39. Chương 39: Thời điểm đó, ly hôn

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 39: Thời điểm đó, ly hôn

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên cắm ba cây nến sáng lung linh lên bánh ngọt, thấy anh Đình vẫn đứng yên, cũng không đi tìm bật lửa, cậu không khỏi nghi hoặc nhìn anh.
Cậu thấy Cố Uyên Đình đứng sững tại chỗ, không biết đang nghĩ gì, không nói không rằng, cũng không nhúc nhích, dường như chưa kịp phản ứng với điều vừa xảy ra.
Tô Ý Nhiên nhìn phản ứng kỳ lạ của Cố Uyên Đình, lòng cậu mơ hồ trĩu nặng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu, nhưng cậu nhanh chóng xua nó đi, hôm nay cậu chỉ muốn ôn hòa với anh Đình.
Cậu không nói thêm gì, tự mình đi tìm bật lửa, lục trong hộp sắt dưới bàn trà.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên tìm kiếm, nhận ra cậu có vẻ khác lạ và im lặng, lập tức tỉnh táo lại.
Hắn vội vàng nói: "Để anh tìm cho."
Hắn ngồi xổm xuống, cùng Tô Ý Nhiên tìm bật lửa. Không tìm thấy, hắn lại vào thư phòng, tìm được trong ngăn kéo bàn làm việc. Hắn lấy bật lửa ra, đưa cho Tô Ý Nhiên: "Tìm thấy rồi."
Tô Ý Nhiên nhìn hắn: "Anh thắp nến đi." Cậu muốn anh thắp nến.
Cố Uyên Đình nhìn ánh mắt chờ đợi của Tô Ý Nhiên, tay siết chặt bật lửa, cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, thắp từng cây nến kỷ niệm ngày cưới của Nhiên Nhiên và nguyên chủ.
Ba cây.
Cố Uyên Đình thầm cắn răng.
Tô Ý Nhiên kéo Cố Uyên Đình cùng cầu nguyện, rồi cùng hắn thổi nến.
Kết quả không biết là do lúc thổi không kiểm soát được lực, hay vì nến cắm không vững, nến không những đồng loạt bị thổi tắt, mà còn bị thổi đổ, nghiêng ngả vào bánh ngọt.
"Ôi," Tô Ý Nhiên muốn cứu cũng không kịp, đành phải dùng nĩa xúc ba cây nến ra, để sang một bên.
Sau đó cậu đưa dao nhựa cắt bánh cho Cố Uyên Đình: "Anh Đình, cắt bánh đi."
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn không thể không kiềm nén lòng đố kỵ đang sôi sục trong lòng, nhận lấy con dao nhựa, làm theo lời Tô Ý Nhiên nói, cắt bánh kỷ niệm ngày cưới.
Tay hắn siết chặt chuôi dao nhựa, lúc cắt dùng lực quá mạnh, chuôi dao nhựa trong tay hắn 'cách' một tiếng, bị hắn làm gãy.
Tô Ý Nhiên kinh ngạc nhìn hắn, cầm nửa cây dao nhựa lên, không hiểu chuyện gì đã xảy ra: "Anh làm sao thế?" Cậu nhìn nửa cây dao nhựa, "Không sao, vẫn dùng được, để em cắt."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cầm nửa cây dao nhựa, một lần nữa cắt bánh ngọt, cắt chiếc bánh gato xoài nhỏ thành mấy phần.
Tô Ý Nhiên dùng chiếc đĩa nhỏ lấy một phần đưa cho Cố Uyên Đình: "Cho anh."
Cố Uyên Đình nhận đĩa, nhìn chằm chằm miếng bánh xoài trong đĩa.
Hắn biết chắc chắn là vì nguyên chủ thích ăn xoài, Nhiên Nhiên mới cố ý làm bánh xoài cho hắn, chẳng liên quan gì đến khẩu vị của hắn cả.
Cố Uyên Đình càng nghĩ, lòng đố kỵ trong hắn lại càng bùng lên dữ dội.
Chỉ cần nghĩ tới Tô Ý Nhiên muốn cùng nguyên chủ hạnh phúc trải qua ngày này như vậy, hắn đã phát điên vì đố kỵ.
Tô Ý Nhiên thấy hắn vẫn không động đũa, không khỏi dừng động tác.
Cậu bất an hỏi: "Anh không thích ăn sao?"
Cố Uyên Đình nghe giọng Tô Ý Nhiên đầy vẻ bất an, vội vàng dùng nĩa ăn một miếng: "Ai bảo thế, ngon lắm." Hắn ăn lấy ăn để từng miếng một.
Tô Ý Nhiên thấy hắn ăn ngon miệng, lòng không khỏi nhẹ bẫng, tự mình lấy một miếng bánh ngọt từ đĩa của mình, dùng nĩa nhỏ ăn.
Cố Uyên Đình đè nén đố kỵ trong lòng, ăn bánh ngọt mà chẳng biết mùi vị gì, đồng thời còn phải để ý xem Tô Ý Nhiên có ăn nhiều bánh không, chỉ cho phép cậu ăn một miếng nhỏ thôi.
Thấy Tô Ý Nhiên ăn bánh ngọt trong đĩa mình, sau đó lại lấy thêm một miếng, Cố Uyên Đình giơ tay giật lấy đĩa trong tay cậu: "Ăn một miếng là đủ rồi, không cho ăn nhiều."
Tô Ý Nhiên vừa mới lấy một miếng đã trơ mắt nhìn Cố Uyên Đình cầm bánh ngọt của mình đi: "... Nhưng mà, em chỉ ăn một miếng nhỏ thôi, bây giờ đã qua hơn một tháng kể từ ngày em bị đau răng rồi." Cậu biết Cố Uyên Đình đang lo chuyện cậu đau răng.
Cố Uyên Đình lắc đầu, cực kỳ kiên quyết: "Không được, một lần chỉ có thể ăn một miếng, để bảo vệ hàm răng."
Tô Ý Nhiên mắt tròn xoe nhìn đĩa trong tay hắn, tìm lý do: "Nhưng mà, không ăn thì lãng phí mất."
Cố Uyên Đình nhìn chằm chằm bánh ngọt trong tay, nhìn một lúc: "... Anh ăn." Hắn ăn hết bánh ngọt trong tay Tô Ý Nhiên, quả nhiên không lãng phí chút nào.
Thấy Tô Ý Nhiên nhìn bánh ngọt còn lại trên bàn, hắn ăn sạch hết toàn bộ hai tầng bánh ngọt, nuốt xuống từng miếng một, trông như ăn rất ngon miệng.
Tô Ý Nhiên mắt tròn xoe nhìn Cố Uyên Đình ăn sạch hết bánh ngọt, một miếng nhỏ cũng không để lại cho cậu: "..."
Cậu lấy ngón tay chấm một chút xíu kem màu trắng còn dính lại, đưa vào miệng liếm liếm, cảm thấy mình thật đáng thương.
Cố Uyên Đình nhìn thấy động tác cậu liếm kem trắng: "..."
Lớp kem đó còn là cậu đặc biệt làm vì nguyên chủ...
Ánh mắt Cố Uyên Đình tối sầm lại như có lửa bốc lên, lòng đố kỵ điên cuồng bùng cháy dữ dội. Hắn vứt chiếc đĩa không trong tay lên khay trà, chiếc đĩa nhựa rơi xuống bàn thủy tinh phát ra tiếng 'cạch'.
Cố Uyên Đình đột nhiên ôm Tô Ý Nhiên đang ngẩn ngơ nhìn chiếc đĩa bánh ngọt trống không, cuồng nhiệt và mãnh liệt hôn môi cậu.
Vị ngọt của bánh, cùng mùi thơm của xoài khiến Cố Uyên Đình càng đố kỵ, càng muốn nhiều hơn.
Tô Ý Nhiên bị tiến công mãnh liệt của hắn làm cho sững sờ. Cậu vốn đang nhìn chiếc đĩa bánh ngọt trống rỗng mà ngẩn ngơ, nghĩ đến bánh ngọt đã ăn hết rồi, cũng không có việc gì để làm nữa, ngày kỷ niệm ngày cưới cũng sẽ trôi qua.
Sự thật này làm cho cậu tỉnh táo lại khỏi sự dịu dàng khi gặp lại, không khỏi một lần nữa hồi tưởng lại những chuyện đã khiến cậu bất an mấy ngày nay.
Cậu còn nghĩ tới một vài đoạn đối thoại liên quan đến việc đón ngày kỷ niệm ngày cưới giữa hai người trong mấy ngày qua.
Anh Đình... Dường như không nhớ ngày kỷ niệm ngày cưới của họ.
Tô Ý Nhiên không kịp nghĩ nữa, đã bị Cố Uyên Đình hôn đến không dứt ra được. Cố Uyên Đình bây giờ giống như muốn nuốt chửng cả người Tô Ý Nhiên vào bụng...
Ngay khi cậu sắp bị hôn ngất đi, Cố Uyên Đình cuối cùng cũng buông cậu ra. Tô Ý Nhiên khó khăn lắm mới thở hổn hển được mấy hơi, mắt thấy Cố Uyên Đình ôm cậu lên, nhanh chóng bước vào phòng ngủ, đặt cậu lên giường...
Mà Tô Ý Nhiên còn đang nghĩ chuyện khiến cậu bất an kia, trong lòng cậu đang có tâm sự, không muốn làm chuyện đó vào lúc này, vội vàng viện cớ: "Anh Đình, em mỏi eo, thấy không thoải mái..."
Trên thực tế, eo cậu chỉ hơi ê ẩm, chưa đến mức không thoải mái. Mấy ngày nay vẫn luôn như vậy, Tô Ý Nhiên cảm thấy có thể là do liên tiếp gặp chuyện không vui, cửa hàng lại bận, cậu quá mệt mỏi.
Cố Uyên Đình đặt Tô Ý Nhiên lên giường, đè lên người cậu mà hôn, đang định thực hiện hành động tiếp theo, đột nhiên nghe Tô Ý Nhiên nói không thoải mái, đầu hắn tỉnh táo hơn đôi chút, thở hổn hển kiềm chế bản thân, rời khỏi người cậu: "Làm sao thế? Chỗ nào không thoải mái?"
Tô Ý Nhiên lừa gạt anh Đình, cảm thấy chột dạ, cậu cụp mắt xuống: "Eo... thấy ê ê ẩm ẩm, không thoải mái."
"Mấy ngày nay mệt à?" Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên nói eo mỏi, lập tức lo lắng xoa eo cho cậu, để Tô Ý Nhiên nằm trên giường, dùng ngón tay ấn eo cậu, "Ê ẩm chỗ nào? Chỗ này? Hay là chỗ này?"
Tô Ý Nhiên nằm trên giường, mặt vùi trong khuỷu tay, vâng bừa một tiếng.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên thật sự rất không thoải mái, trong lòng lo lắng. Hắn không tiếp tục nữa, không còn quan tâm đến bản thân nữa, bắt đầu từ từ xoa eo cho Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên được Cố Uyên Đình xoa bóp hồi lâu, cảm thấy đỡ hơn một chút, có chút chột dạ đẩy tay Cố Uyên Đình ra, cúi đầu đi vào phòng tắm: "Em cảm thấy khá hơn rồi, đi tắm trước đây."
Cố Uyên Đình nói: "Ừ, em đi đi, hôm nay ngủ sớm một chút." Hắn nhìn Tô Ý Nhiên cầm áo ngủ, vào phòng tắm.
Hắn ngồi thẳng dậy, lại nghĩ tới hôm nay là "ngày kỷ niệm ngày cưới", lại ngẩn ngơ ngồi đó.
Hắn ngây ngẩn một hồi, không biết đang nghĩ gì.
Buổi tối, Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên ngủ. Có thể là bởi vì không thoải mái, Tô Ý Nhiên vẫn im lặng vùi mình trong ngực hắn. Cố Uyên Đình nghe cậu hô hấp, hiển nhiên là cậu vẫn chưa ngủ, nên chốc chốc hắn lại vuốt lưng cậu, dỗ cậu ngủ.
Không biết qua bao lâu, Cố Uyên Đình nghe Tô Ý Nhiên hô hấp đều đặn, thở phào nhẹ nhõm, biết là cậu đã ngủ rồi.
Hắn ôm Tô Ý Nhiên, nhưng mình lại không ngủ được.
Hắn vẫn mãi nghĩ về chuyện hôm nay.
Trong lòng lúc thì đố kỵ, lúc thì đau, nghĩ đến Nhiên Nhiên trong ngực, lại lúc thì dịu dàng.
Một lúc lâu, cuối cùng hắn siết chặt cánh tay, xác nhận sự tồn tại của Tô Ý Nhiên trong ngực, vùi đầu vào hõm cổ Tô Ý Nhiên, hít sâu mùi hương trên người cậu.
Dù thế nào đi nữa, sau này, là hắn sống cùng Nhiên Nhiên.
Không có bất kỳ quan hệ gì với nguyên chủ.
Sớm muộn cũng có một ngày, hắn sẽ làm Nhiên Nhiên thực sự yêu hắn.
Tô Ý Nhiên hôm sau tỉnh giấc sớm, vốn định rời giường tự mình đến cửa hàng, không nghĩ tới cậu rón rén vừa động đậy, muốn vén chăn ra, Cố Uyên Đình đang ôm cậu đã mở mắt ra: "Tỉnh rồi?"
Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên dịu dàng hôn cậu một cái, xem giờ, thấy vẫn chưa tới sáu giờ, không khỏi khẽ giật mình: "Dậy sớm thế sao?"
Tô Ý Nhiên "Dạ" một tiếng: "Hôm nay phải tới cửa hàng sớm một chút."
Cố Uyên Đình gật đầu: "Anh đi cùng em."
Hai người đồng thời xuống giường, đánh răng rửa mặt, làm cơm, ăn cơm, rửa chén, rửa nồi, rồi cùng tới cửa hàng.
Tô Ý Nhiên vẫn cứ im lặng. Cố Uyên Đình cảm nhận được tâm tình của cậu, nhớ ra điều gì đó, lo lắng, cũng thấp thỏm im lặng theo.
Trong cửa hàng vẫn rất bận như trước. Cố Uyên Đình một mực lặng lẽ hỗ trợ bên cạnh Tô Ý Nhiên, giúp cậu gọt hoa quả, giúp cậu quấy bột, giúp cậu nướng bánh, giúp cậu đón tiếp khách.
Bận bịu đến tối mịt tám chín giờ, hai người mới về nhà.
Trên đường về nhà, Tô Ý Nhiên vẫn không nói gì, Cố Uyên Đình thấp thỏm trong lòng, cũng không dám nói lời nào.
Về đến nhà, Tô Ý Nhiên thay dép trước, ngồi trên ghế sofa, nhìn Cố Uyên Đình thay giày xong đi vào.
Cố Uyên Đình bị ánh mắt cậu nhìn mà đột nhiên căng thẳng. Hắn đặt đồ lên bàn, bước đến muốn ngồi cạnh Tô Ý Nhiên, muốn ôm cậu như lúc thường, lại bị Tô Ý Nhiên giơ tay ngăn lại.
Tô Ý Nhiên chỉ chỉ ghế sofa đơn bên cạnh: "Anh ngồi chỗ đó."
Cố Uyên Đình theo động tác ngăn lại mà dừng bước, ngẩn người, chỉ có thể nghe lời lẻ loi ngồi trên ghế sofa.
Tô Ý Nhiên mở miệng: "Chúng ta nói chuyện một chút đi."
Mở miệng rồi cậu mới phát hiện cổ họng mình khô khốc, thấy hơi khát, mới nhận ra cậu quá căng thẳng và bất an về kết quả. Cậu cầm lấy chiếc cốc trên khay trà, định đi rót nước. Cố Uyên Đình thấy động tác của cậu, giật lấy cốc, bảo cậu ngồi xuống: "Anh rót cho em."
Hắn vào bếp rót một cốc nước ấm cho Tô Ý Nhiên, đưa cho cậu.
Tô Ý Nhiên nhận cốc, uống hết mấy ngụm nước, cảm thấy cổ họng không còn khô nữa. Mà cậu cũng không còn để ý đến chuyện Cố Uyên Đình lừa dối cậu về công việc và tài sản nữa.
Cậu chậm rãi mở miệng, hỏi vấn đề mấy ngày nay vẫn luôn đè nặng trong lòng cậu, điều mà cậu muốn hỏi nhất: "... Trước đó có một lần, anh còn nhớ không?" Cậu hỏi ra, rồi tự hỏi tự trả lời: "Chắc anh còn nhớ."
Cố Uyên Đình nghe cậu nói câu này, lòng hồi hộp.
Tô Ý Nhiên nói tiếp: "Ngày ấy, anh đột nhiên muốn tách phòng ngủ với em."
Sự việc đó vốn đã được cậu bỏ qua, nhưng mấy ngày nay, từng chi tiết nhỏ ngày đó thỉnh thoảng lại tua lại trong đầu Tô Ý Nhiên. Tuy rằng lúc đó Cố Uyên Đình cũng không nói câu tiếp theo ra khỏi miệng, nhưng cậu theo bản năng đã mơ hồ cảm nhận được.
... Cố Uyên Đình nghĩ tới ngày ấy.
Lúc đó, hắn định... ly hôn với Tô Ý Nhiên.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, lòng đột nhiên ngập tràn kinh hoàng, toàn thân căng cứng, tay chân run rẩy.