Chương 30

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Úc Khả Khả: Hả?
[Cái gì, cái gì, kích thích vậy sao?]
Thấy đạo diễn Chu che khuất nam phụ, Úc Khả Khả vội vàng dịch sang một bên, tìm góc nhìn tốt nhất để quan sát kỹ lưỡng vết thương trên mặt và người anh ta. Đôi mắt cô lập tức sáng rỡ.
Trời ơi, khỏi nói cũng biết.
Đúng như hệ thống đã giải thích, nhìn dáng vẻ anh ta đúng là như vừa ăn một trận đòn ra trò vậy.
Đã quá Pepsi ơi!
Úc Khả Khả: [Nói mau, nói mau, sau đó thì sao nữa?]
[Lúc đó, nam phụ và vợ người ta định mặc quần áo vào rồi chạy trốn, nhưng không kịp. Nào ngờ người chồng về quá nhanh, bọn họ còn chưa kịp kéo quần lên thì anh ta đã cầm dao phay xông vào, còn khóa trái cửa lại.]
Hệ thống hăm hở miêu tả cho cô: [Cô không biết cảnh tượng lúc đó đâu, mặt nam phụ tái mét chưa từng thấy, đến thợ trang điểm nhìn vào cũng phải thốt lên cao thủ.]
[Chậc, người chồng này tỉnh táo ghê! Trước khi đuổi giết người ta mà còn nhớ khóa cửa lại, trực tiếp chặn đứng đường thoát của tên gian phu.]
Úc Khả Khả hít một hơi thật sâu, lắng nghe vô cùng chăm chú: [Sau đó thì sao, rồi sau đó nữa, rốt cuộc anh ta trốn thoát bằng cách nào vậy?!]
[Tuy nam phụ cũng có chút võ công căn bản, nhưng dù sao cũng là ngủ với vợ người ta, bị bắt gian tại trận nên chột dạ, hoàn toàn không dám đánh trả.] Hệ thống miêu tả y như thật: [Hơn nữa, quần anh ta còn chưa kịp kéo lên xong thì làm sao mà đánh lại được người cầm dao phay chém loạn xạ được chứ?]
Hệ thống: [Sau đó, hai người cứ thế anh đuổi tôi chạy vòng quanh phòng ngủ. Dù người vợ có van xin họ dừng lại thế nào thì người chồng cũng không chịu nghe.]
[Hay lắm, xem ra đúng là có chút võ công đấy, còn biết né tránh như rắn trườn.]
Nghe hệ thống miêu tả, Úc Khả Khả chợt nghĩ ngay đến meme nhảy múa trong mưa kinh điển kia: 'Các người đừng đánh nữa.gif'.
[Ha ha ha ha ha!] Cô suýt cười bể bụng, đồng thời còn nắm bắt được điểm chính xác: [Đợi chút, vậy là nam phụ vừa kéo quần vừa né dao phay của người chồng ấy hả?]
Hệ thống khẳng định với cô: [Thời gian cấp bách, đến mạng sống còn sắp không giữ nổi, làm gì còn thời gian mà lo đến cái quần? Miễn là nó không tuột xuống cản trở anh ta là được rồi.]
Tưởng tượng ra hình ảnh vừa chật vật vừa hài hước ấy, Úc Khả Khả cười gần ngất.
Trời ơi, trải nghiệm này của nam phụ thật đúng là đủ mạo hiểm, đủ kích thích đó! Nhưng sao cô cứ muốn cười ha ha ha ha mãi thôi.
[Sau đó, hai người cứ thế anh đuổi tôi chạy một lúc lâu.] Hệ thống tiếp tục câu chuyện: [Cho đến khi người vợ nhân lúc họ chạy đến một góc phòng thì đột ngột mở cửa sổ. Cuối cùng, nam phụ đã tìm được cơ hội, dùng cả tay cả chân bò ra cửa sổ rồi nhảy xuống.]
Úc Khả Khả: [Cái gì cơ???]
[Ha ha ha cứu tôi với, anh ta nhảy thẳng từ cửa sổ xuống thật á?] Chỉ nghe miêu tả thôi mà cô đã có thể tưởng tượng ra tình cảnh đó, cô lập tức phụt cười, cảm thấy khó tin: [Không phải chứ, nhà bọn họ tầng mấy vậy? Chó cùng đường cũng đâu có liều mạng nhảy như thế, thảo nào anh ta ngã nặng đến vậy.]
[Không cao lắm, chỉ là căn nhà hai tầng riêng, bên dưới có bãi cỏ làm đệm.] Hệ thống giải thích: [Cho nên ngay sau đó, người chồng kia cũng nhảy xuống theo.]
Úc Khả Khả muốn ngã ngửa: [Mạnh dữ vậy sao?]
Sau khi kịp phản ứng, cô càng khiếp sợ hơn: [Đợi chút, vậy vết thương kia của anh ta không phải là do té từ lầu hai xuống à?]
[Đương nhiên, người chồng kia đã đuổi theo anh ta ít nhất hai con phố.] Hệ thống nói: [Tuy không chém trúng được anh ta, nhưng nam phụ đã liên tục lăn lộn, ngã nhiều lần, cuối cùng mới nhanh chóng chạy thoát, bỏ lại người chồng đó.]
Hệ thống: [Cuối cùng, anh ta trốn ở một góc hẻo lánh, đợi đến khi người chồng kia rời đi, anh ta mới lén lút lẻn về, lái xe chuồn mất.]
[... Đỉnh thật! Quả là con người ta khi bị truy sát có thể đột phá giới hạn sinh lý.] Úc Khả Khả hít một hơi thật sâu, thực sự vô cùng chấn động: [Với sức chịu đựng và tốc độ này của anh ta, nếu không có cái sở thích kỳ quái này thì hoàn toàn có thể tham gia Olympic rồi đấy!]
Hệ thống tính toán kỹ lưỡng, nói đúng trọng tâm: [Thế thì vẫn còn kém xa lắm. Chẳng qua nếu như tất cả mấy cô thi chạy đường dài thì chắc chắn anh ta nắm chắc vị trí số một.]
Úc Khả Khả: [Đỉnh thật!]
Tạm ngừng một lát, cô vẫn không nhịn được tò mò hỏi thêm: [Thế lúc anh ta chạy trốn trên phố cũng xách quần mà chạy à? Không có cơ hội nào để anh ta mặc quần vào tử tế sao? Hình ảnh kích thích vậy mà không có ai xúm vào xem sao?]
[Sao có thể chứ? Từ lúc anh ta lăn từ cửa sổ xuống đã tranh thủ mặc quần vào rồi.] Hệ thống giải thích: [Cũng vì chuyện này mà làm lỡ thời gian, nên khi người chồng vừa nhảy xuống được một lát thì đã đuổi kịp anh ta. Lúc ấy, nam phụ nghe tiếng động, vừa quay đầu thì suýt chút nữa bị hù cho hết hồn.]
[Hay thật đấy, chỉ cảnh này thôi chắc cũng đủ để so với phần lớn cảnh trong phim điện ảnh hài rồi nhỉ?] Úc Khả Khả gần như có thể hình dung ra tình cảnh ấy, gương mặt ngập tràn vẻ cảm thán: [Không ngờ anh ta còn có thiên phú làm diễn viên hài, chưa biết chừng sau này có thể cân nhắc phát triển ở mảng này.]
Hệ thống trả lời tiếp: [Lúc ấy đã hơn nửa đêm, bọn họ chạy rất nhanh, cho dù có người nghe được tiếng động thì còn chưa kịp ra xem đã không thấy bóng người nữa rồi.]
Úc Khả Khả: [Vậy xem như anh ta quá may mắn rồi, chỉ chờ xem sau này người chồng có tìm anh ta tính sổ hay không thôi.]
Nghĩ vậy, cô lại không nhịn được mà sinh lòng đồng cảm: [Nếu thật sự bị bóc phốt thì chắc đạo diễn Chu sẽ đau đầu ngất xỉu mất? Đoàn làm phim liên tục gặp sự cố, thảm, thảm quá rồi.]
Trong khi đó, đạo diễn Chu không hề hay biết ngọn nguồn việc nam phụ bị ngã, lúc này đang cau mày nhìn nhân viên băng bó vết thương cho anh ta, hoàn toàn không biết mình đang được đồng cảm.
Ông tức giận nói: "Cậu đã thế này rồi, chẳng lẽ tôi vẫn kiên quyết ép cậu giữ vết thương này mà quay phim hay sao? Cảnh khác thì không nói, nhưng hôm nay là cảnh đánh nhau quan trọng, với tình hình cậu thế này thì lại càng không thể quay được rồi."
"Không hiểu sao cậu ngã ra nông nỗi này mà không trực tiếp xin tôi nghỉ luôn cho rồi?" Đạo diễn Chu im lặng xoa xoa ấn đường: "Lại còn cố ý chạy tới nữa, trong lòng cậu, rốt cuộc tôi hà khắc đến mức nào mà đã thế rồi còn bắt cậu quay phim sao?"
Trên mặt nam phụ có bôi thuốc, nghe ông nói với giọng bất mãn thì lập tức muốn giải thích, nhưng lại vô tình kéo căng vết thương ở miệng, không nhịn được mà nhe răng trợn mắt một hồi.
Bình tĩnh lại, anh ta mới sờ mũi xấu hổ nói: "Tôi nghĩ là, không thể quay cảnh đánh nhau, nhưng chưa biết chừng có thể đổi sang cảnh quay khác. Ít nhất không thể cứ thế bỏ bom được, để mọi người phải chờ tôi."
Úc Khả Khả lại có thể nhìn ra, lúc này anh ta thực sự vừa chột dạ vừa áy náy.
Dù sao con người anh ta, ngoại trừ cái sở thích kỳ lạ không cách nào để người khác biết được này ra, thì thực sự rất yêu thích đóng phim. Bây giờ đoàn làm phim lại phải kéo dài tiến độ vì việc riêng của anh ta, thay đổi kế hoạch đã sắp xếp từ trước, việc này thực sự khiến anh ta khó lòng nào mà dễ chịu nổi.
Cho dù như vậy, nhưng không phải tối qua anh ta vẫn chọn đi gặp người vợ kia sao?
Úc Khả Khả thầm chỉ trỏ: [Ai bảo anh ta thèm vợ người ta, tôi đã nói sớm muộn gì cũng sẽ gặp sự cố mà? Nữ phụ số ba trước đó đã có thể phát hiện vấn đề của anh ta, còn nắm thóp anh ta, thế mà người này vẫn chưa tỉnh ra.]
Hệ thống: [Qua lần dạy dỗ này, có lẽ trong khoảng thời gian tới anh ta sẽ nề nếp hơn một chút.]
Úc Khả Khả: [Nói chung là muốn lấy sự đồng cảm của đạo diễn Chu đang thương xót chứ gì?]
Đạo diễn Chu tức giận khoát tay: "Được rồi, tôi đâu đến mức Chu Bái Bì đâu mà. Cậu về nghỉ ngơi cho đàng hoàng đi. Đúng lúc Úc Khả Khả đang ở đây, chúng ta lập tức quay cảnh tiếp theo."
Nghe thấy tên Úc Khả Khả, nam phụ vô thức quay đầu thì phát hiện cô đang trốn trong đám người, thăm dò nhìn chằm chằm anh ta.
Bởi vì chỉ có ánh mắt cô như đèn pha, không chút giấu giếm lướt anh ta từ trên xuống dưới, có vẻ quá trắng trợn rồi!
Mà ánh mắt vô cùng quen thuộc này vẫn cứ khiến nam phụ phát lạnh, nổi hết da gà.
Vì, vì sao cô nhìn anh ta như vậy? Sao nhìn cứ như... cô đã phát hiện ra anh ta đang nói dối, biết rõ tối qua anh ta đã làm gì rồi?
Cái cảm giác như bị nhìn thấu này khiến anh ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Thực tế, nghĩ đến việc trước đó cô thẳng thắn bóc phốt của phó đạo diễn trước mặt tất cả mọi người, anh ta càng căng thẳng hơn.
Lúc ấy anh ta còn hóng chuyện rất sung sướng, hơn nữa còn thầm cảm kích vì chuyện cô đã đuổi nữ phụ số ba đi trước đó.
Nhưng bây giờ, chuyện lại xảy ra với chính mình thì ---
Vẻ mặt nam phụ cứng ngắc, không kìm lòng được mà nghĩ đến lần đầu tiên khi bọn họ gặp mặt, Úc Khả Khả đã nhìn chằm chằm anh ta không chớp mắt.
Ánh mắt đó, thật sự rất quái lạ, rất đáng sợ!
Trong lòng bồn chồn, thực sự không chịu nổi sự dày vò, anh ta vẫn miễn cưỡng giật khóe miệng, cứng ngắc thăm dò nói lời xin lỗi: "Thế, thế thì làm phiền cô rồi, cô Úc."
"Không sao, dù sao tôi đến sớm rồi, quay cảnh của tôi sớm chút cũng không sao." Úc Khả Khả cười nói chậm rãi: "Còn anh Tào ấy, phải giữ gìn sức khỏe, thời gian này cứ nghỉ ngơi ở khách sạn, như vậy thì chúng tôi cũng có thể yên tâm."
Không biết có phải do nam phụ đang rối bời hay không mà anh ta cứ có cảm giác lời nói này của cô nghe có vẻ bình thường nhưng lại thoáng có ẩn ý.
Hình như chữ "yên tâm" cuối câu kia như có như không nhấn thêm trọng âm.
Nam phụ không những không cảm thấy yên tâm, lưng cũng vô thức thẳng lên, trong lòng cực kỳ thấp thỏm không yên: 'Cho nên rốt cuộc có phải cô đã biết gì hay không, sao lại phải cường điệu bảo anh ta ở lại khách sạn, còn nói bọn họ yên tâm--'
Rốt cuộc là kín đáo cảnh báo anh ta rằng cô đã nắm được bí mật của anh ta, nếu như không muốn bị bóc phốt thì thời gian tới này phải thành thật nghiêm chỉnh đừng bày trò nữa; hay thật ra chỉ là thuận miệng an ủi, không có ý gì khác?
Nghĩ thế nào cũng cảm thấy chột dạ, nam phụ siết chặt nắm đấm, thực sự khó mà ngồi yên được, giằng co một lúc lâu thì đột nhiên 'soạt' đứng bật dậy.
Trong tiếng hô kinh ngạc của mọi người, anh ta lộ vẻ trịnh trọng nhìn về phía đạo diễn Chu: "Không được, đạo diễn Chu. Tôi cảm thấy tôi vẫn nên cố gắng đóng xong cảnh này, tuyệt đối không thể làm chậm trễ thời gian của mọi người! Xin nhờ mọi người!"
Đạo diễn Chu: "... Hả?"
Hoàn toàn không ngờ anh ta có thể nói ra lời này, đạo diễn Chu lập tức khiếp sợ nhìn anh ta, thoáng nghi ngờ rằng có phải lúc ngã, người này đã không cẩn thận bị đập vào đầu rồi hay không.
Nếu không sao có thể nói ra lời mất trí này chứ?
"Xin đạo diễn Chu hãy tin tôi, tôi hoàn toàn không sao đâu ạ." Nam phụ vặn vẹo mặt, nhịn đau giơ cánh tay lên: "Đây là vấn đề do chính tôi gây ra, không thể để mọi người chịu thiệt vì tôi được. Cứ để tôi thử xem, chỉ cần che vết thương đi là được rồi, không sao đâu ạ."
Đạo diễn Chu nghiêm mặt, hung dữ nói: "Cậu không cần gắng gượng, tôi nào có đến mức---"
Nam phụ bảo đảm thề thốt: "Tôi thật sự không gắng gượng, tuy không dám cam đoan sẽ phát huy cực kỳ xuất sắc nhưng tuyệt đối sẽ không cản trở, cũng sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ông đâu, đạo diễn Chu!"
Đạo diễn Chu: "..."
Mọi người: "..."
Tất cả mọi người đều cực kỳ sửng sốt: Không ngờ anh Tào này nhìn bên ngoài có vẻ là người rắn rỏi, mà nội tâm cũng thật rắn rỏi!
Đã ngã ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn kiên quyết đóng phim, thật là một mẫu mực mà!
Hệ thống: [Hay lắm, có phải cô dọa anh ta rồi hay không?]
Úc Khả Khả cảm thấy vô cùng vô tội: [Tôi chỉ có lòng tốt an ủi anh ta thôi, sao biết được anh ta lại như được tiêm máu gà thế, đột nhiên hưng phấn vậy?]
[Có điều thế này không phải tốt lắm sao?] Không đợi hệ thống trả lời, cô nói tiếp: [Dù sao thì anh ta là người đàn ông mạnh mẽ có thể uốn éo như rắn trườn thành công chạy trốn dưới sự truy sát của người chồng kia, bây giờ còn có thể không đau không ngứa đứng đây đó.]
Úc Khả Khả: [Chỉ bảo anh ta đóng cảnh đánh nhau, chẳng phải chỉ là chuyện vặt thôi sao?]
Mà lúc cô đang định trốn tránh trách nhiệm thì đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền tới từ gần đó: "Không ngờ đến..."
Thì ra lúc này Lộ Sùng và Trữ Tuyết cũng đi ngang qua, đứng cạnh cô.
Cô lập tức quay đầu thì đã thấy Lộ Sùng đang nhìn sang nam phụ, vẻ mặt có phần khó tả.
Không biết nghĩ đến điều gì, anh ấy sờ cằm, không nhịn được mà khó hiểu thấp giọng nói: "Dù thế nào trước kia không nhìn ra được cậu Tào..."
Trữ Tuyết ở bên cạnh ho một tiếng, tạm ngừng đúng lúc.
Lộ Sùng thoáng dừng lời, giữ nụ cười điềm đạm, câu nói kế tiếp đột nhiên chuyển hướng: "Tôi nói là, giờ mới phát hiện thì ra tôi đã hiểu lầm, cậu Tào đúng là người chăm chỉ nghiêm túc."
Úc Khả Khả: [...]
Hệ thống: [Phì.]
[Tôi ảo giác à?] Cô thầm 'chậc' một tiếng: [Dường như sau hiện trường mất mặt quy mô lớn hôm qua, Lộ Sùng đột nhiên trở nên có phần nịnh nọt? Hình tượng điềm đạm thận trọng của anh ta đâu rồi?]
Hệ thống: [Còn chưa bình thường lại ấy, đến giờ anh ta vẫn chưa dám nhìn Trữ Tuyết.]
Úc Khả Khả: [Chột dạ đến mức đó cơ á? Thôi được rồi, tâm trạng của người đàn ông yêu đơn phương, hình như lo được lo mất cũng là chuyện bình thường.]
Mà lúc này, rốt cuộc đạo diễn Chu đã có hành động.
Có lẽ thấy anh ta đã nhờ vả đến mức đó, đạo diễn Chu hiểu được anh ta thực sự rất tha thiết đóng phim, sau khi nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, ông vẫn gật đầu: "Vậy được thôi, cho cậu một cơ hội. Nếu như không làm được thì để sau đó rồi nói tiếp."
Nam phụ lập tức thở hắt ra, vội vàng nói lời cảm ơn, lại có vẻ như vô tình tức tốc liếc nhìn Úc Khả Khả.
Dường như anh ta muốn nhìn ra điều gì đó từ nét mặt cô nhưng lại vẫn chỉ nhìn thấy gương mặt cười híp mắt như trước đó.
Tâm trạng nam phụ lập tức như nghẹn lại.
Thật lòng mà nói, lúc Úc Khả Khả cười lên thật sự rất có sức hút, khiến người ta không nhịn được mà cười theo.
Nhưng lúc này, có lẽ vì trong lòng có khuất tất nên anh ta càng nhìn gương mặt tươi cười này lại càng cảm thấy có ẩn chứa ý sâu xa, không nhịn được mà run da đầu.
Vì vậy, đến khi chính thức quay phim, anh ta đã dùng hết cố gắng lớn nhất đời này, cố kìm nén cơn đau nhức, ra sức đóng xong cảnh đánh nhau này một cách trọn vẹn.
Mà nói cũng trùng hợp, cảnh đánh nhau mà họ quay cũng chính là lúc nam chính phụng mệnh đến đây truy sát nam phụ vì tội đánh cắp kiếm tiên.
Nam phụ kịp phản ứng, sắc mặt suýt chút nữa tối sầm lại.
Nhưng anh ta vừa thấy hối hận, ngẩng đầu lên đã phát hiện tất cả mọi người đều đã ổn định vị trí rồi, thậm chí Úc Khả Khả cũng đặc biệt tự giác chuyển băng ghế, ngồi cạnh đạo diễn Chu.
Dường như đã nhận ra ánh mắt của anh ta, Úc Khả Khả khẽ liếc tới. Đôi mắt hạnh trong suốt linh hoạt, càng nhìn càng có vẻ sâu xa, khiến người ta vốn không thể nhìn thấu cảm xúc của cô.
Ngay sau đó, đạo diễn Chu cầm loa lên: "Tào Khang đừng ngây người nữa, chuẩn bị diễn đi."
Nam phụ hoàn toàn không kịp từ chối: "... Được."
Được rồi, diễn thì diễn thôi.