35. Chương 35: Nhạc ru

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, Cố Uyên Đình ra ngoài bàn một dự án hợp tác, đến trưa mới trở về văn phòng cao nhất tại tổng bộ công ty.
Như thường lệ, hắn vừa lấy tài liệu chuẩn bị xem, vừa mở máy tính bên cạnh, bật camera để ngắm Nhiên Nhiên.
Giờ này ở trong nước khoảng bốn, năm giờ chiều, Nhiên Nhiên chắc vẫn đang bận rộn ở cửa hàng.
Mở camera ra, Cố Uyên Đình bất ngờ phát hiện, trong cửa hàng chỉ có vài nhân viên và khách, Tô Ý Nhiên không có ở đó.
Trong nhà và trong cửa hàng đều không thấy bóng dáng cậu đâu.
Cố Uyên Đình cho rằng Tô Ý Nhiên có việc khác nên vốn cũng không để tâm.
Quay đầu tiếp tục xem tài liệu, ánh mắt hắn vô tình lướt qua góc dưới bên phải máy tính, nơi có camera ẩn trong xe.
Hắn khựng người lại, vội vàng mở ra.
Trong hình ảnh từ camera, hắn thấy đó là một bãi đậu xe ngoài trời, nhiều khung cảnh bị thân xe che khuất một nửa, không thể nhìn rõ thêm. Chỉ từ một nửa cảnh vật lộ ra, bãi đậu xe này vừa xa lạ, lại vừa quen mắt.
Lòng Cố Uyên Đình bỗng thắt lại.
Hắn nhanh chóng mở hệ thống định vị trên điện thoại của Tô Ý Nhiên.
Trên bản đồ định vị, điểm dừng cuối cùng của Tô Ý Nhiên là đường Nam Đình, quận Đức Ninh, thành phố A.
Vị trí điểm đỏ, nơi Tô Ý Nhiên dừng lại, chính là Tài chính Vị Hoa.
Cố Uyên Đình đột ngột đứng bật dậy, lập tức gọi điện cho Tô Ý Nhiên.
Động tác của hắn quá mạnh, khiến bàn phát ra âm thanh chói tai.
Cố Uyên Đình lo lắng, không để tâm đến, chỉ nghe thấy trong ống nghe điện thoại không ngừng vang lên tiếng "tút... tút...", mãi không có ai bắt máy, sau đó là tiếng hệ thống nhắc nhở.
Cố Uyên Đình nghe được từ đầu tiên của hệ thống là "tắt máy", liền vội vàng gọi lại lần thứ hai.
Vẫn không ai bắt máy.
Nhiên Nhiên không chịu nghe điện thoại.
Hắn gọi điện thoại hết lần này đến lần khác, lòng như lửa đốt, sốt ruột bất an. Vừa nghĩ đến việc Nhiên Nhiên có thể sẽ đau khổ khi phát hiện ra sự thật, hắn hận không thể lập tức bay về nước.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, không tiếp tục gọi cho Tô Ý Nhiên nữa mà tìm một số trong danh bạ rồi gọi đi.
Tô Ý Nhiên vẫn cứ thất thần ngồi trên bậc thang nhỏ dưới chân bức tường hẹp trong quảng trường, không biết mình đang nghĩ gì.
Điện thoại trong túi cứ rung mãi, cậu cũng không để tâm đến.
Không biết đã qua bao lâu, chuông điện thoại cuối cùng cũng im bặt, không còn vang lên nữa, xung quanh trở nên yên tĩnh.
Tô Ý Nhiên cho rằng đối phương sẽ không gọi lại nữa, trong lòng không biết là thở phào nhẹ nhõm hay cảm thấy thất vọng.
Cậu tiếp tục ngẩn người, cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Lại qua một lát, cậu nhìn thấy một người xa lạ từ phía đối diện đường cái đi tới. Cậu không để ý, chìm sâu vào tâm trạng của mình, thất thần suy nghĩ.
Người xa lạ đi thẳng đến chỗ cậu, dừng lại bên cạnh. Lúc này Tô Ý Nhiên mới chú ý đến đối phương, cậu nghi hoặc ngẩng đầu liếc nhìn một cái.
Người xa lạ hơi khom lưng, cầm điện thoại đưa cho cậu, giọng điệu rất cung kính: "Tô tiên sinh, Giám đốc Cố muốn nói chuyện với ngài."
Tô Ý Nhiên: "???"
Tô Ý Nhiên dường như không thể hiểu lời hắn nói, ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc vốn đang rối loạn giờ càng không thể suy nghĩ gì.
Người xa lạ kia có chút lúng túng, đưa điện thoại cho cậu, lặp lại lần nữa: "Tô tiên sinh, Giám đốc Cố muốn nói chuyện với ngài."
Tô Ý Nhiên từ từ nhận lấy chiếc điện thoại của người xa lạ, nhận ra số điện thoại trên màn hình chính là của Cố Uyên Đình.
Cậu đưa lên tai.
Người xa lạ thấy Tô Ý Nhiên nghe điện thoại, liền lùi ra xa một chút, đứng ở một góc khác đối diện quảng trường, để lại không gian riêng tư cho họ nói chuyện.
Cố Uyên Đình nghe thấy tiếng hít thở của Tô Ý Nhiên qua điện thoại, theo bản năng nín thở. Hắn nhẹ nhàng gọi cậu: "Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên không đáp lời.
Cố Uyên Đình hoảng loạn, vội vàng giải thích: "Nhiên Nhiên, em nghe anh giải thích, anh không cố ý lừa dối em, anh là vì ——" Hắn định nói ra nguyên nhân, nhưng rồi khựng lại.
Phải giải thích thế nào đây? Nên giải thích ra sao?
Là giải thích rằng hắn vốn định rời xa cậu, trực tiếp trở về Cố gia, ngay từ đầu đã có ý lừa dối cậu sao?
Hay là giải thích rằng hắn... căn bản không phải nguyên chủ?
Tô Ý Nhiên im lặng lắng nghe, thấy Cố Uyên Đình ngừng lại, cậu cũng vẫn không lên tiếng.
Cố Uyên Đình nhận thấy sự im lặng bất thường, hắn bất an mở miệng gọi cậu một tiếng: "Nhiên Nhiên?" Giọng hắn rất nhẹ, cẩn thận như sợ làm cậu sợ hãi bỏ chạy.
Tô Ý Nhiên lại im lặng một lát, không đợi Cố Uyên Đình giải thích thêm, cuối cùng cậu nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt, chậm rãi nói vào ống nghe: "... Anh cho em thời gian suy nghĩ."
Nói xong, cậu định cúp máy.
"Nhiên Nhiên!" Cố Uyên Đình cảm thấy Tô Ý Nhiên sắp cúp máy, trong lòng hoảng loạn: "Em, em đừng cúp." Hắn dường như linh cảm được điều gì đó tồi tệ sẽ xảy ra nếu cậu cúp máy, đầu óc trống rỗng, gần như hoảng sợ tột độ, chỉ biết rằng tuyệt đối không thể để cậu cúp máy: "Anh sẽ về ngay, anh sẽ về ngay."
Hắn vội vàng đi tìm hộ chiếu, gây ra tiếng động rất lớn. Lúc quay người, hắn đụng vào giá sách phía sau bàn học, sách và tài liệu trên giá đổ ầm xuống.
Tô Ý Nhiên cũng nghe thấy âm thanh bên kia, cảm giác như có rất nhiều thứ bị đổ, hơn nữa còn có tiếng động tìm kiếm rất lớn trong hoảng loạn.
Cậu thở dài, thấy Cố Uyên Đình như vậy, lòng không khỏi mềm đi, mở miệng gọi hắn: "Anh Đình."
Cố Uyên Đình nghe giọng Tô Ý Nhiên, lập tức dừng động tác lại. Hắn sốt sắng cầm điện thoại, nghiêm túc lắng nghe giọng cậu: "Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên im lặng một chút, trong ống nghe lại một lần nữa tĩnh lặng. Cố Uyên Đình nín thở, tim như ngừng đập, căng thẳng bất an chờ cậu "tuyên án" mình.
Tô Ý Nhiên cuối cùng cũng mở miệng lần nữa, hỏi hắn: "Bây giờ anh đang ở đâu?"
Cố Uyên Đình trả lời ngay lập tức: "Nước D, thành phố Banlenyà(*)."
(Thành phố ở Tây Ban Nha)
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Vâng." Cậu không bận tâm đáp án này của Cố Uyên Đình có phải cũng là lời nói dối hay không. Cậu hỏi tiếp: "Anh gặp phải phiền phức sao?"
Cố Uyên Đình nghe đến hai chữ "phiền phức", nghĩ đến tình huống hiện tại, hắn siết chặt hộ chiếu vừa tìm được trong tay, bình tĩnh lại: "...Chỉ là một chút thôi, rất nhanh sẽ giải quyết được."
... Hắn không thể cứ thế mà quay về ngay lập tức.
Chuyện của Cố gia bên này vẫn chưa giải quyết xong.
Một khi hắn buông tay giữa chừng, cứ thế về nước, những người kia nhất định sẽ phản công dữ dội, liều mạng tìm về nước để nhổ cỏ tận gốc.
Nếu như liên lụy đến Nhiên Nhiên... Cố Uyên Đình nắm chặt tay, cơ bắp toàn thân run rẩy vì hắn đang gồng mình, hắn không thể tưởng tượng, không dám tưởng tượng.
Tô Ý Nhiên lại hỏi câu thứ ba, giọng điệu vẫn bình tĩnh: "Vậy, anh còn về được không?"
Cố Uyên Đình nghe vậy, tim không khỏi thắt lại, cảm thấy quặn đau: "Đương nhiên, Nhiên Nhiên, cho anh... một tuần." Hắn thương lượng: "Tuần sau, anh sẽ về."
Hắn đã quyết định, sẽ bắt đầu kế hoạch nguy hiểm mà hắn chưa chuẩn bị sẵn sàng sớm hơn dự kiến.
"Được." Tô Ý Nhiên nói: "Em sẽ đợi anh."
Tô Ý Nhiên không hỏi nhiều: Tại sao Anh Đình phải lừa cậu? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Anh Đình biết cậu đến Vị Hoa? Người xa lạ kia tại sao đột nhiên xuất hiện, còn gọi Anh Đình là Giám đốc Cố?
Quá nhiều câu hỏi, quá nhiều điều không thể hiểu nổi. Trong đầu có cả vạn lời muốn hỏi, đầu cậu rối bời, không thể suy nghĩ rõ ràng.
Cậu nói với Cố Uyên Đình: "Sau khi anh về, chúng ta sẽ nói chuyện lại."
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng đã tranh thủ được thời gian để xoa dịu: "Được."
Tô Ý Nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm, dường như việc kéo dài thời gian là để cho mình một cái cớ, kéo dài cái kết quả tồi tệ nhất có thể phải đón nhận.
Cơn giận này lắng xuống, Tô Ý Nhiên cũng cảm thấy rất mệt mỏi, eo cũng đau nhức. Cậu không muốn nghĩ gì nữa, nói với Cố Uyên Đình bằng giọng điệu bình thường: "Anh Đình, em muốn về nhà."
Cố Uyên Đình nghe thấy sự uể oải trong giọng cậu, lòng không ngừng xót xa: "Ừ, em mệt à? Em đừng tự lái xe, anh sẽ bảo Tiểu Lệ đưa em về."
Tô Ý Nhiên đã đoán được Tiểu Lệ chính là người xa lạ kia, cậu không nghĩ ngợi hay hỏi thêm gì: "Vâng."
Cố Uyên Đình dặn Tiểu Lệ đưa Tô Ý Nhiên về, rồi cúp máy. Hắn thấy điện thoại rung lên một hồi.
Sau đó, hắn lại mở camera trong xe, nhìn Nhiên Nhiên đang ngồi ở ghế sau.
Hắn không ngừng nhìn chằm chằm chiếc xe về đến nhà, thấy Tô Ý Nhiên vào trong nhà rồi mới yên tâm.
Hắn thấy Tô Ý Nhiên nằm trên giường, đắp kín chăn, nhắm mắt lại, nhưng vẫn cứ trằn trọc, dường như không ngủ được.
Cố Uyên Đình lo lắng, gọi điện cho Tô Ý Nhiên. Lần này, Tô Ý Nhiên đã bắt máy.
Cố Uyên Đình hỏi: "Về đến nhà chưa?"
"Ừm." Tô Ý Nhiên nhắm mắt lại, phát ra một tiếng khẽ trong cổ họng. Cậu rất muốn ngủ nhưng không thể nào ngủ được, mặt vùi vào chiếc chăn mềm mại, nhỏ giọng yêu cầu: "Anh Đình, em không ngủ được, anh hát ru cho em đi."
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên qua camera, lòng không ngừng xót xa. Hắn hận không thể đập nát màn hình, nhảy vào trong đó để ôm Nhiên Nhiên thật chặt, nhẹ nhàng vuốt ve và hôn cậu.
Nhưng Cố Uyên Đình không thể làm gì được, hắn khẽ hắng giọng: "Được rồi, em ngoan một chút, đừng nghĩ gì cả, rồi sẽ ngủ được thôi."
Hắn hạ giọng ngâm nga một bài hát ru nhẹ nhàng, chậm rãi cho Tô Ý Nhiên. Vốn nghĩ mình không biết hát, nhưng không ngờ lại rất trôi chảy.
Trong tiếng ngâm nga nhẹ nhàng, chậm rãi của Cố Uyên Đình, Tô Ý Nhiên dần dần buồn ngủ, cuối cùng cũng thiếp đi. Điện thoại cũng không bị cúp, cứ để như vậy.
Cố Uyên Đình thấy cậu thật sự đã ngủ say, không còn trằn trọc nữa mới yên tâm.
Hắn ngừng hát, nhìn Tô Ý Nhiên trên màn hình rất lâu.
Rất muốn bước vào đó, ôm lấy cậu.