Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Vị Hôn Phu Đáng Sợ Và Kẹo Độc
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống: [...]
Hệ thống: [Có khả năng này không nhỉ, anh ta chỉ không muốn phản ứng thôi---]
Úc Khả Khả ba lần liên tiếp phủ nhận: [Không có, không có khả năng, tôi không muốn nghe.]
Hệ thống: [Vậy cô giải thích thái độ lúc này của anh ta thế nào?]
Úc Khả Khả: [Đầu tiên, chúng ta hãy nhìn vấn đề một cách biện chứng.]
[Ở đây cũng có thể gặp anh ta được, sao cậu biết, lẽ nào không phải Quý Cảnh Diệp biết được tôi đến chụp ảnh qua thông tin tình báo nên cố tình đến đây gặp mặt tôi à?] Cô phân tích lý lẽ rành mạch: [Còn bây giờ, chưa biết chừng là chiêu lạt mềm buộc chặt thôi...]
Hệ thống bị khí lạnh chạm tới, lịch sự đáp lại: [... Phân tích rất hay, lần sau đừng phân tích nữa.]
Úc Khả Khả và hệ thống tám chuyện hăng say trong kênh sóng điện não, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc cô tiếp tục chụp ảnh dưới sự hướng dẫn của nhiếp ảnh gia.
Bởi vì cô thể hiện rất tốt nên cả quá trình quay chụp diễn ra rất thuận lợi. Đợi đến khi cuối cùng cũng kết thúc công việc, lúc Úc Khả Khả định bước đi tìm Quý Cảnh Diệp, không ngờ lại bị nhiếp ảnh gia gọi giật lại.
Nhiếp ảnh gia là một anh chàng đẹp trai mang đậm khí chất nghệ sĩ, anh ta đuổi theo rồi hết lời khen cô rất xinh đẹp, trông cực kỳ có sức sống.
Sau khi khen ngợi cô đủ đường xong, anh ta mới cười tươi xin số Wechat của cô.
Hệ thống: [Chà, hiểu rồi, người này đúng là biết chọn thời điểm, lại đi bắt chuyện ngay trước mặt nhân vật phản diện.]
Úc Khả Khả liếc nhìn anh ta với vẻ tán thưởng: [Anh ta có mắt nhìn đấy, tiếc là không phải gu của tôi.]
Lúc này, Quý Cảnh Diệp đang lắng nghe người phụ trách giới thiệu, nghe cuộc trò chuyện trong đầu cô và hệ thống thì sắc mặt lập tức lạnh đi.
Đôi mắt anh đen thẳm như hồ sâu, lộ vẻ hung dữ, càng làm nổi bật gương mặt sắc sảo và vẻ lạnh lùng nghiêm khắc không ai sánh kịp.
Người phụ trách của thương hiệu D vốn còn đang luyên thuyên, thấy vậy thì lập tức sợ hãi ngậm miệng lại, cứ nghĩ mình nói nhiều quá khiến Quý tổng phát chán.
Nhưng một lát sau ông ta vẫn không thấy Quý Cảnh Diệp giãn mày, không khỏi ngượng ngùng gãi mũi, hỏi dò: "... Quý tổng, có vấn đề gì sao ạ?"
Đúng là hiện tại Quý Cảnh Diệp cảm thấy rất bực mình, nhưng không phải bực vì ông ta, bởi vậy anh chỉ hững hờ liếc ông ta, ngắn gọn phủ nhận: "Không có."
Sau đó anh lại đưa mắt nhìn về phía Úc Khả Khả gần đó, ánh mắt tưởng chừng bình thản nhưng lại mang theo cảm giác áp bức khó tả.
Người phụ trách thương hiệu D lập tức thở phào nhẹ nhõm, không dám nói tiếp gì nữa, vô thức nhìn theo ánh mắt anh.
Sau đó ông ta sững sờ một chút.
Đương nhiên ông ta biết Úc Khả Khả.
Khi đám quản lý cấp cao đều cảm thấy cô không có danh tiếng, không phù hợp làm người đại diện, vẫn là vì mối quan hệ của ông ta với Phương Phi, cuối cùng sau khi tìm hiểu rất lâu mới quyết định chọn cô.
Ngoại hình của Úc Khả Khả thực sự rất đẹp, nhất là gương mặt này, chỉ cần nhìn ảnh đã cảm thấy cô ấy kết hợp với bộ sưu tập "Nhành hoa" thì càng thêm sức hút, đúng là một sự kết hợp hoàn hảo.
Trước đó Phương Phi đã tìm nhà thiết kế, sau khi được cô ấy đồng ý, hai người họ mới tìm đến ông ta.
Ông ta từng được Phương Phi giúp đỡ nên đã đồng ý sẽ cho Hằng Hách một hợp đồng đại diện đồng hồ nam.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng, ngay lúc họ chuẩn bị ký kết thì đột ngột xảy ra chuyện này, Phương Phi không muốn làm người đại diện nữa, cuối cùng quyết định nhường cơ hội tốt này cho Úc Khả Khả.
Đồng thời, nhà thiết kế cũng kiên quyết cho rằng Úc Khả Khả rất phù hợp với nguồn cảm hứng và ý tưởng trong thiết kế của cô ấy, còn nói nhìn đi nhìn lại, không có người phụ nữ nào phù hợp làm đại diện cho bộ sưu tập "Nhành hoa" này hơn Úc Khả Khả, vì vậy cô ấy hy vọng ông ta có thể tham khảo ý kiến của mình.
Người phụ trách khẽ mím môi, cuối cùng vẫn quyết định chọn Úc Khả Khả.
Dù sao đây cũng không phải là hợp đồng đại diện cho toàn bộ thương hiệu, chẳng qua chỉ là một bộ sưu tập mới mà thôi, coi như trả ơn, cho thì cho thôi.
Chỉ là ông ta không ngờ, lúc này Quý tổng lại... có vẻ rất để tâm đến Úc Khả Khả?
Người phụ trách có phần khó hiểu, rồi đột nhiên ngộ ra. Nhớ đến lúc ông ta tìm hiểu, phát hiện hình như Úc Khả Khả có liên quan đến nhà họ Quý.
Lúc ấy cũng vì lý do này mà ông ta mới đồng ý.
Chắc là...
Cũng không đúng, sao ông ta nghe tin đồn là, người có mối quan hệ không bình thường với Úc Khả Khả là nhị thiếu gia nhà họ Quý kia chứ?
Thế rốt cuộc là vì đại thiếu gia Quý chướng mắt thân phận con riêng nên cũng bất mãn với Úc Khả Khả có liên quan tới nhị thiếu gia nhà họ Quý; hay là nội bộ lục đục, hai người cùng thích Úc Khả Khả?
Trong nháy mắt, ý nghĩ này ập đến với người phụ trách như bão táp, lập tức tưởng tượng ra đủ loại kịch bản cẩu huyết thì đột nhiên thấy cuối cùng Úc Khả Khả ở bên kia đã có động thái.
"Cảm ơn anh, có điều so với lời khen của anh, tôi càng trân trọng ánh mắt của anh hơn." Úc Khả Khả cười tít mắt, nói: "Kết bạn Wechat thì thôi nhé, tôi có vị hôn phu rồi."
Không ngờ cô lại thẳng thắn chân thành nói mình đã đính hôn như vậy, nhiếp ảnh gia thoáng sững sờ rồi nhanh chóng phản ứng lại, nói: "Vậy cũng không sao, chúng ta có thể làm bạn bè. Nếu sau này có dự án chụp ảnh tương tự, tôi sẽ tiện thể đề cử cô."
Anh ta còn nói đùa như thăm dò: "Với việc giúp đỡ cô trên con đường sự nghiệp, chắc vị hôn phu của cô sẽ không hẹp hòi đâu nhỉ?"
Hệ thống bình luận: [Chậc chậc, nhân vật phản diện có hẹp hòi hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết chắc là anh ta sắp gặp họa rồi.]
"Thứ nhất, tôi không thích dựa dẫm đàn ông, tuyệt đối không." Úc Khả Khả chậm rãi lên tiếng, không đợi anh ta phản bác, cô lại nghiêm túc nói tiếp: "Thứ hai, chuyện này không liên quan gì đến việc vị hôn phu của tôi có hẹp hòi hay không."
Nhiếp ảnh gia: "Đó rõ là cô rất để tâm, bởi vì đã có anh ta nên không muốn có qua lại gì với người khác giới à?"
"Cái này thì không đúng." Hàng mi dài mảnh của cô khẽ rung, thở dài: "Tôi lo lắng cho sự an toàn của cá nhân anh đấy."
Nhiếp ảnh gia lập tức bị câu nói này của cô làm cho ngẩn người: ?
Anh ta không nhịn được hỏi cho ra lẽ: "Vì sao lại nói thế? Vị hôn phu của cô đáng sợ lắm sao?"
"Không phải là đáng sợ hay không, mà là..." Ngữ khí Úc Khả Khả chân thành: "Anh ấy là kiểu người dễ dàng trở nên độc ác ấy, không cẩn thận có thể sẽ chạm vào điểm mấu chốt của anh ấy rồi. Dù bên ngoài có vẻ không quan tâm nhưng trong lòng đã thầm ghi thù rồi."
Nhiếp ảnh gia chê bai nói: "Thế thì loại đàn ông này không ổn rồi, cô Úc, cô nghe tôi khuyên..."
Úc Khả Khả: "Cho nên như chúng ta lúc này có hơi nguy hiểm, nếu như bị anh ấy phát hiện, tôi thì còn đỡ, có lẽ nhiều nhất cũng chỉ bị anh ấy giam lại thôi, nhưng mà anh thì..."
Khi nhiếp ảnh gia lộ vẻ không dám tin, cô lại khó khăn hạ giọng nói: "Tôi sợ anh ấy sẽ sắp xếp người ném thẳng anh vào lò thiêu, cái kiểu mà đến tro cốt cũng không còn ấy."
Hệ thống: [?]
Hệ thống bị cô dọa: [Có phải lúc cô nói chuyện đã quên mất nhân vật phản diện đang ở đằng sau nhìn cô không?]
Cảm giác rõ ràng phía sau lưng càng lúc càng trở nên chân thực, dường như có ánh mắt nguy hiểm tựa gai băng, nhưng mặt Úc Khả Khả vẫn tỉnh bơ: [Không sợ, chẳng phải tôi đang nghĩ cách cứu người sao?]
Nhiếp ảnh gia chưa hiểu ra chuyện gì: "...?"
Nhiếp ảnh gia sau khi kịp phản ứng lại: !!!
Lúc này nhiếp ảnh gia vã mồ hôi trán, hơi muốn rút lại câu nói trước đó.
Úc Khả Khả: "À, cũng không hẳn."
Sắc mặt nhiếp ảnh gia thoáng chốc bình tĩnh lại: "Ha ha, ha ha, tôi biết ngay mà cô Úc, chắc chắn là cô đang đùa tôi..."
Úc Khả Khả: "Cũng có thể là bán anh ra nước ngoài đào mỏ, thuê người ức hiếp anh bằng đủ mọi cách, mà dù thế nào thì anh cũng không thể nào chạy thoát được. Dù sao thì chúng ta phải cân nhắc, lỡ đâu anh ấy cảm thấy làm vậy với anh đơn giản không đủ hả giận thì sao?"
Nhiếp ảnh gia: "..." Đơn, đơn giản ư? Thế này mà còn chưa đủ hả giận sao?
Tóm lại vị hôn phu của cô có thân phận gì mà giết người không chớp mắt thế, rốt cuộc là lưu manh đường phố nào chứ? Tàn sát bất chấp luật pháp vậy sao!
Mà thủ đoạn ngang ngược như thế này, nếu không phải đưa vào lò thiêu thì lại bán người ta ra nước ngoài, ít nhất chắc cũng phải là đại ca bang phái à? Có phải kiểu đã lăn lộn nhiều năm, giết người như ngóe, tim đã sớm lạnh như con dao nhuốm máu rồi hay không!
Thấy anh ta lộ vẻ ngơ ngác, Úc Khả Khả còn tưởng rằng anh ta không hài lòng bèn trầm ngâm an ủi anh: "Không đào mỏ cũng được, biết đâu lại đi đào quặng thì sao?"
Nhiếp ảnh gia: Vậy là kiểu gì tôi cũng phải bị bán ra nước ngoài đào mấy thứ gì đó, không có lựa chọn nào khác sao?
Úc Khả Khả: "Đương nhiên, còn khả năng khác, anh đợi tôi bịa... không phải, nghĩ thêm chút nữa."
"À, à, không cần đâu, tôi hiểu rồi, cô Úc."
Nhiếp ảnh gia vẻ mặt cứng đờ giơ tay ngăn cản cô, cố gượng khóe miệng: "Tóm lại ý của cô là, nếu như chúng ta kết bạn Wechat thì kết cục cuối cùng của tôi không chết thì cũng thảm hơn cả chết, đúng không?"
Vẻ mặt Úc Khả Khả lập tức trở nên cực kỳ vui vẻ: "Cho nên anh nghĩ một lượt xem, rốt cuộc so với tình yêu, tính mạng vẫn quan trọng hơn, đúng không?"
Nhiếp ảnh gia: "..."
Trong ánh mắt chân thành lại quan tâm của cô, anh ta cứng đờ người, chậm rãi gật đầu.
Không phải chứ, cô ấy bị bệnh à!
Vì từ chối anh ta, cô thật sự càng nói càng kỳ lạ --- mà lại còn nói thật đến mức khiến nhiếp ảnh gia dù không tin nhưng trong lòng không khỏi sởn da gà.
Thậm chí, anh ta cứ cảm thấy lúc này gã đại ca bang phái độc ác vì tình yêu nồng nhiệt kia đang ở sau lưng theo dõi mình. Xung quanh tự dưng lạnh lẽo đến lạ khiến toàn thân anh ta không khỏi run rẩy.
Giống như trong phim kinh dị vậy, lúc nhân vật chính không tin có ma thì thực tế con ma đã ở sau lưng anh ta nhìn chằm chằm rồi.
Mà lúc này anh ta cũng có cảm giác chẳng lành này---
Hệ thống: [Ấy, anh ta chạy thì thôi, sao đến giày cũng rơi rồi.]
Úc Khả Khả: [Vui quá, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của sinh mệnh. Ôi, tôi đúng là quá ngầu mà, cứ thế đã cứu được một mạng người, lại là một ngày chị đây cứu rỗi thế giới.]
Người phụ trách thương hiệu D: "..."
Thấy nhiếp ảnh gia mình mời đến rốt cuộc không đành lòng nhìn thẳng nên dời mắt đi.
Không phải chứ, có phải tâm lý chịu đựng của cậu ta kém quá hay không, thế mà đã bị dọa---
Ông ta còn chưa oán thầm trong lòng xong, quay lại đã thấy ánh mắt đen nhánh lạnh lùng lại có vẻ hung dữ của Quý Cảnh Diệp.
Người phụ trách lập tức cứng đờ: "..."
Nuốt nước bọt, ông ta cười gượng gạo tỏ ý muốn làm dịu bầu không khí: "À, không ngờ, em trai cậu, gì nhỉ, khá hung dữ ha, ha ha ha---"
Dưới ánh nhìn chăm chú lạnh như băng khiến người ta hít thở không thông như có thực, người phụ trách im bặt tiếng cười.
Giờ phút này, đến cả hơi thở cũng khẽ khàng hơn.
Ông ta rón rén dịch chuyển, sau lưng lập tức vã mồ hôi lạnh: Không phải chứ, vì sao ánh mắt của Quý tổng càng lúc càng đáng sợ thế!
Không phải nghe nói đại thiếu gia Quý rất ghét gã con riêng kia sao?
Giờ Úc Khả Khả lấy nhị thiếu gia nhà họ Quý ra bịa chuyện, dù anh có không cảm thấy vui vẻ thì cũng không đến nỗi thành ra dáng vẻ thế này chứ.
Sao giờ nhìn giống như... anh mới là vị hôn phu độc ác kia của Úc Khả Khả vậy?
... Ế?
Trong đầu chợt thoáng qua ý nghĩ gì đó, người phụ trách phảng phất suýt chút nữa đã nắm được điểm mấu chốt, nhưng nói cho cùng đây vẫn là câu hỏi đánh đố, bèn vội vàng lắc đầu.
Ông ta nghĩ cái gì linh tinh vậy chứ, sao có thể chứ, ha... ha ha.
Nụ cười trên mặt ông ta đột nhiên biến mất.
Hình như, gã lưu manh lăn lộn chốn đường phố mà Úc Khả Khả nói, có vẻ cũng có thể là... Quý tổng.
Nghĩ vậy, so sánh với nhị thiếu gia nhà họ Quý bất tài còn có địa vị đáng xấu hổ kia, đúng là Quý tổng có vẻ phù hợp với hình tượng này hơn.
Ngay lúc trán ông ta toát mồ hôi lạnh, cảm giác hình như mình đã đoán được thứ gì đó khủng khiếp, có khả năng khó mà giữ được tính mạng, thì đã thấy Úc Khả Khả bước chân nhẹ nhàng đi tới.
Úc Khả Khả đứng trước mặt bọn họ, cười tủm tỉm ngẩng mặt lên, giọng điệu dịu dàng chào: "Quý Cảnh Diệp."
Lâu vậy không gặp, cô cười rộ lên vẫn giống như một chiếc kẹo bông, chọc vào là lún xuống như trước, cho đến khi cắn vào mới phát hiện đã bị lừa, kẹo có độc đó.
Anh thờ ơ nhìn dáng vẻ điềm nhiên như không, như thể vốn không biết mình đã làm gì của cô, Quý Cảnh Diệp khẽ nhếch bờ môi mỏng, cố giữ trái tim chợt ngứa ngáy khó tả.
Như cô và hệ thống nói chuyện với nhau, rõ ràng cô đã sớm biết anh ở đây, lại còn cố ý nói như vậy, hiển nhiên là muốn chọc tức anh rồi.
Quý Cảnh Diệp khẽ liếc mắt, hạ quyết tâm không muốn để cô đạt được ý đồ.
Anh hờ hững thu ánh mắt lại, cả quá trình làm như không nghe thấy.
Nhưng Úc Khả Khả không phải là kiểu người bị anh lơ đi thì sẽ biết điều rời đi.
Thấy dáng vẻ lạnh lùng không nể nang này của anh, cô lại càng muốn trêu chọc hơn: "Quý Cảnh Diệp, vừa rồi có người muốn xin Wechat của tôi, tôi đã từ chối rồi đó."
Đã sớm đoán được cô sẽ nhắc đến chuyện vừa rồi, Quý Cảnh Diệp hoàn toàn không hề bất ngờ, thản nhiên nói: "Cho nên?"
Đôi mắt cô sáng rực lên như muốn lập công: "Vì anh tôi mới từ chối người khác, anh không có gì muốn bày tỏ sao?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
Anh chậm rãi lên tiếng, giọng lạnh nhạt: "Cô chỉ miêu tả tôi thành đại ca xã hội đen thủ đoạn độc ác, dọa người ta đến nỗi giày cũng rơi để từ chối thôi sao?"
Úc Khả Khả: [Không phải ảo giác thật, anh ta càng ngày càng giỏi nói móc rồi!]
Hệ thống: [Nên là cô tự xem xét lại cho đàng hoàng đi.]
"Thì ra anh có thấy thật. Thế thì anh nên hiểu, trong tình huống kiểu đó, để hai bên không bị khó xử, tôi chỉ có thể lựa chọn cách này để dọa anh ta đi thôi."
Đối mặt với sự châm chọc của anh, Úc Khả Khả không những không xấu hổ mà lại còn thẳng thắn tỏ vẻ có lý, cất giọng chỉ trích: "Mà anh ấy, thân là vị hôn phu của tôi, sao không biết công khai thể hiện chủ quyền đuổi người ta đi chứ?"
Úc Khả Khả: "Có phải anh không được tích sự gì không?"
Thế là lỗi của anh rồi sao?
Quý Cảnh Diệp suýt chút nữa bị sự vô sỉ của cô chọc cho bật cười, anh lạnh lùng hỏi lại: "Anh ta tìm cô mà, sao tôi phải đuổi anh ta đi chứ?"
Nhìn có vẻ là anh đang hỏi chuyện nhưng giọng điệu lại có vẻ mỉa mai rõ ràng, như đang giễu cợt cô tự mình đa tình, vì lý do gì mà cho rằng anh sẽ giúp đỡ, bọn họ vốn chẳng thân quen.
Úc Khả Khả mở to hai mắt.
Đôi mắt hạnh tròn vành vạnh của cô được phác họa cực kỳ trong trẻo, sạch sẽ động lòng người, giờ này cô khẽ chớp mắt, hàng mi dài mảnh rung rung xuống, phảng phất như có ánh nước lay động, y hệt dáng vẻ bị sự lạnh lùng châm chọc của anh làm cho thương tâm, yếu ớt khiến người ta nhìn mà thương tiếc.