Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh?
Cô gái với giọng hát thiên thần
Phải Làm Sao Khi Bạn Thân Là Trà Xanh? thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô ấy sở hữu giọng hát hiếm có, như thể được thần giao cách cảm ban tặng.
Hàn Sơ còn rất trẻ, khi cô ấy được công nhận, cô mới chỉ 24 tuổi.
Thế nhưng vào ngày toàn thế giới ca ngợi sự nghiệp của cô ấy, Hàn Sơ lại nhảy xuống từ tầng thượng cao nhất của tòa nhà công ty, kết thúc cuộc đời mình.
Mọi người đều biết cuộc đời của Hàn Sơ vốn rực rỡ vô cùng, nhưng trong di thư để lại, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Ngay từ nhỏ, cô đã ấp ủ giấc mơ trở thành ca sĩ. Trong một lần du lịch nước H, cô bị một công ty giải trí lừa ký hợp đồng, vì không thể trả nổi tiền phạt vi phạm hợp đồng nên phải ở lại nước H.
Vốn dĩ cô chỉ là một thần tượng hạng 18, chìm nghỉm trong vô danh, cô cố gắng chịu đựng để hết hạn hợp đồng rồi trở về quê hương. Thế nhưng ngay trước đêm nhóm nhạc tan rã, Hàn Sơ bị người đại diện ép uống thuốc, đưa lên giường của một tài phiệt.
Tất cả vẻ hào nhoáng, rực rỡ phía trước đều là máu và nước mắt.
Hàn Sơ từng tìm đến cảnh sát, nhưng cho dù cô có đủ bằng chứng chứng minh mình bị cưỡng bức, vẫn không thể lật đổ kẻ từng đàn áp mình năm xưa.
Cô không thể trở về quê hương, bởi cô muốn đứng trên đỉnh cao âm nhạc của nước H, tố cáo những uất ức trong quá khứ.
Cô đã làm được, cô dùng chính sinh mạng của mình để bày tỏ sự bất bình.
Vụ việc bùng nổ dữ dội, chấn động khắp nơi, ngay cả Nhan Hề ở tít bên kia đại dương cũng biết. Dù phải trả giá bằng mạng người, người hâm mộ của Hàn Sơ vẫn vô cùng phẫn nộ.
Nhưng theo thời gian trôi qua, câu chuyện dần bị người đời lãng quên.
Hàn Sơ đã chết, những kẻ năm xưa hại cô chẳng hề bị trừng phạt.
Sau bữa trưa, Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề đến sân khấu nhỏ trong khu vực giếng trời.
Trước đây, sau khi ăn trưa xong, họ thường đi dạo trong trung tâm thương mại, mua chút túi xách, trang sức để coi như tiêu khiển.
Trong hậu trường, các thành viên nhóm LMN nhìn thấy tình hình bên ngoài.
"Mấy người đó hình như là đại minh tinh của Hoa Quốc!"
"Tôi từng xem chương trình của họ rồi, nóng hổi suốt ngày. Cô gái xinh đẹp kia tên là Châu Khinh Ngữ, cô ấy là mỹ nhân thần thánh của Hoa Quốc đấy! Còn cô gái trông rất thanh thuần kia tên là Nhan Hề, trước khi tham gia chương trình cô ấy vẫn là người bình thường, giờ fan trên weibo đã hơn triệu rồi!"
"Bao giờ bọn mình mới được tham gia chương trình như thế nhỉ!"
Mấy cô gái bàn tán nhao nhao, bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề.
Họ tham gia mấy buổi biểu diễn thương mại như thế này, chỉ để kiếm chút tiền trang trải sinh hoạt, căn bản không thể nổi tiếng được. Khi biểu diễn, đến một khán giả cũng chẳng có.
Thực tế, với độ nổi tiếng hiện tại của LMN, làm gì có fan.
"Mọi người xem thử, ống kính của chương trình có quay trúng chúng ta không nhỉ? Nếu có thể xuất hiện trên chương trình hot như vậy, biết đâu chúng ta sẽ nổi tiếng!"
"Thật đấy, thế thì lát nữa tôi nhất định phải biểu diễn thật tốt!"
"Cậu nhảy đẹp, chắc chắn sẽ được quay nhiều hơn!"
Được quay trúng, lên chương trình như củ cà rốt treo trước mũi lừa, mấy thành viên LMN càng nói càng hưng phấn, lập tức chạy đến trước gương trang điểm lại phấn son, chỉ mong mình xuất hiện trên ống kính lâu hơn chút.
Hàn Sơ đang ngồi trước gương trang điểm lại lớp makeup. Độ nổi tiếng của cô trong nhóm thấp nhất, lần nào cũng là người trang điểm cuối cùng.
Không có chuyên gia trang điểm riêng, nhóm LMN trang điểm theo khuôn mẫu, tô son trát phấn lòe loẹt, như vậy khi lên đèn ăn phấn mới đẹp được.
"Hàn Sơ, sao cô vẫn chưa xong thế?" Một cô gái tóc hồng hỏi Hàn Sơ bằng tiếng Hàn. "Cô có thể nhanh lên chút được không, tôi còn phải đánh má hồng nữa này!"
Hàn Sơ dùng tiếng Hàn không quá lưu loát nói, "Chị Nghiên Nghiên, vừa mới tới lượt em mà!"
Cô nàng tóc hồng túm lấy Hàn Sơ, "Đằng nào cô cũng đứng tít phía sau, ai mà nhìn thấy cô chứ! Vẽ vời qua loa là được rồi!"
Những người khác nhao nhao hùa theo, "Chị Nghiên Nghiên mới là visual, ống kính nên tập trung hết vào chị ấy mới phải!"
Hàn Sơ mím môi, đành phải đứng dậy, nhường chỗ cho cô nàng tóc hồng.
LMN ngoại trừ cô ấy ra thì toàn bộ đều là người nước H, năng lực của cô ấy trong nhóm không nổi trội, bị tẩy chay cô lập là chuyện thường ngày ở huyện.
Hàn Sơ chỉ đành cầm điện thoại ngồi vào một góc.
Trên màn hình điện thoại là bài hát lát nữa bọn họ phải biểu diễn, cô ấy lặng lẽ nhẩm lời bài hát. Hàn Sơ không có đoạn hát đơn, những người có đoạn hát đơn đều là tuyển thủ có chút tiếng tăm trong nhóm.
Hàn Sơ đôi khi cảm thấy rất buồn cười, không có phần riêng thì không có ống kính; không có ống kính thì làm sao nổi tiếng? Không nổi tiếng thì làm sao có fan, làm sao có được phần của riêng mình?
Đây đúng là một vòng luẩn quẩn chết tiệt.
Một lát sau, người đại diện đi vào, đốc thúc mấy cô gái, "Chuẩn bị xong chưa? Sắp tới lượt mấy cô lên sân khấu rồi! Ở trên sân khấu nhớ lấy, phải biểu diễn gợi cảm, quyến rũ vào, đừng có mà cứng đơ ra đấy, mấy cô càng bung xõa thì kiếm được càng nhiều tiền đấy!"
Mấy cô gái đều không tình nguyện lắm, nhưng vẫn gật đầu.
Người đại diện dặn dò từng người xong, cuối cùng đi tới trước mặt Hàn Sơ, gã híp mắt, khuôn mặt đầy mỡ.
"Tiểu Sơ à!" Người đại diện dùng tiếng Hàn nói. "Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội, bọn Nghiên Nghiên đi cả rồi, tối nay đến lượt cô đấy, biểu diễn xong tôi sẽ cho người đến đón cô."
Hàn Sơ nắm chặt điện thoại, khớp xương trắng bệch, "Tôi có thể không đi được không?"
Người đại diện cười, "Chẳng lẽ cô muốn làm một kẻ vô dụng cả đời sao? Cô nhìn bọn Nghiên Nghiên mà xem, sau khi trở về đều có cơ hội solo, cô không muốn à?"
Hàn Sơ im lặng, không dám lên tiếng.
Cô ấy không muốn, hợp đồng của cô ấy là 10 năm, còn 8 năm nữa, chịu đựng qua 8 năm này là cô ấy có thể về nhà rồi.
Người đại diện nhìn vẻ mặt chống đối này của Hàn Sơ, trong mắt lóe lên tia hung ác, "Hợp đồng quản lý của cô vẫn nằm trong tay tôi, tốt nhất là cô suy nghĩ cho kỹ vào!"
Mười phút sau, buổi biểu diễn bắt đầu.
Các cô gái mặc trang phục gợi cảm xuất hiện trên sân khấu, quần áo đủ màu sặc sỡ, đồng loạt trang điểm đậm, gần như chẳng phân biệt được ai với ai.
Động tác của họ khá táo bạo, cứ như một kiểu khiêu khích trá hình.
Không ít khách nam thấy vậy, nhao nhao tụ tập về phía sân khấu.
Chỉ là, tình huống được quay vào chương trình tống nghệ như dự đoán đã không xảy ra, Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề chỉ đi lướt qua sân khấu giếng trời trong chốc lát, biết được còn phải đợi mười mấy phút nữa mới có biểu diễn, Châu Khinh Ngữ lập tức mất hứng, kéo Nhan Hề đi ra quầy chuyên doanh mua nước hoa rồi.
Lúc đi dạo phố, thỉnh thoảng có tiếng nhạc truyền tới, nhưng cũng chẳng thể thu hút được Châu Khinh Ngữ.
Ngược lại, Nhan Hề vô cùng tò mò, cô rất muốn xem Hàn Sơ biểu diễn thế nào.
Park Bo Won tiếc nuối nói, "Hai vị đến không đúng lúc rồi, dạo gần đây không có concert, cũng không có sân khấu quảng bá ca khúc mới, nếu có thì buổi tối đi xem cái đó cũng hay lắm."
"Thế á." Nhan Hề cảm thán một tiếng.
Trước đó đạo diễn Du nói trạm này là nước H, không ít người hâm mộ trên làn đạn gợi ý các cô có thể đi xem sân khấu của idol, trực tiếp xem các soái ca nhảy đều tăm tắp, còn cả cơ bụng và đường nhân ngư thi thoảng lộ ra của họ nữa, chắc chắn là đẹp lắm!
"Nếu có concert, cho dù vé bán hết rồi, cô cũng có thể kiếm cho bọn tôi vé VIP đúng không?" Nhan Hề hỏi Park Bo Won.
Ánh mắt Park Bo Won kiên định, "Đương nhiên rồi ạ!"
Ngân hàng Amex nỗ lực hoàn thành mọi yêu cầu của khách hàng thẻ đen, kiếm vé concert thôi mà, có là gì đâu.
Nhan Hề thở dài, "Tiếc thật, cô không thể bắt bọn họ tổ chức thêm một buổi concert nữa."
"Tại sao lại không thể?"
Châu Khinh Ngữ ngửi nhiều nước hoa quá, mũi bị loạn mùi đang ngửi hạt cà phê để lấy lại khứu giác.
Cô nàng đi đến bên cạnh Nhan Hề, vô cùng nghiêm túc suy nghĩ lời Nhan Hề nói, "Tớ thấy cậu nói đúng đấy, đã đến nước H rồi, sao có thể không đi xem concert được chứ? Thế chẳng phải đến phí công à?"
Châu Khinh Ngữ nhìn về phía Park Bo Won, "Hay là cô tìm vài nhóm nhạc thần tượng, bảo bọn họ mở concert riêng cho chúng tôi, thấy thế nào?"
Park Bo Won: "???"
Park Bo Won cười như không cười, "Đại tiểu thư, ngài nghiêm túc đấy chứ?"
Châu Khinh Ngữ lại ngửi hạt cà phê, giọng điệu dửng dưng, "Đương nhiên, cô không làm được à?"
Park Bo Won trong nháy mắt thẳng lưng, "Sao có thể chứ ạ!!!"
Là cố vấn du lịch của ngân hàng Amex, trong từ điển của Park Bo Won không có từ "không thể"!
[Tôi không nghe nhầm đấy chứ. Đại tiểu thư định mời idol về mở concert riêng cho các cô á?]
[Vãi chưởng! Cái này mà cũng làm được á?]
[Trời đất ơi! Lần đầu tiên tôi thấy cái thao tác này đấy!]
Làn đạn hưng phấn, Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề cũng rất hào hứng, bảo Park Bo Won lấy máy tính bảng tới, hừng hực khí thế bắt đầu chọn lựa.
Châu Khinh Ngữ: "Cậu này đẹp trai này, đẹp trai này! Mời nhóm này tới!"
Nhan Hề: "Mấy chị gái nhóm này cũng xinh quá! Tớ muốn xem mấy chị này!"
Châu Khinh Ngữ: "Ố hố, nhóm này cũng được đấy, cơ bụng mlem mlem ghê! Tận sáu múi kìa!"
Nhan Hề: "Còn cái này nữa! Đông người! Tớ muốn xem!"
Hai người chọn một lúc, chọn không được nhiều lắm, chủ yếu là do số lượng idol hai người biết không nhiều.
Châu Khinh Ngữ dứt khoát ngẩng đầu hỏi khán giả.
"Mọi người muốn xem bọn tôi mời ai tới nào?"
[Hóa ra còn cho bọn mình chọn nữa hả?]
[Aaaaa thế thì em muốn xem bias của em! Tuy mấy anh nhà em là nhóm nhạc flop, nhưng mấy ảnh nỗ lực lắm, cầu xin đại tiểu thư cho một cơ hội ạ!]
[Hu hu hu, idol nhà em vẫn chưa comeback, đang bế quan luyện tập rồi, chắc là không mời được đâu.]
[Đại tiểu thư! Only, TKT, Cá Mập Thiếu Nữ! Mấy nhóm này tuy không phải nhóm bạo hồng ở nước H, nhưng đều rất có thực lực! Mời bọn họ không lỗ đâu ạ! Đại tiểu thư nhất định phải nhìn thấy em nha!]
[Có thể mời chị Hàn Sơ của nhóm LMN nhà em không ạ, chị ấy hát siêu hay luôn, trước đó em xem livestream nghe được một câu, thật sự rất muốn nghe lại á!]
Các nhóm nhạc idol được khán giả đề cử rất nhiều, Park Bo Won ghi chép lại từng cái một.
Châu Khinh Ngữ chốt hạ, "Thời gian biểu diễn ấn định vào tối nay đi, bãi cỏ trước biệt thự cũng khá rộng đấy, có thể tổ chức concert ở đó!"
Park Bo Won: "Đã rõ, đặt thiết bị cỡ lớn sẽ làm hỏng cỏ, sau khi concert kết thúc, tôi sẽ mời thợ làm vườn chuyên nghiệp đến tu sửa lại."
"Còn cả danh sách này nữa." Park Bo Won cầm danh sách khách mời vừa ghi chép, đưa cho Châu Khinh Ngữ xem, "Số lượng khách mời khá nhiều, không biết đại tiểu thư định mở concert trong bao lâu, chúng tôi cần sắp xếp cho phù hợp."
Châu Khinh Ngữ ngẫm nghĩ, "Hai tiếng nhé?"
Dài hơn nữa thì cô nàng cũng chẳng còn hứng thú, nghe concert hai tiếng đồng hồ là cũng hòm hòm rồi.
Châu Khinh Ngữ nhìn sang Nhan Hề, "Hề Hề, cậu còn ý kiến gì nữa không?"
Nhan Hề nhanh nhẹn móc bút máy ra từ sau khi trở thành giám chế của "Điểm mấu chốt", Nhan Hề phải ký rất nhiều văn bản, bút máy lúc nào cô cũng mang theo bên người.
Nhan Hề đánh dấu tích vào vài cái tên, "Mấy người này nhất định phải mời được nhé, những người khác thì tùy tình hình đi."
Park Bo Won: "Vâng ạ."
Lịch trình tiếp theo, Park Bo Won không đi cùng Châu Khinh Ngữ và Nhan Hề nữa, cô ấy phải đi chuẩn bị cho buổi concert.
Concert dự kiến bắt đầu vào lúc 7 giờ tối, hiện tại cách 7 giờ còn 5 tiếng nữa, 5 tiếng đồng hồ để chuẩn bị một buổi concert, còn phải mời rất nhiều idol minh tinh đến biểu diễn, đối với người bình thường thì quả là chuyện nghìn lẻ một đêm.
Nhưng cố vấn ngân hàng Amex đâu phải người thường!
Lúc Park Bo Won rời đi, Nhan Hề còn nghe thấy tiếng cô ấy tự cổ vũ bản thân.
"Mình làm được! Mình làm được! Trong từ điển của mình không có từ 'không thể'!"
Kết thúc sân khấu, các thành viên LMN tiu nghỉu quay về hậu trường.
Tổ chương trình đã rời đi từ sớm, LMN không may mắn như thế, cũng chẳng nhận được cơ hội lên hình, ai nấy đều trông rất ủ rũ chán chường.
Hàn Sơ xin được video màn trình diễn lần này của bọn họ từ người phụ trách sân khấu trung tâm thương mại, xem đi xem lại mấy lần.
Vị trí của cô ấy ở phía sau, mấy lần đều bị các thành viên khác che mất. Thi thoảng có vài góc quay trúng cô ấy, nhưng trên mặt cô ấy trang điểm lòe loẹt, cộng thêm vũ đạo cũng bình thường, rất khó hút fan.
Lúc mới gia nhập công ty, Hàn Sơ cũng ôm ấp một trái tim khao khát nổi tiếng.
Cô ấy thích ca hát từ nhỏ, ước mơ lớn nhất là mở concert của riêng mình, để tất cả mọi người đều nghe thấy giọng hát của cô ấy.
Nhưng ở LMN hai năm nay, hoặc là tham gia mấy buổi biểu diễn thương mại nhảy mấy điệu nhảy gợi dục câu khách này, hoặc là bị ép đi tiếp rượu lãnh đạo cấp cao của công ty.
Đây không phải cuộc sống mà Hàn Sơ từng nghĩ tới.
Cô ấy muốn giải ước, tiếc là gia cảnh nhà cô ấy rất bình thường, bố mẹ chỉ là gia đình làm công ăn lương, không trả nổi số tiền vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng kia.