Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Trở Về, Gây Khó Dễ
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Ký chủ, cô yên tâm, người ta không đuổi kịp đâu.]
Thấy Úc Khả Khả vừa ngồi lên xe đã giục tài xế nhanh chóng rời đi, hệ thống tò mò hỏi: [Cô nói thẳng thừng như thế không lo Doãn Tịnh Nhã không tin, còn báo cho Hằng Hách sao?]
[Không lo.]
Úc Khả Khả thở phào một hơi, chẳng hề gì: [Cho dù cô ta có tin hay không cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.]
Nói cho cùng, bọn họ không liên quan gì đến nhiệm vụ của cô, lại từng đe dọa nguyên chủ. Cho nên nếu Doãn Tịnh Nhã tin, có thể dựa theo đó thoát khỏi tương lai gặp phải cảnh bị bôi nhọ thì đúng là chuyện tốt, nhưng nếu không tin vậy thì đó chỉ đành chịu xui xẻo thôi.
Có điều tuy nói vậy, Úc Khả Khả vẫn hơi tò mò diễn biến tiếp theo, vì thế một lúc sau, cô không nhịn được háo hức hỏi: [Cho nên Doãn Tịnh Nhã có tin không? Bây giờ đang có phản ứng gì?]
Hệ thống: [Giờ cô ta đang nổi giận ở đoàn phim, có điều lúc Hằng Hách hỏi, cô ta không kể gì cả, chỉ nói ghét cô.]
Xem ra Doãn Tịnh Nhã vẫn khá thông minh, không yêu đương mù quáng quá.
Úc Khả Khả khẽ nhướng mày, lập tức hứng thú, vội vàng dặn hệ thống nhớ theo dõi diễn biến sau đó.
...
Đúng là Doãn Tịnh Nhã không nói cho Hằng Hách.
Tuy cô ta không tốt tính nhưng không phải là người không biết suy nghĩ. Mặc dù không thích Úc Khả Khả chụp trộm ảnh mà không chịu thừa nhận, có điều nói cho cùng không có lửa thì nào có khói, cô có thể nói tường tận như thể tận mắt chứng kiến như thế thì chắc hẳn là có khả năng là thật.
Dù là chuyện Hằng Hách bí mật kết hôn và có con hay video trong điện thoại của anh ta, chỉ cần điều tra là có thể biết được thật hay giả. Coi như Úc Khả Khả có bịa đặt không có căn cứ thì cũng đâu cần phải lấy chuyện này ra lừa cô ta làm gì.
Thế nên, nếu như Úc Khả Khả lừa gạt, cô ta nhất định sẽ cho Úc Khả Khả một bài học, nhưng nếu đây là sự thật thì---
Sắc mặt Doãn Tịnh Nhã bỗng tái mét.
"Tịnh Nhã, em có ổn không?" Giọng nói quen thuộc mang theo vẻ quan tâm bỗng vang lên sau lưng, cô ta quay đầu lại thì thấy Hằng Hách tỏ vẻ đầy lo lắng.
Nếu như là trước kia, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người mình yêu, có lẽ Doãn Tịnh Nhã đã sớm chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào đó rồi. Nhưng bây giờ...
[Cóc... ba chân.]
[Nửa đêm nghiên cứu kịch bản dưới ánh đèn.]
Bên tai vang lên giọng nói chân thành khuyên nhủ của Úc Khả Khả, cô ta cố nhịn, nhưng vẻ mặt vẫn vặn vẹo đi.
--- Mẹ nó, cô gái đó ác thật!
Hằng Hách bị nhìn bằng ánh mắt như thể thứ dơ bẩn: ?
...
Còn bên này, cuối cùng Úc Khả Khả cũng về đến nhà.
Nhà họ Úc từng rất giàu có, có điều sau khi bố mẹ của nguyên chủ qua đời, sau đó tập đoàn Úc thị do chú hai Úc tiếp quản thì bắt đầu xuống dốc không phanh, đứng trước bờ vực phá sản.
Quý Cảnh Diệp có hôn ước với nguyên chủ nhưng lại chẳng hề để ý đến nhà họ Úc, vì thế để bám víu vào nhà họ Quý, người nhà họ Úc thường xuyên ép nguyên chủ phải đi lấy lòng Quý Cảnh Diệp.
Tuy nguyên chủ bằng mặt không bằng lòng, chỉ toàn mượn cớ gặp mặt Quý Cảnh Diệp, lén lút hẹn hò với nam chính Quý Lăng Hàn.
Cô đẩy cửa ra, đã nhìn thấy thiếu nữ đang nằm nghiêng trên ghế sofa nghịch điện thoại. Dường như nghe thấy tiếng động mở cửa, cô ta quay đầu nhìn lại rồi lập tức gào lên: "Bố, mẹ! Úc Khả Khả đã về!"
[Đây là em họ của cô, Úc Nhiễm.]
"Tôi nói này, Úc Khả Khả, cô còn biết đường về sao? Trước bảo cô về dự tiệc, thế mà cô còn dám từ chối chúng tôi, chẳng qua chỉ là đóng vai phụ rách nát, làm màu gì chứ."
Mắng xong, Úc Nhiễm lộ vẻ cực kỳ khó chịu, khoanh tay ra vẻ vênh váo tự đắc quở trách nói: "Chẳng phải cô nghĩ giờ mình giỏi giang lắm sao? Nói cho cô biết, không có nhà chúng tôi, cô chẳng là cái gì cả!"
"Thật là, không biết sao cô thích làm diễn viên như thế, vào giới giải trí cũng thôi đi, đến giờ còn chưa làm nên trò trống gì. Hừ, thật đúng là làm mất mặt nhà chúng tôi."
Úc Khả Khả vừa nhướng mày, còn chưa nói gì thì nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu vọng xuống.
"Khả Khả, cháu về rồi à." Thím hai Úc đi tới, giả lả quan tâm, cười nói: "Thật là, sao không nói một tiếng để thím bảo tài xế đi đón cháu."
"Không sao." Úc Khả Khả cười tủm tỉm nói một cách thân thiết: "Nói cứ như thể tôi báo trước cho thím một tiếng thì thím sẽ cho tài xế tới đón tôi thật vậy."
Thím hai Úc: ?
Có lẽ không ngờ đứa cháu gái trước giờ yếu đuối, không dám hé răng lại dám nói như vậy, bà ta nhất thời không kịp phản ứng. Ngược lại chú hai Úc lộ vẻ mặt nghiêm nghị, bất ngờ nhìn sang: "Cháu nói cái kiểu gì vậy?"
Úc Khả Khả kêu "haizz", cảm thấy cực kỳ tủi thân: "Tôi nói thật mà, tuy hơi khó nghe nhưng chú hai đâu đến mức phải hung dữ như thế?"
"Cháu..." Chú hai Úc lập tức nghẹn lời, giận tái mặt, trách móc: "Úc Khả Khả, cháu nói chuyện với người lớn cái kiểu gì? Đáng nhẽ không nên cho cháu vào giới giải trí, toàn học cái không đâu về, thật sự càng ngày càng hư hỏng!"
"Con đã nói bố phải quản chị ta đàng hoàng rồi mà? Từ khi vào giới giải trí, chị ta càng ngày càng hống hách." Trông Úc Nhiễm có vẻ hả hê đổ thêm dầu vào lửa: "Chưa nói chuyện trước kia, bố xem bây giờ chị ta dám trả treo với nhà chúng ta, sau này nếu bám được vào Quý Cảnh Diệp thật, còn muốn không nhận người thân, trực tiếp trèo lên đầu chúng ta luôn sao?"
"Nói lung tung gì đó, còn lâu Khả Khả mới là loại người máu lạnh như vậy, sao có thể đối xử với người nhà như vậy được sao?" Thím hai Úc không vui gõ đầu cô ta, tỏ ý xin lỗi nhìn về phía Úc Khả Khả: "Khả Khả, cháu cũng biết trước giờ em họ cháu không biết giữ mồm giữ miệng, cứ bộc tuệch nói hết ra, dù thế nào cháu cũng đừng so đo với nó."
"Sao đâu? Tôi thấy Nhiễm Nhiễm nói đúng quá." Úc Khả Khả thành thật nói: "Có lẽ cảm giác trèo lên đầu các người chắc sẽ thoải mái lắm nhỉ? Tôi thật sự rất muốn thử xem sao."
Thím hai Úc: "..."
"Úc Khả Khả, cô nghĩ hay thật đấy!" Úc Nhiễm lập tức trợn to mắt, chỉ tay về phía cô, giận dữ nói: "Đừng tưởng cô bám được Quý Cảnh Diệp rồi thì có thể đối xử tệ bạc với chúng tôi, đừng quên Quý Cảnh Diệp chưa từng để ý đến cô! Nếu cô muốn đứng vững được ở nhà họ Quý, chẳng phải vẫn phải nhờ nhà họ Úc ủng hộ sao?"
Úc Khả Khả chậm rãi "à" một tiếng: "Xem ra các người cũng biết Quý Cảnh Diệp vốn không quan tâm đến tôi à? Thế sao còn muốn tôi đi lấy lòng anh ta làm gì? Chi bằng cứ hủy bỏ hôn ước đi."
Người nhà họ Úc lập tức biến sắc.
Nếu như lúc trước, đương nhiên bọn họ sẽ vui vẻ khi Úc Khả Khả có thể vạch rõ quan hệ với nhà họ Quý, dù gì cũng muốn đề phòng cô nhờ cậy nhà họ Quý đoạt lại gia sản. Nhưng bây giờ nhà họ Úc đang đứng trên bờ vực phá sản, còn phải nhờ Quý Cảnh Diệp cứu vớt, hủy bỏ hôn ước chẳng phải lại khiến nhà họ Úc chờ chết sao?
Cho dù Úc Nhiễm có ghen ghét chị họ có thể gả vào nhà quyền thế thì lúc này đều không dám nói gì, chỉ nghiến răng nghiến lợi, trợn mắt nhìn cô.
"Cháu, con bé này, nói nhăng nói cuội gì vậy?" Chú hai Úc hít sâu một hơi, thái độ miễn cưỡng ôn hòa trở lại: "Chẳng phải trước đó đã bàn bạc xong xuôi rồi sao, vì nhà họ Úc, phải bồi dưỡng tình cảm với Cảnh Diệp cho tốt, giờ lại làm ầm ĩ gì vậy?"
Úc Khả Khả lại càng chân thành hơn: "Tôi rất tò mò, đã biết rõ phải nhờ tôi đến cứu vớt nhà các người, sao các người còn đối xử tệ bạc với tôi?"
Đã biết rõ cô quan trọng, thế mà còn chỉ tay năm ngón, gia đình này bị thần kinh sao?
[Đó là thói quen rồi.] Hệ thống nói: ["Úc Khả Khả" coi trọng tình thân, rất quan tâm đến bọn họ, cho nên dù bọn họ nói cái gì, trước nay cô ấy chưa từng dám làm trái lời.]
Cũng vì thế, dù cô ấy thích nam chính Quý Lăng Hàn, nhưng vì để cứu vớt nhà họ Úc, cô ấy vẫn lựa chọn thực hiện hôn ước với Quý Cảnh Diệp.
Nói cho cùng, chẳng phải đã được chiều quen rồi sao.
Úc Khả Khả khó hiểu trợn tròn mắt, nghĩ đến kết cục của nguyên chủ, có chút tiếc cho cô ấy.
Cô nói thẳng thừng, chú hai Úc sĩ diện lập tức nghẹn họng, vẻ mặt cũng trở nên cứng ngắc: "Cái gì mà nhà các người, nhà chúng tôi, phân chia rạch ròi như thế. Chẳng lẽ chúng ta không phải người một nhà sao? Cháu là cháu gái của chú, cháu cứu vớt nhà họ Úc cũng chính là vì tốt cho cháu, nói cứ như chúng ta bán cháu đi vậy?"
"Đúng vậy, Khả Khả, lời này của cháu nghe xa lạ quá, chẳng phải ai đã nói gì đó khiến cháu hiểu lầm sao?"
Thím hai Úc lập tức kéo tay cô, nói với vẻ tràn đầy yêu thương: "Cháu là do chúng ta nuôi dưỡng, thím và chú hai cháu đều yêu thương cháu như con gái ruột, bảo cháu thân thiết với tổng giám đốc Quý cũng đều vì muốn tốt cho cháu."
"Dù sao hôn ước của hai cháu chính là do mẹ cháu lúc còn sống đã quyết định, nhất định chị ấy muốn thấy cháu hạnh phúc. Khả Khả, chẳng lẽ cháu muốn chị dâu thất vọng sao?" Bà ta nở nụ cười: "Cho nên ấy, Khả Khả, cháu đã lớn thế này rồi, đừng có làm ầm ĩ như một đứa trẻ nữa."
"Tôi thấy thím nói đúng."
Úc Khả Khả chậm rãi gật đầu, sau đó lúc thím hai Úc lộ ra vẻ mặt thỏa mãn thì cô lại nói: "Nhưng tôi không muốn nghe."
Vẻ mặt thím hai Úc bỗng cứng đờ.
"Tôi nghĩ, mẹ tôi chắc chắn sẽ càng để ý tới cảm giác của tôi hơn. Nếu như tôi thật sự không muốn kết hôn với Quý Cảnh Diệp, mẹ cũng sẽ ủng hộ tôi, sẽ không nói gì đâu." Úc Khả Khả nắm tay bà ta lại: "Thím nói đúng không, thím hai?"
Đúng cái rắm!
Đón lấy ánh mắt mong chờ của cô, thím hai Úc gian nan co rút khóe miệng, lộ ra nụ cười gượng gạo.
Mẹ mày đã chết bao nhiêu năm rồi, đương nhiên mày nói cái gì thì chính là cái đó rồi, cho dù thật sự không đồng ý thì chẳng lẽ bà ấy còn có thể đội mồ dậy mà phản đối sao?
Rốt cuộc con nhóc chết tiệt này chịu phải kích thích gì, chẳng phải bị tên đàn ông thối tha ngoài kia lừa dối mà quyết định muốn hủy bỏ hôn ước với Quý Cảnh Diệp thật sao?
Nghĩ đến trước kia Úc Nhiễm tố cáo, nói hình như Úc Khả Khả có thích một người, thím hai Úc lập tức nhíu chặt lông mày.
Trước kia biết Úc Khả Khả quan tâm đến bọn họ, cho dù thật sự có người mình thích, cũng sẽ tuyệt đối không thể bỏ rơi bọn họ chạy theo người khác, cho nên thím hai Úc không quá để ý đến việc đó. Thế nhưng bây giờ Úc Khả Khả lại khác thường, còn luôn miệng nói "Mẹ sẽ càng để ý tới hạnh phúc của cháu", chẳng lẽ nó không bị chuyện yêu đương choán hết não thật sao?
Trong lòng thím hai Úc đột nhiên có một linh cảm chẳng lành.
Việc này, dù thế nào cũng không thể được!
Thấy bố mẹ đều nghẹn họng không nói nên lời, Úc Nhiễm không nhịn được nổi giận đùng đùng chất vấn: "Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
Câu hỏi một đằng, Úc Khả Khả đáp một nẻo, chậm rãi nói: "À lại nói, về lâu vậy rồi mà tôi còn chưa uống được một ngụm nước nào."
Úc Nhiễm trợn mắt: "Vậy cô đi uống đi."
"Thế nhưng tôi muốn uống nước chanh mà em họ đích thân pha cho tôi cơ." Úc Khả Khả nở nụ cười khẽ: "Tôi đã hy sinh oanh liệt vì nhà họ Úc rồi, Nhiễm Nhiễm, chẳng phải đến chút yêu cầu nhỏ nhoi thế cô cũng không làm được sao?"
Cô cứ mơ hão huyền đi!
Úc Nhiễm vừa định thốt ra, cánh tay đã bị thím hai Úc bên cạnh chọc vào, lập tức nghẹn đỏ mặt, cắn răng nói từng chữ một: "Tôi, đi, rót, cho, cô!"
Nghênh ngang ngồi trên ghế sofa, nhận lấy nước chanh từ tay Úc Nhiễm, uống một ngụm, Úc Khả Khả đột nhiên xoa bụng: "Chà, hình như vẫn còn hơi đói bụng."
Không sợ kẻ gây sự, chỉ sợ kẻ không gây sự mà lại lặng lẽ bỏ đi.
Úc Khả Khả đột nhiên gây khó dễ, thím hai Úc lại thở hắt ra, vội vàng nói: "Đúng rồi, Khả Khả, cháu đóng phim ở bên ngoài, chắc là ăn không đàng hoàng rồi, giờ để thím bảo bếp---"
"Ồ, thím hai, thím đích thân xuống bếp sao?" Úc Khả Khả trực tiếp nói: "Là vì tôi vừa vất vả làm việc trở về nên mới định làm tiệc lớn để khao tôi sao? Tôi biết ngay thím hai là người hiểu tôi nhất, quả nhiên thím thật sự yêu thương tôi như con gái."
"..." Thím hai Úc gắng gượng nuốt câu nói tiếp theo, mặt suýt nữa biến dạng, nhưng vẫn chỉ đành ra vẻ yêu thương: "Đương nhiên rồi."
Thấy bà ta không tình nguyện đi vào bếp, lúc này Úc Khả Khả mới quay đầu lại, giọng lộ vẻ nhẹ nhàng, thoải mái: "Chú hai---"
Chú hai Úc đột nhiên có linh cảm chẳng lành, lập tức đứng lên, giọng điệu uy nghiêm nói: "Chú còn có việc, về phòng sách trước đây. Nhiễm Nhiễm, con ngồi chơi với chị cho đàng hoàng, hiểu chuyện một chút, đừng có mà làm chị tức giận."
Úc Nhiễm không kịp đề phòng bị đâm sau lưng: ???
"Vậy thì cám ơn em họ." Úc Khả Khả vẫn giữ gương mặt tươi cười ngọt ngào khiến người ta đau dạ dày: "Tôi còn muốn ăn nho, cô đích thân rửa, bóc vỏ nhé."
"... Úc Khả Khả, cô đừng có mà quá đáng!"
Úc Nhiễm hổn hển gào lên, nhưng không có cách nào bắt bẻ được cô. Thấy Úc Khả Khả sắp sửa hé miệng gọi bố mình, cô ta chỉ có thể tức muốn giậm chân, cuối cùng vẫn nén giận đi rửa nho.
Người làm nịnh nọt sán tới muốn giúp đỡ: "Cô hai, hay là để tôi---"
Úc Nhiễm lập tức trút hết giận về phía bọn họ: "Cút đi cho tôi!"
Từ sau khi bố cô ta tiếp quản công ty, cô ta chưa từng phải chịu thiệt thòi. Nhất là Úc Khả Khả trước giờ chỉ biết nén giận trước mặt cô ta, dù có bị bắt nạt quá đáng, chỉ cần nói lời xin lỗi qua loa là lập tức sẽ được tha thứ.
Úc Nhiễm đã sớm quen cái vẻ cam chịu của Úc Khả Khả, chỉ cảm thấy đáng bị bắt nạt. Không ngờ có một ngày, Úc Khả Khả lại dám lớn lối chỉ tay năm ngón với mình, mà cô ta còn phải cố tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục!
Mặt Úc Nhiễm vặn vẹo, ném toàn bộ nho vào bồn rửa khiến nước bắn vào mặt mình, càng tức đến mức muốn ngã ngửa.
A a a a cô ta tức chết mất! Đợi xem, sớm muộn gì cô ta sẽ tố cáo con nhỏ hống hách độc ác kia cho một bài học!
Bên này, Úc Khả Khả thoải mái dựa vào ghế sofa, vừa bật tivi thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng hệ thống hào hứng bừng bừng: [Có một tin tức cực sốc của nhà các cô, có muốn nghe không?]