23. Chương 23: Bị Mê Hoặc

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bình luận trên màn hình vẫn tiếp tục sôi nổi:
【 Sao một miếng nhỏ cũng đã hai trăm nghìn NDT? Trời đất ơi, mở rộng tầm mắt... 】
【 Hai trăm nghìn NDT mà lại xấu thế này... 】
【 Một vật trang trí không đáng chú ý mà đã hai trăm nghìn NDT! Hóa ra Nhất Nhất là thổ hào, ngưỡng mộ QAQ 】
【 Phí của giời quá! Gỗ tử đàn hiện tại khó tìm đến mức nào mọi người có biết không? 】
【 Đặt bừa ở góc quầy hàng, đây là thế giới của người có tiền sao QAQ 】
【 Sao Nhất Nhất không lên tiếng, không phải là Nhất Nhất cũng không biết nó có giá hai trăm nghìn NDT chứ 233333 】
【 Xin lỗi, tôi muốn nói lời áy náy với nó. Giờ tôi thấy nó có chút manh, đau lòng muốn sờ thử. 】
【 Này, tỉnh táo lại chút đi! Tôi ngửi thấy mùi "nó" rồi đó hhhhhhh liêm sỉ đâu hết rồi? 】
Cư dân mạng vô tình chạm đến sự thật, nhưng rất nhanh sau đó lại bị những bình luận khác làm lu mờ.
Tô Ý Nhiên không lập tức tin lời cư dân mạng kia. Cậu không còn tâm trí để tiếp tục livestream, vội vàng tạm biệt khán giả rồi tắt livestream.
Cậu còn nhớ, lúc đó Cố Uyên Đình đưa chất liệu gỗ cho cậu nói đây là hoàng đàn, nhưng cậu không hiểu rõ về gỗ, chỉ biết tử đàn và trầm hương khá nổi danh, cho là đây là một loại đàn hương phổ biến, nửa cân đàn hương bình thường đại khái cũng chỉ vài trăm tệ.
Tô Ý Nhiên tìm kiếm trên mạng, cuối cùng tìm ra thông tin: Hoàng đàn, hay còn gọi là hoàng hoa lê Nam Hải, là một loại gỗ quý hiếm, chất liệu gỗ có giá trị nhất trên thị trường hiện nay. Nó cứng rắn, có chứa dầu túc, mật độ cao, vô cùng quý giá.
Căn cứ vào nguồn gốc, kích thước, tuổi đời của gỗ, giá thị trường dao động từ 10 nghìn đến 20 nghìn NDT cho nửa cân(*). Hoàng đàn tím cực phẩm nhất, hay gọi là Tử Du Lê, giá thị trường đã đạt tới bốn, năm mươi nghìn NDT cho nửa cân.
(10.000 NDT = 33.938 triệu VND, 20.000 NDT = 67.877 triệu VND)
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên còn chút hi vọng, nghĩ Cố Uyên Đình còn đang đi làm, không gọi điện thoại, mà nhắn tin cho hắn: "Miếng hoàng đàn anh mua, bỏ ra bao nhiêu tiền?"
Cố Uyên Đình đang ngồi xe đi đàm phán, đột nhiên nhìn thấy Tô Ý Nhiên nhắn WeChat, lòng hồi hộp.
Hắn trầm ngâm một lát, rồi nhắn lại lấp lửng: "Không tốn bao nhiêu, sao thế?"
Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình không trả lời thẳng vào vấn đề, trong lòng biết chuyện này không hề nhỏ, cậu nói: "Không sao, về nhà rồi nói."
Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm hai chữ "Không sao" trên điện thoại, ngón tay bất an khẽ giật.
Tô Ý Nhiên nhất định là giận rồi.
Tô Ý Nhiên bình tĩnh một chút, nghĩ cũng không nhất định là bỏ ra hai trăm nghìn NDT nhiều như vậy, vẫn là về nhà nói sau.
Buổi tối cửa hàng lại bận rộn, các món tráng miệng đặc trưng như bánh cheese chanh sữa tươi, bánh đậu cầu vồng ban ngày không bán hết cũng đều rất nhanh bán sạch.
Cố Uyên Đình hôm nay đến sớm hơn một tiếng, như thường lệ đón Tô Ý Nhiên cùng về nhà. Tô Ý Nhiên tạm thời không nói chuyện tượng gỗ với hắn, trước tiên bận việc cửa hàng. Cố Uyên Đình vẫn đi theo cùng, yên lặng làm trợ thủ.
Trên đường trở về, Tô Ý Nhiên cũng không nói gì. Cố Uyên Đình lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Ý Nhiên, bị Tô Ý Nhiên cau mày trách cứ: "Tập trung lái xe."
Cố Uyên Đình: "..."
Về đến nhà, Tô Ý Nhiên tiện tay đặt túi trong tay vào hộc tủ ở huyền quan, Cố Uyên Đình nghe thấy "bộp" một tiếng trầm thấp.
Tô Ý Nhiên bắt đầu chất vấn Cố Uyên Đình: "Em tìm rồi, hoàng đàn tím nửa cân bốn, năm vạn NDT, anh mua về hơn hai cân, anh tiêu hai trăm nghìn NDT?"
Cố Uyên Đình không dám nói không chỉ hai trăm nghìn NDT.
Hắn châm chước dựa theo giá thị trường giảm hơn một nửa: "Không bao nhiêu, sáu, bảy mươi nghìn NDT."(*)
(203-237 triệu VND)
Tô Ý Nhiên nghe thấy không phải hai trăm nghìn NDT, trước tiên thở phào nhẹ nhõm, nghĩ lại nghĩ lời Cố Uyên Đình nói, một hơi vừa mới thở phào lại nghẹn lại.
Không đáng kể? Sáu, bảy mươi nghìn NDT? Tô Ý Nhiên giận: "Sáu, bảy mươi nghìn NDT mà không đáng kể sao? Anh tiêu một khoản tiền lớn như vậy mà anh không bàn bạc trước với em à?"
Cậu lại hoài nghi nói: "Nhưng tại sao là sáu, bảy mươi nghìn NDT? Giá thị trường rõ ràng là hai trăm nghìn NDT."
Cố Uyên Đình nói: "Bạn giảm giá cho anh. Anh đã giúp cậu ta đầu tư cổ phiếu kiếm lời vài lần, cậu ta ưu đãi cho anh."
Kỳ thực lúc hắn tìm chất liệu gỗ không nghĩ nhiều như thế, chỉ là muốn đưa thứ tốt nhất cho Tô Ý Nhiên, tiện tay loại bỏ cái của nguyên chủ.
Ngày đưa cho Tô Ý Nhiên, Tô Ý Nhiên hỏi đây là gỗ gì, hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ là thuận miệng trả lời cậu.
Tô Ý Nhiên tin lời Cố Uyên Đình nói, trước đây từng có một hai trường hợp tương tự, Cố Uyên Đình giúp bạn quen trong công việc đầu tư cổ phiếu, kiếm lời vài lần, bạn bè vì cảm ơn, đền đáp hắn bằng cách khác.
Nhưng cậu vẫn không thể chấp nhận cái giá sáu, bảy chục nghìn NDT: "Bất kể nói thế nào, sáu, bảy chục nghìn NDT đối với chúng ta đều quá đắt," Cậu cảm thấy anh Đình quá hoang phí, "Hơn nữa anh tiêu một khoản tiền lớn như vậy, cũng không bàn bạc với em, mua về cũng chỉ làm một vật trang trí be bé."
Bọn họ còn có tiền trả góp mua nhà và khoản vay mua xe còn chưa trả hết. Hiện tại tiệm mới tuy rằng làm ăn khá tốt, mọi mặt cũng đều đang phát triển nhanh chóng, nhưng dù sao mới khai trương, tài chính vẫn chưa xoay vòng, tiền còn đang thâm hụt.
Chính họ tuy rằng cũng đầu tư cổ phiếu, mà ban đầu tài chính không nhiều, kiếm được tiền gấp đôi cũng chẳng đáng là bao, cũng đều một lần nữa bỏ tiền vào, vẫn đang theo dõi.
Tiền bạc vất vả lắm mới tích góp được từ công việc cực nhọc mỗi ngày, vậy mà lập tức bị rút ra sáu, bảy chục nghìn NDT.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên đang giận, vội vàng nói: "Anh xin lỗi." Hắn muốn ôm cậu, muốn xoa hàng lông mày đang nhíu chặt của Tô Ý Nhiên: "Em đừng giận mà."
Tô Ý Nhiên nhìn hắn như vậy, vừa giận vừa thấy buồn cười. Cậu tránh cái ôm của Cố Uyên Đình, cảm thấy nhất định phải nghiêm túc dạy dỗ hắn: "Kiếm tiền không dễ, anh có phải là bởi vì hai năm nay chúng ta trải qua khá thuận lợi nên đâm ra chủ quan? Không coi tiền ra gì, cứ thế tiện tay tiêu xài. Anh Đình, anh thật sự không thể như vậy."
Cố Uyên Đình bị cậu quở trách đến mức không dám cựa quậy chút nào.
Tô Ý Nhiên tận tâm khuyên nhủ: "Hơn nữa, sau này lỡ thật sự cần tiền thì phải làm sao, anh có nghĩ tới không? Gặp phải rắc rối, bị ốm đau, gặp phải chuyện ngoài ý muốn..."
Cố Uyên Đình nghe cậu nói mà tim đập thình thịch, ôm lấy cậu không cho phép cậu nói linh tinh nữa: "Đừng nói gở, sẽ không đâu."
Hắn lại lặp lại: "Anh sai rồi, em đừng nói gở."
Tô Ý Nhiên bị dáng vẻ hắn như vậy làm cậu mềm lòng, cơn giận lập tức tan biến.
Cậu suy nghĩ một chút, ít nhất, sáu, bảy chục nghìn NDT so với hai trăm nghìn NDT đã là quá tốt rồi.
May là cư dân mạng đã giúp cậu bình tĩnh sớm.
Hơn nữa mua đã mua, tiền cũng đã tiêu rồi, cũng chỉ có thể bỏ qua.
Giọng Tô Ý Nhiên dịu lại, nhẹ nhàng dạy bảo hắn: "Anh biết sai là tốt rồi, sau này không nên như vậy, người bình thường sống cuộc sống của người bình thường, kiếm tiền rất không dễ, phải biết chắt chiu, biết chưa?"
Cố Uyên Đình gật đầu, hắn lại muốn chạm vào giữa trán cậu: "Em vẫn còn giận anh à?"
Tô Ý Nhiên bị hắn làm bật cười, vầng trán giãn ra: "Không giận, nhưng anh phải nhớ kỹ lần này, cũng không bao giờ được tiếp tục hoang phí như vậy nữa." Cậu lại cằn nhằn, "Lại nói vất vả lắm mới 'phá gia' một lần, cuối cùng thành phẩm làm ra vẫn xấu như vậy..."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên giãn vầng trán ra, trong lòng hắn cũng nhẹ nhõm theo.
"Anh đó." Tô Ý Nhiên cười đưa ngón trỏ ấn trán hắn, động tác của cậu làm Cố Uyên Đình hơi ngửa đầu ra sau.
Hai người đạt được "nhận thức chung", cùng nhau vào bếp nấu cơm.
Trong nhà lại trở nên êm đềm, mang theo sự ấm áp nhàn nhạt.
Ngày hôm sau.
Tô Ý Nhiên dậy rất sớm, hôm nay cậu hẹn người phụ trách kế hoạch của một công ty PR, dự định gặp mặt nói chuyện quảng bá món tráng miệng đặc trưng của cửa hàng.
Một món tráng miệng mặc dù có thể nổi tiếng, ngoài sự mới mẻ, độc đáo, thú vị và cực kỳ ngon miệng, phía sau cũng không thể thiếu sự quảng bá phù hợp.
Bằng không, cho dù không có bất kỳ chiến dịch quảng bá nào mà đột nhiên nổi tiếng nhờ thực lực, thì cũng sẽ dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người vì không có chút nỗ lực quảng cáo nào để duy trì.
Dù sao, hiện tại tốc độ cập nhật thông tin quá nhanh, sự chú ý của mọi người rất dễ bị phân tán, chẳng mấy chốc sẽ quên đi một tin tức đang hot.
Danh tiếng của công ty PR mà cậu hẹn đàm phán hôm nay khá tốt, tối hôm qua cậu và người phụ trách kế hoạch đã nói chuyện sơ qua, cậu khá hài lòng về mọi mặt, có chút chi tiết nhỏ không thể nói rõ trên mạng, hẹn trưa hôm nay gặp mặt nói chuyện.
Cố Uyên Đình làm bữa sáng trong bếp, Tô Ý Nhiên rời giường rửa mặt, thay quần áo.
Đợi Cố Uyên Đình làm xong mang lên bàn ăn, hắn thấy Tô Ý Nhiên mặc một chiếc áo len màu hồng phấn đi ra.
Màu, phấn, hồng.
Cố Uyên Đình: "!"
Lúc ăn cơm, Tô Ý Nhiên luôn cảm thấy anh Đình dường như cứ nhìn cậu mãi, không biết phải nói sao về ánh mắt ấy.
Ăn cơm xong, cùng dọn dẹp bàn ăn và rửa chén, cảm giác đó càng rõ ràng hơn.
Tô Ý Nhiên vừa rửa chén xong, thấy anh Đình bên cạnh cứ chốc chốc lại nhìn cậu một cái, chốc chốc lại nhìn một cái.
Tô Ý Nhiên nhướng mày: "Này."
Cố Uyên Đình: "Hả?"
Tô Ý Nhiên: "... Đừng nhìn, có gì hay mà nhìn."
Cố Uyên Đình vẫn nhìn cậu: "Em mặc hồng nhạt, đẹp lắm."
Muốn ôm, muốn nắm, muốn vò, muốn sờ, muốn hôn, muốn...
Lúc này Cố Uyên Đình mới hiểu, từ "bị manh" mà cư dân mạng hay nói là cảm giác gì.
Hắn bị mê hoặc đến không chịu nổi.
Tô Ý Nhiên cạn lời: "... Mặc bao nhiêu năm rồi, nếu không phải anh đan cho em, em đã vứt đi từ sớm rồi." Cậu cúi đầu nhìn chiếc áo len trên người: "Cũ rồi."
Chỉ là nó cũ nhưng mặc vào rất mềm mại thoải mái, coi như mặc lớp lót bên trong, lát nữa sẽ khoác áo dày ra ngoài.
Cố Uyên Đình: "..."
"..."
Đó là chiếc áo len rách rưới, do nguyên chủ tự tay đan, đang ôm sát làn da của Tô Ý Nhiên.
Hai ngày trước, chuyện bạn học cấp ba cùng với album ảnh vẫn còn đè nặng tâm lý Cố Uyên Đình.
Đồ của nguyên chủ đang "hôn môi" dán chặt vào từng tấc da của Tô Ý Nhiên.
Tà hỏa trong lòng Cố Uyên Đình bùng lên.
Càng lúc càng cháy mãnh liệt hơn.