nghe nổi nữa. Thật sự là vì giúp cậu mà người ta mới bị đuổi việc. Cậu cực kỳ áy náy. Cậu ấy lại còn phải bồi thường tiền nữa.
“Có thể làm phiền anh giúp tôi một chút ——”
“Ấy, là cậu sao.” Một cô gái từ đâu tiến đến cắt ngang cuộc trò chuyện, thấy đối phương không nhận ra mình liền nói: “Không nhận ra tôi sao? Tôi phát tờ rơi ở cửa đó, lúc ấy ánh mắt của cậu còn không dám nhìn tôi mà.”
Chẳng lẽ lúc đó cậu thanh niên này đúng là không nhìn cô một cái thật?
“Cậu rốt cuộc thành niên chưa vậy?” Đàn ông bình thường sao có thể không nhìn đến người đẹp chứ.
Tề Trừng bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhớ ra rồi, là cô gái hôm đó đứng bên cạnh anh chàng tuần lộc.
“Thành niên chứ, tui năm nay đã hai mươi, kết hôn luôn rồi đó!”
Thành niên rồi nhưng là kiểu người thành niên đã có gia đình nha. Cún con tự hào.jpg
“Chẳng trách.” Cô gái lầu bầu. Biết được nguyên nhân rồi, thì ra không phải là do cô không dễ nhìn. Sau đó cô gái nói: “Cậu tìm cậu ta sao? Tôi có số điện thoại này, muốn không?”
“Muốn. Cảm ơn.”
Tề Trừng lấy điện thoại di động ra, lưu lại số điện thoại. Nói cảm ơn một lần nữa rồi mới rời khỏi. Cậu nghe thấy sau lưng, nam nhân viên khi nãy cằn nhằn rằng tại sao lại đưa số điện thoại, không sợ đám người Triệu Tam Thiếu kia không vui sao. Cô gái thiếu kiên nhẫn cắt ngang: “Bây giờ người ta chẳng có ở đây, cậu không cần phải nịnh hót như thế. Họ đã hai ngày rồi cũng có đến đây đâu.”
“Đúng là rất kỳ quái, khi trước mỗi ngày đều đến đây, không hiểu sao sau lần đánh nhau kia lại...”
Cậu gọi vào số điện thoại vừa nãy, không ai bắt máy. Tề Trừng cúi đầu nhắn tin [ xin lỗi đã làm phiền, tôi là người hai ngày trước... ] Mãi đến tận lúc mua đồ xong chuẩn bị trở về cũng không có hồi âm, như đá chìm đáy biển, không một chút tin tức.
Tề Trừng dùng thẻ của ông xã để mua đồ cũng không còn thấy vui vẻ nữa. Người ta vì cậu mà mất việc, lại còn phải bồi thường tiền. Trong lòng nặng trĩu, đến nhà sách cũng không muốn đi, cậu cúi đầu ủ rũ đi mua một gói hạt dẻ rang đường.
Thơm ghê.
Trong nhà thoang thoảng mùi thơm của đồ ăn. Chú Quyền hôm nay làm bánh rán với cháo đậu. Thịt thái mỏng xào nước tương, trứng xào tiêu, khoai tây cắt sợi chua cay, rất thích hợp cuốn lại thành một cuộn.
“Con về rồi.”
“Tiểu Trừng mua gì vậy? Ôi là hạt dẻ sao, vừa vặn thả vào trong cháo nhất định sẽ càng thơm ngọt.” Chú Quyền lấy một phần, nhưng thấy Tiểu Trừng đi chơi về lại không vui vẻ lắm liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Tề Trừng lấy lại tinh thần, nói: “Con hơi đói bụng ạ.”
“Vậy con ăn bánh rán trước nhé.”
Trước đây, chú Quyền từng làm việc bếp núc ở mấy bữa tiệc lớn, nên những món ăn này làm rất ngon. Tề Trừng rửa sạch tay, cuốn chiếc bánh rán bao bọc sợi khoai tây, thịt thái mỏng, thêm một chút hành xắt lát. Bánh rán là đồ ăn phụ nên khá mỏng manh, nhưng giờ cuốn lại với nhiều đồ ăn bên trong, cắn một miếng, vị ngon lưu lại đầy trong miệng.
Tề Trừng lập tức vui vẻ lên một chút. Cũng chỉ một chút thôi. Cậu hì hụi gặm xong một cái cuốn mới phát hiện không biết ông xã đã ở đây từ khi nào. Giật cả mình.
Bạch Tông Ân mặt lạnh. Bây giờ cậu mới chú ý đến anh.
“Ông xã, anh muốn ăn một cuốn không? Tui cuốn giúp anh nhé?”
“Không cần.” Bạch Tông Ân từ chối.
Tề Trừng cúi đầu nhìn thấy ngón tay của chính mình —— hình như vừa nãy ăn cậu còn mút mút đầu ngón tay... Bị ông xã ghét bỏ. (◞‸◟;) “Tui đi rửa tay sạch sẽ liền.” Tề Trừng cao giọng.
Cậu cũng thích sạch sẽ mà! Chỉ là chú Quyền làm đồ ăn quá ngon thôi.
Bạch Tông Ân không trả lời, mà hỏi: “Cậu vừa nãy đi mua Chim sẻ nhỏ tập hai à?”
!!!!!
A a a phải nhịn xuống, không nhịn được lại nói ông xã là đồ cực kỳ hư hỏng nữa.
Tề Trừng trợn tròn mắt, sưng mặt phồng má giận mà không dám nói gì.
Đừng tưởng rằng cậu nghe không hiểu.
Ông xã lại trêu cậu là chim sẻ nhỏ! Lại còn tập hai!!!
“Tui không có mua.”
Tề Trừng khi nãy còn đang trưng ra khuôn mặt cún con không còn hưng phấn với đồ ăn. Dù chú Quyền hỏi 'làm sao vậy', cậu cũng không nói ra. Vậy mà bây giờ Bạch Tông Ân thuận miệng trêu vài câu, Tề Trừng như được bật máy hát, cún con gâu gâu nói: “Ngày hôm nay, tui không có đi mua truyện, mà tui đi đến Lam Điệu, là cái quán bar lần trước đó.”
“Nơi cậu đánh nhau?”
Ông xã biết rồi còn hỏi.
Nhịn xuống nhịn xuống, không thể nói ông xã là đồ hư hỏng.
“Sai rồi, phải nói đó là nơi mà chim sẻ nhỏ hóa thành mặt mèo mướp.”
A a a a a a!!!!!
Không nhịn được nữa.
Ông xã là đồ cực kỳ hư hỏnggggg! Đồ! Xấu! Xa!