Chương 6: Chia phòng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa đêm bốn giờ rưỡi, Tô Ý Nhiên mơ mơ màng màng rời giường vào phòng tắm.
Trở lại giường, cậu đột nhiên cảm thấy có điều gì đó là lạ.
Đầu óc còn đang lơ mơ vì buồn ngủ, tay cậu sờ vào chỗ nằm bên cạnh, nhưng chỉ chạm phải khoảng không.
Tô Ý Nhiên tỉnh táo hơn một chút, nghi hoặc bật đèn, chiếc giường bên cạnh trống không, anh Đình đâu rồi?
Vừa nãy vào phòng tắm, hình như cũng không thấy anh Đình thì phải?
Cậu ngồi dậy, nhìn đồng hồ báo thức, hiện tại mới hơn bốn giờ ba mươi, sớm như vậy, không thể nào đã ra ngoài rồi.
Tô Ý Nhiên hô một tiếng: "Anh Đình?"
Không nhận được lời đáp, cậu xuống giường đi tìm.
Cậu nhớ lại tối hôm qua, hình như mình đang được anh Đình xoa bóp eo, vì quá mệt mỏi lại thư thái, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi, nên cũng không biết anh Đình ngủ lúc nào.
Cậu ra khỏi phòng ngủ, tìm khắp phòng khách, ban công, nhà bếp và phòng tắm một vòng, nhưng cũng không thấy ai. Cuối cùng, cậu đẩy cửa thư phòng ra, mới phát hiện anh Đình đang ngủ trên ghế sofa trong thư phòng.
Chiếc ghế sofa vừa hẹp vừa ngắn, dáng người Cố Uyên Đình cao lớn, tay dài chân dài, giờ đây cả người anh ấy nằm co ro trên ghế sofa, chân thò cả ra ngoài.
Tô Ý Nhiên không biết chuyện gì đã xảy ra, cậu lo lắng Cố Uyên Đình không thoải mái mới chạy đến đây ngủ, bèn tiến lên đẩy anh ấy một cái: "Anh Đình, anh Đình?"
Cố Uyên Đình bị Tô Ý Nhiên đánh thức, trong bóng tối vẫn chưa mở mắt đã theo bản năng tóm lấy tay cậu đang đặt trên vai mình, đột nhiên bật dậy vặn tay cậu đè xuống ghế sofa.
"A!" Tô Ý Nhiên bất ngờ bị đè xuống, mãi đến khi bị đè xuống ghế sofa mới phản ứng kịp, cả người đều ngẩn ra, "Đau quá, anh Đình, anh làm gì thế?"
Cố Uyên Đình vừa nãy làm đến một nửa đã phát hiện không đúng, vội vàng thả nhẹ lực. Nếu quả thật dùng toàn lực, cánh tay Tô Ý Nhiên đã có thể bị anh ấy vặn gãy.
Không ngờ Tô Ý Nhiên vẫn cứ kêu đau, anh ấy vội vàng buông lỏng tay ra, cau mày bật đèn thư phòng, xem xét cánh tay Tô Ý Nhiên: "Tôi xem một chút."
Tô Ý Nhiên ngồi dậy, tự mình xoay xoay cánh tay trái vài lần, cảm giác dường như không sao rồi: "Em không sao đâu anh Đình."
Cố Uyên Đình không để ý đến lời cậu nói, cởi mấy cúc áo trên của Tô Ý Nhiên, làm cho vai trái cậu lộ ra. Không nhìn thấy vết xanh tím ửng hồng nào, anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh ấy ấn ấn vai trái Tô Ý Nhiên vài lần, hỏi: "Như vậy có đau không?"
Bị ấn tới một khớp vai nào đó, Tô Ý Nhiên cảm thấy hơi đau, cậu rụt lại: "Có một chút."
Chỉ hơi lệch khớp, không nghiêm trọng. Cố Uyên Đình xoa khớp trên bả vai Tô Ý Nhiên một lát, rồi lại ấn vào huyệt vị mà cậu vừa kêu đau: "Thế nào rồi?"
Tô Ý Nhiên thần kỳ phát hiện không đau một chút nào: "Đỡ rồi."
Cậu cảm thấy rất thần kỳ, vì vậy cũng đưa cổ tay tới: "Nhưng cổ tay còn đau."
Vừa nãy tay Cố Uyên Đình nắm lấy cổ tay của cậu, lại như kìm sắt, tuy rằng về sau đã thả lỏng lực, nhưng ban đầu vẫn làm cậu đau.
Cố Uyên Đình lúc này mới nhìn thấy, cổ tay trắng nõn của Tô Ý Nhiên quả nhiên đỏ ửng một vòng trông rất đáng thương.
... Cũng quá mảnh mai, anh ấy rõ ràng không dùng lực bao lớn.
Cố Uyên Đình không thể làm gì khác hơn là nắm tay Tô Ý Nhiên, bắt đầu xoa bóp cho cậu, cẩn thận cầm lấy, nhẹ nhàng bóp cho cậu.
Anh ấy biết Tô Ý Nhiên cần được đối xử nhẹ nhàng.
Tô Ý Nhiên để Cố Uyên Đình xoa nhẹ, lập tức cười nói: "Được rồi, không đau nữa."
Kỳ thực vốn đã hết đau, cậu chỉ là thể chất có chút đặc biệt, chỉ cần dùng sức nhẹ một chút cũng rất dễ để lại dấu đỏ, vừa nãy chỉ trêu chọc anh Đình một chút thôi.
Cố Uyên Đình nghe vậy, đặt tay cậu xuống, ngẩng đầu muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Tô Ý Nhiên, không khỏi hít thở trở nên khó khăn.
Vừa nãy anh ấy sợ Tô Ý Nhiên bong gân, không nghĩ nhiều, trực tiếp cởi cúc áo cậu.
Dưới ánh đèn, áo ngủ của Tô Ý Nhiên bị anh ấy cởi gần một nửa, vai trắng nõn lộ ra, nhìn xuống, là xương quai xanh tinh xảo, và một mảng lớn da thịt như ngọc mềm...
Cố Uyên Đình đột nhiên đứng lên, tầm mắt nhìn rèm cửa sổ thư phòng.
"... Cậu mặc áo lại đi." Anh ấy nói.
Tô Ý Nhiên cũng chú ý tới sự bất thường của Cố Uyên Đình, cậu cũng không muốn vào lúc này mà va chạm gây gổ, vội vàng mặc áo ngủ lại, cài cúc áo. Chỉ là trong lòng thực sự có chút không hiểu, chỉ là lộ vai thôi mà, còn phản ứng lớn như vậy sao...
Đã là chồng chồng già...
Cậu lại nhớ tới mục đích mình đánh thức Cố Uyên Đình, lo lắng hỏi: "Đúng rồi, sao anh lại chạy đến thư phòng ngủ thế? Cơ thể không thoải mái hả?"
Cố Uyên Đình khôi phục bình tĩnh, giọng điệu anh ấy bình thản: "Tôi không sao, sau này tôi ngủ ở thư phòng."
Mấy ngày đầu mới tỉnh lại, anh ấy không tìm hiểu tình hình, vẫn luôn không hành động hấp tấp, vẫn cứ ngủ cùng Tô Ý Nhiên trong phòng ngủ.
Thế nhưng sau khi xác định nơi này là thế giới song song, anh ấy không còn các loại kiêng kỵ lúc ban đầu nữa, đã có quyết định.
Vài ngày nữa, anh ấy sẽ rời khỏi nơi này, trở lại quỹ đạo vốn có của mình.
Người sinh hoạt ở nơi này là nguyên chủ, không phải anh ấy.
Ngủ cùng "vợ" của nguyên chủ trên một giường, không cần thiết, không thích hợp.
Đêm hôm trước, cùng ngày xác định nơi này là thế giới song song, việc anh ấy không tách ra khỏi Tô Ý Nhiên, là sai.
Ngày hôm qua, anh ấy đến cửa hàng đồ ngọt của Tô Ý Nhiên, càng sai.
Đặc biệt là, tối hôm qua anh ấy phát hiện, ý thức mà nguyên chủ lưu lại khiến anh ấy nổi lên phản ứng sinh lý với Tô Ý Nhiên, còn có vừa nãy...
Anh ấy tuy rằng không phải người tốt, nhưng không đi ngủ "vợ" người khác.
Tô Ý Nhiên căn bản không biết Cố Uyên Đình đang suy nghĩ gì, cậu cũng không nghĩ tới lại là câu trả lời này, không khỏi một mặt đầy dấu chấm hỏi: "Tại sao?"
Cố Uyên Đình: "... Giường phòng ngủ quá nhỏ, chật." Anh ấy không có cách nào nói lý do chân chính cho Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến chiếc giường lớn hai mét nhà mình, lại nhìn chiếc ghế sofa đáng thương trong thư phòng: "Anh đang nói đùa đấy hả?"
Cố Uyên Đình không nói gì.
Tô Ý Nhiên thấy trên mặt Cố Uyên Đình không có một nụ cười, dường như thật sự không phải đang nói đùa, càng thêm khó hiểu.
Cậu thật sự không biết tại sao Cố Uyên Đình đột nhiên muốn chia phòng ngủ với cậu.
Rõ ràng ngày hôm qua trước khi sắp ngủ, hai người còn thân thiết, thậm chí ngay vừa nãy, hai người cũng vẫn tốt.
Chẳng lẽ là đang làm nũng?
Tô Ý Nhiên cố gắng giao tiếp động viên: "Anh đang trách em mấy ngày nay bận quá, không ở bên anh nhiều sao?"
Trên thực tế mấy ngày nay, hai người đều rất bận, Cố Uyên Đình bận chuyện cố vấn trên danh nghĩa công ty tài chính, cậu bận chuyện mở cửa tiệm.
Cố Uyên Đình biết Tô Ý Nhiên này không phải kẻ thù kiếp trước của anh ấy, cậu rất vô tội.
Nhưng anh ấy không định nhẹ dạ nữa, anh ấy định ngả bài, thuận tiện cũng tìm đường lui cho Tô Ý Nhiên sau khi anh ấy rời đi: "Từ hôm qua xem ra, cậu rất được hoan nghênh, cho nên qua mấy ngày nữa, chúng ta..."
Sau khi ly hôn...
Cố Uyên Đình nói tới chỗ này, đột nhiên khựng lại, không biết tại sao, cổ họng anh ấy nghẹn lại, không có cách nào nói ra khỏi miệng hai chữ ly hôn với Tô Ý Nhiên.
Thậm chí nghĩ đến sau khi họ ly hôn, Tô Ý Nhiên thật sự đi tìm người khác, kết hôn một lần nữa với người khác, trong lồng ngực anh ấy có một ngọn lửa mãnh liệt đang thiêu đốt.
Anh ấy cau mày, lại là ý thức nguyên chủ lưu lại.
Tô Ý Nhiên cảm thấy mình đã hiểu ra... Cậu cắt lời anh ấy: "Anh còn ghen vì ngày hôm qua có người tới gần em ạ?"
Tô Ý Nhiên hôm qua quá bận rộn, cũng sớm đã quên chuyện này, không ngờ việc này vẫn chưa xong, anh Đình lại ở đây chờ cậu.
Biết được nguyên nhân, Tô Ý Nhiên tức giận: "Anh chỉ vì chuyện này, mà làm ầm lên muốn chia phòng ngủ với em sao?"
Mặt cậu lạnh lùng: "Chuyện chia phòng như vậy, có thể tùy tiện nói hả?"
Cậu càng nghĩ càng tức giận: "Hơn nữa em không cảm thấy mình sai gì cả, anh hơi quá đáng."
Sau khi Cố Uyên Đình tỉnh lại vẫn chưa từng thấy Tô Ý Nhiên tức giận như thế. Ấn tượng mà Tô Ý Nhiên vẫn luôn mang lại cho anh ấy là một người mềm mại, ấm áp, thoạt nhìn dễ bị ức hϊế͙p͙. Anh ấy nhìn Tô Ý Nhiên lúc này, nhất thời mờ mịt luống cuống, không biết nên làm gì.
Tô Ý Nhiên không muốn nổi giận, hiện tại cũng đã hơn năm giờ sáng, cậu dự định đến cửa hàng sớm, trước tiên bình tĩnh lại một chút.
Trước khi đi, giọng điệu của cậu cứng rắn: "Anh tự suy nghĩ thật kỹ đi, nghĩ lại xem mình không đúng chỗ nào. Em hôm nay còn bận, buổi tối trở lại rồi hãy nói."
Hơn bốn, năm giờ sáng đã bị Cố Uyên Đình làm náo loạn như thế, tâm trạng Tô Ý Nhiên cũng không tốt. Cậu đơn giản rửa mặt thay quần áo, ngay cả bữa sáng cũng không làm, thở phì phò trực tiếp ra cửa.
Cố Uyên Đình bị bỏ ở nhà, nhìn Tô Ý Nhiên rất tức giận rời đi, cửa "rầm" một tiếng đóng lại. Trong phòng vắng vẻ chỉ còn lại một mình anh ấy.
Không khí trở nên nặng nề.