Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm
Chương 30: Chồng ơi, em sống nhờ nhan sắc đấy!
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chú Quyền làm gà hầm hơi cay, chỉ chọn những con gà tươi ngon nhất. Không có lòng gà, da thịt mềm mịn săn chắc, khi đưa vào miệng không chỉ cảm nhận được vị cay mà còn có vị tương. Dưới đáy nồi còn có hành tây và ớt xanh, khiến món ăn càng thêm dậy mùi thơm. Ngoài ra, còn có váng đậu hũ, cá viên, sợi đậu phụ khô, măng xanh và nhiều món chay khác.
Mùi dầu gà thơm lừng lan tỏa, khiến cả các món chay cũng thơm lây.
Và tất nhiên, món này không có rau cần.
Ở các nhà hàng khác, khi nấu món này họ thường cho rau cần vào.
Chú Quyền nhớ cậu không thích ăn rau cần. Một chi tiết nhỏ nhặt như vậy mà được người khác để tâm, thật khiến người ta cảm thấy ấm áp.
Tề Trừng vốn là người rất nhạy cảm, nhưng từ nhỏ đến lớn cậu luôn tự nhủ không được thể hiện điều đó, vì nếu vậy người khác sẽ cảm thấy phiền chán.
Tề Trừng là cô nhi, nếu lúc nào cũng mang vẻ mặt buồn bã, tự ti, nhạy cảm thì sẽ chỉ khiến người khác thêm chán ghét cậu.
May mắn thay, những việc khiến cậu cảm động thật sự rất ít, hầu như không có. Ngược lại, cậu bị trêu chọc, đùa giỡn rất nhiều. Những người bạn học đó luôn ghẹo cậu, muốn thấy cậu bẽ mặt, muốn thấy cảnh cậu xấu hổ đến mức muốn tìm lỗ chui xuống, thấy cậu bất lực không biết làm gì với bọn họ... Những lúc như thế, Tề Trừng chỉ cười xòa, không để bụng.
Vô tâm vô phế.
Những người đó đùa cợt nhưng không nhận được phản ứng mong muốn từ cậu nên cũng nhanh chán rồi bỏ đi.
"Không có rau cần này!" Tề Trừng vui vẻ nhỏ giọng nói.
Trên mặt cậu xuất hiện lúm đồng tiền nhợt nhạt, trông thật ngọt ngào.
Bạch Tông Ân nhìn chăm chú, không rời mắt, nói: "Vậy lần sau sẽ thêm vào cho em."
"Không muốn, không muốn!" Tề Trừng lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
Chú Quyền bưng thêm một món ăn khác ra, cười ha hả nói: "Tiểu Trừng, Tông Ân lại trêu con đấy. Lần trước làm hoành thánh cũng may có Tông Ân nhắc đừng cho thêm rau cần vào, nếu không thì chú cũng quên mất rồi."
Cún con lập tức cong cong hai mắt nhìn về phía ông xã.
Bạch Tông Ân bị thiếu niên nhìn bằng ánh mắt nóng rực, yết hầu khẽ nuốt khan. Anh dời ánh mắt đi, nhàn nhạt nói: "Tôi cũng không cần bồi bổ đầu óc như người nào đó."
"Ông xã thông minh nhất thì tất nhiên không cần bồi bổ đầu óc rồi, em mới cần, em mới là người cần ăn hồ đào." Cún con mãnh liệt phun rắm cầu vồng, tâng bốc ông xã.
Bạch Tông Ân không phản bác nổi, dừng một chút rồi nói: "Ăn cơm đi."
Ông xã cố tình chuyển đề tài đấy chứ.
Tề Trừng cười ngây ngô, cậu nhìn thấy rõ ý đồ của anh nhưng cũng không vạch trần, vui vẻ đi rửa tay. Chờ đến khi cậu rửa tay xong trở lại, trên bàn ăn đã được xếp đầy các món.
Nồi gà hầm được đặt ở giữa, còn có một món rau củ xào và canh gà. Canh gà vẫn được nấu trong veo như cũ, vừa nhìn là biết chú Quyền đã luộc gà qua một lần nước, không còn dính dầu, bên trong còn thả chút nấm.
Thật sự rất ngon miệng.
Tối hôm nay chỉ toàn ăn gà thôi.
"Em trai đâu rồi ạ?" Tề Trừng ngồi vào chỗ thì nhận ra thiếu mất Tưởng Chấp.
Chú Quyền nói: "Tiểu Tưởng mới về lúc chiều rồi."
"Vậy là hắn không có phúc ăn rồi." Tề Trừng thấy đã đủ người nên cũng chẳng màng đến Tưởng Chấp nữa.
Mọi người bắt đầu bữa ăn.
Đùi gà chặt thành miếng, chất thịt căng mịn, trơn mềm, bên ngoài là một lớp dầu mỡ cháy vàng. Cắn một miếng, nước thịt liền bắn ra, ai đó bắt đầu biến thân thành nhóc Đói Cơm:
"Ui ui ui, ngon quá đi mất!"
"Thơm quá!"
"Con thật sự yêu chú Quyền!"
Chú Quyền vui vẻ cười ha hả. Thật không có gì vui sướng bằng việc món ăn mình nấu được người khác ăn và thật lòng khen ngợi cả.
Mặc dù Tiểu Trừng không ăn theo kiểu lịch sự, nhã nhặn, nhưng cũng không đến mức khó coi hay thô tục. Chỉ là nhìn cậu ăn khiến người khác cảm thấy rất ngon miệng, dường như cùng một bàn cơm, món ăn nào cũng có thể khiến Tiểu Trừng cảm thấy ngon lành.
Dù là nguyên liệu đắt tiền hay khuyến mãi giá rẻ, đồ ăn phức tạp cầu kỳ hay dân dã đơn giản.
Thì cậu đều đối xử rất bình đẳng, chỉ cần ngon là được. Vì thế, chú Quyền rất thích nhìn Tiểu Trừng ăn cơm.
"Thích thôi được rồi, nếu dùng từ yêu thì không khéo Tông Ân lại ghen mất thôi." Chú Quyền cười ha hả trêu ghẹo.
Trong nhà cũng không có luật lệ cấm nói chuyện khi ăn cơm. Có điều trước đây, chú Quyền và Tông Ân rất ít khi nói chuyện trong bữa ăn, hơn nữa Bạch Tông Ân cũng rất kiệm lời.
Trong miệng Tề Trừng đang nhét một miếng thịt gà lớn, quai hàm muốn phồng cả ra. Cậu nghe chú Quyền nói vậy thì quay đầu lén lút nhìn ông xã.
Ông xã sẽ ghen ư?
Có thật không?
Bạch Tông Ân mím môi dưới, dùng đũa gắp một miếng thịt bỏ vào bát đứa nhỏ.
"Ăn cơm đi."
Cún con liền mặt mày hớn hở, vui vẻ hẳn lên.
Ông xã lại cứng rắn lảng sang chuyện khác nữa kìa.
A ừm. Cậu một ngụm ăn hết miếng thịt mà ông xã gắp cho. Miếng này toàn là thịt, chỉ có một chút xíu da gà, không quá béo, thịt lại còn rất mềm mại, ăn ngon tuyệt cú mèo luôn.
Cún con rất vui vẻ.
Phải chăng ông xã vẫn nhớ cậu không thích ăn nhiều da gà?
Mà Tề Trừng cũng nhát gan không dám hỏi thẳng đáp án, cứ tự mặc định trong lòng là như vậy rồi một mình vui sướng hạnh phúc.
Chiều nay, tên Đói Cơm nào đó đi phát tờ rơi nên thể lực tiêu hao quá nhiều, bữa tối rất mong chờ đồ ăn. Vì thế, cậu ta thẳng thừng ăn sạch ba bát cơm tẻ, hai bát canh gà và hơn một nửa con gà hầm.
Còn đĩa rau củ xào kia thì phần lớn đều vào bát của Bạch Tông Ân.
Tề Trừng chỉ ăn có hai gắp -- vẫn là do ông xã gắp cho cậu.
Cún con thích ăn thịt, nghẹn ngào một tiếng rồi cúi đầu ăn sạch rau dưa. Kỳ thực cậu cũng không ghét ăn rau củ gì, ngoại trừ rau cần. Chỉ là khi còn bé quá nghèo nên quanh năm suốt tháng rất ít khi được ăn đồ ăn mặn. Mãi đến tận khi lên đại học, cậu cũng không dám ăn thả phanh.
Thỉnh thoảng cậu có ăn thêm một bữa, thêm một món thịt – bác gái căn tin thấy vậy thì tay cầm thìa còn run rẩy...
Tề Trừng Trừng bây giờ đang ăn thật nhiều thịt để trả thù.
Trước đây, Bạch Tông Ân không quản Tề Trừng thích ăn bao nhiêu thịt. Chú Quyền cũng không tiện nhắc nhiều, tận lực phối hợp các món mặn trong mọi bữa ăn, ông sợ nhắc nhở thì thanh niên nhỏ này sẽ mất hứng ăn. Nhưng đêm nay, Bạch Tông Ân lại không giống thường ngày nữa, anh chủ động gắp rau cho Tề Trừng.
Đồ ăn nào cũng ngon thật là ngon! Đặc biệt là đồ ăn do ông xã gắp!
Sau bữa cơm tối, Tề Trừng hỗ trợ dọn dẹp nhà bếp xong thì rửa sạch tay rồi ra phòng khách 'tiêu cơm'. Bạch Tông Ân liếc mắt, nhìn sang thiếu niên nào đó muốn 'tiêu cơm' bằng cách ăn chút kẹo sơn tra, xí muội, sữa chua... khiến anh không khỏi dời tầm mắt nhìn xuống bụng cậu.
Tề Trừng rửa sạch tay xong trở lại, vẫn chưa thay áo ngủ, bên trong mặc áo lông, ngồi xếp bằng trên thảm trải sàn.
Cái gì cũng không nhìn thấy.
Bạch Tông Ân thu hồi ánh mắt.
"Aizz, em mệt mỏi quá đi thôi."
Hôm nay mới làm công được nửa ngày, Tề Trừng Trừng sau khi ăn uống xong thì hoa mắt chóng mặt, một chút cũng chẳng muốn động đậy. Cậu dự định bây giờ sẽ xem hoạt hình, không muốn tập thể dục gì hết. Cậu ngồi một đống trên thảm trải sàn, lưng dựa vào sofa, một tay nắm lấy điều khiển, trông hệt như một chú cún con đã ăn no uống say.
Tiếp tục xem Quỷ Diệt nào!
Bạch Tông Ân liếc nhìn, nghĩ thầm đúng là yếu ớt. Nhưng anh lại cảm thấy thiếu niên vốn yếu ớt như vậy cũng không có gì không tốt.
"Nếu mệt thì tại sao còn muốn giúp cậu ta?"
Mới ăn no xong nên đầu óc Tề Trừng không dễ hoạt động lắm, qua mấy giây cậu mới nói:
"Bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau chứ. Hơn nữa, đi phát tờ rơi cũng rất tốt, em chạy tới chạy lui cả một buổi chiều nên hôm nay ăn nhiều hơn bình thường một bát lận!"
Nhóc Đói Cơm rất vui vẻ!
"Em có thể cho cậu ta tiền." Bạch Tông Ân với ngữ khí không rõ ràng đưa ra ý kiến.
Tề Trừng lắc đầu, "Em mà cho cậu ấy tiền thì không được làm bạn nữa đâu."
Tên nhóc Lộ Dương đó sẽ không muốn.
... Cũng không ngu ngốc lắm. Bạch Tông Ân nhìn về phía thiếu niên.
Tề Trừng cảm thán xong liền thay đổi tư thế, không cuộn người lại nữa mà nằm thẳng ra, chân gác lên sofa, vui vẻ ha hả nói:
"Ông xã, anh mau nhìn kìa, Nezuko thật đáng yêu quá đi."
Nezuko là em gái của Tanjiro, tên khác là Than Trị Lang, là nữ chính.
Ha ha.
Thiếu niên xem phim mà chân cũng lay động theo.
Đúng là rất đáng yêu. Bạch Tông Ân thu hồi ánh mắt, cũng thu lại dục vọng chiếm hữu vừa mới trỗi dậy trong lòng.
Buổi tối hơn chín giờ, chú Quyền đã trở lại. Mấy ngày nay tĩnh dưỡng nên thân thể Tông Ân đã tốt lên, chú Quyền nói:
"Tí nữa chú tới xoa bóp chân cho con, mấy ngày nay chưa làm rồi."
"Vâng." Bạch Tông Ân đáp lời rất nhanh, "Cảm ơn chú Quyền."
"Khách sáo cái gì nữa chứ thằng nhỏ này." Chú Quyền cũng có chút bất ngờ trước thái độ của Tông Ân, thật không giống với trước kia, mặc kệ tất cả. Ông thấy Tiểu Trừng đang thu dọn đồ ăn vặt bên cạnh nên thăm dò nói: "Vậy tối nay để Tiểu Trừng đến học nhé?"
Tề Trừng chẳng khác nào chó con bị xương chọc trúng, lập tức vểnh tai lên, bé ngoan đứng thẳng, biểu hiện ưu tú.
Lần này Bạch Tông Ân không đáp lời nhanh như vậy.
Tề Trừng lặng lẽ dời bước. Chú Quyền thấy vậy nên thức thời nhường lại không gian cho đôi chồng chồng son, nói: "Chú đi tắm rửa cái đã, vừa khiêu vũ xong nên người toàn là mồ hôi, lát nữa sẽ quay lại sau."
Chú Quyền vừa đi, Tề Trừng lặng lẽ ngồi xổm bên chân ông xã, ngửa mặt lên, hai mắt tròn vo đen bóng. Cún con làm nũng: "Ông xã, anh cho em học xoa bóp đi mà, em nhất định sẽ học tập giỏi thiệt giỏi." (。•́︿•̀。)
"Tại sao lại muốn học cái này?"
Thật ra Bạch Tông Ân biết đáp án, nhưng anh thực sự muốn nghe chính miệng thiếu niên nói ra điều đó.
"Chúng ta là chồng chồng mà. Chồng chồng phải giúp đỡ lẫn nhau, ông xã gắp cho em đồ ăn, mua quần áo cho em, rồi còn che chở em nữa, nên em cũng muốn mình có thể làm gì đó cho anh." Giọng Tề Trừng rất mềm mại nhưng ngữ điệu lại vô cùng nghiêm túc.
Tiểu cún con trong lòng bổ sung thêm một câu: Bởi vì em thích ông xã.
... Bởi vì thích ông xã.
Thiếu niên cũng không nói gì, thế nhưng anh lại thấy được trong đôi mắt đen láy kia đang chứa đầy yêu thương.
Ánh mắt đó làm sao có thể lừa người được chứ.
Bạch Tông Ân nắm lấy tay vịn của xe lăn, kiềm chế tâm tình của mình. Yết hầu khẽ nuốt khan, anh cố gắng nhìn sang nơi khác rồi nói: "Nếu em nghĩ mình làm được thì học đi."
Giọng của Bạch Tông Ân có hơi khàn.
Nhưng Tề Trừng cũng không nghe ra được, toàn bộ sự chú ý đều đặt ở việc ông xã đã đồng ý rồi!!!!!
Hai mắt đen bóng tràn ngập kinh hỉ.
Bạch Tông Ân khóe miệng thoáng cong lên, anh nói: "Đêm nay về phòng đi ngủ trước đã."
Mới vừa hưng phấn dựng thẳng lỗ tai – Cún Con, đang chìm đắm trong vui sướng chưa tới một giây nghe vậy thì gào gừ rũ tai xuống.
"Ông xã, sao anh lại đưa ra lựa chọn như vậy chứ? Em có thể không chọn cái đó không? Không muốn." Cún con tham lam vừa muốn bóp chân vừa muốn ngủ lại phòng của ông xã ngay và luôn.
Đồ ngốc này.
Ngủ trên sàn nhà một thời gian dài không tốt cho sức khỏe, vậy nên phải ngủ trên giường --
Chờ một chút.
Bạch Tông Ân rũ mắt xuống, nốt ruồi son nơi đuôi mắt chợt lóe lên.
Tề Trừng Trừng vốn định chơi xấu, bây giờ trong lòng lại căng thẳng. Cậu nhớ tới trong tiểu thuyết có nói 'Điểm hồng hồng kia xuất hiện' thì tức là sẽ có người gặp chuyện dưới tay ông xã.
Tề Trừng: ...
Ngoan ngoãn, vô hại, em sẽ nghe lời.
Ui ui ui ui.
"Em biết rồi."
Bạch Tông Ân vốn muốn nói câu gì đó thì lại thấy một giây trước thiếu niên vẫn còn ủ rũ đủ kiểu, giây sau đã lần nữa vui vẻ, hưng phấn.
Cậu đã tự dỗ dành chính mình, căn bản không cần anh phải dỗ. Bạch Tông Ân nhấc tay nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm mại của thiếu niên, nhàn nhạt nói:
"Làm gì có hoàng tử hạt đậu nào lại ngủ trên sàn nhà."
Tề Trừng lập tức biết ông xã không hề tức giận.
Vốn tưởng rằng có thể giúp ông xã xoa bóp đã là tuyệt vời rồi. Nhưng bây giờ cảm nhận được nhiệt độ dịu dàng trên đỉnh đầu, còn có lời trêu chọc của anh, trên mặt Tề Trừng lập tức lộ ra lúm đồng tiền nhợt nhạt, giọng điệu mềm mại toát lên sự ỷ lại.
"Em hiểu rồi."
"Sao rồi, Tiểu Trừng có học hay không?" Chú Quyền xong việc rồi đi đến hỏi, nhưng vừa nhìn thần sắc của đôi chồng chồng son này thì ông liền biết đáp án.
Đúng như dự đoán, Tiểu Trừng gật đầu, Tông Ân không phản bác, thần sắc lại còn ôn hòa rất nhiều.
Chân của Bạch Tông Ân có vấn đề về dây thần kinh, từ đầu gối trở xuống không có cảm giác. Còn từ đầu gối trở lên thì khi còn bé nếu bị nóng hay bị kích thích gây đau thì sẽ có cảm giác, nhưng cũng rất nhỏ bé. Bác sĩ Liễu nói rằng tình hình vẫn không xấu lắm, còn có thể chữa được.
Cho nên những năm gần đây, chú Quyền không để ý Bạch Tông Ân chán ghét thân thể mình đến mức nào. Bất kể là với thân phận trưởng bối hay nhắc đến ông Lý, chú Quyền đều muốn Tông Ân phải đồng ý xoa bóp.
Để phòng ngừa cơ bắp bị héo rút.
Trước kia, Bạch Tông Ân là vì chú Quyền nên dù đồng ý xoa bóp đi nữa thì anh cũng không quan tâm chân mình liệu có khá hơn được hay không.
(Truyện chỉ được đăng duy nhất trên w.att.pa.d cmj_jinju, vui lòng tôn trọng công sức của tác giả và người edit bằng cách không đọc truyện trên các web khác, làm ơn!!!)
Nhưng hiện tại thì khác...
Chú Quyền lớn tuổi thấy vậy thì có chút nóng mắt, ông quay lưng lại nói:
"Chú đi lấy nước nóng."
Tề Trừng cũng không chạy theo tranh việc mà ngồi xổm bên cạnh ông xã, giúp anh xắn ống quần ngủ lên.
Động tác của thiếu niên rất chậm rãi, rất ôn nhu, như là sợ sẽ làm anh tức giận. Bạch Tông Ân nhìn thấy sự căng thẳng trong mắt thiếu niên. Anh nghĩ, nếu thấy được trong mắt cậu có tồn tại một tia chán ghét hay sợ hãi thì anh sẽ lập tức lên tiếng, thế nhưng thật sự không có...
"Oa, ông xã, chân anh trắng thật đấy."
"Chân của em thô và gầy quá chừng, vậy nên mới cần phải ăn nhiều đó."
Nhóc Đói Cơm đang tự tìm cho mình một cái cớ.
Chú Quyền bê nước nóng đi ra nghe thấy vậy thì cười cười nói:
"Tiểu Trừng mới hai mươi, tuổi này phải ăn nhiều mới tốt, không vấn đề gì cả. Con xem con đi, vẫn rất gầy đó, phải có thêm chút thịt, tròn trịa một chút thì trông mới càng đẹp hơn được."
Trong mắt người lớn tuổi, mấy đứa nhỏ có thân hình cao to khỏe mạnh mới gọi là đẹp.
"Tròn một chút thôi thì được ạ, nhưng mập thì không được đâu, con còn phải dựa vào mặt để kiếm cơm nữa." Tên ngốc cá mắm cơm mềm nào đó cảnh giác.
Bạch Tông Ân liếc nhìn mặt thiếu niên, một lát sau mới nói: "Cũng không hẳn."
Cơm mềm tiểu cá mắm: ...
...
Lúc xoa bóp, Tề Trừng rất nghiêm túc, tỉ mỉ đứng một bên xem động tác của chú Quyền, im lặng học hỏi.
Chú Quyền cũng dạy thật nghiêm túc: "Đầu tiên con phải làm ướt khăn mặt bằng nước nóng, sau đó vắt khô rồi lau qua một lần. Lúc này thì lòng bàn tay con cũng đã nóng rồi nên không cần xoa quá nhiều thuốc, chủ yếu là lực đạo, phần bắp chân phải ấn nhiều..."
Chú Quyền đã làm như vậy gần mười năm nên rất nhanh đã lưu loát xoa bóp xong.
"Tiểu Trừng có muốn thử một chút không?"
Tề Trừng: "Muốn ạ." – "Ông xã, em thử nhé, để chú Quyền xem em làm có ổn không?"
Bạch Tông Ân ừm một tiếng.
Mới vừa xoa bóp xong nhưng hai chân của Bạch Tông Ân vẫn rất trắng, cũng không có huyết khí khỏe mạnh. Anh ngồi trên xe lăn, ống quần ngủ được xắn lên trên đầu gối khoảng chừng mười centimet, hai chân mảnh khảnh hơn người bình thường.
Tề Trừng cẩn thận từng li từng tí đưa tay lên đùi ông xã.
Bình thường khi được ông xã nắm tay hay xoa đầu thì trong đầu Tề Trừng đều sẽ nở hoa, la hét ầm ĩ, nhưng bây giờ cậu thật sự rất nghiêm túc. Trong đầu cậu chỉ toàn là những động tác vừa rồi của chú Quyền. Bởi vì cậu rất coi trọng việc này nên học vô cùng cẩn thận, khắc ghi hết lực đạo, góc độ, động tác mà chú Quyền đã làm vào đầu.
Cậu rất thành khẩn, nghiêm túc giống hệt như đang làm một việc gì đó vô cùng lớn lao quan trọng.
Rõ ràng sau khi trưởng thành thì hai đùi cũng không còn tri giác nữa, nhưng lúc hai tay của thiếu niên đặt lên trên, Bạch Tông Ân cảm nhận được có hơi 'Ngứa', thật giống như có một mảnh lông vũ thổi nhẹ vào lòng anh.
Từ góc độ của Bạch Tông Ân nhìn xuống, mũi thiếu niên tròn tròn rất thanh tú, môi hồng hồng có cảm giác hơi đầy đặn, lông mi dài in thành một tầng bóng râm. Bởi vì quá chuyên tâm, cũng có thể là quá nóng nên mặt cậu có hơi ửng đỏ.
Chỉ riêng khuôn mặt thôi thì chắc chắn thiếu niên đã có rất nhiều người theo đuổi. Bạch Tông Ân vừa nghĩ đến điều này thì trong lòng liền trỗi dậy cỗ ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ quen thuộc.
Thiếu niên là của anh.
"Tiểu Trừng làm thật tốt." Chú Quyền khen, "Tông Ân, con nói có đúng hay không?"
Bạch Tông Ân đè xuống dục vọng đang trỗi dậy nơi đáy mắt, sợ hù dọa thiếu niên của mình.
Anh ừm một tiếng, không keo kiệt nói: "Trừng Trừng làm thật tốt, cảm ơn em."
Xấu, xấu hổ quá đi.
Cún con có chút ngượng ngùng.
Mỗi lần ông xã châm chọc cậu thì cậu đều vừa xấu hổ vừa nóng nảy, thế nhưng khi ông xã thật sự khen cậu rồi còn gọi là 'Trừng Trừng' thì đầu cậu chỉ biết nở hoa rồi la hét ầm ĩ thôi.
Tất cả đều thành a a a a!!!
"Không, không có gì, là điều em nên làm." Tề Trừng Trừng không biết để tay chân ở đâu, mặt như bị thiêu cháy. Chờ đến khi cậu lấy lại tinh thần thì chú Quyền cũng đã rời đi rót nước. Trong phòng chỉ còn lại cậu và ông xã, Tề Trừng không dám nhìn thẳng vào anh nên chỉ lặng lẽ nhỏ giọng nói: "Ông xã, em, em đi ngủ đây... anh, anh ngủ ngon!"
Bạch Tông Ân ừm một tiếng, "Ngủ ngon."
Tề Trừng vội vàng nhảy nhót ra ngoài.
Hôm nay cậu đã xoa bóp cho ông xã.
Sau đó ông xã còn gọi cậu là Trừng Trừng.
Còn chúc cậu ngủ ngon.
Ngâm mình trong bồn tắm, Tề Trừng thật sự cảm thấy rất hạnh phúc. Lần đầu tiên cậu yêu một người, không hề có sự chuẩn bị gì, tất cả đều dựa vào tâm ý của mình. Cậu muốn đối xử thật tốt với người kia, muốn nói chuyện phiếm với anh, muốn ở riêng hai người với anh, nhưng cậu cũng sợ ở riêng với anh sẽ bị anh trêu ghẹo, hơn hết chính là khi anh dùng lời ngon tiếng ngọt với cậu.
Ông xã đã gọi cậu là hoàng tử đó, khà khà. ╰(▔∀▔)╯
Có lẽ là hôm nay nhiệt độ nước trong bồn tắm hơi cao nên khi Tề Trừng ngâm mình xong thì làn da cũng thành màu hồng nhạt giống như viên ngọc ấm áp. Cậu nằm lì trên giường, vô cùng muốn chia sẻ tâm tình của mình ngay lúc này, vì vậy cậu mở cái diễn đàn kia ra.
Cậu không xem những bình luận trả lời bên dưới mà tự kể hết những gì đã xảy ra hôm nay lên.
[... Có vẻ như không quan trọng anh ấy có thích tôi hay không, tôi thật sự thích anh ấy rất nhiều.]
【 Quả nhiên là học sinh tiểu học nói chuyện yêu đương. 】
【 Người trưởng thành nói chuyện yêu đương thì sao lại không cần hồi đáp chứ, chỉ có kẻ ngu si mới vọng tưởng cái gì mà không quan trọng người ta có thích mình không. Sau này nhất định sẽ phải trả giá đó, tình cảm lúc ấy cũng sẽ nguội lạnh. 】
【 Không muốn tạt nước lạnh cho học sinh tiểu học đâu nhưng mối tình đầu ấy mà, rất ngu xuẩn, sau này lớn lên sẽ còn nhiều cú vả lắm. 】
Tề Trừng nhìn thấy bình luận 'Trả giá... tình cảm nguội lạnh', không biết nên trả lời như thế nào mới phải. Cậu dứt khoát buông điện thoại xuống, chôn mình trong chăn, chuyên tâm suy nghĩ một hồi... Tề Trừng nhớ trong truyện không thấy ông xã có yêu ai, anh chỉ một lòng với sự nghiệp.
Ông xã vừa không có mối tình đầu cũng không có người yêu.
Vậy chỉ cần cậu thật biết điều, thật ngoan ngoãn thì có lẽ tình cảm sẽ không nguội lạnh đâu đúng không?
Căn phòng bên cạnh.
Bạch Tông Ân nhìn khu vực bên cạnh giường, nơi đó rất trống rỗng. Thiếu niên đã rời đi nhưng anh vẫn nhìn rất lâu.
Khô nóng.
Trong phòng quá nóng.
____
Ngày thứ hai, sau khi dùng bữa sáng xong thì có nhân viên tới đưa đồ. Tề Trừng ra mở cửa, cậu nhớ lại mình cũng chẳng mua cái gì, hay là chú Quyền? Kết quả lại nghe đối phương hỏi:
"Xin hỏi, cậu là Bạch Tông Ân tiên sinh sao?"
"Không phải, anh ấy là chồng tôi, có việc gì thế?"
"Đây là lễ phục mà Bạch tiên sinh đặt, mời ngài kiểm tra, nếu như không vừa vặn..."
Lễ phục?
Đúng rồi, ngày mai là tiệc sinh nhật của Husky, bọn họ sẽ tới tham gia.
Lễ phục được đặt ở phòng khách, nhân viên đã rời đi.
Ngoại trừ logo nhãn hiệu trên quần áo trong phòng mình ra thì Tề Trừng cũng không nhận biết được đây là nhãn hiệu gì.
"Em đi thử một chút xem có vừa người không." Bạch Tông Ân xuất hiện nói.
Tề Trừng Trừng kinh hỉ: "Ông xã mua cho em sao?"
"Không muốn à?"
"Muốn muốn muốn!" Cún con gật đầu như gà mổ thóc, nhanh chóng cầm quần áo đi thay.
Tề Trừng đã đi tiệc rượu được một lần, chính là lần sinh nhật của Vương tiểu thư khi cậu mới xuyên đến đây. Khi ấy cũng tham gia không được bao lâu, trong ấn tượng của cậu thì ngoài bánh gato ăn thật ngon ra cũng không có gì vui vẻ.
Vốn dĩ Tề Trừng nghĩ mình sẽ tiếp tục mặc lại bộ âu phục lần đó để tham gia sinh nhật của Husky.
Có thể mặc nhiều lần mà.
Nhưng không ngờ ông xã lại chuẩn bị hết rồi.
Tề Trừng thay quần áo xong thì đi xuống dưới, cậu có chút vui vẻ, bước chân cốc cốc cốc dường như không thể chờ đợi được nữa, muốn nhanh chóng cho ông xã xem.
"Ông xã, rất vừa vặn nè. Sao anh biết số đo của em thế? Một chút cũng không chật, trông có được không?"
Đây là một bộ âu phục màu yến mạch, được cắt may ôm dáng, có chút hương vị của tuổi trẻ đẹp đẽ. Cổ áo sơ mi bên trong rườm rà như lá sen, thật giống như quý tộc Châu Âu thời Trung cổ, rất cổ điển. Âu phục được mặc lên người thiếu niên càng tôn thêm khí chất cao quý, tựa như một vị vương tử.
Bạch Tông Ân nhìn không rời mắt, khẳng định nói: "Nhìn rất đẹp."
Thế mà lại không bị ông xã trêu ghẹo... Tề Trừng có hơi không quen, cảm thấy rất ngại ngùng.
"Em, em cũng cảm thấy nhìn rất đẹp."
Lỗ tai thiếu niên đỏ lên, hai mắt sáng ngời lại hồn nhiên, lúc nhìn người khác thì tràn đầy chân thành và tha thiết. Không biết vì sao mà bây giờ Bạch Tông Ân lại cảm thấy có chút hối hận vì đã để cậu ăn mặc đẹp như vậy.
Anh muốn chỉ có mình anh mới được nhìn thấy thiếu niên.
___
Chạng vạng ngày hôm sau là sinh nhật của Tưởng Chấp. Tất cả những người có tiếng trong cả thành phố đều được mời đến, thậm chí một số người kết bạn với Tưởng gia đang ở xa cũng không quản ngàn dặm mà chạy tới.
Vừa ăn cơm trưa xong không bao lâu thì có stylist tới cửa.
Bạch Tông Ân ngồi ở một bên cầm quyển sách, stylist từ đầu đến cuối đều phục vụ riêng Tề Trừng.
"Tóc của ngài hơi dài rồi, chân tóc cũng có chút đen, nên nhuộm lại thôi."
Tề Trừng vừa nghe vậy thì đôi mắt xẹt một cái lóe sáng, quay đầu nhìn ông xã.
"Ông xã, em có thể nhuộm thành màu đỏ không? Chính là màu đỏ giống tóc của Tanjiro, chỗ này có chút chút màu đỏ." Cậu sờ sờ mái tóc của mình.
Cún con gần đây rất mê mẩn cái này.
Stylist muốn nói rằng như vậy không tốt lắm. Hắn nghe nói người nhà này buổi tối sẽ đến tham gia bữa tiệc của Tưởng thiếu gia, nếu thật sự nhuộm thành màu đỏ thì rất không thích hợp trong một bữa tiệc lớn như vậy.
Hắn nhìn thấy người đàn ông bên cạnh đang tự điều khiển xe lăn tiến lại gần, rất lạnh lùng, một dáng vẻ không dễ nói chuyện, có lẽ là muốn đến mắng nhiếc thiếu niên tóc xoăn này.
Bạch Tông Ân để sách trong tay xuống, nhìn ánh mắt của thiếu niên rồi suy nghĩ về phim hoạt hình tối qua.
"Màu tóc không thể quá cứng nhắc." Bạch Tông Ân miêu tả kỹ hơn màu sắc cụ thể của nhân vật, ánh mắt sắc bén nhìn về phía stylist.
"Như vậy làm được chứ?"
Thợ trang điểm: ???
Vậy mà cũng ổn???
Đồng ý cho nhuộm thật hả???