24. Chương 24: Sủng ái triền miên

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 24: Sủng ái triền miên

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên vách đá, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô.
- Tâm Dã...
Giọng nói yếu ớt cố gọi tên hắn. Tâm Dã vì cứu cô nên bị bắn, Tâm Dã vì cứu cô nên rơi xuống biển... Tất cả là do cô! Đôi mắt cay xè lệ tuôn trào, cô siết chặt tay, cố gắng nhích từng chút để đứng dậy.
- A... Đã lâu không đi lại, chân cô đứng không vững, ngã khuỵu xuống. Tất cả là do cô... do cô quá vô dụng!
Thân thể nhỏ bé nằm sõng soài trên sỏi đá, vết thương đau nhức dữ dội. Chỉ một chút thôi... thêm một chút nữa... Cô cố gượng bò đến vực đá, nhìn vào làn sóng biển không một bóng người. Bàn tay nhỏ rướm máu siết chặt những viên sỏi, run rẩy.
- Tại sao... hức... tại sao anh lại tốt với tôi như vậy chứ...
- Gia Ái...
Trần Khải với đôi mắt đỏ ngầu vội vã chạy đến bên cô, vòng tay mừng rỡ, kích động ôm chặt cô vào lòng.
Trong vòng tay ấm áp của Trần Khải, dường như mọi cơn gió biển lạnh lẽo vô tình đều tan biến. Tiểu Ái ôm chặt bả vai hắn, bật khóc thành tiếng, trút bỏ nỗi kìm nén bấy lâu nay.
- Trần Khải... ô... ô... Tâm Dã anh ấy... ô... ô...
Tiếng khóc nức nở của cô như cứa vào tim hắn. Nhắm chặt mắt đầy đau đớn, Trần Khải càng ôm cô chặt hơn. “Tiểu Ái, em có biết khi nghe tin em bị bắt, tôi đã lo sợ đến mức nào không? Trên đường đi, vì mải lo nghĩ em có an toàn không, tôi đã đâm vào không biết bao nhiêu chiếc xe. Trên người tôi bây giờ, những vết thương lớn nhỏ đều đang rỉ máu không ngừng...”
Đôi tay vụng về cởi áo khoác, bao bọc lấy cô, dịu dàng vỗ về tấm lưng gầy.
- Không sao... Không sao... Từ sớm, Tâm Dã đã bố trí đội cứu hộ dưới biển. Nếu có bất trắc, họ sẽ lập tức cứu người. Vậy nên em cứ yên tâm đi.
Giọng Trần Khải ấm áp và kiên nhẫn trấn an cô. Từ trong lòng hắn, cô ngẩng đầu nhìn hắn.
- Vậy Tâm Dã được cứu rồi?
- Ừm.
Cô an tâm dựa vào người Trần Khải. Có thể do vết thương mà cô cảm thấy rất mệt, nhẹ nhàng nhắm mắt, ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
Trong thâm tâm, hắn vừa có chút ghen tị, vừa biết ơn Tâm Dã. Đôi môi mỏng đầy yêu thương đặt nhẹ lên môi cô.
- Tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu tổn thương nữa.
***
Bệnh viện.
Sau hôm đó, Di Ân thân bại danh liệt. Những hình ảnh cô ta lên giường với đạo diễn, những cảnh bắt nạt diễn viên mới vào nghề... đều được Trần Khải “tận tâm đề cao” lên các phương tiện truyền thông.
Trên các trang mạng, những tiêu đề về Di Ân nổi lên như cồn: ""Mèo ngoan" hay hồ ly tinh?", "Di Ân lộ cảnh giường chiếu", "Di Ân mắc bệnh ngôi sao, đàn áp đàn em"...
- Những điều này đều do anh làm?
Kể từ ngày đó, Gia Ái mỗi ngày đều được "chồng mình" sủng nịch đến tận trời. Người nào đó đang gọt trái cây cho "vợ", ngẩng đầu nhẹ nhàng đút miếng táo nhỏ vào miệng cô.
- Đúng vậy! Ai bảo... – Hắn xót xa nhìn những vết thương đang dần hồi phục trên người cô – Cô ta dám làm đau vợ anh!
“Vợ anh!!!” Khuôn mặt cô nghe đến từ này liền bốc hỏa, xoay người đánh nhẹ vào người hắn, đỏ mặt tía tai nói năng lộn xộn:
- Ai... ai là vợ anh chứ! Tôi đây mới không thèm làm vợ hắn! Trước kia chẳng phải mỗi ngày một "vợ" sao? – Khuôn mặt cô nhăn nhó, nằm xuống, xoay lưng về phía hắn.
Phốc! Dáng vẻ đáng yêu này, có phải đang mời gọi hắn không? Hắn cưng chiều, lau tay rồi bước đến giường, nằm xuống bên cạnh cô. Bàn tay hư hỏng luồn qua eo cô, hơi thở ma mị khẽ cắn nhẹ vào vành tai đỏ ửng.
- A... đi ra... đi ra ngay!!! Trời ơi, tim cô muốn nhảy ra ngoài rồi! Ngày ngày đều chứng kiến tên ác ma bỗng nhiên biến thành thiên sứ, bây giờ lại còn to gan leo lên giường của cô.
Hắn nắm lấy tay cô, bàn tay vô sỉ đưa đến khuy áo ngực của cô.
- Vùng vẫy mạnh như vậy chắc là đã khỏe mạnh rồi nhỉ? – Khuôn mặt hắn bắt đầu trở nên vô liêm sỉ. Hắn cầm lấy điều khiển, khóa chặt cửa phòng, rồi hạ màn cửa sổ xuống. – Khỏe mạnh rồi, chúng ta có nên "sinh hoạt vợ chồng" không, Tiểu Ái~
Nghe đến đây, cô liền hiểu rõ ý đồ của hắn. Nào là dịu dàng chăm sóc cô, cưng chiều cô... tất cả chỉ là lừa người! Hắn chỉ đợi đến ngày cô bình phục rồi "ăn" cô thôi! Chu Gia Ái! Mày nhất định phải bảo vệ tấm thân này! Tuy bề ngoài cô hung hăng chối từ, nhưng thật sự trong trái tim nhỏ bé đã sớm ngập tràn hạnh phúc.
- Anh... đừng... không được tháo! – Nhớ đến thân thể hắn đã từng ôm ấp những người phụ nữ khác, cô liền giận dỗi đẩy hắn ra. – Không cho! Cái tên ngựa đực này, anh đi mà tìm mấy cô người mẫu của anh "phát dục" đi!!!
A! Tiểu mèo hoang nhà hắn đang ăn giấm chua đây mà. Hắn thích thú cởi từng nút áo, hôn nhẹ đôi môi đang giận dỗi của cô.
- Vợ anh ở đây rồi, anh còn tìm ai "phát dục" nữa chứ, đúng không?
Vốn dĩ, chuyện cởi quần áo đâu có khó. Huống hồ, đồ cô mặc lại là đồ bệnh nhân, hết sức dễ cởi a~
- Anh... ưm...
“Cái miệng ồn ào này, anh phải trừng phạt mới được.” Đôi môi mỏng cưng chiều quấn lấy môi cô. Cái lưỡi tà mị khám phá bên trong khoang miệng, trêu đùa chiếc lưỡi nhỏ đang lẩn trốn kia. Bàn tay to lớn lướt từ xương quai hàm đến bờ ngực, xoa nắn nhẹ nhàng, rồi tiếp đến là nơi hoa huy*t mẫn cảm...