Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 109: Hậu Sự
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên không thể đưa Cố Uyên Đình đến bệnh viện gặp bác sĩ Tôn, bởi vì đêm đó Cố Uyên Đình lại sốt nhẹ.
Cơn sốt nhẹ kéo dài hai ba ngày không dứt, Tô Ý Nhiên đưa Cố Uyên Đình đến bệnh viện ở khu dân cư. Bác sĩ kiểm tra nói không sao, chỉ cần uống thuốc, uống nhiều nước và chú ý nghỉ ngơi là được.
Hai ngày nay Cố Uyên Đình rất yên tĩnh, thường xuyên lặng lẽ dõi theo cậu. Thấy cậu bận rộn xung quanh mình, hắn sẽ vui vẻ một chút, sau đó ôm cậu nhẹ nhàng hôn cậu.
"Dùng nước nóng ngâm chân nhé, em cho ngải cứu vào." Tô Ý Nhiên bưng một chậu nước nóng vào, Cố Uyên Đình nhìn thấy liền vội vàng đứng dậy, đỡ lấy chậu ngâm chân.
Cố Uyên Đình đặt chậu ngâm chân xuống sàn nhà, đau lòng chau mày: "Sao em lại làm thế này?"
"Làm sao?" Tô Ý Nhiên bất đắc dĩ liếc nhìn hắn, giục hắn: "Nhanh ngâm chân đi, lá ngải cứu làm ấm chân xua đuổi khí lạnh, ngâm xong đổ mồ hôi là sẽ khỏi bệnh."
Cố Uyên Đình lúc này mới hiểu ra, hóa ra vừa nãy cậu nấu nước lá ngải là để cho mình ngâm chân.
Trong lòng hắn ấm áp dễ chịu, nhưng lại có chút đau thương. Nếu có thể cứ như thế sống cùng cậu thì tốt biết bao.
Cố Uyên Đình nghe lời ngồi xuống bên giường, ngẩng đầu nhìn cậu: "Em cũng ngâm đi."
"Được." Tô Ý Nhiên đồng ý. Chậu gỗ khá lớn, đủ cho hai người ngâm chân.
Hai người song song ngồi bên giường ngâm chân. Nước khá nóng, Tô Ý Nhiên chạm chân vào nước, sau đó chậm rãi đặt xuống, mu bàn chân trắng nõn hơi đỏ lên.
Cố Uyên Đình lại đặt thẳng chân xuống nước, không hề tỏ vẻ sợ nóng. Hắn khom lưng đỡ chân cậu đặt lên mu bàn chân mình: "Như vậy sẽ không quá nóng."
"Ừm." Tô Ý Nhiên đặt chân lên mu bàn chân hắn ngâm chân, vô thức lắc chân. Chẳng bao lâu, hai chân cậu bị hắn ghì xuống.
Giọng Cố Uyên Đình khàn khàn: "Nhiên Nhiên..."
Tô Ý Nhiên sững sờ, thoáng nhìn phản ứng của hắn, mặt nóng lên, vội vã thả chân xuống. May mà lúc này nước cũng không còn quá nóng, cậu răn dạy hắn: "Đừng hòng nghĩ, anh vẫn đang bị ốm đấy, ngâm chân đi."
Cố Uyên Đình gật đầu, không làm thêm hành động gì. Tô Ý Nhiên yên tâm, lại ngâm chân thêm một lát. Cảm giác hơi nóng từ lòng bàn chân truyền lên, chẳng mấy chốc, cả người cậu thấy thoải mái. Cậu thoải mái đến mức khẽ thở dài, hỏi Cố Uyên Đình: "Anh Đình, thoải mái không?"
Cố Uyên Đình bị sốt nhẹ, lúc này trên trán đã đầy mồ hôi, đúng là rất thoải mái: "Thoải mái."
Tô Ý Nhiên nói: "Xem ra lá ngải cứu có tác dụng. Sau này mỗi tuần chúng ta ngâm hai, ba lần để dưỡng sinh."
Sau này...
Cố Uyên Đình nghe từ này, thầm lặp lại trong lòng, cảm thấy đau thương khổ sở.
"Nước lạnh rồi." Tô Ý Nhiên vươn tay lấy chiếc khăn bên cạnh, nói với hắn: "Ngày mai lại ngâm."
"Ừm." Cố Uyên Đình đưa cánh tay dài, lấy chiếc khăn đặt trước mặt cậu, khom lưng nâng cẳng chân cậu lên lau khô chân cho cậu, và đi dép cho cậu.
Tô Ý Nhiên không kịp ngăn cản, cũng đành mặc kệ hắn. Cố Uyên Đình tự lau chân, đi dép. Tô Ý Nhiên vừa muốn bưng chậu gỗ lên, Cố Uyên Đình đã đỡ lấy chậu từ tay cậu đi đổ nước.
Tô Ý Nhiên đã quen hắn như vậy, chỉ là đau lòng vì hắn đang ốm. Cậu đi rót cốc nước nóng, chờ Cố Uyên Đình uống hết lại đo nhiệt độ. Cơn sốt dường như giảm chút, nhưng hai ngày nay cứ tái đi tái lại nhiều lần như vậy, không thể chủ quan.
"Mau ngủ đi." Tô Ý Nhiên trải chăn sẵn sàng, gọi hắn nằm vào trong chăn.
Cố Uyên Đình lại ôm lấy cậu đặt cậu nằm lên chăn, duỗi tay giữ chặt chân cậu. Ánh mắt sâu thẳm và u tối nhìn mu bàn chân trắng nõn, cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái.
"Này," Tô Ý Nhiên hơi kinh ngạc, bất giác vì xấu hổ mà co các ngón chân lại. Cậu nhấc nửa người trên lên: "Anh vẫn đang bị ốm..."
"Làm cái này cũng có thể đổ mồ hôi." Cố Uyên Đình nói, ấn cậu nằm xuống, hôn lên đôi chân cậu, mang theo đau thương cùng tuyệt vọng, hôn lên đôi chân cậu như thể sùng bái...
Nhiên Nhiên tốt nhất của hắn...
Sau khi anh đi, hắn ta có thể đối tốt với em không?
Có thể chăm sóc tốt em không? Có thể bảo vệ tốt em không? Có yêu em tha thiết như anh không?
...
Tô Ý Nhiên đang ngủ.
Cố Uyên Đình nhìn cậu chằm chằm, cúi đầu hôn cậu, lại ngây ngẩn nhìn cậu, rồi nhẹ nhàng đứng dậy vào phòng khách.
Hắn gọi mấy cuộc điện thoại, thông báo một vài chuyện.
Hắn không tin tưởng nguyên chủ.
Nếu như nguyên chủ quay về, không đối xử tốt với cậu, hắn sẽ chết không nhắm mắt.
Hắn muốn sắp xếp hết tất cả để phòng bị nguyên chủ.
Còn có Cố Văn Long. Từ cái xác biến mất hôm đó, gã vẫn bặt vô âm tín. Với năng lực của nguyên chủ, chưa chắc có thể giải quyết mầm họa này. Thời gian của hắn không còn nhiều, phải nhanh chóng kết thúc mọi chuyện.
Trong nháy mắt, lại qua ba ngày.
Thật ra hai ngày trước Cố Uyên Đình đã khỏi sốt, cũng không tái phát nữa. Tô Ý Nhiên vốn muốn lập tức đưa hắn đi bệnh viện gặp bác sĩ Tôn, nhưng Cố Uyên Đình không chịu đi, ôm cậu đôi mắt đỏ hoe cầu xin cậu cho hắn thêm chút thời gian.
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình tội nghiệp, không thể không thỏa hiệp.
Cậu đã gọi điện thoại cho bác sĩ để nói tình hình của Cố Uyên Đình, và cả chuyện con dao đêm hôm đó. Giọng điệu của bác sĩ Tôn rất nghiêm nghị, nói với cậu Cố Uyên Đình rất có thể đã xuất hiện xu hướng tự sát. Nếu như là thật thì bệnh trầm cảm của hắn có thể đã trở nặng, cậu phải chăm sóc hắn thật kỹ.
Tô Ý Nhiên vừa đau lòng vừa lo lắng, chiều theo mọi ý muốn của hắn, sợ hắn bị kích động làm chuyện điên rồ. Cậu muốn điều chỉnh suy nghĩ, chọc thủng lớp màn giấy che đậy sự thật, nhưng trái lại bởi vì quá lo lắng, càng nghĩ càng phức tạp, càng quan tâm thì càng rối trí.
Hôm đó, có một vị khách đến gặp Cố Uyên Đình, là người đàn ông trung niên mặc âu phục, đi giày da. Cố Uyên Đình giới thiệu với cậu là giám đốc Trần, đối tác kinh doanh, đến để bàn bạc vài chuyện.
Bây giờ mà hắn vẫn phải làm việc, Tô Ý Nhiên không yên lòng. Cậu vào phòng định xem xét tình hình của hắn, nhưng Cố Uyên Đình lại nói với cậu: "Nhiên Nhiên, anh muốn nói chút chuyện công việc."
Giám đốc Trần cũng nhìn cậu, mỉm cười gật đầu.
Giám đốc Trần là đối tác kinh doanh, chuyện sắp nói có thể liên quan đến bí mật thương mại của công ty. Tô Ý Nhiên thấy vậy, chỉ đành gật đầu: "Vậy em ra ngoài trước, hai người nói chuyện đi."
Vừa ra khỏi cửa, cậu lo lắng quay đầu lại nhìn hắn, muốn nói điều gì, Cố Uyên Đình đã mở miệng trước: "Anh nói chuyện nhanh lắm, yên tâm, không sao đâu."
Tô Ý Nhiên đành rời đi, tiện tay giúp họ đóng cửa lại, đi xuống nhà.
Sau khi cậu rời đi, Cố Uyên Đình đứng dậy đi tới cửa, khóa trái, khẽ gật đầu với "giám đốc Trần" ngồi trên ghế: "Luật sư Trần."
Luật sư Trần đứng lên, lấy tài liệu trong cặp tài liệu ra đưa cho Cố Uyên Đình: "Giám đốc Cố, những thứ ngài cần đã làm xong."
Cố Uyên Đình nhận lấy tài liệu, ngồi xuống đọc thật kỹ, sau đó ký tên vào từng văn bản.
Luật sư Trần ngồi cạnh nhìn sắc mặt bình tĩnh của giám đốc Cố, nghĩ đến nội dung trong những văn bản kia, âm thầm tặc lưỡi. Có điều anh ta cũng thấy lạ, những chuyện này nếu là vì Tô tiên sinh, vậy tại sao phải che giấu?
Hơn nữa, giám đốc Cố bảo anh làm những cái này, làm cho anh cứ cảm thấy...
Lúc này, Cố Uyên Đình ký xong, thông báo vài chuyện cho luật sư Trần.
Luật sư Trần lắng nghe, gật đầu ghi nhớ, nhưng trong lòng lại càng ngày càng cảm thấy lạ.
Sao anh cảm thấy giám đốc Cố như là đang xử lý hậu sự vậy nhỉ.