Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 27: Biến thái
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình cầm điện thoại di động, đứng bất động một lúc lâu.
Đứng một lát, hắn mở cửa sổ trò chuyện với Tô Ý Nhiên. Lịch sử trò chuyện gần đây nhất là:
[ 6:23 tối hôm qua ]
【 Tôi 】 Ừ.
【 Nhiên Nhiên của tôi 】 Ở nhà đã hơn mười hai giờ rồi nha, em buồn ngủ quá, ngủ đây, anh cũng mau nghỉ ngơi đi, ngủ ngon.
[ Thỏ ôm ấp cọ mặt ]
Hắn chưa trả lời.
Sau đó không có thêm tin nhắn nào.
Bây giờ cũng giống đêm qua, là hơn một giờ sáng ở nước D, còn ở trong nước mới bảy giờ sáng sớm. Tô Ý Nhiên chắc chưa tỉnh dậy, chắc vẫn còn ngủ say, đương nhiên sẽ không nhắn tin cho hắn vào lúc này.
Cố Uyên Đình nghĩ, nhìn màn hình điện thoại di động, chậm rãi ngồi xuống.
Ngón tay cái dừng lại một chút trên khung chat, hắn nhấn vào khung trò chuyện, lại dừng lại một hồi, rồi gõ vài chữ.
Gõ xong, lại xóa. Gõ xong, lại xóa. Một tin nhắn ngắn bị hắn liên tục sửa đi sửa lại trong nửa giờ.
Hắn đặt ngón tay cái trên nút gửi màu xanh lá, nhìn đồng hồ, vẫn đợi đến tám giờ sáng ở trong nước mới nhấn gửi đi.
【 Tôi 】 Nhiên Nhiên, chào buổi sáng.
Em giận sao? Hôm qua không phải cố ý không nhắn lại cho em, thực sự bận quá, quên mất.
Cố Uyên Đình cầm điện thoại di động, chờ đợi.
Tô Ý Nhiên vẫn không trả lời.
Vẫn chưa rời giường sao?
Cố Uyên Đình nhấn vào biểu tượng dấu cộng, rồi nhấn vào gọi video, chọn gọi video.
Hắn lại dừng lại.
Cuối cùng vẫn rụt ngón tay lại, quay về khung chat.
Cố Uyên Đình vẫn luôn đợi đến bốn giờ sáng, thời gian trong nước là mười giờ sáng.
Tô Ý Nhiên vẫn không nhắn lại.
Hắn thẫn thờ cầm điện thoại di động chờ đợi.
Tiểu Chu cảm thấy mình dường như đã làm sai một chuyện.
Giám đốc Cố đi công tác ở nước D, anh là trợ lý riêng, đương nhiên phải đi cùng. Chỉ là phải đi công tác ba tháng, ở nhà còn có vài việc cần thu xếp, nên anh đến trễ hơn Giám đốc Cố một ngày.
Hôm nay anh bay đến nước D, vì muốn thể hiện sự nhiệt tình trước mặt sếp, vừa đến khách sạn đã mở WeChat, nhắn tin báo mình đã đến nơi, đồng thời gửi tài liệu Giám đốc Cố cần, thể hiện rằng mình luôn chuyên tâm vào công việc.
Chờ gửi xong, anh mới nhận ra, bây giờ là một giờ khuya ở nước D, không phải bảy giờ sáng ở trong nước. Anh dường như đã khuya khoắt làm phiền sếp nghỉ ngơi...
Tiểu Chu lo lắng suy nghĩ một chút, lại cảm thấy chắc cũng không sao, Giám đốc Cố hiện giờ đang ngủ, không nghe thấy thông báo WeChat, cũng không làm phiền chút nào.
Với tâm trạng thấp thỏm, ngày hôm sau, Tiểu Chu theo địa chỉ Giám đốc Cố đã cho, bắt taxi đến Cố gia.
Trên xe, Tiểu Chu nhìn địa chỉ trên tay, đến giờ vẫn cảm thấy khó tin.
Trụ sở chính của tập đoàn Cố thị, một gia tộc danh giá, nằm ở nước D. Anh kiếm sống trong giới thương mại, thậm chí còn khá thành công, đương nhiên là có nghe qua.
Mười năm trước, đồng thời với việc công bố vụ án buôn người quy mô toàn quốc bị triệt phá, còn phanh phui bê bối phu nhân chủ tịch tập đoàn Cố thị bán con riêng của mình.
Lúc đó Cố thị đã mở rộng hoạt động vào thị trường trong nước, đứng vững được vài năm, có sức ảnh hưởng rất lớn trong giới thương mại trong nước, thậm chí đã lên kế hoạch chuyển trụ sở chính từ nước D về nước.
Thế nhưng sau khi vụ bê bối này bị phanh phui, giá cổ phiếu tập đoàn Cố thị rớt giá thê thảm chỉ sau một đêm. Lúc đó chuyện này gây chấn động lớn trong giới kinh doanh, không chỉ bị buộc phải hủy bỏ kế hoạch di dời trụ sở chính, mà Cố thị ở trong nước thậm chí không thể tồn tại được nữa.
Chuyện cũ này, đương nhiên không phải Tiểu Chu lúc đó đã biết. Khi đó anh còn đang học đại học, mỗi ngày chơi game, sống vô lo vô nghĩ, hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện như vậy.
Sau đó, sau khi tốt nghiệp đại học, anh chịu đả kích lớn từ thực tế, mới thay đổi bản thân, nỗ lực vươn lên, dấn thân vào giới thương mại và ngày càng thành công, mới nghe phong thanh từ vệ sĩ.
Tiểu Chu suy đoán, lúc trước Cố thị suy tàn nhanh chóng ở trong nước, chắc chắn không chỉ vì một vụ bê bối. Thương trường cạnh tranh khốc liệt như vậy, chắc chắn có rất nhiều đối thủ cạnh tranh ngấm ngầm tác động.
Sau đó, vốn liếng của Cố thị ở trong nước bị tổn thất nặng nề, phần lớn vốn lại một lần nữa chuyển về nước D.
Trải qua nhiều năm phát triển, hiện tại trụ sở chính Cố thị vẫn ở nước D, việc kinh doanh trong nước cũng dần dần khôi phục, lại một lần nữa phát triển. Hiện tại Cố thị ở trong nước vẫn có ảnh hưởng rất lớn, chỉ là kém xa thời kỳ đỉnh cao trước kia.
Cho dù Cố thị lên xuống thăng trầm thế nào, vốn chẳng có bất cứ liên quan gì đến Tiểu Chu. Mặc dù anh ở thành phố A sống ổn, nhưng so với gia tộc hào môn khổng lồ này, vốn dĩ cả đời cũng không thể có bất cứ liên hệ nào.
Tiểu Chu hoàn toàn không ngờ tới, vị sếp mới, Giám đốc Cố mà anh vừa nương tựa, lại là nhân vật cốt cán cấp cao của Cố thị.
Thân phận cụ thể anh vẫn chưa biết, chỉ là nghĩ đến tuổi tác và lý lịch trước đây của Giám đốc Cố, liên tưởng đến những chuyện cũ đã qua, trong lòng anh mơ hồ có một suy đoán vô cùng cẩu huyết, khiến chính bản thân anh cũng không thể tin nổi.
Muốn tiếp tục làm việc cho Giám đốc Cố hay không, anh do dự xoắn xuýt rất lâu.
Tình hình ở nước D khác với trong nước. Thứ nhất, ở nước D được phép sở hữu súng hợp pháp.
Mặt khác, những gia tộc hào môn kiểu này, nội bộ tập đoàn đấu đá chắc chắn cực kỳ khốc liệt, thậm chí sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng cùng lúc, đối với anh mà nói, đây là một cơ hội ngàn năm có một.
Nguy hiểm hay cơ hội, tiến lên hay lùi bước, Tiểu Chu là người có dã tâm và quyết đoán.
Xe dừng lại trước chốt bảo vệ an ninh, Tiểu Chu trả tiền xuống xe, ngẩng đầu nhìn trang viên rộng lớn tựa như một tòa thành. Đi qua chốt tuần tra, gọi điện cho quản gia xác nhận, cánh cổng sắt của Cố gia từ từ mở ra.
Tiểu Chu hùng tâm tráng chí, bước vào mà không hề mất bình tĩnh chút nào.
Được người giúp việc dẫn đường, Tiểu Chu cuối cùng cũng gặp được Giám đốc Cố ở một căn biệt thự trong trang viên.
Giám đốc Cố đang nói chuyện điện thoại bằng một thứ tiếng mà anh không hiểu, nhìn thấy anh đến, liếc anh một cái lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.
Tiểu Chu: "..."
Nhưng mà Giám đốc Cố, hình như ngày càng khó chiều hơn...
Hôm nay Tô Ý Nhiên bận rộn cả ngày.
Cậu hơn sáu giờ sáng đã thức dậy, nghĩ đến hôm nay còn phải làm một đống công việc, hăng hái thức dậy, rửa mặt ăn sáng, chưa đến bảy giờ đã vội vã ra khỏi nhà.
Bên công ty PR hôm qua cũng đã làm việc, sau này ít nhất mỗi ngày sẽ có một chủ đề được đẩy lên top tìm kiếm nóng vào một khung giờ nhất định.
Đồng thời, trên các trang mạng xã hội phổ biến, tài khoản WeChat công khai, các diễn đàn địa phương cũng bắt đầu quảng bá, liên hệ với các Big V chuyên về ẩm thực và những thành viên lâu năm, có tiếng tăm, giá cả phải chăng trên các diễn đàn, mời họ đánh giá các món tráng miệng của cửa hàng.
Mặt khác, Tô Ý Nhiên lại liên hệ với các trang web tuyển dụng, trả tiền để tin tuyển dụng của cửa hàng mình được ưu tiên hiển thị ở đầu trang, thêm chữ 【 gấp 】, nhanh chóng tuyển nhân viên.
Cậu lại liên hệ với công ty truyền thông và tổ chức sự kiện, hẹn gặp hai, ba công ty, lần lượt trao đổi, sau đó trực tiếp gặp mặt bàn bạc, chuẩn bị sau khi bánh lấm lem ra lò và thời cơ chín muồi, sẽ tổ chức buổi thử bánh lấm lem tại cửa hàng và thông báo rộng rãi trên truyền thông.
Vốn dĩ theo kế hoạch ban đầu, buổi thử bánh không cần vội vàng như vậy, nên kế hoạch vẫn chưa được lập. Tình hình bây giờ đã thay đổi, chỉ có thể tự mình cậu vất vả.
Mặt khác, vì cửa hàng leo lên hot search, hai ngày nay việc kinh doanh của cửa hàng càng tốt, khi Tô Ý Nhiên ở cửa hàng càng bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Cũng may nhân viên cửa hàng Trương Tiểu Hồng giờ đã biết làm không ít món tráng miệng, giúp cậu san sẻ rất nhiều việc.
Tô Ý Nhiên nghĩ, việc tăng cường đào tạo nhân viên cũng rất quan trọng. Trước đây cậu cũng không cố gắng dạy thêm, đều là tiện thể dạy một cách tự nhiên. Hiệu suất dạy như vậy quá thấp, không theo kịp tốc độ phát triển của cửa hàng.
Ngoại trừ việc kinh doanh cửa hàng, Tô Ý Nhiên còn phải chuẩn bị hoạt động tặng thưởng trên Weibo, hoạt động tặng thưởng tại cửa hàng, cùng với cải tạo khu chức năng của cửa hàng, thực sự tận dụng khu chức năng này, biến nó thành một khu vực đặc sắc của cửa hàng.
Sau một ngày bận rộn, Tô Ý Nhiên về đến nhà, tắm rửa qua loa rồi nằm lên giường, trước khi ngủ, theo thói quen cầm điện thoại lên xem.
Cậu thấy anh Đình sáng sớm nhắn hai tin WeChat.
Tô Ý Nhiên lúc này mới phát hiện, cậu bận rộn quá, lơ đễnh quên mất anh Đình...
... Cậu nhớ tới hôm nay lúc gọi điện thoại cho một công ty PR, hình như nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn. Lúc đó cuộc nói chuyện không được suôn sẻ lắm, cúp máy xong cậu cũng không xem kỹ, tiện tay gạt thanh thông báo xuống, sau đó gọi cho công ty khác.
Lúc đó còn định gọi điện xong sẽ nhắn lại ngay, kết quả nói chuyện điện thoại xong quay đi quay lại lại quên mất.
Tô Ý Nhiên nhìn tin nhắn, chú ý tới thời gian, chau mày.
[ 8:03 Sáng hôm nay ]
【 Anh Đình 】 Nhiên Nhiên, chào buổi sáng.
Em giận sao? Hôm qua không phải cố ý không nhắn lại cho em, thực sự bận quá, quên mất.
Tám giờ sáng, lúc đó ở nước D cũng đã hơn hai giờ sáng rồi mà? Sao anh Đình vẫn chưa ngủ?
Hơn nữa sao lại nghĩ cậu giận dỗi? Tô Ý Nhiên không tìm ra manh mối, xem lại lịch sử trò chuyện. Anh Đình hôm trước vừa xuống máy bay lại phải sắp xếp đồ đạc, chắc chắn rất bận và rất mệt, khoảng thời gian phản hồi tin nhắn cho cậu khá dài, cũng khá ngắn gọn.
Cậu nghĩ lại, cảm thấy chuyện này rất bình thường, lúc đó cũng không để tâm.
Cuối cùng cậu buồn ngủ quá nên nói ngủ ngon, anh Đình không hồi âm.
Chuyện này cậu thật sự không để ý, lúc đó quả thật buồn ngủ quá nên đi ngủ. Ngày hôm sau lại bị hot search trên Weibo làm cho rất phấn khích, cả ngày đều bận công việc.
Tô Ý Nhiên không tự mình suy đoán, gọi video trực tiếp cho Cố Uyên Đình.
Nước D, Cố gia.
Tiểu Chu kiên trì, cầm tài liệu báo cáo công việc cho Giám đốc Cố.
Cả ngày, khí chất của Giám đốc Cố luôn lạnh lẽo và trầm thấp, khiến anh luôn cảm thấy rụt rè trong lòng, nghi ngờ có phải hôm qua mình nhắn tin làm phiền Giám đốc Cố nghỉ ngơi không.
Ngày đầu tiên làm việc ở một tập đoàn hào môn, thật không dễ dàng chút nào!
Tiểu Chu nghĩ sau này mà cứ thế này thì áp lực sẽ rất lớn...
Báo cáo công việc xong, Tiểu Chu thở phào nhẹ nhõm, đang định cáo từ ra về, đột nhiên, một hồi chuông điện thoại vang lên. Anh giật mình, tìm mãi, phát hiện không phải điện thoại của mình mới yên tâm.
Sau đó anh thấy Giám đốc Cố lấy điện thoại ra, nhìn màn hình điện thoại, sắc mặt hơi thay đổi, lúng túng đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Hơn nữa loại khí chất lạnh lẽo và trầm thấp kia dường như tan biến, Tiểu Chu cảm thấy mình hít thở cũng dễ dàng hơn...
Công việc đã báo cáo xong, tiếp tục ở lại đây mà oán thầm sếp thì không hay lắm, Tiểu Chu cáo từ rồi rời đi.
Cố Uyên Đình lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy trên màn hình hiển thị [ "Nhiên Nhiên của tôi" mời bạn gọi video ], hơi thở bỗng trở nên gấp gáp. Hắn vội vàng muốn nhấn nút nghe, kết quả lúng túng đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Cầm chắc điện thoại, tiếng chuông đã vang đến hồi thứ hai.
Cố Uyên Đình nhấn "Nghe", ngón tay chuẩn bị nhấn lại dừng lại.
Hắn nhìn màn hình điện thoại, gọi video thì có gì mà phải sợ hãi đến thế.
Nhưng hắn đột nhiên cảm thấy cận hương tình khϊế͙p͙. (*)
(Nghĩa gốc là đi xa quê lâu khi trở về thấy hồi hộp lo lắng - Baidu)
Chuông reo đến hồi thứ ba, Cố Uyên Đình sợ Tô Ý Nhiên cúp máy, vội vàng nhấn nút nghe.
Tô Ý Nhiên xuất hiện trong màn hình.
Cố Uyên Đình không tự chủ được mà nín thở, mắt không chớp nhìn cậu.
Tô Ý Nhiên ở đầu dây bên kia nói: "Anh Đình, đang bận ạ?"
Nghe giọng Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình mới hoàn hồn, hắn nói: "Đang rảnh."
Tô Ý Nhiên nói: "Bên anh chắc đã hơn năm giờ chiều rồi? Ăn tối chưa?"
Cố Uyên Đình nói: "Vẫn chưa ăn."
Tô Ý Nhiên nói: "Công việc dù bận cũng phải ăn uống đúng giờ chứ, còn có anh hôm qua, sao hai giờ sáng lại nhắn tin cho em? Sao muộn thế vẫn chưa ngủ?" Trong giọng nói của cậu pha lẫn chút trách móc.
Cố Uyên Đình dần dần bình tĩnh lại trong lời trách móc của cậu: "... Lệch múi giờ, anh vẫn chưa điều chỉnh được."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói vậy, cậu tỏ vẻ hiểu ra: "Vậy anh phải điều chỉnh đồng hồ sinh học sớm một chút, buổi tối không nên thức khuya như vậy, không tốt cho sức khỏe."
Cố Uyên Đình nói: "Được."
Tô Ý Nhiên hỏi hắn: "Sao anh lại nghĩ em giận dỗi? Em không hề giận mà, anh mới đến nước D hôm trước, vừa bận vừa mệt là chuyện bình thường, đừng nghĩ linh tinh."
Cố Uyên Đình nhìn cậu: "Được."
Tô Ý Nhiên nói: "Hai ngày nay em vẫn bận chuyện cửa hàng..."
Cậu nói mấy chuyện linh tinh như cửa hàng lên hot search, sau đó cậu kể cho Cố Uyên Đình nghe về những kế hoạch sắp tới của mình. Cố Uyên Đình chú tâm lắng nghe giọng cậu, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, hoặc hỏi vài điều.
Tô Ý Nhiên lại hỏi một ít tình hình của Cố Uyên Đình ở bên này, Cố Uyên Đình nhất nhất trả lời.
Hai người lại hàn huyên thêm vài chuyện vặt, vô tình đã trò chuyện hơn một tiếng. Tô Ý Nhiên cảm thấy buồn ngủ: "Em buồn ngủ quá, mai em còn phải dậy sớm. Chúng ta cúp máy nhé."
Cố Uyên Đình thấy mặt cậu lộ rõ vẻ buồn ngủ, đôi mắt cũng sắp không mở nổi, vội vã nói: "Ừ, em mau nghỉ ngơi đi."
Tô Ý Nhiên "Vâng" một tiếng: "Hôm nay anh cũng phải đi ngủ sớm một chút đấy, ngủ ngon."
Cố Uyên Đình nhìn cậu nói: "Ngủ ngon."
Một tiếng "bíp", trên màn hình điện thoại của Cố Uyên Đình hiện lên dòng chữ nhỏ màu trắng [ Đối phương đã tắt cuộc trò chuyện, cuộc trò chuyện đã kết thúc ], sau đó quay về màn hình WeChat.
Cuộc gọi kết thúc.
Cố Uyên Đình nhìn màn hình điện thoại, nhìn rất lâu.
Cuối cùng, hắn cất điện thoại vào túi, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Một ngày bận rộn nhanh chóng kết thúc. Cố Uyên Đình cảm thấy hôm nay vừa trôi qua thật chậm, lại vừa thật nhanh.
Tối đến, khi về phòng, cánh cửa phòng đóng lại sau lưng hắn, phát ra tiếng "cạch".
Cố Uyên Đình mở đèn.
Trong phòng sáng bừng, nhưng lại trống rỗng.
Cố Uyên Đình thẫn thờ.
Cảm giác trống vắng lại ùa về.
Hắn đứng thẳng tắp ở cửa, nhìn căn phòng.
Hắn lấy điện thoại ra, mở WeChat.
Mà hôm nay đã nói chuyện với Nhiên Nhiên rồi, đã không còn lý do để trò chuyện nữa.
Cố Uyên Đình cầm điện thoại, bất động.
Hắn đứng yên rất lâu.
Cuối cùng, hắn đi tới trước bàn làm việc.
Hắn mở máy tính xách tay ra, thao tác một lúc, trên màn hình xuất hiện hình ảnh từ camera giám sát.
Đây là camera hắn đã lắp đặt ở nhà, trong cửa hàng, và bãi đậu xe để bảo vệ Tô Ý Nhiên.
Cố Uyên Đình nhấn để phóng to camera trong phòng ngủ.
Trong hình ảnh từ camera, Tô Ý Nhiên đang đắp chăn ngủ trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ lộ ra gần một nửa, nhắm mắt ngủ say.
Cố Uyên Đình chăm chú nhìn Tô Ý Nhiên qua camera rất lâu.
Cứ thế, hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu.
Giống hệt một tên biến thái.