Chương 17: Bị trừ lương, thật quá đáng!

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 17: Bị trừ lương, thật quá đáng!

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tia nghi ngờ chợt lóe lên, cô ngẩng đầu nhìn đối phương. Như giẫm phải đinh, cô giật mình làm rơi tách cà phê, chỉ thẳng mặt hắn.
- Tên biến thái!!!!
Tâm tổng đen mặt, biểu cảm cứng đờ. Cô gái này đúng là không nể nang hắn chút nào. Hắn ung dung lắc đầu nhắc nhở:
- Cô em à, tôi là ông chủ của cô đấy..
Cô như sực tỉnh, bối rối nhặt tách cà phê vỡ. Ngón tay thon dài không cẩn thận bị mảnh vỡ đâm vào.
- A! Cô cắn răng xuýt xoa.
Thấy vậy, hắn lập tức chạy đến, nắm lấy tay cô, vẻ mặt tiếc nuối lau đi giọt máu nhỏ, rồi thò tay vào túi áo lấy ra băng cá nhân cẩn thận băng bó vết thương.
A~ Trong đầu cô như có núi lửa đang phun trào. Soái ca trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt cô. Nhìn khuôn mặt mơ màng của cô, hắn khẽ cười, đứng dậy, đưa tay vào túi quần móc ra chiếc điện thoại.
- Nhân viên mới Chu Gia Ái làm vỡ tách trà hai triệu, cộng thêm băng cá nhân của tôi mười nghìn. Hừm... Hắn nhìn cô cười đầy vẻ đáng yêu, rồi nói: “Trừ hết vào tiền lương cho tôi!”
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô. Soái ca cái con khỉ, tất cả đều là lừa người mà. Cô đúng là khóc không ra nước mắt nhìn hắn.
- Tôi đã từng cứu anh đó!... Anh... anh có cần đối xử với ân nhân của mình như vậy không? Cô ấm ức trách móc.
Ngũ quan sắc sảo cùng mái tóc xoăn lãng tử, hắn kéo cô dậy. Ôm chặt eo cô, tà mị vén mái tóc dài của cô.
- Đối xử với em như vậy không ổn sao? Giọng điệu hắn càng thêm quỷ quyệt: “Lẽ nào em muốn tôi yêu chiều em? Hửm?”
Khoảng cách này... A~ gần quá! Cô đỏ mặt vùng vẫy. Nhìn cô như một chú cún bị giẫm đuôi, giận dỗi thật đáng yêu, hắn không nhịn được bật cười, gõ nhẹ đầu cô.
- Được rồi, tạm tha cho em.
Nói rồi, hắn buông cô ra, bước đến bàn làm việc tao nhã, ánh mắt hướng về phía cô. Tại sao Trần Khải lại có được cô? Rõ ràng là không hạnh phúc, nhưng cô lúc nào cũng mang vỏ bọc tươi cười là vì sao? Chắc chắn có ẩn tình bên trong. Nhìn sang đồng hồ, hắn nhàn nhã mở lời:
- Tối nay sáu giờ ba mươi có sự kiện lớn giữa các doanh nghiệp, cô đi cùng tôi tới đó.
Mắt chữ A mồm chữ O, cô nhìn hắn, không phải chứ. Mấy việc này cô hoàn toàn không hiểu biết, sao lại để cô đi? Cười gượng gạo, cô bước đến gần hắn.
- À, chuyện này Tâm tổng... anh có thể đổi người khác không?
- Tại sao?! Hắn liếc đôi mắt xanh nhìn cô.
- Tôi... không phù hợp.
Nhìn bộ dạng nhút nhát của cô, hắn gằn giọng:
- Hợp!
Chỉ một từ đó đã không cho cô đường lui, không còn cách nào khác, cô miễn cưỡng gật đầu. Nhìn cô quay lưng đi, hắn nhếch môi mỏng cười đến mê hoặc lòng người.
- Tối nay tôi sẽ cho cô thử leo lưng cọp.