41. Tề Trừng: 'Bài tập' đặc biệt vì chồng

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Tề Trừng: 'Bài tập' đặc biệt vì chồng

Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Lúc trước tớ có kể với cậu chuyện tớ bị bắt cóc đó. Khi đó, họ đã có thêm một đứa con trai nhỏ rồi. Thật ra, sau khi tớ trưởng thành, họ cũng cho tớ rất nhiều tiền tiêu vặt, không hề bạc đãi gì."
Chỉ là điều mà nguyên chủ mong muốn không phải tiền bạc, mà là tình thương và sự quan tâm từ cha mẹ.
Tề Trừng hút một ngụm trà sữa, lần này hút trúng thạch tiên thảo, ăn thật ngon.
"Hôm qua là ngày đầu tiên tớ về nhà sau khi kết hôn. Chú Quyền đã chuẩn bị hộp quà rất đẹp, thế mà họ lại chẳng thèm để ý, chỉ muốn lợi dụng tớ để kết thân với Tưởng gia mà thôi, sau đó thì... "
Tề Trừng kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra.
Sắc mặt Lộ Dương rất khó coi, y nghe vậy liền chửi thề một tiếng.
Tề Trừng sửng sốt một chút, sau đó nghe Lộ Dương lạnh lùng nói: "Anh đừng nghe người mẹ kia của anh nói bậy. Cái gì mà dùng con cái để gắn bó quan hệ vợ chồng chứ, tôi thà không sinh con còn hơn. Họ ly hôn rồi, đường ai nấy đi, tự có cuộc sống riêng thì liên quan gì đến tôi. Thậm chí nếu tôi không có mặt trên đời này thì còn tốt hơn."
"Đúng vậy. Họ sinh hai đứa con nhưng hôn nhân cũng đâu có hạnh phúc gì." Tề Trừng đang nhắc đến Tề gia.
Thế nên, tình cảm vợ chồng có nồng nàn hay không chẳng liên quan gì đến việc sinh con đẻ cái cả. Nếu muốn sinh con chỉ để trói buộc đối phương trong hôn nhân thì đó quả là một suy nghĩ sai lầm. Đứa trẻ còn chưa chào đời thì có tội tình gì mà đã phải gánh vác trách nhiệm lớn đến vậy chứ.
Tề Trừng hiểu rõ điều này nên mới lập tức từ chối đề nghị của Tề phu nhân.
Lộ Dương nói như vậy, bởi vì y chính là một 'đứa trẻ' như thế.
"Hồi trẻ, ông ta trông đẹp trai, anh tuấn, coi như cũng có chút bản lĩnh mà dỗ dành được mẹ tôi cam tâm tình nguyện kết hôn. Vì để trói buộc ông ta nên mẹ mới sinh tôi. Sau này gặp vấn đề trong làm ăn, ông ta bắt đầu uống rượu rồi động thủ, cứ đánh rồi lại xin lỗi, mẹ tôi thì vẫn nhịn, sau đó thì cũng bỏ chạy." Lộ Dương cứng rắn nói ra những lời này.
"Những người họ hàng đều mắng mẹ tôi tàn nhẫn, nhưng thật ra tàn nhẫn như vậy cũng chẳng có gì không tốt. Nếu dẫn thêm tôi bốn tuổi đi theo, bên cạnh có một đứa con ghẻ thì không nói, ngay cả việc bà có nuôi nổi bản thân hay không cũng là một vấn đề. Sau đó, khi tôi lên tiểu học, bà có lén lút đến thăm tôi, chỉ là bị phát hiện nên đã bị đánh một trận. Tên rác rưởi kia muốn đánh đập trả thù bà ấy. Sau lần đó thì bà cũng không bao giờ tới nữa, nghe nói là đã kết hôn và có con rồi."
Lộ Dương cúi đầu cắn ống hút: "Tôi cũng chẳng hận bà làm gì, cũng không hề mong nhớ gì cả, không yêu mẹ mình như anh."
"Tớ cũng không có mà." Tề Trừng nhỏ giọng phản bác, chỉ là trong giọng nói có chút giả vờ.
Thành thật mà nói, lúc mới đến thế giới này, biết được nguyên chủ có cha mẹ, Tề Trừng đã có một chút ảo tưởng về gia đình. Bởi vì cậu chưa từng có, thế nên đã cẩn thận từng li từng tí, vừa muốn thăm dò một chút nhưng lại vừa cảm thấy sợ hãi. Chỉ là chưa kịp để cậu vươn "xúc tu" ra thăm dò thì đã bị Tề gia trực tiếp đập nát ảo tưởng trong lòng.
"Dù sao thì cái mạng này của tôi là của tôi, mỗi người họ lập gia đình riêng thì liên quan gì đến tôi chứ, ai cũng đừng hòng có được từ trên người tôi dù chỉ một chút gì." Giọng Lộ Dương mang theo vài phần thù hận.
Tề Trừng không hề sợ sệt chút nào, nói: "Tiền làm thêm ở quán bar lần trước đều bị người đó lấy hết rồi sao?"
Nếu không thì với tính cách của Lộ Dương, ban đầu đã nói sẽ bồi thường tiền nhưng kết quả lại nhắn tin hỏi cậu có tính số tiền ấy hay không.
Như vậy thì cũng quá là không biết xấu hổ rồi...
"Là đứa con trai nhỏ kia trộm đấy, lại còn biết mua rượu cho tên đó, chia nhau mỗi người một nửa nữa chứ, ha." Lộ Dương cười trào phúng.
Tề Trừng giơ tay vỗ đầu Lộ Dương.
"Làm gì thế hả?"
"Tuổi vẫn còn nhỏ mà làm ra vẻ này trông rất kỳ lạ đó."
Tề Trừng nói xong mới nhớ tới: "Đúng rồi, trên đường tới đây tớ có thấy học sinh bàn về nghỉ đông, cậu định ở đâu trong kỳ nghỉ đông thế?"
Lộ Dương liếc nhìn Tề Trừng. Y nghĩ, sao tự nhiên tên ngốc bạch ngọt này lại nói chuyện trong nhà với y chứ.
Thì ra là muốn hỏi y có chỗ ở hay không.
Trên mặt không còn nét âm lãnh và khó chịu nữa, Lộ Dương lại đâm ống hút xuống rồi thuận tiện hút cạn ngụm trà sữa cuối cùng: "Tôi đã tìm được một nhà hàng bao ăn bao ở rồi."
"Thật không? Nhanh như vậy mà đã tìm được rồi sao? Cậu không cần phải ngại ngùng gì cả, nói thế nào đi nữa thì tớ vẫn là anh lớn của cậu, trước khi cậu trưởng thành thì tớ phải che chở cho cậu đó." Tề Trừng tỏ vẻ nghi ngờ.
Lộ Dương liếc nhìn Tề Trừng, nụ cười trên mặt như có như không: "Người kia cũng không để lại cho tôi cái gì, nhưng có khuôn mặt này, ít nhất thì từ nhỏ đã giúp tôi đi làm mà không phải chết đói."
... Đúng là như vậy.
Lộ Dương sinh ra đã rất đẹp, thuộc loại anh tuấn, đẹp đẽ. Vì còn là học sinh nên nhìn qua rất trẻ trung, non nớt nhưng lại tràn đầy vẻ âm lãnh kỳ quái, tất cả hòa quyện lại tạo nên một khí chất rất đặc biệt.
"Vậy chúng ta cũng thật là càng ngày càng giống nhau rồi." Tề Trừng nói.
Đều có khuôn mặt ưa nhìn đó nha.
Lộ Dương: "Tôi cũng không thích đàn ông." Dừng một chút rồi lại không được tự nhiên nói: "Ý tôi không phải là thích đàn ông thì không tốt, tôi không kỳ thị gì cả, chỉ là cái người kia, tôi rất khó chịu"
"Tớ biết mà, tớ không nghĩ sai lệch gì đâu." Tề Trừng dương dương đắc ý: "Tớ là anh lớn của cậu đó, lớn tuổi hơn thì phải ổn trọng hơn chứ, sẽ không có chuyện mất tự nhiên như bạn nhỏ nào đó đâu."
Lộ Dương xì một tiếng: "Người mẹ kia của anh thuận miệng nói nhảm một đống nhưng cũng có một câu bà ta không nói sai đấy. Đến bây giờ mà anh vẫn chưa tiến đến cái bước kia với chồng anh thì đúng là trẻ con mà."
Tề Trừng: ! ! ! ! !
Lại còn bị phản đòn ngược lại.
Tên nhóc này đúng là không muốn chịu thiệt nửa điểm.
"Cũng không phải là tớ không nghĩ đến, tớ cũng rất muốn mà." Tề Trừng nhỏ giọng lầm bầm.
Lộ Dương: "Không lẽ chồng anh không được à?" Y nhớ tới lần trước gặp mặt, thấy đối phương ngồi trên xe lăn, vẻ mặt đồng tình nhìn Tề Trừng.
"Ông xã tớ rất được!" Tề Trừng nói rất lớn tiếng.
Nói cậu không được thì không sao, nhưng không thể nói ông xã không được!
Chị chủ nhìn qua đây, đáy mắt mang theo vẻ hiếu kỳ và thiện ý. Tề Trừng đỏ mặt, sau đó mới nhỏ giọng: "Chồng tớ thật sự được đó."
"..." Lộ Dương: "Vậy anh cứ làm đi chứ, còn vấn đề gì nữa à?"
Tề Trừng: "Bạn nhỏ như cậu thì đương nhiên là nói thoải mái rồi, chuyện như vậy làm sao có thể ——" cậu nói không nên lời nữa.
"Thôi, tớ và cậu không nói chuyện này nữa, cậu còn chưa trưởng thành mà, tớ sợ sẽ làm hư cậu mất."
Trong lòng lại gào lên, thật ra là vì cậu không biết làm sao ấy chứ.
"Hay là anh không biết?" Lộ Dương không chờ câu trả lời mà nói: "Đến quán net đi, anh trả tiền, sẽ có tài liệu cho anh học tập đấy."
Tề Trừng: "Không phải cậu bảo rằng không thích đàn ông hả?" Thoạt nhìn cậu còn hiểu biết nhiều hơn tớ luôn.
"Ở quầy rượu trong quán bar Lam Điều kia có rất nhiều tên ngu ngốc đến quấy rối tôi." Lộ Dương đứng lên, ném ly trà sữa rỗng vào thùng rác: "Có đi không đây?"
Tề Trừng động lòng vài giây tại chỗ. Tuy rằng lý trí mách bảo mình đang làm hư trẻ vị thành niên nhưng đôi chân lại không nghe lời mà đuổi theo: "Cậu chưa thành niên mà, sao đi vào được?"
"Yên tâm."
Ra khỏi cửa hàng trà sữa đi hơn một trăm mét là một trường học cấp hai. Cổng ngôi trường này giống với trường cấp ba hiện tại của Lộ Dương, đều cũ nát và mang cảm giác rất lâu đời. Lộ Dương đi phía trước dẫn đường, đi vào con hẻm nhỏ bên cạnh trường học rồi rẽ mấy vòng. Tề Trừng rẽ nhiều đến mức đầu óc cũng hồ đồ rồi.
"Không sợ tôi bắt cóc anh à?"
"Chúng ta không phải là bạn bè sao?" Tề Trừng nói xong thì quay đầu lại nhìn cuối ngõ, giống như đã lạc đường vậy, đúng là có chút sợ vị trí lúc này. Cậu đàng hoàng trịnh trọng nói: "Với cả trên người tớ có định vị mà ông xã cài đặt rồi."
Lộ Dương: "Tôi còn tưởng anh là một tên ngốc bạch ngọt chứ, nói dối cũng được nữa à. Đến rồi này."
"Trên người tớ thật sự có định vị đó." Tề Trừng cảm thấy mình bị coi thường.
Lộ Dương: "Anh cho rằng mình là Teletubbie á hả. Ông chủ, khởi động máy."
Bao giờ về nhà tớ sẽ nói ông xã cài đặt nó!
Chủ quán là một ông chủ tuổi trung niên, vừa thấy Lộ Dương liền nói "tên nhóc nhà cậu sao", cũng không cần chứng minh thư mà trực tiếp mở hai tấm thẻ. Tề Trừng trả tiền hẳn năm mươi nghìn, cậu cũng không biết mình muốn xem bao lâu.
Có lẽ vì nghỉ đông rồi nên quán net có rất nhiều học sinh, tất cả đều đang chơi game.
"Có phòng riêng không? Nhiều học sinh như vậy mà chúng ta lại xem cái kia thì có chút không hay." Tề Trừng vẫn rất lo lắng cho tâm lý sức khỏe của các bạn học sinh.
Cậu là một người của xã hội chính trực.
"Anh tự xem đi, không ai nhìn đâu." Lộ Dương nhấn mạnh.
Đã từng có một vị khách chặn y lại ở ghế dài, bắt y xem một đoạn canxi rồi sẽ gọi Royal Salute. Một chai Royal Salute có thể mang lại cho y đến hai trăm tệ.
Sau đó, y đã không thể ăn cơm tối nổi.
Lúc trước Lộ Dương có hơi sợ hãi, sau khi quen biết Tề Trừng thì đã thay đổi một chút, nhưng vẫn không có hứng thú xem canxi.
Hai người kết bạn QQ rồi sau đó Lộ Dương gửi một đường link qua.
"Tự xem đi." Sau đó Lộ Dương chơi game của mình.
Tề Trừng nhìn chằm chằm cái link kia một hồi lâu, có chút sốt sắng kiểm tra lại tai nghe xem có hoạt động tốt không, đừng để lúc đó lại phát tiếng ra ngoài, rồi cậu sẽ chết giữa đám học sinh trung học này mất.
Là một bộ phim Nhật Bản rất tươi mới.
Học sinh cấp ba mặc đồng phục, tóc đen, da trắng, mắt to, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn và đáng yêu. Nội dung đại khái là vì học sinh cấp ba học quá kém nên bị thầy giáo giữ lại phạt học thêm. Tề Trừng nghe không hiểu tiếng Nhật, phía dưới cũng không có phiên dịch nên cậu chỉ có thể nhìn hình mà thôi.
Thầy giáo có chút không đứng đắn.
Sau đó...!
Cởi, cởi quần áo,... Rồi sau đó...!!!!
Tề Trừng che mắt, chỉ là màn hình máy tính vẫn hiện rõ ràng qua khe hở các ngón tay. Cậu lén lén lút lút đưa đầu ra thăm dò, cứ mỗi một phút lại liếc mắt nhìn về phía cửa quán một cái.
Lộ Dương chơi game bên cạnh: ...
Nhưng bởi vì Tề Trừng không biết phải làm sao cả, cậu thật sự rất muốn thân mật hơn với ông xã nên vẫn kiên trì đỏ mặt xem tiếp. Mặc dù mặt càng ngày càng đỏ, càng lúc càng xấu hổ, đợi đến lúc hai nhân vật vào việc chính thì cuối cùng Tề Trừng nhịn không nổi nữa nên tắt đi.
Lộ Dương liếc mắt nhìn qua.
Người trước mặt thật không giống như đang xem phim, cả người như phát sốt vậy. Y nhìn đến ván game đang đánh dở của mình, tháo tai nghe xuống rồi nói: "Xem xong chưa?"
"Xong rồi."
"Đi thôi, về." Lộ Dương tắt máy.
Tề Trừng run run tay tắt máy. Hai người đi đến trước quầy tính tiền. Tề Trừng mờ mịt cầm trong tay một nắm tiền lẻ, đầu óc vẫn mơ hồ nổ đùng đùng, tất cả đều là nội dung cậu vừa nhìn thấy. Một khi thay thế hai nhân vật đó thành cậu và ông xã thì——
A a a a a a.
Không thể nghĩ, không thể nghĩ nữa.
Cột não, cột não lại đi Tề Trừng!
Cái tên háo sắc này mau cột não lại đi, đừng cho nghĩ nữa!!!
Lộ Dương: ...
"Trưa nay có ăn bún không?"
Nghe không rõ - Tề Trừng Trừng: "... Ăn."
Đến được quán bún rồi thì nhóc Đói Cơm mới thức tỉnh đầu óc.
Quán bún này không lớn lắm, chính là kiểu quán thường được mở ngay gần các trường cấp hai và cấp ba. Bởi vì học sinh đã bước vào kỳ nghỉ đông nên trong quán khá vắng vẻ, rất ít người.
"Để tớ trả." Tề Trừng chủ động trả tiền, cậu tự gọi cho mình một tô bún thêm thịt cua, đậu phụ cá và xúc xích. "Còn cậu thì sao?"
Lộ Dương nói "tôi không thêm".
"Có kiêng ăn gì không?" Tề Trừng nói với ông chủ: "Hai phần giống nhau ạ."
Sau đó hai người ngồi ở một cái bàn nhỏ và chờ đợi. Mặc dù tay nghề của chú Quyền vô cùng đỉnh nhưng cơm nhà có ngon đến đâu đi nữa thì đôi khi vẫn thèm ăn vài món ăn vặt không sạch sẽ bên ngoài.
Tề Trừng cũng giống vậy.
Trước đây cậu giống như Lộ Dương vậy. Mì ăn liền là tiện lợi nhất, không cần thêm topping gì nữa cả. Còn bây giờ thì nói thêm là thêm, lại còn thêm giúp đồng bọn nhỏ của mình nữa chứ!
Thật hào phóng!
"Tôi còn tưởng rằng anh sẽ không thèm ăn."
Tề Trừng biết đối phương đang nhắc đến bộ phim vừa nãy, cậu cố ra vẻ bình tĩnh nói: "Em trai nhỏ, tớ biết là cậu muốn nói cảm ơn tớ mà, không cần phải ngại ngùng đâu."
Lộ Dương: ...
Đúng là y muốn cảm ơn nhưng bản thân lại là một người không dễ dàng biểu đạt nên nói một câu cảm ơn cũng cảm thấy kỳ quái.
Cũng may là bún đã được mang lên.
Sùng sục sùng sục bốc hơi nóng, Tề Trừng không muốn ăn kèm cơm nên đưa phần cơm cho Lộ Dương. Học sinh lớp mười hai mỗi ngày đều phải đi làm thêm, tiêu hao rất nhiều thể lực. Trước đây cậu học cấp ba hầu như mỗi ngày đều trong tình trạng không đủ ăn.
Bún rất ngon, topping cũng rất nhiều, mùi vị không thể hình dung được nhưng Tề Trừng đã ăn sạch sẽ, húp từng ngụm nước dùng.
"Anh thật không giống với mấy công tử bột phú nhị đại kia, rất bình dân, giống như lớn lên ở đây vậy." Lộ Dương nói.
Tề Trừng nghe tên nhóc kia nói vậy thì thiếu chút nữa bị sặc: "Có lẽ là tớ thấy ít."
Không phải đâu.
Đây là lần đầu tiên tớ trở thành một người giàu có đó.
Sau đó, anh đây đã gắng sức đứng lên từ một tên công tử bột!
Cơm nước xong thì họ đi đến nhà hàng Tây nơi Lộ Dương làm việc. Đi tàu điện ngầm đến một trung tâm thương mại, đó là một nhà hàng cao cấp bên trong. Tề Trừng biết Lộ Dương đã có sắp xếp xong xuôi nên cũng yên tâm.
"... Có chuyện gì thì phải gọi điện thoại cho tớ, đừng sợ phiền phức."
Cậu giúp đỡ Lộ Dương giống như giúp đỡ chính mình vậy. Khi bị bạn bè xung quanh cô lập, Tề Trừng cũng muốn có người ở bên cạnh, cho dù không phải giúp cậu mà chỉ cần nói chuyện tâm sự với cậu thôi cũng tốt lắm rồi.
"Anh phải đi về à?" Lộ Dương hỏi. Ngày mai y mới chính thức đi làm.
Tề Trừng thấy tên nhóc trước mặt lại không được tự nhiên, cậu ngượng ngùng, mềm lòng, do dự nói: "Tớ đang muốn mua một vài thứ."
Một dáng vẻ lén lút.
Lộ Dương phản ứng rất nhanh, lập tức đoán được đó là cái gì.
"Một mình anh dám vào đó à?"
"Tớ là người trưởng thành đã kết hôn rồi thì có gì mà phải sợ chứ." Tề Trừng nói trông vô cùng khí phách mạnh mẽ.
Lộ Dương bĩu môi, cuối cùng vẫn đi chung với cậu.
Trong khu mua sắm có một cửa hàng chuyên kinh doanh đồ dùng tình thú. Bề ngoài cửa hàng được thiết kế rất cao cấp. Vừa đi ngang qua thì Tề Trừng đã chú ý ngay đến nó, cậu cảm thấy mọi việc hôm nay thật thuận lợi, giống như ông trời đã an bài xong hết thảy để cậu có đủ dũng khí làm chuyện gì đó với ông xã vậy.
Nếu đã như vậy thì không nên phụ lòng ông trời nha.