Úc Khả Khả: Kế hoạch dọn đến ở chung

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa

Úc Khả Khả: Kế hoạch dọn đến ở chung

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc kệ lời than vãn của hệ thống, Úc Khả Khả nói là làm, lập tức gọi điện cho Quý Cảnh Diệp.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
Tốc độ này khiến Úc Khả Khả không khỏi ngạc nhiên: "Ôi, anh vẫn luôn chờ điện thoại của tôi à?"
Vẻ mặt lạnh lùng khó chịu của anh lập tức cứng đờ, thậm chí còn muốn cúp máy.
Quý Cảnh Diệp vừa kết thúc cuộc họp đã nhận được tin nhắn tổng hợp thông tin điều tra từ Ôn trợ lý gửi đến.
Biết được Quý Lăng Hàn thật sự đến thăm đoàn, anh nghĩ đến lời cô nói với hệ thống rằng anh đã thua, sắc mặt bỗng lạnh đi, đôi mắt đen cũng ánh lên vẻ lạnh nhạt mỉa mai khiến người ta rùng mình.
... Anh thua ư?
Cô ta đúng là to gan thật đấy, còn dám nói ra.
Dù việc họ gặp gỡ không liên quan gì đến anh, nhưng khi nghĩ đến khuôn mặt Úc Khả Khả nở nụ cười tủm tỉm khiến người ta tức điên, cùng với bao nhiêu phiền phức cô gây ra cho anh, trong khi bản thân cô lại có vẻ rất thản nhiên, Quý Cảnh Diệp cảm thấy khó chịu vô cùng.
Ban đầu, khi thấy cô gọi điện đến, tâm trạng vốn đang không tốt của anh còn thoáng dịu đi một chút.
Vì vậy, anh kiềm chế chút hung dữ trong đáy mắt, dù bận vẫn ung dung chờ xem cô sẽ giải thích thế nào. Ai ngờ câu đầu tiên cô mở miệng lại hoàn toàn phá hỏng mọi dự tính.
Không phải chứ, cô bị bệnh à?
Rốt cuộc là ai chinh phục ai, chẳng lẽ cô đã quên nhiệm vụ của mình là gì rồi sao? Huyệt thái dương Quý Cảnh Diệp giật giật, anh thầm nghĩ với vẻ mặt không cảm xúc, sao bây giờ cô nói cứ như anh chủ động đeo bám vậy.
Hy vọng hão huyền.
Anh thờ ơ ngước mắt, không để tâm đến mấy lời không đáng tin của cô, nói ngắn gọn: "Có chuyện gì?"
"Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ vị hôn phu của tôi thôi. Dù sao một ngày không gặp tựa ba thu, vậy thì chúng ta đã..."
Úc Khả Khả thử tính ngày, phát hiện mình lại không tính ra được, lập tức im lặng vài giây rồi lại tỏ vẻ như không có việc gì, bỏ qua chủ đề đó: "Chẳng lẽ anh không nhớ tôi à?"
Quý Cảnh Diệp im lặng cười lạnh, cô xem anh có tin nổi không chứ.
Anh nói với giọng lạnh lùng vô tình: "Tôi cúp máy đây."
Dưới sự uy hiếp của anh, cuối cùng Úc Khả Khả cũng nghiêm túc lại: "Thật ra tôi thấy tin nhắn của Ôn trợ lý gửi đến, biết là anh đang quan tâm đến tôi nên cố ý gọi điện thoại cho anh, bảo anh đừng lo lắng cho tôi."
Không đợi anh phản bác, cô lại nói: "Anh biết không? Hôm nay Quý Lăng Hàn đã đến."
... Cô nói vậy là đang khiêu khích đấy à?
Lần nữa nghĩ đến báo cáo mà Ôn trợ lý đã tổng hợp, cùng với cuộc thảo luận về Quý Lăng Hàn giữa cô và hệ thống, đôi mắt Quý Cảnh Diệp lại lần nữa nhuốm màu u ám, anh chậm rãi hỏi: "Vậy thì sao?"
"Anh xem, đến cả em chồng tương lai cũng biết mang tài nguyên đến thể hiện lòng hiếu thảo, nịnh bợ tôi, còn cố ý đến thăm tôi." Dường như không nhận ra giọng nói u ám, lạnh lùng đầy nguy hiểm ở đầu dây bên kia, Úc Khả Khả mặt không đỏ tim không đập nhanh nói: "Anh lại còn là vị hôn phu của tôi, sao không thể chủ động hơn chút?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
Đôi khi anh thật sự rất muốn biết, rốt cuộc cái miệng của Úc Khả Khả mọc ra thế nào, mỗi ngày uống độc dược à?
Sao mà không tự hạ độc chết chính cô ta đi nhỉ.
Đối mặt với lời chỉ trích khác thường nhưng lại có vẻ thẳng thắn, hào sảng của cô, Quý Cảnh Diệp không muốn trả lời dù chỉ một câu.
Trong đầu anh vô thức vang vọng lại câu nói kia của cô "Thủ đoạn quyến rũ này, đã học được, về thử xem sao", anh đưa tay xoa ấn đường, bờ môi mỏng khẽ nhếch, đột nhiên cảm thấy dù có trả lời thế nào cũng có phần nguy hiểm.
Thực tế, điều cô am hiểu nhất chính là đón ý nói hùa, dù có né tránh chủ đề thì cô vẫn có thể mặt dày mày dạn quay lại đạt được mục đích.
Quý Cảnh Diệp: "Không phải lúc cô đặt đồ ăn của Ngự Vị Hiên rất cảm động sao?"
Thậm chí còn vì thế mà thường xuyên gửi mấy bài văn tình cảm, vậy mà giờ lại trở mặt.
Nhắc đến chuyện này, Úc Khả Khả lại càng to gan hơn: "Nhưng khi thấy lời bày tỏ của tôi, anh không hề lay động, thậm chí lạnh lùng thờ ơ đến cả một dấu chấm tròn cũng không chịu trả lời, đây là chuyện mà vị hôn phu nên làm đấy à?"
Quý Cảnh Diệp vẫn không hề dao động như trước: "Cô cãi nhau chưa đã nên cố ý bới móc đấy à?"
"Ơ, sao anh biết tôi bị bắt nạt? Tôi biết ngay mà, bề ngoài anh vẫn luôn thờ ơ nhưng thật ra cũng chỉ là ra vẻ, trong lòng toàn là tôi!"
Vốn không nắm được trọng điểm, Úc Khả Khả đã lập tức hóa thân thành Sherlock Holmes: "Chắc chắn là anh vẫn luôn chú ý đến tình hình của tôi ở đoàn làm phim nên mới biết rõ chuyện tôi bị bắt nạt đầu tiên, cố ý bảo Ôn trợ lý tìm tôi, đúng không?"
Cô lộ vẻ tình cảm dạt dào: "Tôi thật sự rất cảm động."
Hệ thống: [Truyện tổng giám đốc bá đạo yêu đơn phương coi như bị cô làm cho nát bét rồi.]
Úc Khả Khả: [Ngại quá, ngại quá, giờ này mới đâu vào đâu chứ. Còn tuyệt hơn nữa ấy chứ, chẳng phải vì anh ta không ở trước mặt, không sai bảo được sao?]
Hệ thống: [? Cô đừng có mà bậy bạ, tôi còn chưa muốn xuống đáy biển vớt tro cốt cho cô đâu.]
Quý Cảnh Diệp: "..."
Bị bắt nạt ư?
Anh lặp lại ba chữ này trong lòng, đột nhiên nhớ đến trong video mà Ôn trợ lý lấy được từ nhân viên đoàn làm phim, Úc Khả Khả đã từng bước dồn ép hai người đối diện đến đường cùng như thế nào.
Úc Khả Khả có vẻ ngoài xinh đẹp, nhất là khi đứng dưới ánh nắng lại càng rực rỡ chói mắt, giống như một ngọn đèn pha, dù có bị vây quanh vẫn khiến người ta liếc một cái là nhận ra cô.
Cô là tâm điểm tuyệt đối.
Nhưng cô mang khuôn mặt đơn thuần xinh đẹp khiến người ta thương tiếc ấy lại thốt ra từng chữ, từng chữ như châu như ngọc, câu nào câu nấy lại có lực sát thương, đánh trúng điểm yếu, mặt không đỏ, tim không đập nhanh mà bóc trần người đối diện đến mức không còn gì để che đậy.
Dù lời lẽ sâu cay nhưng đôi mắt hạnh phảng phất như có ánh nước vẫn trong trẻo không gợn khiến người ta cảm nhận sự tương phản cực lớn, dường như lại càng có sức hấp dẫn hơn.
Nghĩ đến đây, Quý Cảnh Diệp hơi khựng lại, đầu ngón tay gõ gõ đầu gối, chợt lặng lẽ cười giễu.
Trong cả quá trình, dường như chỉ có mình cô là không chịu bất kỳ thiệt thòi nào.
Rốt cuộc là ai bị bắt nạt chứ?
Không biết nhân vật phản diện đang nghi ngờ chính mình, Úc Khả Khả còn lén lút dò hỏi anh: "Anh nói nhỏ cho tôi biết, tai mắt anh cài cắm ở đoàn làm phim là ai, tôi cam đoan sẽ không vạch trần người đó, thế nào?"
Quý Cảnh Diệp nâng mắt, tiếp tục giữ im lặng.
Câu này vẫn khó trả lời giống câu trước, chẳng lẽ anh nói, hai người – một người một hệ thống – chính là nguồn tình báo ư?
Hừ, nếu Úc Khả Khả đã muốn biết, anh còn lâu mới nói.
Anh hiểu sâu sắc sự tò mò của một người một hệ thống này lớn đến mức nào, Quý tổng giám đốc chịu đựng "tra tấn" suốt khoảng thời gian này kiên trì im miệng không đáp, trong lòng lại nảy sinh cảm giác được trả thù.
Đối diện với sự im lặng mang tính trả thù ở đầu dây bên kia, Úc Khả Khả không hề xấu hổ mà lại rộng lượng tha thứ cho anh: "Không nói cũng không sao, tôi biết anh không có ý muốn giám sát tôi, mà chỉ là quan tâm tôi thôi."
"Tuy rằng trước kia anh luôn lạnh lùng khi thấy tin nhắn của tôi, đến cả dấu chấm câu cũng không có, dù có chủ động gọi điện thoại đều là uy hiếp tôi cúp máy khiến tôi rất khổ sở." Cô nói chậm rãi: "Nhưng giờ không giống lúc trước nữa, qua việc anh lén lút để ý hoạt động của tôi, tôi thật sự đã cảm nhận được rất rõ sự quan tâm và lo lắng anh dành cho tôi rồi."
Cô tổng kết lại: "Có lẽ đây gọi là tình yêu méo mó ấy. Có điều cũng không sao, tôi rất yếu đuối nhưng vẫn có khả năng chịu đựng được."
Ấn đường Quý Cảnh Diệp giật giật: "..."
Trong khoảnh khắc không biết phản bác câu này thế nào, tự dưng anh lại nhớ đến câu kia của Úc Khả Khả [Cho nên Quý Cảnh Diệp thua là vì da mặt không đủ dày], không khỏi tối sầm mặt.
Tại sao cô không nói da mặt cô không những dày mà còn có thể dày hơn nữa chứ?
Úc Khả Khả vẫn đang lầm rầm ở đầu dây bên kia: "Chỉ cần anh đừng hóa ác vì ghen, muốn giam cầm tôi trong nhà gì đó--- à, cẩn thận suy xét một chút, hình như cũng thú vị đấy."
Cuối cùng Quý Cảnh Diệp không nhịn được nữa, lạnh lùng buông lời uy hiếp: "Nếu như cô chỉ muốn nói mấy lời nhảm nhí này thì có thể im miệng được rồi."
Quả nhiên Úc Khả Khả ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Nhưng cô lại hoàn toàn không ngừng trò chuyện trong đầu, lầm rầm đến là hăng say.
Úc Khả Khả: [Chết rồi, đột nhiên nghĩ muốn đọc kiểu tiểu thuyết này, tốt nhất phải có chút nhan sắc, nhập vai đúng thật là có chút cảm giác đó.]
Hệ thống cạn lời: [Cô có thể im miệng rồi, đây chính là trùm phản diện trong tiểu thuyết cũ rích đấy. Tôi sợ cô mà còn gây rối nữa, cô có thể thực hiện nguyện vọng ở nhà thật đấy, cái kiểu không còn nguyên vẹn ấy.]
Úc Khả Khả: [Sao cơ, ép yêu thoắt cái lại biến thành kênh pháp luật rồi? Nếu như anh ta thật sự nhập vai thì tôi coi như là vị anh hùng vĩ đại cứu vớt thế giới rồi, tôi quá là ngầu!]
Hệ thống: [...]
Quý Cảnh Diệp đang ong ong cả tai và đầu: "..."
Anh ngầm chịu đựng nhắm mắt, cảm thấy sớm muộn gì cũng có một ngày chính mình sẽ bị cô làm cho tức chết mất thôi.
Ngay lúc trong đầu anh đang hiện lên vô số ý nghĩ nguy hiểm, Úc Khả Khả như thể cuối cùng đã phát hiện ra được nguy cơ gì đó, đột nhiên nhanh trí nói: "Ôi chao, đều do anh tùy tiện ngắt lời, hại tôi quên mất muốn nói gì rồi."
Quý Cảnh Diệp vừa đưa tay định cúp điện thoại thoáng dừng lại: "...?"
"Thật ra tôi gọi điện thoại cho anh, ngoài việc bày tỏ nỗi nhớ thì còn một việc nữa." Úc Khả Khả nói nhẹ nhàng: "Thật ra tôi có chuẩn bị một điều bất ngờ dành cho anh, nhưng vì trước đó đến đoàn làm phim vội vàng quá nên vô tình quên mất."
Quý Cảnh Diệp kiềm nén sự tàn ác trong lòng, lộ vẻ lạnh lùng.
Không cần nghe nửa câu sau, hình như anh đã đoán được cô muốn nói gì rồi.
Chuẩn bị bất ngờ? Cái đó thì đúng là "bất ngờ".
Bị cô nhắc nhở, anh lập tức nhớ lại việc trước đó Úc Khả Khả nói muốn dọn nhà, chẳng mấy chốc đã không quay đầu lại bay suốt đêm đến đoàn phim, anh cười lạnh, huyệt thái dương lại giật dữ dội.
--- Chẳng qua là hận không thể khiến anh tức chết, trực tiếp hoàn thành nhiệm vụ "bất ngờ" mà thôi.
Úc Khả Khả: "Tôi nghĩ dù sao chúng ta đã đính hôn lâu như vậy rồi, thật sự nên chuẩn bị cho chuyện kết hôn, tăng thêm thời gian ở chung để hiểu rõ thói quen sinh hoạt của đối phương hơn."
"Cho nên, tôi quyết định dọn đến ở tầng trên của anh, có phải anh thấy rất bất ngờ không?"
"Thế à?" Quý Cảnh Diệp giật giật khóe miệng, chậm rãi nói: "Vậy chừng nào cô đến ở thì báo trước một tiếng."
Không ngờ anh lại phản ứng như vậy, Úc Khả Khả thăm dò: "Cho nên anh muốn đến đón tôi à?"
Quý Cảnh Diệp: "Tôi sẽ dọn đi."
Úc Khả Khả: "... ?"
Hệ thống: [Xì.]
Úc Khả Khả sững sờ chớp mắt, kinh ngạc ngửa đầu ra sau: [Ôi, anh ta thay đổi rồi! Anh ta còn biết nói mỉa mai!]
Hệ thống: [Liệu có khả năng lời anh ta nói là thật lòng không?]
Úc Khả Khả quyết đoán phủ nhận: [Không hề.]
"Anh lạnh nhạt quá." Cô khéo léo suy nghĩ, chậm rãi lên tiếng: "Có điều không sao, tôi biết là anh giữ tình yêu trong lòng khó mà nói thành lời. Dù gì thì đâu phải tất cả mọi người đều giống tôi được, có thể nhiệt tình, hào phóng, thẳng thắn, chân thành thể hiện tấm lòng của mình."
Tiếp theo, cô thực sự thể hiện vừa nhiệt tình vừa hào phóng: "Dù anh có thế nào, tôi đều thích cả, mà như bây giờ cũng được, chúng ta vừa khéo bổ sung---"
Đến lúc này, cuối cùng Quý Cảnh Diệp không nhịn được nữa, thờ ơ cúp điện thoại.
Hoặc phải nói, anh nên làm vậy sớm hơn rồi.
Dù sao đâu phải ai cũng có thể kiên trì nghe một đàn vịt ồn ào đến tận bây giờ.
Đúng là lãng phí thời gian.
Nhưng đến khi Quý Cảnh Diệp đột nhiên cảm nhận được sự yên bình đã lâu không gặp, anh mới ý thức được tai và đầu mình đều trở nên yên tĩnh.
Cho nên, ngoại trừ tiếp xúc mặt đối mặt, thông qua nói chuyện điện thoại cũng có thể chữa trị tín hiệu trục trặc của sóng điện não ư?
Quý Cảnh Diệp thờ ơ rũ mắt, nhìn chăm chú vào ảnh chân dung của Úc Khả Khả trên màn hình điện thoại, nếu như thông qua cách này...
Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói sôi nổi, hoạt bát: [Chúng ta vừa khéo bổ sung---]
Mặt anh không cảm xúc gập điện thoại lại: Thôi được rồi.
---
Đạo diễn Chu xử lý sự việc cực kỳ nhanh chóng.
Chưa đến một tuần, không chỉ phó đạo diễn và em họ của ông ta rời khỏi đoàn làm phim, mà nữ phụ số ba và nam phụ số hai cũng lặng lẽ tự giác rời đi.
Còn nam phụ số hai và nữ phụ số ba mới đã nhanh chóng thông qua buổi thử vai dự bị quy mô nhỏ để vào đoàn rồi.
Cũng may phần diễn liên quan đến hai người này trước đó không quá nhiều, miễn cưỡng nằm trong phạm vi đoàn làm phim có thể chấp nhận và dự trù được, coi như là tin tức tốt nhất gần đây.
Thật ra, ban đầu đạo diễn Chu từng do dự, rốt cuộc nên đối xử với phó đạo diễn thế nào.
Đầu tiên là không thể làm ầm ĩ chuyện trong đoàn làm phim, chỉ có thể lặng lẽ bảo họ rời đi. Nhưng hành vi của họ khiến ông canh cánh trong lòng, cảm thấy nếu cứ để hai người họ đi như vậy thì thật quá dễ dàng.
Mà trong lúc ông đang băn khoăn, lại phát hiện Úc Khả Khả nhìn bề ngoài có vẻ là đã về khách sạn nhưng thật ra lại đang lén lút báo cảnh sát.
Bởi vì chuyện nhắm vào Lê Hinh Nhụy không dễ định tội, cho nên cô dứt khoát lấy cớ phó đạo diễn và em họ lén buôn bán video, trực tiếp tố cáo hai người này tiến hành giao dịch liên quan đến mại dâm, hơn nữa còn giao chứng cứ đã thu thập được cho cảnh sát.
Đạo diễn Chu: "..."
Trong lúc nhất thời, tâm trạng ông rất phức tạp, không phải ông cảm thấy Úc Khả Khả làm không đúng mà là xấu hổ vì chính mình lại không làm việc quyết đoán bằng cô.
Vì vậy đạo diễn Chu dứt khoát trực tiếp ngầm thừa nhận, hết sức phối hợp khi cảnh sát đến lấy chứng cứ, rồi sau đó gạt việc này sang một bên.
Sau đó, theo sự sắp xếp của ông, trong thời gian tới, đoàn làm phim hoạt động dưới áp lực cao, hiệu suất cao. Trò hề trước đó dần dần lắng xuống, đoàn làm phim một lần nữa khôi phục sự yên ổn.
Niềm tiếc nuối duy nhất của Úc Khả Khả chính là đoàn làm phim thiếu "dưa to" (chuyện hóng hớt), sau này muốn bổ sung "lương thực tinh thần" thì không đủ rồi.
Có điều rất nhanh, đoàn làm phim lại có sóng gió mới.
---
Lời tác giả:
Quý tổng: Ồn quá, lãng phí thời gian, cô ta đúng là có bệnh thật đấy!
--- nhưng anh vẫn kiên trì nghe đến cuối cùng mà.
Tổng tài, anh thật là, tôi khóc thét mất.