78. Chương 78: So sánh

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình bình tĩnh hỏi: "Nhiên Nhiên, em tìm kỷ tử làm gì?"
Tô Ý Nhiên không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của anh Đình, không nói lời thật, ngây thơ nói: "Không có gì, chỉ là lâu không uống nước kỷ tử nên em thèm uống."
Cố Uyên Đình nhìn thấy kỷ tử là nghĩ đến đêm đầu tiên, vì quá phấn khích nên anh đã bắn nhanh. Anh đoán được Nhiên Nhiên đang nghĩ gì, hít một hơi thật sâu.
"Ồ." Cố Uyên Đình gật đầu, cười hiền hòa với Nhiên Nhiên, "Rất tốt."
Tô Ý Nhiên: "..."
Chân Tô Ý Nhiên run lên, túi kỷ tử trên tay suýt nữa rơi mất. Cậu hơi sợ, cố gắng giữ bình tĩnh: "Em, em xuống tầng trước." Nói xong, cậu vội vàng cầm túi kỷ tử rời khỏi phòng ngủ, nhanh chóng xuống lầu.
Đi đến phòng khách dưới tầng, cậu nhìn kỷ tử trong tay, rồi vào bếp đun nước kỷ tử.
Trong lúc đun nước, Tô Ý Nhiên cảm thấy tủi thân. Anh Đình rõ ràng yếu ớt mà còn muốn ra vẻ, sao không thể hiểu được nỗi lòng của cậu chứ? Cố gắng chịu đựng là hoàn toàn không được.
Đang suy nghĩ, cậu thấy anh Đình đi tới. Cậu đã đun xong nước kỷ tử, rót một cốc từ bình đưa cho anh, nói như không có chuyện gì xảy ra: "Cho anh."
Cố Uyên Đình cầm cốc, thấy trên mặt nước nổi mấy hạt kỷ tử màu đỏ, nhẹ nhàng trôi nổi trên mặt nước: "..."
Tô Ý Nhiên lén lút liếc nhìn anh Đình một cái, rồi rót một cốc kỷ tử cho mình, uống như thể không có chuyện gì.
Cố Uyên Đình hít một hơi thật sâu, anh phải giáo dục Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên vừa uống nước vừa lén lút nhìn anh Đình, bắt gặp ánh mắt của anh, cậu sợ đến mức sặc ho một tiếng, suýt nữa phun hết nước ra ngoài.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên bị sặc, vội vàng vỗ lưng cậu, thấy cậu không còn ho nữa mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vỗ nhẹ lưng cậu chuyển sang nhẹ nhàng xoa bóp. Anh nói: "Nhiên Nhiên đừng sợ, anh sẽ không làm thế với em đâu."
Tô Ý Nhiên rùng mình một cái, càng sợ hơn...
Cố Uyên Đình cầm cốc, ngoan ngoãn nhấp một ngụm: "Anh uống." Anh ừng ực uống cạn một cốc nước kỷ tử, gần như uống hết trong một hơi.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên ăn bữa trưa cùng anh Đình trong sự lo lắng bất an. Trên bàn cơm, cậu còn không quên ngụ ý với anh Đình, nói rằng mình cho anh uống kỷ tử bổ thận hoàn toàn là vì muốn tốt cho anh.
"... Cho nên vẫn phải biết tiết chế, không nên quá ham mê, nếu không sẽ như sách nói là hại thân, được ít mất nhiều. Nghỉ ngơi dưỡng sức thì hơn, không thể làm quá nhiều, nhân vật chính trong cuốn sách kia cố gắng chịu đựng đó, cuối cùng cũng phải nhập viện thôi." Tô Ý Nhiên tận tình khuyên nhủ.
Cố Uyên Đình trước sau vẫn mỉm cười lắng nghe, gật đầu phụ họa. Dần dần Tô Ý Nhiên càng nói càng nhỏ dần, không dám nói nữa, một bữa cơm trôi qua trong sự căng thẳng, khiến cậu phải lo lắng đề phòng.
Bữa cơm vất vả lắm mới kết thúc, Tô Ý Nhiên vẫn đang chậm rãi uống nốt ngụm canh cuối cùng, Cố Uyên Đình đã ăn xong rồi, buông thìa xuống, chạm vào bát sứ tạo ra tiếng "keng" trong trẻo. Thần kinh Tô Ý Nhiên căng thẳng, cậu suýt nữa giật mình nhảy dựng lên. Cậu tự trấn an mình, tốc độ uống canh của cậu càng chậm hơn.
Cố Uyên Đình ngồi cạnh nhìn Nhiên Nhiên, rất kiên nhẫn chờ đợi, thậm chí còn nhẹ nhàng khuyên cậu: "Uống chậm thôi Nhiên Nhiên, kẻo bị sặc đấy."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên uống sạch canh, đặt bát xuống, nhanh chóng đứng dậy: "Em em em lên tầng đây, cũng không còn sớm nữa, nên đi ngủ trưa thôi."
Cậu vội vàng chạy lên tầng, thấy anh Đình không đuổi theo mới thở phào yên tâm, đi đi lại lại hai vòng trong phòng ngủ, cảm thấy mình chẳng làm gì sai, đúng là cây ngay không sợ chết đứng, thế là yên tâm nằm vào chăn ngủ trưa.
Cậu nhắm mắt lại, chưa kịp buồn ngủ đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ ngoài cửa đi vào. Anh Đình đi thẳng đến bên giường, cậu lại căng thẳng, nhắm chặt mắt giả vờ ngủ, không dám cử động dù chỉ một chút.
Sau đó cậu cảm giác được giường lún xuống, anh Đình hôn cậu một cái, sau đó... bắt đầu cởi quần áo của cậu! Tay anh Đình còn...
Tô Ý Nhiên hoảng loạn mở mắt ra, đỏ mặt đẩy anh ra: "Chúng ta đã nói hôm nay sẽ ngừng chiến mà."
"Ừ." Cố Uyên Đình ánh mắt thâm trầm nhìn cậu, trên người Nhiên Nhiên vẫn còn lưu lại dấu vết đêm qua họ ân ái...
Trong đôi mắt Cố Uyên Đình dường như bùng cháy một ngọn lửa, anh gật đầu đồng tình, nhưng động tác vẫn không ngừng, "Nhưng vừa nãy dùng kỷ tử, anh muốn xem hiệu quả..."
Nói mãi, giọng Cố Uyên Đình khàn khàn, Tô Ý Nhiên bị giọng nói trầm thấp, từ tính làm cho tai cậu mềm nhũn, cả người cũng mềm nhũn ra. Cậu giãy giụa nửa từ chối nửa thuận theo, mà chưa kịp lựa chọn đã bị Cố Uyên Đình tấn công mãnh liệt khiến cậu đành bỏ cuộc...
...
Chân Tô Ý Nhiên đã run rẩy đến mức không còn chút sức lực nào, mặt ửng hồng, còn vệt nước mắt ẩm ướt, vừa nãy mãi vẫn không lấy lại sức, cảm giác như không thể xuống khỏi giường.
Bây giờ cậu hối hận, hối hận, hối hận đến muốn chết...
Không có chuyện gì thì nghĩ lung tung làm gì, tại sao lại phải bổ thận cho anh Đình chứ, giờ thì vui rồi, bổ quá rồi...
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, lại thấy kích động. Anh ôm Nhiên Nhiên hôn một nụ hôn triền miên, đan tay vào tay cậu, định thử nghiệm thêm một lần để kiểm tra hiệu quả thực tế của kỷ tử.
Thế nhưng khi anh đang chuẩn bị thực hành, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Cố Uyên Đình sững sờ, ngẩng đầu nhìn bàn tay trái của Nhiên Nhiên đang nắm tay mình.
Sau đó anh thấy cậu không đeo nhẫn cưới của anh nữa mà lại đeo... chiếc nhẫn giả của nguyên chủ.
Cố Uyên Đình đờ đẫn, cảm xúc mãnh liệt giảm đi, anh không còn vội vàng muốn làm thêm lần nữa.
Mấy ngày nay quá kích động, anh hoàn toàn đắm chìm trong thân thể Nhiên Nhiên, quên mất chuyện chiếc nhẫn này, anh quên vứt chiếc nhẫn giả này đi.
Sao Nhiên Nhiên lại tìm thấy nó nhanh như vậy?
Tô Ý Nhiên vất vả lắm mới bình tĩnh lại, cậu nhìn anh Đình, nhìn sang theo tầm mắt anh, cũng nhìn chiếc nhẫn trên tay mình: "Có chuyện gì vậy?"
Cố Uyên Đình nói: "Sao... Đổi thành cái này? Chiếc nhẫn hai hôm trước đâu?"
"À." Tô Ý Nhiên vô tình đưa tay trái của mình cho anh xem: "Vừa nãy em tìm thấy trong ngăn kéo tủ đầu giường, may mà không mất."
Cậu nói tiếp: "Nhẫn anh tặng em đắt quá, đeo trên tay mỗi ngày như vậy cũng không thích hợp. Em cất nó vào két sắt, lúc bình thường vẫn đeo nhẫn cưới của chúng ta."
Cố Uyên Đình nghe cậu cất nhẫn cưới vào trong két sắt, vội vàng đứng lên đi tìm. Két sắt ở trong ngăn kéo, chốc lát sau anh cầm nhẫn cưới về.
Tô Ý Nhiên dùng chăn bao lấy mình, nhìn anh Đình, mặt nóng bừng. Cậu không dám nhìn thẳng mà đánh mắt đi chỗ khác, không biết anh gấp gáp tìm nhẫn như vậy để làm gì.
Cố Uyên Đình cầm nhẫn nằm xuống bên cạnh Nhiên Nhiên, ôm cậu nói: "Trước đây... Chiếc nhẫn cưới đó quá bình thường, không xứng với em. Chúng ta đổi cái này tốt hơn, được không?"
Tô Ý Nhiên cười: "Nhẫn cưới sao có thể tùy tiện đổi chứ, mà sao lại bình thường?" Cậu tháo nhẫn cưới xuống, yêu thích vuốt ve, "Chiếc nhẫn này và chiếc nhẫn kia của anh đều là chúng ta cùng thiết kế, chế tác. Chữ khắc trong nhẫn cũng là chúng ta tự tay khắc, rất có ý nghĩa."
Đôi nhẫn kim cương này là hai người họ cùng thiết kế và chế tác, trông thanh lịch, đơn giản, chỉ có một viên kim cương, rất thích hợp để đeo trên tay.
Nguyên chủ... và Nhiên Nhiên... cùng thiết kế, chế tác nhẫn.
Ngay cả chữ nhỏ trong nhẫn của nguyên chủ cũng là Nhiên Nhiên tự tay khắc.
Cố Uyên Đình như thể đang ở trong một bong bóng hạnh phúc ấm áp bỗng nhiên bị dội một gáo nước lạnh thấu xương. Anh nhìn chiếc nhẫn cưới mình chuẩn bị cho Nhiên Nhiên, khác biệt rất rõ ràng, anh thua rồi.
Ngay từ đầu anh đã thua.
Cho dù Nhiên Nhiên đáp lại tình yêu của anh ra sao, triền miên thổ lộ bao nhiêu lời yêu với anh cũng không phải dành cho anh mà là dành cho nguyên chủ. Nhiên Nhiên yêu nguyên chủ, không phải anh.
Trái tim Cố Uyên Đình như bị một tảng đá lớn đè nặng, toàn thân lạnh lẽo.
Mấy ngày nay ân ái triền miên khiến anh quá hạnh phúc, vô tư quên mất sự thật này, quên rằng Nhiên Nhiên căn bản không yêu anh.
Tô Ý Nhiên nhận ra anh Đình có vẻ bất thường, cậu lo lắng lại gần anh, sờ mặt anh: "Anh Đình, anh sao thế?" Cậu lo lắng hôn anh một cái, "Anh Đình?"
Cố Uyên Đình cứng đờ, bối rối ôm lấy Nhiên Nhiên, vùi đầu vào cổ cậu cọ cọ. Mãi lâu sau anh mới nói: "Nhiên Nhiên, anh yêu em."
Sao anh Đình đột nhiên lo lắng như vậy chứ? Tô Ý Nhiên nhất thời không hiểu mấu chốt vấn đề ở đâu, cậu đau lòng ôm đầu anh xoa xoa, nâng mặt anh lên hôn anh một cái: "Em cũng yêu anh, anh Đình." Cậu lại hôn anh một cái, lo lắng hỏi, "Anh sao rồi?"
Cố Uyên Đình không nói gì, chỉ ôm gáy Nhiên Nhiên hôn môi cậu, điên cuồng tìm kiếm sự tồn tại trên người cậu, như thể muốn nuốt chửng cậu vào bụng.
Người em yêu căn bản không phải là anh. Cố Uyên Đình đau khổ nghĩ.
Chưa đầy một lúc, Tô Ý Nhiên đã bị anh Đình hôn đến không thở nổi, cậu thở dốc quay người, cảm thấy hình như anh đang đau lòng nên vội vàng hôn cậu, làm cậu. Cậu bị hôn đau, thế nhưng không lên tiếng cũng không đẩy anh ra mà vừa đón nhận, vừa dịu dàng xoa cổ và lưng anh.
Cố Uyên Đình cảm nhận được sự bao dung và động viên của Nhiên Nhiên, anh hơi bình tĩnh lại, chậm rãi buông cậu ra.
Anh đã biết Nhiên Nhiên không yêu anh từ lâu, bây giờ cần gì phải kích động đau khổ như thế chứ?
Có lẽ là trong khoảng thời gian ở chung này, lúc thân mật Nhiên Nhiên đáp lại, lúc nói lời yêu Nhiên Nhiên trả lời khiến anh tự thôi miên mình, khiến anh tưởng rằng Nhiên Nhiên đã lâu ngày sinh tình với anh, đã yêu anh.
Cố Uyên Đình lại hôn Nhiên Nhiên một cái, anh nói: "Anh không sao."
Anh nhận ra Nhiên Nhiên đang thương mình, nhân cơ hội cầu xin cậu: "Anh muốn em đeo nhẫn mới, được không?" Anh cầm tay Nhiên Nhiên lên, cẩn thận nhìn cậu.
Bây giờ anh Đình nói gì, Tô Ý Nhiên cũng đều đồng ý. Cậu vội gật đầu, tự tháo nhẫn cưới ra. Cố Uyên Đình thả lỏng, đeo chiếc nhẫn cưới mới cho cậu.
Anh hôn ngón tay Nhiên Nhiên một cái, cầu khẩn nhìn cậu: "Đừng tháo ra, được không?" Nói xong, anh lại tìm lý do, giơ ngón tay đeo nhẫn của mình cho cậu xem, "Chiếc nhẫn cưới trước đây của anh... Anh không cẩn thận làm mất rồi, anh mới muốn đổi một đôi nhẫn cưới mới, anh muốn đeo một đôi với em."
"Anh đã chuẩn bị đôi nhẫn cưới này rất lâu rồi."
Tô Ý Nhiên không ngờ hóa ra chiếc nhẫn cưới cũ bị anh Đình làm mất rồi. Cậu gật đầu để anh yên lòng: "Vâng, em sẽ không tháo ra, ngày nào cũng đeo."
Sau đó cậu hỏi anh Đình: "Mà sao không nói với em hả? Muốn đổi đôi nhẫn cưới mới cũng không nói với em." Xem ra sau khi anh Đình làm mất nhẫn cưới, anh mới bắt đầu làm riêng chiếc nhẫn mới, rồi tìm cơ hội tặng cho cậu.
Cố Uyên Đình cúi đầu: "Xin lỗi, anh sợ em trách anh." Thật ra chiếc nhẫn kia anh không vứt, lần này cũng mang đến, vốn định đổi nhẫn cưới mới là vứt cùng với chiếc nhẫn cũ của Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên bất đắc dĩ, cậu hôn anh Đình một cái: "Có gì mà trách anh chứ? Mất đồ là chuyện rất bình thường, hai hôm trước em cũng suýt làm mất nhẫn cưới còn gì."
Cố Uyên Đình thấy cửa ải này đã qua, Nhiên Nhiên cũng đeo nhẫn cưới của anh mới yên tâm.
Anh không nói gì, lại hôn Nhiên Nhiên, anh muốn cậu, bây giờ, ngay lập tức.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến phản ứng vừa nãy của anh Đình, trong lòng có tâm sự. Cậu vẫn chưa biết vừa nãy tại sao anh Đình đột nhiên lo lắng như vậy, lại như đang đè nén nỗi đau khổ gì, chỉ vì chiếc nhẫn sao? Không thể nào.
Mà chưa được bao lâu, cậu lại bị anh Đình làm đến mức không thể nghĩ ngợi gì được nữa, anh Đình... khẩn cấp, hơn nữa... sao lại càng...
...
...
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên nước mắt lưng tròng, nức nở, nhìn cậu bị anh làm cho mơ màng, trong lòng vặn vẹo một sự thỏa mãn.
Nhiên Nhiên không yêu mình mà yêu nguyên chủ, không sao cả, có làm sao đâu.
Em ấy là của mình, em ấy và mình đã kết hôn rồi, bây giờ người làm em ấy là mình, người bên trong em ấy cũng là mình.
Anh kề tai Nhiên Nhiên, theo hơi thở của anh, toàn thân cậu run lên, vành tai cũng ửng đỏ quyến rũ. Giọng Cố Uyên Đình khàn khàn: "Nhiên Nhiên, làm như vậy được không?".
"Trước đây... Anh từng làm như thế này chưa?"
Tô Ý Nhiên không nói nên lời, nức nở, đôi mắt ngấn nước mông lung đáng thương nhìn anh Đình.
Cố Uyên Đình lại hỏi: "Như vậy thì sao?" Anh kề tai Nhiên Nhiên, hỏi cậu, "So với anh trước đây, có tốt hơn không?"