Phá Án Cần Người Như Tôi Đây
Chương 16: Manh Mối Dưới Hầm Xe - Hai Chiếc Bánh Bao
Phá Án Cần Người Như Tôi Đây thuộc thể loại Đô Thị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lăng Vô Ưu thấy ở ký túc xá rất tiện lợi, dù người khác có nghĩ sao đi nữa. Sáng có thể ngủ nướng thêm chút, ra khỏi cửa là đến chỗ làm, đi vài bước chân là có ngay bữa sáng nóng hổi, còn gì tuyệt vời hơn? Dù phòng ký túc xá tám người hơi chật chội, chỉ có bốn chiếc giường tầng và một cái bàn nhỏ, lại phải tắm rửa ở nhà tắm công cộng, nhưng Lăng Vô Ưu vẫn thấy chẳng có gì đáng để phàn nàn. Dù sao cũng đâu phải trả tiền! Cô có quyền gì mà đòi hỏi nhiều hơn chứ?
Thế nhưng, vấn đề lại nảy sinh.
Để vào nhà ăn, cần phải quẹt thẻ nhân viên. Trước đây Lăng Vô Ưu thường đi ăn cùng mọi người nên không cần tự quẹt thẻ, nhưng hôm nay cô dậy sớm, những người khác vẫn chưa tới.
Lăng Vô Ưu ôm bụng đói meo, đành ra cổng Cục Công an ngồi chờ đợi.
Người đến đầu tiên là Thời Viên, anh bước đi thong dong, tay cầm một ly cà phê. Dáng vẻ và khí chất nổi bật khiến bộ đồ thể thao đơn giản của anh cũng trở nên sành điệu. Phải nói thế nào nhỉ, quả nhiên gương mặt đẹp là món đồ thời trang tuyệt vời nhất? Trông anh ta không giống đi phá án, mà cứ như đang trình diễn thời trang vậy.
Anh nhìn thấy Lăng Vô Ưu, và cô cũng nhìn thấy anh.
Thời Viên bước đến, mỉm cười chào cô: “Chào buổi sáng.”
Lăng Vô Ưu gật đầu đáp: “Chào buổi sáng.”
Thời Viên ngạc nhiên: “Hửm? Được cô ấy đáp lời chào, tự nhiên thấy hơi sợ!”
Lăng Vô Ưu thường không đáp lại lời chào của anh ta, hôm nay là có chuyện gì vậy?
Cô lại hỏi: “Anh ăn sáng chưa?”
“Ăn…” Thời Viên chợt hiểu ra, liền nói: “Chưa, chúng ta cùng đi ăn nhé?”
Lăng Vô Ưu hài lòng gật đầu: “Được, đi thôi.”
Chậc, hóa ra là có chuyện muốn nhờ vả.
Nhìn tấm lưng cô, Thời Viên bất lực lắc đầu.
Cái thái độ nhờ vả này đúng là…
Đang cắm cúi ăn được nửa chừng, Lăng Vô Ưu chợt ngẩng đầu, nói với Thời Viên đang nhâm nhi cà phê: “À đúng rồi, tôi phát hiện ra một chuyện, cuối tuần…”
“Khoan đã,” Thời Viên ngắt lời cô, “Ăn không được nói, ngủ không được nói.”
Đúng là lắm chuyện vô lý. Lăng Vô Ưu đảo mắt.
Trên đường về văn phòng sau khi ăn sáng, Lăng Vô Ưu tiếp tục chủ đề dang dở: “Tối qua xem camera hơi rối, sáng nay nghĩ lại, tôi phát hiện một điểm đáng ngờ. Cuối tuần Dương Khải Nghĩa không hề ra khỏi nhà, liên tục ba tháng đều như vậy.”
Thời Viên đáp: “Tối thứ Sáu hàng tuần sau khi tan làm, anh ta đều đi siêu thị mua sắm, có lẽ là để chuẩn bị đồ dùng cho cuối tuần. Hơn nữa, anh ta gần như không có bất kỳ giao tiếp xã hội nào, nên việc cuối tuần không ra ngoài cũng không có gì lạ, phải không?”
“Nhưng,” Lăng Vô Ưu chậm rãi nói, “Thứ Bảy, Chủ Nhật, và cả thứ Hai, anh ta đều không đổ rác.”
Hửm? Não Thời Viên bắt đầu tua lại những đoạn video camera đã xem tối qua. Thời gian Dương Khải Nghĩa đổ rác nhiều nhất là thứ Ba và thứ Sáu, đôi khi có chênh lệch một hai ngày, nhưng đúng là không hề đổ rác vào cuối tuần và thứ Hai. Thậm chí, nếu tuần trước anh ta đã đổ vào thứ Năm, thì lần đổ tiếp theo thường sẽ là vào thứ Ba tuần sau, cách nhau tới bốn ngày.
Thông thường, thời gian ở nhà vào cuối tuần dài hơn ngày thường, nên lượng rác thải ra đáng lẽ phải nhiều hơn. Nhưng Dương Khải Nghĩa thì ngược lại, lượng rác lại ít đi?
Tại sao lại thế này?
Thời Viên từng bước suy luận: “Thói quen sinh hoạt của một người sẽ không thay đổi nếu không có lý do cần thiết. Hơn nữa, nơi thu gom rác ngay cạnh tòa nhà số 14, việc xuống đổ rác rất tiện lợi. Tình huống có thể giải thích là, thực ra cuối tuần anh ta đã đổ rác rồi, nên lần tiếp theo mới là vào thứ Ba. Nhưng điều này lại mâu thuẫn với thói quen không ra ngoài vào cuối tuần của Dương Khải Nghĩa. So sánh hai điều này, cái sau có vẻ không hợp lý hơn, nói cách khác, cuối tuần anh ta có ra ngoài.”
Lăng Vô Ưu tiếp lời: “Và còn bằng một cách nào đó, chúng ta không thể phát hiện ra anh ta trong camera.”
“Xe hơi!” Giọng Thời Viên có chút phấn khích, “Con đường duy nhất có thể tránh camera để rời khỏi tòa nhà và tiểu khu chính là qua bãi đậu xe.”
“Nhưng Dương Khải Nghĩa không có xe. Tuy nhiên, không thể loại trừ khả năng anh ta trộm hoặc sử dụng xe của người khác, hay dùng một chiếc xe bị bỏ hoang.” Văn phòng đã ở ngay trước mắt, Lăng Vô Ưu đẩy cửa bước vào, một tia nắng chiếu lên mặt cô. “Hôm nay chúng ta sẽ tập trung rà soát các phương tiện ra vào tiểu khu. Lát nữa anh báo với anh Quan và anh Trì một tiếng.”
Dưới ánh nắng, đôi mắt cô ánh lên màu hổ phách khác hẳn ngày thường. Thời Viên bất giác nhìn một lúc, rồi hoàn hồn: “Ừm.”
Lăng Vô Ưu bắt đầu từ sáng thứ Sáu, ghi lại biển số của từng chiếc xe ra vào cổng tiểu khu An Khang, sau đó thống kê số lần ra vào trong một tuần của chúng. Để giảm thiểu sai sót, cô đã thống kê cả ba tháng, mất trọn một buổi sáng.
“Hải H….” Lăng Vô Ưu báo cho Thời Viên đang thống kê cổng sau của tiểu khu, “Bên anh có ghi nhận biển số này không?”
Thời Viên tìm kiếm trong bảng: “Cổng sau không có ghi nhận. Hành tung của nó thế nào?”
Lăng Vô Ưu: “Tối thứ Sáu hàng tuần lúc chín giờ xe vào, tối Chủ Nhật chín giờ xe ra. Liên tục ba tháng, chỉ có hai tuần xe không vào tiểu khu.”
Thời Viên nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Nếu không có gì bất ngờ thì chính là nó rồi. Tôi sẽ liên lạc với phòng quản lý xe trước. Cô cứ đối chiếu với anh Quan và những người khác đi.”
“Được.”
Tiến độ của nhóm hai quả dưa vẫn chưa hoàn thành, vì tiểu khu họ phụ trách náo nhiệt hơn tiểu khu An Khang rất nhiều, hai người thống kê đến mức hoa cả mắt.
Nhận được gợi ý của Lăng Vô Ưu, Trì Hề Quan với đôi mắt lờ đờ, vui vẻ nói với cô: “Okela, hiểu rồi hiểu rồi, cảm ơn em Lăng nhé…”
Lăng Vô Ưu nhìn bộ dạng chóng mặt của anh ta, không khỏi có chút ái ngại: “Anh Trì, anh không sao chứ?”
“Không sao không sao, ha ha ha…”
Lăng Vô Ưu: … Cô quả nhiên là, thà đừng làm cảnh sát còn hơn.
Khoảng hai, ba giờ chiều, phòng quản lý xe đã có thông tin.
Thời Viên cúp điện thoại, bất lực nhìn Lăng Vô Ưu: “Có một tin tốt và một tin xấu, cô muốn nghe tin nào trước?”
Lăng Vô Ưu: “Tin tốt là chiếc xe này có vấn đề, tin xấu là biển số xe là giả.”
Thời Viên sững người: “Đúng vậy.”
Lăng Vô Ưu đứng dậy, vươn vai: “Đi thôi, chúng ta đi lấy camera.”
May mắn là họ có thời gian chính xác chiếc xe rời khỏi tiểu khu. Tính toán quãng đường và tốc độ của xe, họ có thể biết được thời gian xe đến điểm camera tiếp theo, từ đó tìm ra lộ trình di chuyển của nó.
Cách làm thì đơn giản, nhưng thực hiện lại vô cùng phiền phức. Gặp ngã rẽ, đi sai hướng là phải chạy lại từ đầu. Có những đoạn đường không có lấy một chiếc camera nào, nhưng lại có mấy ngã rẽ. Khó khăn lắm mới tìm được cửa hàng có camera, có nơi lại không chịu hợp tác, thật phiền chết đi được.
Hai người chạy từ chiều đến tận đêm khuya, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc xe ở một nhà máy bỏ hoang.
Thời Viên thở phào nhẹ nhõm, gọi điện cho Tống Vệ An. Nhưng đêm hôm khuya khoắt, đội kỹ thuật đã tan làm từ lâu. Tống Vệ An liền bảo hai người canh giữ chiếc xe trước, sáng mai anh sẽ đến hỗ trợ.
Đêm cuối tháng Mười, gió đêm se lạnh, hai người ngồi trong xe, mệt đến mức không muốn nói chuyện.
Đêm tĩnh mịch, bên cạnh nhà máy là một vùng đất nông nghiệp bỏ hoang rộng lớn, gần đó dân cư thưa thớt. Thỉnh thoảng có xe chạy qua, vang lên tiếng còi.
“Ọt ọt ọt…”
Thời Viên không nhịn được mà bật cười một tiếng.
Lăng Vô Ưu xoa bụng, không muốn nhúc nhích, liền gọi Thời Viên: “Lấy giúp tôi cái cặp.”
Thời Viên liền lấy chiếc cặp của cô từ ghế sau đưa cho, tò mò xem cô định làm gì. Thế rồi, anh thấy Lăng Vô Ưu kéo khóa, từ bên trong lấy ra hai cái bánh bao.
Đúng vậy, hai cái bánh bao. Thời Viên: ??