Chương 28: Nỗi Khổ Của Phản Diện

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không hề hay biết ánh mắt lạnh như băng phía đối diện, Úc Khả Khả cười thầm một trận đã đời, vẫn còn bận buôn dưa lê với hệ thống: [Giờ sao rồi, hai người bên kia không còn yên lặng nữa chứ?]
Hệ thống: [Đương nhiên không, lúc này Trữ Tuyết đã giả vờ như chưa có chuyện gì, được Lộ Sùng mời vào phòng rồi.]
Cũng phải, dù sao với tính cách cẩn trọng và chu đáo của Trữ Tuyết, dù gặp phải chuyện phức tạp đến mấy cô ấy cũng có thể khéo léo xử lý thỏa đáng, không hề hoảng loạn hay bối rối.
Huống chi đây là chuyện “sở thích” đáng xấu hổ, cô ấy lại càng không thể khiến Lộ Sùng phải khó xử.
Úc Khả Khả: [Chắc là Lộ Sùng thở phào nhẹ nhõm nhỉ?]
[Rõ là thế rồi.] Hệ thống hào hứng kể cho cô nghe: [Cô không biết đâu, lúc ấy Lộ Sùng đúng là xấu hổ đến nỗi đỏ bừng từ mặt đến cổ, lắp bắp không nói nên lời, buồn cười vô cùng.]
Úc Khả Khả lập tức vui vẻ: [Anh ta thế này thì không ổn rồi. Rõ ràng trước kia lúc nữ phụ số ba gõ cửa “tự tiến cử” để được “quy tắc ngầm” thì anh ta bình thản dùng tác phẩm của Trữ Tuyết đề cử để khéo léo từ chối, sao giờ đến chính chủ thì lại im bặt?]
Hệ thống: [Chắc chắn không giống rồi, dù sao cũng là người trong lòng của anh ta mà.]
Nghĩ đến Lộ Sùng vốn luôn điềm đạm, chín chắn vậy mà cũng đỏ bừng mặt vì xấu hổ, đến cả vẻ mặt cũng không giữ được sự điềm tĩnh nữa, Úc Khả Khả càng muốn cười.
Từ khi vào đoàn làm phim đến giờ, anh ấy giấu giếm tình cảm với Trữ Tuyết rất giỏi, chủ yếu chỉ bộc lộ cảm xúc khi ở một mình trong phòng, vốn không ai nghi ngờ anh ta yêu thầm Trữ Tuyết.
Lúc trước nữ phụ số ba gõ cửa phòng Lộ Sùng thì đoán được chút manh mối, nhưng vì người đó không liên quan đến mục tiêu của cô ta, cô ta không hề quan tâm, đương nhiên cũng chưa từng kể với những người khác.
Mà bây giờ, anh ấy cứ thế bất ngờ không kịp chuẩn bị đã bị lộ tẩy trước mặt người trong cuộc.
Tuy Trữ Tuyết chưa chắc đã đoán ra anh ấy yêu thầm mình nhưng chắc chắn biết rõ thân phận fan hâm mộ “em trai nhỏ” của anh ấy rồi.
Nghĩ vậy, Úc Khả Khả càng tiếc hùi hụi vì không thể có mặt tận mắt chứng kiến.
Chuyện đột nhiên bị lộ thân phận kịch tính như vậy, sao có thể bỏ lỡ chứ?
Úc Khả Khả lại tò mò hỏi ba câu liên tiếp: [Thế rồi sao nữa, chị Trữ Tuyết phản ứng thế nào? Chỉ giả vờ như không biết thôi sao?]
[Trữ Tuyết vốn rất kinh ngạc, có điều thấy dáng vẻ đó của Lộ Sùng nên không hỏi gì thêm, chỉ nói mục đích mình đến.] Hệ thống nói: [Với lại trước khi vào cửa, cô ấy còn đề nghị nếu anh ta muốn học hỏi khả năng diễn xuất thì bộ phim đó không giúp được gì, đồng thời đề cử mấy tác phẩm khác.]
Đây chẳng phải là khéo léo hóa giải sự xấu hổ, đồng thời còn cho Lộ Sùng một lý do chính đáng để “học tập” sao?
Nghĩ đến sau khi vào đoàn làm phim, bản thân thường xuyên được Trữ Tuyết quan tâm, chăm sóc, Úc Khả Khả không khỏi cảm thán: [Chả trách người ta cứ thích chị gái, sự từng trải này bày ra đó, Lộ Sùng hoàn toàn không chống đỡ nổi đâu.]
Chị gái dịu dàng như thế, chậc, tên chồng cũ của cô ấy đúng là có mắt như mù mà.
Hệ thống khẳng định nói: [Về khoản ứng xử khéo léo này, hai người vốn không cùng đẳng cấp. Có điều lúc này Lộ Sùng đã ổn định lại tâm trạng, đang nghiên cứu thảo luận về cảnh tình cảm hôm nay rồi.]
Mà lúc Úc Khả Khả đang lén lút tận hưởng dư vị của một màn xấu hổ quy mô lớn thì đột nhiên nghe được tiếng động từ phía đối diện.
Cô vô thức ngẩng đầu nhìn thì đã thấy Quý Cảnh Diệp đang gõ nhẹ lên mặt bàn.
Đôi mắt anh đen tĩnh mịch và có phần nghiêm túc, như muốn thu hút sự chú ý của cô, chậm rãi nói: “Về chuyện ban nãy cô nói---\”
“Xin chào anh chị, quấy rầy chút ạ.” Phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa, đặt món cuối cùng lên bàn xong thì lễ phép mỉm cười nói: “Chúng tôi đã lên đủ món của anh chị, mời dùng thong thả.”
Quý Cảnh Diệp: “...” Quá tam ba bận.
Quả nhiên, sự chú ý của Úc Khả Khả lập tức bị kéo đi, cười gật đầu: “Cảm ơn, vất vả rồi.”
Đợi đến khi phục vụ rời đi, trong phòng riêng lần nữa chỉ còn hai người bọn họ, Úc Khả Khả nghiễm nhiên đã quên mất chủ đề vừa rồi, không thể chờ đợi thêm, cầm lấy đũa, bắt đầu thưởng thức món ăn đặc sắc ở đây.
Có thể do bị kiểm soát chế độ ăn uống quá lâu, cô thấy những món ăn đầy đủ màu sắc hương vị này thì không thể ngừng ăn, hoàn toàn không nghĩ ra được nên nói chuyện gì với Quý Cảnh Diệp.
Dù sao ăn cơm mà còn không nhiệt tình thì chắc chắn là có vấn đề về tư tưởng rồi!
Quý Cảnh Diệp lặng lẽ hít sâu một hơi, nếu như không phải vô cùng trùng hợp thì anh thật sự nghĩ rằng Úc Khả Khả cố tình rồi.
Anh bình tĩnh nhìn dáng vẻ cô vùi đầu ăn cơm một cách ngon lành, trong lòng không được thoải mái. Nhưng rốt cuộc với tính cách được rèn giũa từ bé vẫn giúp anh giữ được sự kiên nhẫn, không cắt ngang bữa ăn của cô.
Có điều thấy cô ăn ngon như vậy, Quý Cảnh Diệp vốn không muốn ăn gì lại khựng lại một thoáng, rồi đột nhiên thờ ơ cầm đũa lên.
Bữa cơm này kéo dài gần một tiếng, trong lúc đó hai người gần như không nói chuyện gì, cho đến khi cả hai đặt đũa xuống.
Có lẽ là hiếm khi Úc Khả Khả yên tĩnh đến lạ khiến người ta cực kỳ không quen, làm cho Quý Cảnh Diệp vẫn luôn ghi nhớ trong lòng chuyện cô đột nhiên im lặng này.
Thấy rốt cuộc Úc Khả Khả đã ăn cơm xong, cầm khăn giấy lau miệng, anh khẽ gõ đầu ngón tay lên đầu gối, định thử một lần nữa.
Song lần này, thậm chí không đợi anh mở miệng thì chợt nghe hệ thống đột nhiên vang lên: [A, Trữ Tuyết và Lộ Sùng thảo luận xong rồi, có vẻ hai người đều thu hoạch được rất nhiều, hiện giờ đã tạm biệt mối quan hệ bạn bè rồi.]
Úc Khả Khả đang cầm khăn giấy thoáng khựng lại, vô thức hỏi lại: [Rồi sao?]
[Trữ Tuyết vừa ra khỏi cửa phòng thì nở nụ cười.] Hệ thống có vẻ không nhịn được, cũng phá lên cười theo: [Sau đó Lộ Sùng vốn đang đi qua đi lại trong phòng, tôi đoán là hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, mặt lại đỏ bừng lên, không nhịn được mà vùi mình vào chăn rồi ha ha ha.]
Úc Khả Khả: [Phụt.]
Nghĩ đến Quý Cảnh Diệp ở đối diện, cô thật sự phải nhịn cười.
Nhưng vô thức tưởng tượng ra hình ảnh đó, bậc đàn anh ảnh đế trước giờ vốn luôn giữ thái độ điềm đạm, chín chắn, lúc này lại đi trốn trong chăn để che đi sự xấu hổ...
Nghe tiếng cười bất chấp của hệ thống, rốt cuộc Úc Khả Khả vẫn không nhịn được bật cười: [Ha ha ha ha ha.]
Quý Cảnh Diệp nghe tiếng cười ầm ĩ vang lên trong đầu thì lạnh mặt: “...”
Họ có thật sự nhớ rõ nhiệm vụ của mình là gì không thế, cứ thế mà thu phục anh sao?
Hệ thống không có mắt nhìn, không biết điều thì thôi, cái người đã nói muốn cứu vớt thế giới cũng chẳng có hành động gì ra hồn cả, mà trái lại về khoản chọc tức anh thì ngày càng thuần thục.
Có hệ thống này có tác dụng gì thế? Có khả năng chữa trị tín hiệu sóng não; hay là có khả năng giám sát Úc Khả Khả để cô ấy nghiêm túc thu phục anh hơn một chút được không, đừng có như con đại bàng cứ lượn lờ đúng vào điểm yếu của người khác thế chứ?
Hừ, đồ ăn hại.
Chẳng hề hay biết nhân vật phản diện đang kết nối với kênh nói chuyện riêng của bọn họ, vì đã bật cười nên Úc Khả Khả dứt khoát không giả bộ nữa.
Vì thế dưới cái nhìn chăm chú, nghiêm túc và đầy nguy hiểm của người đàn ông đối diện, cô nắm chặt khăn giấy, thoáng mím môi trong giây lát nhưng thực tế thì suy nghĩ đã sớm bị vựa dưa hấp dẫn mất rồi.
Úc Khả Khả: [Tôi thấy rồi đấy, Lộ Sùng kia nửa đêm đột nhiên ngồi dậy tự tát mình một cái, cảm thấy mình có bệnh rồi.]
Mà hệ thống ăn hại không hề để ý đến việc mình đột nhiên hắt hơi, lập tức bình luận cùng: [Thì đến giờ này anh ta vẫn chưa bình tĩnh lại để chấp nhận được, chắc không phải nửa đêm, mà cả đêm sẽ mất ngủ luôn ấy chứ.]
Úc Khả Khả bị chọc cười: [Quá đáng ghê, có điều tôi đồng ý ha ha ha ha ha.]
Quý Cảnh Diệp nhẫn nại nhắm mắt, ngón tay thon dài mạnh mẽ xoa xoa ấn đường.
Hành vi của bọn họ, cái kiểu tự cho là đúng mà nói chuyện riêng sau lưng anh, chẳng khác nào việc tưởng rằng đang nói chuyện riêng mà không ngờ anh đã ở trong nhóm từ bao giờ rồi sao?
... Không, vẫn khác nhau đó.
Anh thờ ơ liếc thấy Úc Khả Khả sắp bặm môi đến rách da mà vẫn không nhận ra, trong đầu vang lên tiếng cười nhẹ nhàng, sống động của cô thì không nhịn được mà dịu lại nghĩ.
Lơ đễnh trước mặt anh thì thôi coi như bỏ qua, thế mà cô vẫn còn có thể quá đáng hơn nữa.
Như thể đang trực tiếp tag anh vào nhóm, đồng thời công khai thông báo rằng: Úc Khả Khả tôi đây đang qua loa lấy lệ với anh đó thì sao?
Nghĩ đến đây, Quý Cảnh Diệp cảm thấy tức cười.
Có lẽ là biểu cảm của anh vô cùng rõ ràng, rốt cuộc hệ thống đã để ý đến anh, miễn cưỡng phát huy tác dụng nhắc nhở: [Nhân vật phản diện đang nhìn cô kìa.]
Úc Khả Khả: ?
Cô đưa mắt nhìn sang thì đúng thật là chạm phải đôi mắt đen lạnh lùng, âm u của Quý Cảnh Diệp.
Không biết là ai chọc giận anh, lúc này vẻ mặt anh rất nghiêm nghị, sườn mặt lộ ra vẻ hung dữ và sắc bén. Toàn thân anh tỏa ra khí thế áp bức đầy nguy hiểm, khiến người ta vô thức có cảm giác khó thở.
Mà đôi mắt kia càng giống sự bình yên trước cơn bão, Úc Khả Khả lơ đãng chạm phải nên theo bản năng cảm thấy lạnh hết cả gáy.
Cô thoáng khựng lại, lặng lẽ sờ lên gáy trong vô thức: [Không phải chứ, lúc này là ai động đến anh ta thế? Sao giống như mãnh thú xổ lồng, gặp ai cũng muốn ngoạm một miếng vậy.]
Hệ thống: [Tuy là tôi không biết đáp án nhưng tôi nghĩ cô nên thử kiểm điểm lại bản thân xem sao, tìm nguyên nhân từ mình trước.]
Úc Khả Khả coi như không nghe thấy, chỉ vô thức rũ mắt, cuối cùng buông miếng khăn giấy đã bị vò nát: “Ơ, anh ra vẻ thế này là đang đợi tôi thanh toán à?”
Thấy gương mặt tủm tỉm cười của cô đã khiến anh giận không nguôi, Quý Cảnh Diệp nói với giọng lạnh tanh: “Sao, tôi nợ tiền cô hay đã làm chuyện gì tương tự mới khiến cô không dưng cảm thấy tôi đang giục cô thanh toán?”
“À thật sự không có đâu, này chẳng phải trước đó tôi đã nói, bữa này tôi mời đó mà.” Úc Khả Khả bị anh chế giễu cũng không tức giận, cô chống cằm, cười híp mắt nói: “Vì thấy mặt anh nghiêm nghị đến đáng sợ, tôi tưởng anh không vui nên giục tôi, lại sốt ruột muốn rời đi ấy.”
Quý Cảnh Diệp lại lạnh lùng liếc cô lần nữa, ngập tràn ý chế giễu.
“Đương nhiên, dù sao đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng đi ăn cơm riêng, tôi không tiện đánh giá.” Úc Khả Khả nói với vẻ chân thành: “Hay là để chúng ta hẹn thêm vài lần nữa, tin chắc rằng tôi sẽ hiểu anh kỹ hơn, có thể đánh giá không chút do dự cho anh rồi.”
Quý Cảnh Diệp: “...” Cô đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước, chuyện này mà cô cũng lợi dụng được.
Thấy cô tỉnh bơ nhắc đến cuộc hẹn sau đó, đôi mắt xinh đẹp trong vắt chứa sự vui vẻ, dưới ánh đèn ấm áp tựa như ánh sao rơi vãi, sáng rực đến mức có phần chói mắt.
Quý Cảnh Diệp không tránh khỏi bị ánh sáng làm chói mắt, mặt tỉnh bơ dời mắt đi. Mà cơn giận trong lòng cũng tự dưng dịu xuống lạ.
Nhận ra điều này, anh không nhịn được nhíu mày.
Dường như sợ cô hiểu lầm anh ngầm thừa nhận mà được đà lấn tới nên lại lạnh lùng từ chối: “Không có lần sau.”
Úc Khả Khả: “Ồ.”
Đã có lần đầu thì sẽ có lần sau nữa, không có lần sau thì hai lần cũng được.
Không sao, cô không chê đâu.
Không biết Úc Khả Khả nghĩ gì trong đầu, Quý Cảnh Diệp chủ động thanh toán xong, sau đó hai người cùng rời khỏi nhà hàng.
Không đợi anh nói gì, Úc Khả Khả đã chủ động mở cửa xe, chui vào trong.
Như phát hiện ra người đàn ông bên cạnh vẫn đứng yên tại chỗ không lên xe, cô còn quay đầu nói với vẻ mặt vô tội: “Anh không lên à?”
Tay Quý Cảnh Diệp gác lên chỗ tay nắm cửa, ngước mắt lên: “Bây giờ không muốn.”
Úc Khả Khả: “Vậy được thôi.”
Cô không nói nhiều, trực tiếp quay đầu báo địa chỉ khách sạn cho tài xế trên ghế lái rồi đặc biệt tự giác ngồi vững vàng.
Quý Cảnh Diệp: “... ? ”
Chú tài xế: “...”
Tài xế để chân lên bàn đạp ly hợp, không biết rốt cuộc mình có nên đạp xuống hay không, không nhịn được nuốt nước bọt, quay đầu ngượng ngùng nở nụ cười với Úc Khả Khả rồi lại lén thăm dò Quý Cảnh Diệp đang đứng ngoài cửa xe với sắc mặt cực kỳ u ám.
Hình như ý của ông chủ... không phải như cô Úc nói thì phải?
Quý Cảnh Diệp trực tiếp bị hành động dứt khoát, sinh động của cô làm cho tức cười.
Ngồi trên xe của anh thì thôi đi, sau khi anh tỏ ý ghét bỏ thì dứt khoát mặc kệ anh, định bảo tài xế riêng của anh cứ đi.
Hừ, giỏi thật đấy.
Úc Khả Khả, sao cô không lên trời luôn đi?
Quý Cảnh Diệp: “Ngồi vào bên trong.”
Hình như không nghĩ anh thay đổi ý định nhanh như vậy, Úc Khả Khả có vẻ rất kinh ngạc, quay qua liếc anh, đôi mắt đen trắng rõ ràng đang viết chữ “Anh dễ thay đổi thật đó”.
Có điều nghĩ lại chủ của chiếc xe này là anh, tuy Úc Khả Khả cảm thấy hơi phiền phức nhưng vẫn thở dài, nghe lời dịch vào bên trong.
Quý Cảnh Diệp tỉnh bơ ngồi vào xe.
...