Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 19: Ai mới là người ghen? (2)
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kẻ đáng gờm đã xuất hiện rồi...
Trần Khải bước ra khỏi xe với vẻ điềm tĩnh như một tảng băng, theo sau là Di Ân, nữ diễn viên hạng A. Từ trước đến nay, Di Ân vẫn luôn xây dựng hình tượng 'mèo ngoan' trong giới showbiz, thu hút lượng fan khổng lồ. Giờ đây, việc cô ta sánh bước cùng Trần Khải chắc chắn sẽ khiến danh tiếng bùng nổ ngay trong sáng mai.
- Nhìn xem, chiếc váy đỏ thẫm tinh xảo đính 99 viên đá quý kia chẳng phải là trang phục Cửu Ái, nằm trong bộ thiết kế độc nhất của Vice sao? Một người phụ nữ trong ngành vừa chỉnh kính vừa xuýt xoa tán thưởng.
Đám đông không khỏi ồ lên, nhìn nhau xì xầm bán tín bán nghi.
- Nghe nói Trần tổng đã có vợ nhưng từ trước đến nay chưa từng lộ diện.
- Hả? Chẳng lẽ... vợ của Trần tổng chính là Di Ân ư?
- Chà... Vậy mà tôi cứ tưởng Trần phu nhân bị lạnh nhạt cơ đấy! Đúng là lời đồn đãi của thiên hạ mà.
Đám phụ nữ kia vẫn tiếp tục xì xầm to nhỏ, từng lời từng chữ đều lọt vào tai Gia Ái.
Sắc mặt Gia Ái tái mét, tưởng chừng không thể đứng vững. Khoảng trời trước mắt cô như bị nước mắt che lấp. Trần phu nhân ư? Vợ của Trần Khải ư? Vị trí đó không phải dành cho cô... Không phải... Tất cả đều không phải!
Cô kích động siết chặt chiếc váy, bả vai run rẩy. Người đứng bên cạnh cô lúc này đã không còn ý cười trên mặt. Hắn từng nghĩ, chỉ cần để cô nhìn thấy Trần Khải bại hoại như vậy thì sẽ có trò vui, nhưng... Giờ phút này, khi thấy cô đau lòng, hắn lại không nhịn được mà ôm chặt lấy cô. Lòng hắn cũng âm ỉ đau.
Phía bên kia, Di Ân như một chú mèo nhỏ ngượng ngùng nép sát hắn, thỏa mãn nở nụ cười đắc ý.
- Được rồi, mời các vị vào bên trong. Một lão gia với khuôn mặt phúc hậu lên tiếng mời.
Đám doanh nhân nhàn nhã tản ra, bước về phía đại sảnh. Dường như có một khoảnh khắc nào đó, hắn lướt qua bóng lưng nhỏ bé của cô, thoáng cảm thấy có điều gì đó thân thuộc. Nhưng rồi hắn lại thôi, không quan tâm nữa, nghĩ rằng người phụ nữ của Tâm Dã chắc cũng đê hèn như hắn thôi.
Bên trong, mọi người chỉ đơn giản là giao tiếp, ra mắt lẫn nhau. Buổi tiệc này nhằm mục đích kêu gọi vốn đầu tư cho Âu Thị, dưới sự điều hành của Âu Thiên Dương lão gia. Dạo gần đây, Âu Thị có vẻ đang suy yếu, nên Âu lão gia đã ra sức kêu gọi giúp đỡ, đặc biệt là từ hai nhân vật có tầm quan trọng trong giới chuyên môn: Trần Khải và Tâm Dã.
- Nếu hai cậu có thể giúp sức cho Âu Thị, sau này Âu Thị nhất định sẽ trả ơn không nhỏ. Âu lão gia khách khí nhìn hai người trước mặt.
Trần Khải nhàn nhã rút ra một điếu thuốc.
- Dù gì trước đây ông cũng đã giúp đỡ JK, tôi sẽ góp cho ông 25% vốn.
Tâm Dã nhìn về phía nhà vệ sinh, tự hỏi liệu cô ta đi lâu như vậy có gặp chuyện gì không, hoàn toàn không chú tâm đến lời bọn họ nói. Âu lão gia nhận thấy hắn không tập trung liền nhắc nhở lại.
- Tâm Tổng còn cậu...
- À... Nếu Trần tổng đã góp 25% thì tôi cũng góp cho ông 25%. Hắn vẫn không đổi tầm nhìn, tỏ vẻ bất cần.
- Thật sao?! Lão... Lão thật sự cảm ơn hai vị... ha ha ha... Chỉ mong cứu được Âu gia lúc này, lão không còn mong chờ gì hơn. Âu lão gia rối rít cảm ơn.
Nói xong, lão không làm phiền hai người bọn họ nữa mà bước đến chỗ khác tiếp đãi quan khách.
Nhìn thấy Tâm Dã với dáng vẻ trông chờ như vậy, Trần Khải không khỏi giễu cợt.
- Sao nào, đang đợi tiểu miêu làm ấm giường ư?
Lời nói này tựa như đang tự vả vào mặt hắn, Tâm Dã nhếch môi cười đầy chán ghét.
- Đúng vậy, TIỂU MIÊU LÀM ẤM GIƯỜNG nha~. Với dáng vẻ phóng đãng, hắn như không như có nhấn mạnh bốn chữ ấy.
- Trần Khải, em say quá, anh uống hộ em ly rượu này đi~
Cô ả đứng không vững, ngã vào người hắn, nhưng ly rượu vẫn nắm chặt trên tay. Hắn híp mắt khó chịu nhìn ả, cầm lấy ly rượu vang lên nhàn nhã uống một hơi.
- Được rồi... Đi chỗ khác đi. Hắn chẳng qua không muốn dây dưa với cô ta nên dứt khoát uống cạn ly rượu kia.
Không hiểu sao cô ta vẫn không chịu rời đi mà lại cố tình mượn bộ dạng say khướt này uốn éo trên người hắn.
"Bốp... bốp..." Tâm Dã khoái trá vỗ tay khen ngợi.
- Trần tổng à Trần tổng... Tiểu miêu của anh thật đáng yêu nha. Giọng điệu châm chọc không hề ít.
- Tâm tổng, thật xin lỗi đã để anh đợi. Gia Ái sau khi vào bên trong trang điểm lại, vội vàng bước đến chỗ hắn.
- Không sao đâu... Bảo bối! Tâm Dã cố tình nhấn mạnh hai từ cuối, thể hiện sự cưng chiều của hắn. - Nào, đến chào vị tổng tài lỗi lạc của chúng ta đi.
Cô ngước khuôn mặt mỹ lệ nhìn người đối diện.
- A... Cô giật mình như thấy ác quỷ.
Đôi mắt Trần Khải đã sớm nhuộm đỏ. Chết tiệt! Vậy là lại bị ả ta hạ dược. Hắn dời tầm chú ý sang cô. Nhìn thấy cô cùng Tâm Dã thân thiết, đại não hắn tức giận, gân xanh nổi lên, nghiến răng ken két, hận không thể bóp chết cô.
- Cô... Đi làm chính là làm cái này sao? Hơi thở nồng nặc mùi dục vọng, hắn kéo tay cô về phía mình.
- Không... không phải như vậy. Trong tình thế này, cô cảm thấy như bị chồng bắt ghen, không! Rõ ràng cô trong sạch. Hắn mới chính là người lưu manh.
Cổ họng khô khốc. Giờ phút này, bao nhiêu tức giận trào dâng, lại thêm tác dụng của thuốc, hắn đẩy mạnh cô ả 'bạch tuộc' kia ra, bế xốc cô lên. Khí thế ác ma lan tỏa khắp nơi khi hắn bước ra khỏi đại sảnh.
Lời tác giả: Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc tại sao hôm nay tác giả lại ra hai chương mà lại còn dài thênh thang như vậy. Có hai lý do:
- Dạo gần đây có rất nhiều trang đăng truyện của mình. NHƯNG họ để nguồn là mình nên mình rất cảm ơn (một số để nguồn là sàn truyện :v).
- Một bạn lại lấy hẳn truyện của mình và đăng thành truyện của bạn ấy. Thật cạn lời. Sự tôn trọng KHÔNG HỀ CÓ! Có thể bạn yêu thích truyện mình, hoặc vì lý do gì đó, nhưng ít nhất bạn phải nói với mình và để nguồn để tôn trọng tác giả chứ? Đúng không?
Tác giả thừa nhận truyện không đáng giá để các bạn chú ý hoặc yêu thích! Nhưng dù sao đây cũng là tâm huyết của mình, xin bạn hãy tôn trọng tác giả. Mình không nói tên vì mình tôn trọng bạn, cho đến khi bạn cho mình câu trả lời thích đáng...