Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 41: Khó chịu
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình vén một góc chăn của mình lên, tìm cách bắt chuyện với cậu: "Nhiên Nhiên, em sang đây ngủ đi, anh làm ấm chăn rồi, ấm lắm."
Tô Ý Nhiên không đáp lời hắn, như thể không nghe thấy hắn nói gì, chẳng thèm để ý đến hắn.
Cố Uyên Đình nằm ngẩn ra đó, thấy Tô Ý Nhiên tắt đèn, hắn lại nhìn cậu trong bóng tối.
Hắn leo ra khỏi chăn, nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, em ngủ trong chăn anh đã làm ấm rồi đi, anh ngủ chăn của em." (Trong chăn đó sẽ có mùi hương của Nhiên Nhiên, chỉ cần được ngủ một mình trong chiếc chăn có hơi thở của cậu cũng đủ rồi.)
Chiếc chăn hắn làm ấm có hơi thở của hắn, sẽ để hơi thở của hắn bao bọc lấy toàn thân Nhiên Nhiên.
"..." Cố Uyên Đình không dám nghĩ thêm nữa, nếu không sẽ không kiềm chế được mất.
Hắn mong đợi nhìn Tô Ý Nhiên, cảm thấy đề nghị này sẽ không bị từ chối.
Thế nhưng Tô Ý Nhiên liếc nhìn hắn, rồi lại nhắm mắt lại, không thèm để ý đến hắn, rõ ràng là đã định ngủ.
Cố Uyên Đình thấy rất hụt hẫng, nhưng lại không dám làm phiền cậu ngủ, đành phải tự mình một lần nữa nằm vào chăn của mình.
Hắn yên lặng nhìn Tô Ý Nhiên trong bóng tối, qua mười mấy hai mươi phút, cuối cùng nghe thấy hơi thở của Tô Ý Nhiên trở nên đều đặn, nhẹ nhàng, rõ ràng là đã ngủ say rồi.
Cố Uyên Đình lại lặng lẽ lắng nghe thêm một lúc, xác nhận Nhiên Nhiên thật sự đã ngủ, vì vậy cẩn thận chuyển mình đến cạnh Nhiên Nhiên, khẽ khàng ôm cả người cả chăn vào lòng, nhân lúc Nhiên Nhiên ngủ, lén lút ôm cậu.
Hắn lại cúi đầu hôn trán Nhiên Nhiên, rất muốn hôn lên lông mi, chóp mũi, khuôn mặt cậu, thế nhưng sợ đánh thức cậu, không dám cử động.
May mà Nhiên Nhiên ngủ rất say.
Đợi qua một lát, hắn lại không nhịn được, dám lớn mật hơn, lén lút hôn đôi môi mềm mại của Nhiên Nhiên, không dám quá đáng, sợ làm cậu tỉnh lại, chỉ nhẹ nhàng chạm một lúc, rồi lại chạm một lúc, mới quyến luyến rời đi.
Sau đó hắn ôm Nhiên Nhiên vào lòng, cách một lớp chăn, hít hà mùi hương của Nhiên Nhiên, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên tỉnh lại, phát hiện không biết từ lúc nào cả người lẫn chăn của mình đã bị Cố Uyên Đình lén lút ôm vào lòng. Thái dương cậu giật nhẹ, cảm thấy cười không được khóc không xong, đẩy Cố Uyên Đình ra rồi xuống giường.
Cố Uyên Đình bị cậu đẩy một cái liền mở mắt, thấy Nhiên Nhiên không thèm để ý đến hắn, xuống thẳng giường, đi dép lê, không khỏi chột dạ lo lắng.
Hắn đi theo sau Tô Ý Nhiên giải thích: "... Anh không cố ý lén ôm em đâu, sau khi ngủ thì vô thức làm vậy." Hắn sợ Nhiên Nhiên hiểu lầm mình, cho rằng hắn là loại người biến thái nửa đêm lén lút hôn trộm, ôm trộm người khác.
Tô Ý Nhiên đương nhiên không tin, không muốn để ý đến hắn.
Mãi cho tới khi hai người ăn sáng xong, lái xe đến cửa hàng, Tô Ý Nhiên cũng không để ý đến hắn.
Trong cửa hàng rất bận, Cố Uyên Đình lại như mọi khi đến cửa hàng, ở bên cạnh Tô Ý Nhiên giúp đỡ, gọt hoa quả, trộn bột, nướng bánh, tiếp đãi khách hàng. Lúc làm việc, hắn nhiều lần bắt chuyện với Tô Ý Nhiên nhưng không được đáp lại, trông hắn cứ như đang tự lẩm bẩm một mình.
Tô Ý Nhiên bận rộn cả buổi sáng lẫn buổi trưa, cảm thấy eo nhức mỏi, cậu đưa tay xoa bóp. Cố Uyên Đình thấy cậu xoa eo, vội vàng giúp cậu xoa, lo lắng hỏi cậu: "Mệt à? Nghỉ ngơi một chút đi, ngồi ở chỗ kia anh xoa eo cho em."
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đang lo lắng cho cậu, không đẩy bàn tay đang xoa eo của hắn ra, nghe lời hắn, ngồi nghỉ một lát, chỉ là vẫn không nói chuyện với hắn.
Xoa được một lát, lại có một nhóm khách tới, Tô Ý Nhiên đẩy Cố Uyên Đình ra, tiếp tục đi làm việc.
Cố Uyên Đình hụt hẫng đứng đó, tiếp tục ở bên cạnh Tô Ý Nhiên giúp cậu làm việc.
Mấy nhân viên cửa hàng ai cũng quen biết Cố Uyên Đình, biết anh đẹp trai này là chồng của ông chủ, hai ngày nay mới bay từ nước ngoài về.
Thấy hai người như vậy, một nhân viên cửa hàng lặng lẽ hỏi Tô Ý Nhiên: "Sếp ơi, hai anh..."
Tô Ý Nhiên thấy bị nhân viên cửa hàng nhìn thấu, mím môi cười nhẹ, bên má phải lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt: "Không sao, bọn anh đang chiến tranh lạnh."
Cố Uyên Đình: "..."
Nhân viên cửa hàng: "..." Hả, ngọt ngào như mật thế này mà còn chiến tranh lạnh sao? Sắp không biết chữ "chiến tranh lạnh" viết thế nào luôn rồi đó...
Nhân viên cửa hàng "cẩu độc thân" run lẩy bẩy tiếp tục làm việc.
Tô Ý Nhiên tiếp tục bận rộn trong cửa hàng. Trước đó, trên mạng xuất hiện một làn sóng thị phi, trong đó có lời đồn thổi rằng có khách hàng tìm thấy tóc và móng tay trong đồ ngọt của cửa hàng cậu. Tô Ý Nhiên đã lên tiếng thanh minh trên mạng, cũng cung cấp bằng chứng xác đáng.
Sau đó, làn sóng thị phi trên mạng đã bị Cố Uyên Đình dẹp yên, blogger đăng tin đồn cũng đứng ra xin lỗi, chuyện này đến đây là kết thúc.
Mặt khác, mấy món ngọt đặc trưng của cửa hàng cậu gần đây xuất hiện khá nhiều hàng nhái. Vấn đề này không thể tránh khỏi, hơn nữa trước giờ vẫn luôn là vậy, ngoại trừ hai loại đồ ngọt chính do cậu nghiên cứu ra, mấy món khác không phải do cậu độc quyền.
Ý định của cậu khi bán đồ ngọt, ngoài việc muốn kiếm tiền, phát triển sự nghiệp còn là muốn quảng bá những món ngọt ngon như vậy ra bên ngoài, chia sẻ cho những người cùng thích đồ ngọt, cho nên vấn đề này Tô Ý Nhiên cũng không quá để tâm.
Nhưng tuy rằng xuất hiện rất nhiều hàng nhái, nhưng rất nhiều khách hàng, đặc biệt là khách hàng ở thành phố A, hoặc là khách du lịch đến thành phố A vẫn cho rằng đồ ngọt của "Nhất Thính" là chính gốc nhất, vì theo đuổi hương vị chính gốc vẫn đến tiệm của cậu để thưởng thức.
Tô Ý Nhiên dự định trong một thời gian ngắn nữa, chờ cửa hàng được xây dựng mở rộng thì sẽ bán loạt món ngọt thứ ba, để cho thương hiệu "Nhất Thính" có thể duy trì sức cạnh tranh đặc biệt trên thị trường.
Buổi tối kết thúc công việc bận rộn, bản thiết kế mở rộng mà Tô Ý Nhiên đã đặt từ công ty xây dựng đã được gửi tới. Nhóm nhân viên cửa hàng đang dọn dẹp, Tô Ý Nhiên ngồi xuống, xem mấy tấm ảnh đối phương gửi, lựa chọn kỹ càng.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên nhìn bản thiết kế, cũng ngồi cạnh cậu xem. Mặc dù Nhiên Nhiên vẫn không để ý đến hắn, nhưng hắn vẫn ở bên cạnh đưa ra ý kiến cho cậu.
Hắn cũng nhớ lại mấy ngày trước Nhiên Nhiên bị người ta chỉ trích khắp mạng xã hội, không khỏi nhíu mày. Sau khi dẹp yên làn sóng thị phi trên mạng, hắn đã điều tra ra kẻ đứng sau giật dây là ai, chỉ là mấy ngày nay toàn tâm toàn ý đặt hết lên người Nhiên Nhiên, hắn chưa có thời gian rảnh để xử lý.
Kẻ đứng sau dám tổn thương Nhiên Nhiên, chỉ cần nghĩ đến đây, hắn đã ghét cay ghét đắng những kẻ đó.
Cố Uyên Đình thấy Tô Ý Nhiên đang bận, ra ngoài cửa hàng gọi điện thoại, dặn dò vài câu rồi mới cất điện thoại, bình tĩnh trở về cửa hàng.
Tô Ý Nhiên liếc nhìn hắn, vẫn không để ý đến hắn, tiếp tục bận việc của mình.
Cố Uyên Đình: "..."
Về đến nhà, Cố Uyên Đình cùng Tô Ý Nhiên nấu cơm và ăn cơm. Cơm nước xong, hắn rất chịu khó giặt giũ quần áo, sau đó phơi từng chiếc lên ban công, cùng ra ngoài với Tô Ý Nhiên.
Nhưng mãi cho đến lúc ngủ, Nhiên Nhiên vẫn không để ý đến hắn, vẫn ngủ riêng chăn.
Cố Uyên Đình khó chịu một mình nằm trong chăn, nằm cô đơn, mới qua ngày đầu tiên mà đã thấy đặc biệt khó chịu.
Hắn khó chịu trở người, nằm nghiêng nhìn Nhiên Nhiên bên cạnh, động tác vô tình chạm vào sườn trái của mình.
Hắn ngừng lại, đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Tô Ý Nhiên vừa tắt đèn nằm xuống, đang định ngủ, đột nhiên nghe Cố Uyên Đình nói: "Nhiên Nhiên, vết thương của anh hình như đau."
Mấy ngày nay, Cố Uyên Đình quên mất việc mình có vết thương. Hắn tiện tay lợi dụng tình cảm của Tô Ý Nhiên dành cho nguyên chủ, thu hút sự chú ý của cậu.
Nghe Cố Uyên Đình nói, cậu lập tức mở mắt ra, bất chấp giao ước không nói chuyện, vội vàng lên tiếng: "Vết thương đau?" Cậu liền ngồi dậy, bật đèn, "Anh bị thương? Sao lại thế?"
Cố Uyên Đình che sườn trái của mình, giả vờ đáng thương nói: "Chỗ này, hơi đau." Thực ra chẳng có cảm giác gì.
Tô Ý Nhiên sốt ruột muốn vén chăn của Cố Uyên Đình lên, lo lắng muốn kiểm tra xem sao. Cố Uyên Đình thấy cậu quả nhiên vẫn quan tâm mình, trong lòng không biết nên thấy đau hay ngọt, hắn cầm tay Tô Ý Nhiên, "Không sao, chỉ là một vết thương nhỏ thôi."
Tô Ý Nhiên cau mày: "Bị thương chỗ nào? Em xem một chút nào."
Cố Uyên Đình không dám lừa dối cậu, không còn cách nào khác ngoài việc vén áo của mình lên, cho Tô Ý Nhiên xem vết khâu bên sườn trái.
Tô Ý Nhiên đau lòng, muốn sờ thử chỗ đó để kiểm tra, nhưng lại không dám chạm, cậu ngẩng đầu hỏi Cố Uyên Đình: "Đây là thế nào?" Trong mắt cậu chứa đầy lo lắng, còn có cả sự tự trách. Anh Đình về nhà đã lâu như vậy, cậu lại không hề phát hiện anh Đình bị thương.
Cố Uyên Đình thấy cậu rất lo lắng, nắm tay cậu, dẫn tay cậu chạm vào chỗ khâu.
Tô Ý Nhiên rụt tay lại không dám chạm vào, Cố Uyên Đình không buông ra, nắm tay cậu chạm vào chỗ đó một chút: "Em xem, chạm được mà, chẳng có cảm giác gì, chỉ là vết thương nhỏ thôi, sáng ngày mốt là có thể cắt chỉ được rồi."
Hắn cũng vừa mới nhớ ra đã đến lúc cắt chỉ, nếu như không phải hắn vừa mới nhớ đến chuyện mình bị thương, hắn cũng quên mất rồi.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến Cố Uyên Đình từng nói với cậu về những nguy hiểm và sự bảo vệ, nghe hắn kể là một chuyện, thế nhưng chính mắt thấy anh Đình bị thương lại là một chuyện khác.
Với một người bình thường, cậu rất khó hình dung một người mà mình nghĩ là bình thường sẽ từng trải qua những nguy hiểm nào trong cuộc tranh đấu hào môn.
Cho đến giờ phút này, cậu mới thực sự thấu hiểu.
Tô Ý Nhiên trong lòng khó chịu, đau lòng nhẹ nhàng chạm vào vết thương, không dám chạm lâu mà lập tức rụt tay về: "Đau không?"
Cố Uyên Đình nói: "Không đau một chút nào."
Tô Ý Nhiên vội vàng gật đầu, cậu đau lòng vô cùng, tự trách bản thân: "Xin lỗi, anh Đình."
Cố Uyên Đình thấy cậu đau khổ, vội vàng nói: "Không sao." Hắn ôm Tô Ý Nhiên vào lòng, lúc này Tô Ý Nhiên không đẩy hắn ra nữa. Cố Uyên Đình cúi đầu hôn cậu một cái, "Em đừng không để ý đến anh nữa, được không?"
Tô Ý Nhiên nghe câu nói này của hắn, đau lòng không chịu nổi, rốt cuộc không còn cách nào để bận tâm đến lỗi lầm của anh Đình nữa, cậu vội vàng gật đầu, cũng hôn Cố Uyên Đình một cái: "Chúng ta làm lành đi, anh Đình."
Cố Uyên Đình cuối cùng cũng lần thứ hai được Nhiên Nhiên hôn môi, hắn vui mừng vì mình bị thương. Nghe câu nói này của Nhiên Nhiên, trong lòng hắn không khỏi tràn ngập sự dịu dàng và mong chờ tương lai: "Ừ, làm lành."
Hắn ôm Nhiên Nhiên, hôn cậu thật sâu, hôn mút bờ môi cậu, cảm nhận Nhiên Nhiên dịu dàng đón nhận và đáp lại hắn, cùng hắn dịu dàng quấn quýt môi răng, cảm giác trong lòng lại nhẹ bẫng như trời xanh mây trắng.
Nụ hôn triền miên kết thúc, hai người ôm nhau. Tô Ý Nhiên nghĩ đến lời anh Đình nói vết thương sáng ngày mốt có thể cắt chỉ, vẫn không yên tâm: "Mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút đi, nghe xem bác sĩ nói sao." Cậu muốn nghe kết quả kiểm tra của bác sĩ mới yên tâm.
Cố Uyên Đình đồng ý.
Hai người ôm nhau, cuối cùng cũng được ngủ cùng chăn. Tô Ý Nhiên dặn dò anh Đình ngủ đừng lộn xộn, bản thân cũng không dám chạm vào vết thương của anh Đình, vì vậy nằm nghiêng ngủ, không giống lúc thường ôm chặt vùi mình trong ngực anh Đình ngủ.
Cố Uyên Đình không có lý do gì để phản đối, không có cách nào ôm trọn cả người Nhiên Nhiên vào lòng, không còn cách nào khác ngoài việc khẽ ôm cậu, lại cảm thấy bị thương cũng không phải là chuyện tốt đến thế nữa.
Tô Ý Nhiên nằm nghiêng ngủ một lát, cảm thấy eo không thoải mái, thực sự nhức mỏi. Cậu xoa xoa hông mình trong chăn, lại thay đổi tư thế, nằm ngửa ngủ.
Cố Uyên Đình cảm giác được động tác của cậu trong chăn, thấy cậu đang xoa eo, hắn đưa tay giúp cậu xoa bóp, nhớ đến lần trước Tô Ý Nhiên cũng nói eo mỏi, còn nói cảm thấy rất không thoải mái, hôm nay ở trong cửa hàng cũng xoa eo, không khỏi lo lắng: "Ngày mai em cũng phải đến bệnh viện khám xem, sao eo cứ mỏi mãi thế?"
Tô Ý Nhiên không để tâm: "Có lẽ là hơi mệt một chút, nghỉ ngơi là sẽ ổn thôi, qua hai ngày nữa là hết rồi."
Cố Uyên Đình vẫn kiên quyết muốn cậu đến bệnh viện khám: "Không được, vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra."
Tô Ý Nhiên nghĩ đến cũng phải đi cắt chỉ với Cố Uyên Đình, vì vậy đồng ý.
Ngày hôm sau, thời tiết rất lạnh, chỉ vài độ, gió lạnh bên ngoài thổi vù vù.
Cố Uyên Đình trong chăn, cởi áo ngủ len của Tô Ý Nhiên ra, tự tay mặc áo len màu hồng phấn cho cậu, từng bước một mặc quần áo chỉnh tề cho cậu, cuối cùng mặc áo khoác ngoài màu trắng.
Hai người chuẩn bị ra khỏi nhà, Cố Uyên Đình đeo khăn quàng cổ màu hồng phấn mà hắn đã tự tay đan cho Nhiên Nhiên, rồi đeo găng tay cho cậu.
Nhìn Tô Ý Nhiên như vậy, tim Cố Uyên Đình cũng mềm nhũn, hắn ôm Tô Ý Nhiên, dịu dàng hôn cậu.
Tô Ý Nhiên mặt đỏ hồng, ôm cổ Cố Uyên Đình, hôn hắn, lần nào cũng bị anh Đình hôn đến mức mơ màng.
Trước khi đi, Tô Ý Nhiên cũng sợ anh Đình lạnh, cũng tìm một cái khăn quàng cổ trong tủ quần áo, lấy ra quàng cho hắn.
Cố Uyên Đình hôm nay mặc áo len màu đen, Tô Ý Nhiên tìm một cái khăn quàng cổ màu xanh đậm phối cho hắn.
Cố Uyên Đình cúi đầu, nhìn cậu quàng khăn cho mình, lòng tràn đầy sự dịu dàng và vui vẻ.
Sửa soạn xong, cầm chìa khóa xe, hai người cùng ra cửa, lái xe đến bệnh viện.