22. Chương 22: Tâm Dã (1)

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 22: Tâm Dã (1)

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần vách đá sát bờ biển, những đợt sóng hung hãn liên tục vỗ vào, như muốn nuốt chửng mọi thứ.
- Gia Ái ơi Gia Ái... Giờ thì bộ dạng mày trông thế nào hả? ... Đần độn ra rồi à, ha ha ha...
Di Ân mặc bộ đồ bó sát người, mùi nước hoa nồng nặc đến khó chịu. Ả ta bóp chặt lấy khuôn mặt nhỏ của cô, con dao trong tay lướt dọc theo từng đường nét xinh đẹp.
Mấy tên áo đen chán nản dựa vào vách đá, phì phèo điếu thuốc. Một tên mập mạp bước đến gần chiếc xe lăn của tiểu Ái.
- Chậc... chậc... không nên, không nên... Một khuôn mặt xinh đẹp thế này mà phá hủy thì thật lãng phí. Hắn cười cợt, sờ soạng khuôn mặt cô, khẽ đẩy con dao trên tay Di Ân ra.
Ả ta giận dữ, rồi lại nguôi ngoai, vứt con dao sang một bên, nhún vai cười một cách ghê tởm.
- Đúng vậy... Khuôn mặt cô ta giỏi quyến rũ đàn ông như thế... Chúng ta nên chơi vài trò chứ nhỉ...
Khuôn mặt trắng bệch, cô vẫn ngồi trên xe lăn, ánh mắt vô hồn nhìn ra biển.
- Mày mất hết cảm giác rồi phải không? Được thôi, tao sẽ giúp mày tìm lại cảm giác.
Di Ân cầm lấy chiếc roi da, ánh mắt độc địa như muốn xé xác cô. Cái thân thể dơ bẩn này đã quyến rũ Trần Khải, nếu không có mày, nói không chừng tao đã trở thành Trần phu nhân rồi!
*Vút!* Chiếc roi da đầy thù hận quất mạnh xuống lớp da non mềm của cô, làn da trắng nõn hằn lên những vệt đỏ ngang dọc rớm máu. Ả ta trút hết sự ghen ghét, thù hận vào từng roi quất, như muốn cướp đi sinh mạng của cô.
- Tiểu Quỷ!!
Tâm Dã giận dữ nhìn cô, chiếc áo bệnh nhân đã rách nát và thấm đẫm máu tươi. Hắn siết chặt nắm đấm.
- Buông tiểu quỷ ra!
Giọng hắn vang vọng giữa tiếng sóng biển, tựa như lời nguyền rủa, khiến ả ta run rẩy sợ hãi. Di Ân lùi lại phía sau chiếc xe lăn.
- Tâm tổng, con yêu tinh này đã quấn lấy anh, còn lên giường với Trần Khải... Tôi... tôi giúp anh trừng phạt cô ta thôi.
Tâm Dã từng bước, từng bước tiến lại gần cô, ánh mắt xót xa nhìn tiểu quỷ đang bị hành hạ một cách vô cảm.
*Pằng!* Một tiếng súng vang lên, nhắm thẳng vào hắn. Mùi máu tươi lập tức xộc vào mũi. Viên đạn găm thẳng vào đùi phải, Tâm Dã nghiến răng quay đầu nhìn tên áo đen vừa nổ súng.
- Di Ân, cô sợ gì chứ... Giờ chúng ta đông hơn hắn, hơn nữa trong tay còn có súng.
Mấy tên áo đen bao vây Tâm Dã, cười cợt đầy ngạo mạn.
- Tâm tổng uy phong lẫm liệt đây sao?! Vì một con nhỏ ngu ngốc mà lại mất cảnh giác thế ư? Thật nực cười, ha ha ha...
Mặt Tâm Dã tối sầm lại, khóe môi đột nhiên nhếch lên một nụ cười độc địa. Hắn giơ ngón tay ra hiệu.
*Pằng... Pằng!* Tiếng súng liên tiếp vang lên. Một đám vệ sĩ được huấn luyện đặc biệt chĩa súng vào năm tên đang cười cợt phách lối kia, năm viên đạn găm thẳng vào thái dương bọn chúng.
Ả Di Ân sợ hãi siết chặt tay vào chiếc xe lăn. Từ trong túi, ả rút ra khẩu súng lục, chĩa thẳng vào đầu cô, ra sức uy hiếp.
- Các người... các người đừng đến đây!
Tâm Dã kiên cường đứng thẳng, ánh mắt hung dữ nhìn ả ta.
- Thả tiểu quỷ ra! Giọng điệu ra lệnh đầy đáng sợ.
Khuôn mặt Tâm Dã do vết thương ở đùi đang rỉ máu, thấm ướt một mảng quần tây. Mồ hôi lấm tấm trên trán, mái tóc xoăn rũ xuống càng khiến vẻ mặt hắn thêm phần ma mị.