92. Chương 92: Buổi kiểm tra tâm lý

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 92: Buổi kiểm tra tâm lý

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên ngẫm nghĩ nên mở lời ra sao: "Anh Đình này, em cảm thấy mấy ngày nay anh có vẻ không được khỏe, bệnh trầm cảm có thể tái phát đấy. Ngày mai chúng ta đi gặp bác sĩ nhé?"
"Anh thấy mình rất khỏe mà, hai ngày trước chỉ vì gặp ác mộng nên mới mất bình tĩnh thôi, không cần đi gặp bác sĩ đâu." Cố Uyên Đình theo bản năng kháng cự việc đi gặp bác sĩ tâm lý, hắn vội vàng giải thích, mong có thể thuyết phục Nhiên Nhiên. "Nhiên Nhiên, anh rất khỏe. Ngày mai chúng ta đến cửa hàng đồ ngọt của em đi? Cũng lâu rồi anh chưa ghé."
Hắn biết mình có rất nhiều bí mật. Lần trước vì "trầm cảm sau sinh" mà đi khám bác sĩ tâm lý, bác sĩ chỉ chú ý đến trạng thái và hành vi tâm lý của hắn trước và sau khi em bé ra đời, khiến biểu đồ tâm lý chỉ dừng lại ở mức trầm cảm sau sinh. Nhưng nếu lần thứ hai đi gặp bác sĩ tâm lý, tình hình sẽ không còn như vậy nữa. Hắn lo sợ bác sĩ tâm lý trong lúc kiểm tra sẽ vô tình phát hiện ra bí mật của mình.
Tô Ý Nhiên không bị Cố Uyên Đình thuyết phục được, cậu lắc đầu: "Cửa hàng không có việc gì gấp đâu, không cần vội vã đến. Anh Đình, mấy ngày nay anh đã có vài lần tâm trạng không ổn định rồi. Nghe lời em đi, ngày mai chúng ta cùng đi gặp bác sĩ, em rất lo cho anh."
Cố Uyên Đình đối diện với ánh mắt lo âu, quan tâm của Nhiên Nhiên, hắn khựng lại một chút, cuối cùng gật đầu đồng ý: "Được."
Ngày hôm sau Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình đến bệnh viện gặp bác sĩ Tôn.
Trước khi đến bệnh viện, Tô Ý Nhiên đã gọi điện mô tả tình trạng của Cố Uyên Đình với bác sĩ.
Bác sĩ Tôn nghe nói giám đốc Cố có thể tái phát bệnh trầm cảm, lúc này anh cẩn trọng như thể đối mặt với kẻ địch. Phải biết, lúc trước Cố Uyên Đình bị trầm cảm sau sinh, kết quả kiểm tra cho thấy mức độ nặng, không phải nhẹ như Tô Ý Nhiên nghĩ, nên tình hình có thể còn nghiêm trọng hơn so với những gì Tô Ý Nhiên mô tả.
Bác sĩ Tôn nói chuyện với Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên một lúc để nắm rõ tình hình, sau đó bảo Tô Ý Nhiên chờ ở ngoài và bắt đầu nói chuyện riêng với Cố Uyên Đình.
Lần này bác sĩ Tôn không chỉ tập trung đo mức độ bệnh trầm cảm của Cố Uyên Đình mà còn kiểm tra toàn diện trạng thái tinh thần, chứ không chỉ giới hạn ở trầm cảm sau sinh như lần trước.
Cố Uyên Đình nhìn bảng kiểm tra trong tay, nhăn mày.
Tô Ý Nhiên đi ra phòng chờ bên ngoài dưới sự hướng dẫn của y tá, ở đó có hoa quả, nước trà, tạp chí để cậu giết thời gian.
Đợi khoảng hai tiếng, cửa phòng được đẩy ra, y tá dẫn Cố Uyên Đình đi vào, cười nói với Tô Ý Nhiên: "Ngài Tô, bác sĩ Tôn mời ngài vào ạ."
"Vâng." Tô Ý Nhiên đứng lên cười gật đầu với y tá, nhìn về phía Cố Uyên Đình: "Anh Đình, thế nào?"
Cố Uyên Đình cảm thấy không thoải mái, cái cảm giác bị người ngoài cố gắng thăm dò nội tâm bí ẩn khiến hắn trở nên phòng bị và chán ghét. Hắn nhìn Nhiên Nhiên, cười nói như không có chuyện gì: "Vẫn ổn, bác sĩ nói không sao cả."
Không sao? Tô Ý Nhiên nhìn kỹ biểu cảm của hắn, không nhìn ra bất cứ điều gì khác thường. Cậu không nói thêm gì, chỉ khẽ cười: "Anh ở đây nghỉ ngơi một lát nhé, em đi trước đây."
Dựa theo quy trình, bác sĩ Tôn nói chuyện riêng với Cố Uyên Đình một lát rồi sẽ nói chuyện với cậu ấy, xác nhận một vài điều liên quan, sau đó trao đổi về tình hình của hắn.
Cửa được Tô Ý Nhiên đóng lại, phát ra tiếng khép cửa nhẹ nhàng. Cố Uyên Đình nhìn bóng lưng cậu qua tấm kính, ánh mắt tối sầm lại.
Tô Ý Nhiên đi đến phòng làm việc của bác sĩ Tôn, cửa phòng làm việc mở, bác sĩ Tôn đang ngồi ở sau bàn làm việc, dường như đang xem báo cáo.
Tô Ý Nhiên lễ phép gõ cửa, tiếng gõ "cốc cốc" vang lên hai lần, nhưng dường như bác sĩ Tôn không nghe thấy, không hề có bất kỳ phản ứng nào, vẫn dán mắt vào bản báo cáo.
"Bác sĩ Tôn?" Tô Ý Nhiên gọi một tiếng, thấy anh vẫn không phản ứng gì, nghi hoặc bước vào, lại gọi thêm một tiếng: "Bác sĩ Tôn?"
"A? À à, anh đến rồi, mời ngồi." Bác sĩ Tôn hoàn hồn, vội vàng khép báo cáo lại. Anh nhìn bản báo cáo, có vẻ hơi hoảng hốt, rồi ra hiệu mời Tô Ý Nhiên ngồi.
Tô Ý Nhiên lúc này mới biết vừa nãy bác sĩ Tôn đang thất thần, không biết đang nghĩ gì mà ngay cả tiếng động cũng không nghe thấy gì.
"Tình huống của anh ấy thế nào vậy?" Tô Ý Nhiên hỏi.
"Rất tốt." Bác sĩ Tôn trả lời ngay. Đáp xong mới nhận ra mình trả lời quá nhanh, có chút không tự nhiên, vì vậy lại bổ sung một câu: "Trạng thái tinh thần của giám đốc Cố khá tốt, không có khuynh hướng trầm cảm."
Bác sĩ Tôn nói xong, đưa cho Tô Ý Nhiên báo cáo kiểm tra tâm lý: "Về chuyện anh nhắc đến lúc trước, mấy ngày trước giám đốc Cố có cảm xúc thất thường, thì đó là chuyện bình thường của con người thôi."
Trạng thái tinh thần khá tốt sao? Tô Ý Nhiên nhận lấy báo cáo xem qua, thấy chú thích bên cạnh mỗi một hạng mục, điểm của Cố Uyên Đình đều nằm trong phạm vi bình thường.
Tô Ý Nhiên nhìn báo cáo, cũng yên tâm phần nào. Cậu đang muốn mở miệng nói, đột nhiên nhớ đến biểu hiện hoảng hốt vừa nãy của bác sĩ Tôn, lại nghĩ đến biểu hiện của Anh Đình mấy ngày trước, còn có việc Anh Đình luôn che giấu những điều đen tối, trong đầu cậu lóe lên một suy nghĩ.
Tô Ý Nhiên nhìn bác sĩ Tôn, do dự, với tâm lý đề phòng vạn nhất có chuyện gì xảy ra, vẫn thăm dò hỏi: "Bác sĩ, thật ra vừa nãy tôi chú ý thấy biểu cảm của anh ấy có vẻ lạ, tôi đã truy hỏi và anh ấy mới nói thật. Tôi muốn hỏi bệnh tình của anh ấy thật sự thế nào, anh đừng lo, cứ nói thật với tôi."
Tô Ý Nhiên vẫn giữ vẻ mặt chân thành, thành khẩn. Sống chung lâu ngày, cậu cũng nhiễm vài đặc điểm nhỏ của hắn, lúc đối diện với người ngoài chỉ cần cậu che giấu, người khác sẽ rất khó nhìn ra suy nghĩ thật của cậu.
Có điều, Tô Ý Nhiên lại có chút bồn chồn, nếu như cậu đoán sai, thì đó là một sự bất lịch sự với bác sĩ.
Bác sĩ Tôn nghe cậu nói, sửng sốt, môi khẽ giật giật, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại nghĩ tới điều gì mà ngậm miệng, im lặng một lúc: "Ngài đang nói đùa tôi sao."
Tô Ý Nhiên đã chú ý tới phản ứng vừa nãy của anh, lòng cậu trầm xuống, biết có lẽ mình đã đoán đúng: "Không đâu, tôi sẽ không lấy bệnh tình của anh ấy ra để đùa giỡn."
Bác sĩ Tôn nhìn kỹ Tô Ý Nhiên, thấy cậu thành khẩn, nghiêm túc, không hề giống giả bộ. Anh lại không phải chuyên gia về biểu cảm, trong lòng nhất thời do dự.
Lời cảnh cáo và dụ dỗ của giám đốc Cố vẫn còn văng vẳng bên tai, yêu cầu anh che giấu sự thật. Thế nhưng anh nghĩ đến bệnh tình nghiêm trọng của giám đốc Cố, nếu còn tiếp tục như vậy, trạng thái tinh thần của hắn sẽ ngày càng chuyển biến xấu, cuối cùng có thể sẽ dẫn đến kết quả tồi tệ nhất.
Có sự trợ giúp của bạn đời sẽ giúp giám đốc Cố hồi phục nhanh chóng, thậm chí có thể nói nếu không có sự trợ giúp của ngài Tô, giám đốc Cố sẽ không thể hồi phục.
Tô Ý Nhiên thấy anh đang suy tư, liền không quấy rầy anh ấy nữa, kiên nhẫn chờ đợi.
Bác sĩ Tôn hành nghề nhiều năm, địa vị rất cao, anh luôn là một bác sĩ rất có trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp.
Anh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng, ý nghĩ hy vọng bệnh nhân hồi phục khỏe mạnh đã chiếm ưu thế. Dù ngài Tô lừa anh, anh cũng có thể thuận lợi nói sự thật cho cậu ấy biết mà không cần quá lo lắng về lời cảnh cáo.
Đúng là khổ tâm mà. Bác sĩ Tôn thầm lau một giọt mồ hôi lạnh, lắc đầu nghĩ.
Anh suy nghĩ kỹ càng, nhìn Tô Ý Nhiên nói: "Tình hình của anh ấy khá nghiêm trọng..."
Tô Ý Nhiên bỗng cảm thấy được xác nhận, nghiêm túc lắng nghe, nhưng theo lời của bác sĩ, lòng cậu càng ngày càng nặng trĩu.
Bảng kiểm tra Cố Uyên Đình đã làm có hai loại: một loại là đo mức độ bệnh trầm cảm, loại còn lại là đo trạng thái tinh thần tâm lý. Thông qua những bảng biểu này, bác sĩ Tôn phát hiện mức độ che giấu của Cố Uyên Đình rất cao.
Điều này cho thấy lúc Cố Uyên Đình điền bảng đã chọn rất nhiều đáp án trái lương tâm, tâm lý phòng bị nặng nề, đồng thời hắn không muốn phối hợp kiểm tra và điều trị.
Bác sĩ Tôn đã chỉ ra cho Cố Uyên Đình thấy mức độ che giấu quá cao, khuyên hắn điền câu trả lời chân thật, vì sức khỏe của bản thân và hạnh phúc gia đình, hãy nỗ lực phối hợp kiểm tra và điều trị. Hắn đồng ý điền lại.
Lần này anh phát hiện, độ tin cậy tăng cao, độ che giấu giảm đi rất nhiều, nhưng so với tiêu chuẩn thì vẫn hơi cao. Anh biết muốn khiến một người mở lòng là một quá trình chậm rãi, nên không ép Cố Uyên Đình điền lại.
Xem bảng xong, anh căn cứ theo những đáp án đó để hỏi Cố Uyên Đình rất nhiều vấn đề, cuối cùng xác nhận Cố Uyên Đình bị bệnh trầm cảm mức độ trung bình đến nặng, còn có nhân cách chống đối xã hội và khuynh hướng chán đời, cố chấp, suy nhược tinh thần. Điểm trên thang đo hưng cảm nhẹ cũng rất cao.
Tô Ý Nhiên nghe đến đó đã đau lòng như bị cắt xé, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt, viền mắt cay xè đỏ lên. Cứ nghĩ đến Anh Đình là cậu lại đau lòng đến không biết phải làm sao.
Cậu tự trách không ngừng, vấn đề tâm lý của người đầu ấp tay gối, sớm chiều ở chung đã nghiêm trọng đến mức này, mà đến giờ cậu mới nhận ra được manh mối nhỏ nhoi.
Tô Ý Nhiên đặt hai tay lên bàn nắm chặt lại, mạnh đến độ khớp xương trắng bệch. Cậu hít sâu một hơi, cố gắng ổn định bản thân, tiếp tục lắng nghe bác sĩ giảng giải.
Bác sĩ Tôn lấy thang đánh giá tinh thần thực tế cho Tô Ý Nhiên, nói tiếp: "Ngoại trừ chẩn đoán cơ bản về bệnh trầm cảm, những kết luận này cũng chỉ là bước đầu, muốn có được kết quả cuối cùng còn cần tiếp xúc và quan sát thêm."
Tô Ý Nhiên vội vàng nhìn bảng biểu, nghiêm túc kiểm tra, càng nhìn, lòng cậu lại càng đau.
Bắt đầu từ khi điền lại bảng, Cố Uyên Đình tỏ ra khá phối hợp, hiển nhiên cũng hy vọng có thể hồi phục trạng thái tinh thần khỏe mạnh, cho nên bác sĩ Tôn chẩn đoán cũng khá thuận lợi.
Chỉ có điều đến cuối cùng lại xảy ra một biến cố, Cố Uyên Đình nói sẽ định kỳ đến phối hợp điều trị, nhưng lúc gần đi, hắn cảnh cáo bác sĩ không được nói tất cả những điều này cho Tô Ý Nhiên, phải nói với cậu ấy là hắn rất tốt, mọi thứ đều bình thường.
Bác sĩ Tôn nói đến đây, nghĩ lúc nói chuyện với Cố Uyên Đình đã biết hắn không có khuynh hướng muốn tự sát, vẫn có hy vọng tích cực vào cuộc sống, cho nên vấn đề tâm lý của hắn vẫn chưa đạt đến mức độ nghiêm trọng nhất, cũng không phải bệnh trầm cảm quá nặng.
Hy vọng tích cực...
Bác sĩ Tôn dừng một chút, nhìn Tô Ý Nhiên ngồi đối diện mình.