Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 119: Mối tình đầu lần thứ ba
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người im lặng một lát, rồi đồng thời bỏ qua chủ đề này. Bác sĩ Tôn ho nhẹ một tiếng, cố gắng nói: "Yên tâm đi, nghỉ ngơi vài ngày, giám đốc Cố chắc chắn sẽ... có thể hồi phục hoàn toàn như bình thường." Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu: "Vâng, cảm ơn anh."
Sau khi tái khám và biết Cố Uyên Đình hồi phục rất tốt, cha mẹ Tô cũng yên lòng. Họ không ở lại thành phố A nữa mà trở về quê sau hai ngày.
Đồng thời, phía Cố Uyên Đình cũng đã điều tra ra kết quả vụ nổ súng. Không chỉ hung thủ mà kẻ chủ mưu đứng sau cũng đã sa lưới.
Hung thủ không hề có thù oán gì với Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên. Gã là một lính đánh thuê liều mạng ở nước ngoài, được thuê đến để ám sát Cố Uyên Đình.
Kẻ đứng sau không ai khác chính là Cố Văn Long, người vẫn luôn bặt vô âm tín.
Cố Uyên Đình không hề ngạc nhiên. Ngay lúc xảy ra vụ nổ súng, hắn đã đoán được hung thủ là Cố Văn Long, hoặc là người do Cố Văn Long phái đến.
Trước đó, người của hắn đã gần tìm ra tung tích của Cố Văn Long. Sau khi tỉnh lại, hắn lập tức ra lệnh cho thuộc hạ bí mật phối hợp với cảnh sát, dốc toàn lực truy bắt hung thủ, đồng thời tăng cường điều tra về Cố Văn Long.
Kết quả hôm nay lại khiến người ta bất ngờ.
Cố Văn Long đã chết.
Thuộc hạ của hắn dựa theo manh mối mới nhất đã tìm được nơi Cố Văn Long ẩn náu, đó là một phòng khám tồi tàn ở một đất nước Trung Đông xa xôi. Khi họ phát hiện ra Cố Văn Long, gã đã chết trên giường bệnh không người chăm sóc, thi thể đã bắt đầu phân hủy, ít nhất là đã chết được 24 giờ.
Lần này Cố Văn Long đã chết thật, không còn nghi ngờ gì nữa. Nguyên nhân cái chết là ung thư phổi giai đoạn cuối, suy tim phổi.
Cố Uyên Đình biết được tin này không khỏi ngẩn người. Chuyện này vừa bất ngờ, lại vừa hợp lý.
Trước khi giả chết, Cố Văn Long đã bị ung thư phổi giai đoạn cuối, chỉ còn sống được chưa đầy nửa năm. Lại trải qua khoảng thời gian lưu lạc trốn chạy khắp nơi, đương nhiên bệnh tình sẽ trở nặng. Với thân thể như vậy, gã không thể về nước báo thù dưới sự đề phòng và truy lùng không ngừng của Cố Uyên Đình.
Cố Văn Long hận hắn, biết mình không còn sống được bao lâu nên dù chết cũng muốn kéo hắn chết cùng. Vì vậy, gã đã trốn khỏi bệnh viện, thoát khỏi sự kiểm soát của hắn. Không thể tự mình ra tay, gã đã thành công thuê lính đánh thuê để ám sát hắn.
Đáng tiếc, thất bại. Cố Uyên Đình buông tài liệu trong tay xuống.
Hắn nhìn mây trắng lơ lửng ngoài cửa sổ, tâm trí trôi dạt về kiếp trước.
Kiếp trước Cố Văn Long cũng chết theo cách này, chỉ là mười năm sau đó. Gã thất bại trong cuộc chiến với hắn, kéo lê thân thể bệnh tật, chán nản bỏ trốn, rồi dưới sự truy đuổi cũng được phát hiện đã chết trong một phòng khám hẻo lánh.
Dường như đó là vận mệnh, một kết cục đã được sắp đặt trước.
Kiếp trước...
"Anh đang nghĩ gì thế?" Tô Ý Nhiên đẩy cửa bước vào, tay cầm đĩa bánh pancake xoài. Thấy hắn nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, cậu tiện miệng hỏi một câu rồi đặt đĩa bánh lên bàn.
"Không có gì." Cố Uyên Đình nghe thấy giọng cậu, những suy nghĩ vẩn vơ trong nháy mắt tan thành mây khói. Hắn nhìn cậu, lòng cảm thấy ngọt ngào, liếc mắt nhìn đĩa bánh pancake xoài, rồi ôm cậu vào lòng và hôn một cái.
Nhiên Nhiên lại làm bánh ngọt cho mình.
Tô Ý Nhiên nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của hắn, khẽ cười, đẩy đĩa bánh về phía hắn: "Em mới làm, anh thử xem."
Cố Uyên Đình cầm đĩa bánh pancake xoài lên, ăn từng miếng. Đang ăn, hắn đột nhiên nhớ đến lúc vừa mất trí nhớ, cậu cũng làm bánh pancake xoài để dỗ dành hắn.
Kết quả là hắn mất trí nhớ mà còn từ chối, cậu dỗ dành mãi hắn mới miễn cưỡng đồng ý.
Mặt Cố Uyên Đình tái mét.
Làm màu.
Tô Ý Nhiên thấy hắn đổi sắc mặt đã quen rồi. Gần đây, mỗi ngày hắn đều thay đổi sắc mặt hai ba lần, không biết đột nhiên nhớ ra điều gì mà như bị động kinh, không thì đang tự mắng mình hoặc tự ghen với chính mình...
Nghỉ ngơi mấy ngày, vết thương của hắn đã lành hẳn, thế nhưng nhận thức hồi phục hoàn toàn như bác sĩ Tôn nói thì vẫn chưa thấy...
Haiz.
Tô Ý Nhiên lặng lẽ ôm lấy Đình ngốc, hôn lên trán hắn một cái, trong lòng vừa buồn cười vừa yêu thích.
Cố Uyên Đình đột nhiên được hôn, trong lòng hạnh phúc trào dâng, Nhiên Nhiên thật sự rất yêu hắn nha.
Dĩ nhiên, dù là lúc hắn mất trí nhớ, cậu cũng vẫn rất yêu hắn.
Cố Uyên Đình nghĩ đến đây, có chút đắc ý, có chút tự mãn, lại có chút chua xót và đố kỵ, cũng không biết đang ghen tị điều gì.
Như một người bệnh thần kinh, tâm thần phân liệt.
"..." Cố Uyên Đình lặng lẽ ăn tiếp bánh pancake xoài.
Hai người ăn hết bánh pancake xoài, Cố Uyên Đình suy nghĩ một lát, rồi kể tin tức vừa nhận được cho cậu: "Anh vừa nhận được tin Cố Văn Long chết rồi, lần này là thật đấy."
Tô Ý Nhiên ngẩn người. Hai ngày trước cậu cũng biết hung thủ sa lưới là lính đánh thuê, kẻ chủ mưu là Cố Văn Long, thế nhưng không ngờ gã lại chết nhanh như vậy.
Cố Uyên Đình nói sơ qua nguyên nhân cái chết và tình hình lúc phát hiện thi thể của Cố Văn Long, rồi xoa đầu cậu: "Gã ta ác giả ác báo, Nhiên Nhiên đừng sợ."
"Em không sợ." Tô Ý Nhiên lắc đầu, rồi lại gật đầu, "Gã ta ác giả ác báo."
Cậu ôm lấy cổ Cố Uyên Đình hôn hắn, nghiêm túc nhìn hắn: "Anh Đình cũng đừng sợ."
Cố Uyên Đình cảm thấy ấm áp dễ chịu, hắn biết cậu lo hắn bị chuyện nhà họ Cố ảnh hưởng đến tâm trạng.
Hai người ôm nhau trò chuyện, Cố Văn Long đã bị họ gạt ra sau đầu, không ai còn để ý nữa, dù sao cũng chỉ là một người không quá quan trọng.
Có điều hiện tại, chuyện nhà họ Cố đã được giải quyết, mầm họa nguy hiểm đã bị loại bỏ. Sau này, một nhà ba người họ có thể sống cuộc sống bình yên.
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình có thể trở lại công việc như bình thường. Trong lúc Cố Uyên Đình bị bệnh, hắn cơ bản không đến công ty, chỉ xử lý một vài việc khẩn cấp ở nhà. Tuy có nhiều chuyện giao cho nhân viên là được, nhưng một công ty lớn như vậy luôn có một số việc không quá quan trọng, không quá gấp nhưng chỉ Cố Uyên Đình mới có thể xử lý.
Hiện giờ, trong công ty chất đống một lượng lớn công việc như vậy đang chờ hắn xử lý. Hắn đã làm việc từ tám giờ sáng đến sáu giờ chiều. Mấy ngày nay, ngày nào hắn cũng được cậu khen là vừa đẹp trai vừa chăm chỉ.
Trong thời gian đó, Cố Uyên Đình còn đến nước D công tác. Dù sao trụ sở chính của công ty vẫn ở nước D, bên đó cũng có những việc cần hắn tự mình đến xử lý. Nếu muốn dời trụ sở chính về thành phố A vẫn cần thời gian, không phải chuyện ngày một ngày hai.
Lúc làm việc ở công ty hoặc đi công tác nước ngoài, Cố Uyên Đình rất nhớ nhung Tô Ý Nhiên.
Mỗi khi như vậy, hắn đều muốn vứt bỏ tất cả như lúc ban đầu lên kế hoạch, hai người cùng nhau mở cửa hàng đồ ngọt, ngày ngày quấn quýt bên nhau.
Đáng tiếc, tình hình nhà họ Cố không cho phép. Lúc hắn bị thương hôn mê, đã có kẻ rục rịch. Tuy đã bị hắn trấn áp, nhưng một khi hắn từ bỏ tất cả, sẽ khó đảm bảo những kẻ đó sau khi lộ mặt sẽ không gây chuyện gì cho hai người vì thù hận và kiêng kỵ.
Cố Uyên Đình chỉ có thể kìm nén nỗi nhớ nhung và buồn bã, tiếp tục làm việc. Hắn không thể lúc nào cũng gọi điện, nhắn tin cho cậu. Không nhịn được, hắn cũng chỉ có thể dựa vào việc đan áo len, xem camera để miễn cưỡng sống qua ngày, vô cùng khó khăn.
Camera vẫn là cái hắn lắp đặt lúc mất trí nhớ, khi đó chuyện này đã làm rất tốt. Cố Uyên Đình nghĩ.
"Sếp?" Tại cửa hàng đồ ngọt Nhất Thính, Trương Tiểu Hồng nghi hoặc gọi Tô Ý Nhiên một tiếng.
Vừa nãy Tô Ý Nhiên bảo cô làm việc xong đến đây bàn bạc về chuyện đồ ngọt mùa tới. Kết quả, khi cô đến lại thấy cậu ngồi giơ tay trái lên xem... đồng hồ đeo tay, ngẩn người?
Vừa nãy Tô Ý Nhiên còn mím môi cười, khẽ lắc ngón tay như đang chào hỏi ai đó.
"À, em đến rồi." Tô Ý Nhiên thấy Trương Tiểu Hồng đến, lập tức che chiếc đồng hồ lại, cười và bắt chuyện với cô, sau đó mở máy tính để nói chuyện công việc.
Trương Tiểu Hồng tuy rằng nghi hoặc nhưng cũng không quá để tâm đến chuyện này, cô tập trung bàn bạc công việc.
Một bên khác, tại tòa nhà tập đoàn Cố thị, văn phòng tầng cao nhất.
Cố Uyên Đình đang xem camera đột nhiên thổn thức, hắn ngơ ngác ôm lấy ngực trái, hơi thở dồn dập, cảm giác vui sướng ngọt ngào trào dâng cùng lúc, tim đập thình thịch.
Như có con nai chạy loạn trong tim.
Như là mối tình đầu một lần nữa.