Phạm Thượng - Huyền Tiên
Chương 29: Cưỡng ép có khiến nàng thích thú hơn không?
Phạm Thượng - Huyền Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Thanh Vi trả lời: [Có]
Có thì có, nhưng cũng không đến mức kịch liệt như tưởng tượng.
Hơn nữa, thà nói cảm giác của nàng là do những gì Quán chủ Mục làm với nàng mang lại, chi bằng nói là do khi nàng hồi tưởng lại, trí tưởng tượng bay xa, tự mình nghĩ đến mức tim đập nhanh, tạo nên một bầu không khí mờ ám.
Lúc Mục Nhược Thủy làm vậy, nàng chủ yếu là sợ hãi, chỉ xen lẫn một chút tò mò nhỏ bé đến mức có thể bỏ qua.
Phó Thanh Vi: [Tim có đập nhanh, còn mấy chuyện khác trong truyện không viết rõ, tôi cũng không biết có mãnh liệt hay không. Nữ chính A vẫn là một nữ sinh viên đại học ngây thơ]
Cam Đường: [Vậy nữ chính B thì sao? Là kiểu lớn tuổi hơn hả?]
Phó Thanh Vi: [Cũng coi là vậy] Chỉ lớn hơn nàng tầm... hơn một trăm tuổi.
Cam Đường: [Ngửi thấy mùi thơm rồi, chị em ơi, cậu lén ăn một mình mà không rủ mình à?]
Phó Thanh Vi giật mình thon thót, tự hỏi mình đã lỡ lời gì.
Ngay sau đó, Cam Đường: [Tên truyện và link đâu? Mình muốn thưởng thức ngay lập tức!]
Phó Thanh Vi: ["Phạm Thượng" của Huyền Tiên, đăng trên Tấn Giang]
Cam Đường: [Mới có hai mươi chín chương ư??? Vẫn còn đang viết hả? Mình phải đọc ngay, xem nữ chính B có rơi vào hố truy thê hỏa táng tràng không!]
Phó Thanh Vi: [Liệu có khả năng nữ chính B thực sự không muốn "do" nữ chính A không?]
Cam Đường: [Vậy thì tối nay mình sẽ xuyên không vào truyện! Dù thế nào cũng phải ép hai người họ đến với nhau.]
Phó Thanh Vi: [Không cần phải liều mạng vậy đâu, cậu cứ đọc truyện đi. Mình có chút việc]
Cam Đường: [Đi đi, trước hết để đáp lễ, gần đây mình mới xem một bộ phim, nhan sắc đỉnh cao, kỹ thuật diễn xuất tuyệt vời, mình gửi link cho cậu, đừng khách sáo nhé [Nhấp vào link để xem]]
Phó Thanh Vi thoáng có cảm giác hơi kỳ lạ.
Phó Thanh Vi: [Dạo này cậu cứ gửi toàn phim bách hợp cho mình, có phải cậu đang âm thầm muốn bẻ cong mình không?]
Cam Đường nghiêm túc: [Cậu nói vậy chứ, cong hay thẳng là do bản thân mỗi người. Nếu cậu thực sự là gái thẳng thì xem vài bộ phim đồng tính nữ cũng chẳng thể bẻ cong cậu được. Nhưng nếu cậu vốn đã cong, thì mình đang làm điều tốt, giúp cậu tìm ra đúng xu hướng tính dục của mình]
Phó Thanh Vi: [Vậy cảm ơn cậu trước]
Nếu không phải nhờ Cam Đường ba năm đầu đại học mang đến làn gió xuân, đến năm thứ tư còn tăng thêm liều lượng, thì nàng cũng không có tư duy thoáng đến vậy.
Cam Đường: [Không cần cảm ơn, mời mình uống trà sữa là được rồi [ngượng ngùng.jpg]]
Cam Đường từ khi nhập học đã là fan hâm mộ nhan sắc của Phó Thanh Vi, sau khi quen thân còn thấy nàng có tính cách tốt, phẩm chất tốt, tự biết không xứng với nàng, liền tiến hóa thành "mẹ fan".
Mỗi lần nghe có nam sinh tỏ tình với nàng, Cam Đường còn lo lắng hơn cả nàng, sợ nàng đồng ý. Đám đàn ông thối tha đó làm sao xứng với nàng? Mẹ không cho phép! Dù biết trong số con gái cũng có người không ra gì, nhưng tỉ lệ thấp hơn rất nhiều. Nếu nhất định phải yêu đương trong thời đại học, chọn một cô gái sạch sẽ xinh đẹp, ngay cả việc "nếm trái cấm" cũng ít rủi ro hơn.
May mà Phó Thanh Vi chưa từng bộc lộ bất kỳ sự hứng thú nào với nam giới, nên Cam Đường tạm thời thở phào nhẹ nhõm, còn kéo nàng cùng xem phim đồng tính nữ, giành lợi thế ngay từ đầu.
Phó Thanh Vi bận rộn với công việc bán thời gian, dù ít có thời gian xem phim đồng tính nữ nhưng thời gian xem phim nam nữ còn ít hơn.
Cam Đường kiên quyết "phòng thủ", canh giữ nàng đến tận năm thứ tư. Tất cả nam sinh tỏ tình đều bị nàng thẳng thừng từ chối, khiến Cam Đường rất hài lòng, liền gửi cho nàng một bộ phim có cảnh nóng đồng tính nữ.
Phó Thanh Vi xem xong, đi vào bếp rót một ly nước, chậm rãi uống hết, sau một lúc lại đi tắm.
Bên dưới có chút dính, nhưng không nhiều.
Từ khi trưởng thành, Phó Thanh Vi cũng từng tìm xem phim giáo dục giới tính vì tò mò. Nàng đã xem cả phim nam nữ, cảm giác cũng tương tự như khi xem những bộ phim Cam Đường gửi.
Đều có cảm giác, nhưng không nhiều.
Nhưng điểm chung khi nàng xem hai loại phim này là, nàng chỉ chú ý đến khuôn mặt của người phụ nữ.
Tim đập nhanh, phản ứng và cảm xúc dâng trào của nàng đều xuất phát từ biểu cảm, âm thanh của người phụ nữ trên màn ảnh.
Phó Thanh Vi từng nghĩ rằng mình có thể là đồng tính nữ, cho đến khi đọc được rất nhiều bình luận của các cô gái thẳng khác cũng nói điều tương tự, rằng họ chỉ thích phản ứng của các nhân vật nữ trong phim.
Phó Thanh Vi: "......"
Hóa ra nàng vẫn chưa thực sự hiểu rõ về những cô gái thẳng.
Nàng chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có mối quan hệ thân mật với phụ nữ, nên tạm thời coi như mình không thích phụ nữ.
Còn về đàn ông, nàng không thích đàn ông đến quá gần mình, như lời Quán chủ từng nói, mùi của họ quá ô uế, chứ đừng nói đến chuyện tìm bạn trai.
Nỗi lo lắng của Cam Đường thực ra chỉ là lo lắng thừa.
Nhưng sự âm thầm bẻ cong của Cam Đường lại có tác dụng.
Chính vì Phó Thanh Vi hiểu thế nào là sự mờ ám giữa những người phụ nữ với nhau, lại vô tình sống chung với Quán chủ Mục ngày qua ngày. Chưa từng có ai, kể cả người cùng giới, lại ở gần nàng đến vậy, còn thường xuyên tiếp xúc cơ thể, ôm nàng, hôn nàng, khiến nàng không ngừng liên tưởng đến những tình tiết trong tiểu thuyết hay phim ảnh mà nàng từng xem.
Người hướng nội thường có khả năng tưởng tượng càng mạnh, tỉ lệ thuận với sự hạn chế trong giao tiếp xã hội.
Cam Đường "ra tay" quá nặng, may mà Phó Thanh Vi chưa xem nhiều phim có cảnh nóng, nếu không trong đầu nàng sẽ không chỉ là những màn mờ ám, mà còn là những cảnh bị đè xuống giường kịch liệt "chiến đấu", nước "bắn tung tóe".
Phó Thanh Vi tắt khung chat với Cam Đường, không xem bộ phim mới mà cô ấy vừa gửi. Xem thêm nữa chỉ tổ hại sức khỏe.
Đã biết Quán chủ Mục đêm nay không định làm gì mình, đầu óc nàng cũng chẳng nghĩ ra được gì thêm, thôi thì cứ ngủ một giấc rồi tính sau.
Còn Mục Nhược Thủy đang ở trong phòng, bị Phó Thanh Vi chọc tức đến mức xây xẩm mặt mày. Vì cô chỉ giúp nàng hai lần, chưa nói năng gì, vậy mà nàng lại định chủ động dâng hiến, còn tính cung cấp "dịch vụ" lâu dài. Sao nàng có thể thiếu tự trọng đến mức đó?!
Nếu là người khác, nàng cũng sẽ làm như vậy sao?
Nếu thật sự có ai dám động vào nàng dù chỉ một chút, cô sẽ giết cả nhà kẻ đó! Kẻ chủ mưu phải bị hành hình bằng ngàn nhát dao!
Thật là tức chết mà!
Mục Nhược Thủy tức giận đến mức đi đi lại lại trong phòng.
Nếu Phó Thanh Vi không tự mình suy nghĩ thấu đáo, vào xin lỗi và sám hối, nhận ra mình sai ở đâu, thì đừng mong sau này cô sẽ đối xử tốt với nàng nữa!
Mục Nhược Thủy quyết định xong hình phạt, hít sâu một hơi, dừng bước lại.
Sau đó cô nghe thấy tiếng thở đều đặn nhẹ nhàng truyền đến từ phòng ngoài.
Mục Nhược Thủy mở cửa bước ra, nhìn thấy Phó Thanh Vi đang ngủ trên ghế sofa.
"......"
Cơn giận của Mục Nhược Thủy lại bùng lên, cô giơ tay kéo áo nàng: "Dậy đi!"
Trong cơn giận, cô không kiểm soát được lực tay. Một luồng gió từ tay cô lướt qua, chiếc áo ngủ dài tay của Phó Thanh Vi vốn được cài kín đến tận cổ phát ra tiếng "xoẹt", chỉ còn lại bốn chiếc nút nguyên vẹn. Chiếc nút cuối cùng lăn qua đỉnh tuyết trắng, quệt qua hồng anh, rồi rơi xuống đất, lăn đến dừng ngay dưới chân Mục Nhược Thủy.
Phó Thanh Vi mơ màng mở mắt, cúi đầu nhìn thấy phần ngực gần như không còn gì che chắn của mình.
"Á——"
Nàng há miệng, tiếng hét kinh hãi theo bản năng bật ra từ cổ họng, nhưng chỉ kịp thoát ra trong nửa giây ngắn ngủi trước khi đôi môi bị bít kín.
Mục Nhược Thủy đã đưa tay che miệng nàng lại.
Nửa đêm, quần áo bị xé rách, miệng bị bịt lại, người kia còn quỳ một chân bên ghế sofa, nửa người đè xuống, bóng tối bao trùm lấy nàng. Bất cứ ai nhìn vào cũng có thể đoán được nàng đang trải qua chuyện gì.
Lẽ ra nước mắt phải trào ra từ đôi mắt xinh đẹp của Phó Thanh Vi, nhưng lúc này, nàng lại không thể khóc nổi.
Thậm chí nàng cũng không có ý định khóc.
Nàng chỉ thấy mệt mỏi.
Mệt cả thể xác lẫn tinh thần.
Quán chủ Mục rốt cuộc muốn làm gì nàng đây? Dù có khóc đến chết hay chết đi nữa cũng không quan trọng, nàng chỉ cầu mong mọi chuyện kết thúc nhanh chóng.
Mục Nhược Thủy nhức đầu nói: "Đừng hét."
Phó Thanh Vi ngoan ngoãn gật đầu.
Mục Nhược Thủy thử nới lỏng tay đang bịt miệng nàng, Phó Thanh Vi quả thật không hét, đôi mắt lộ ra bên trên khẽ chớp, trông thật đáng yêu.
Mục Nhược Thủy buông tay ra.
Phó Thanh Vi: "Quán chủ, ngươi thích tư thế nào?"
Mục Nhược Thủy: "Cái gì?"
Phó Thanh Vi: "Cưỡng ép có khiến người cảm thấy thích thú hơn không?"
Mục Nhược Thủy nhíu mày: "Em đang nói gì ta nghe không hiểu. Hãy bình thường một chút đi."
Phó Thanh Vi không thể bình thường được nữa. Nàng đã phát điên. Quán chủ Mục liên tục hôn nàng rồi chẳng nói gì thêm, bắt nàng cắt móng tay cũng không giải thích, định "làm gì đó" với nàng lại cố tình không nói khi nào, để nàng thả lỏng rồi lại bất ngờ xé rách quần áo của nàng, khiến nàng gần như không còn mảnh vải che thân.
Phó Thanh Vi hoàn toàn phát điên.
Nếu chuyện này nhất định sẽ xảy ra, nàng không phản kháng được, vậy tại sao không thả lỏng tâm trí, chủ động tận hưởng nó?
Coi như dùng thân mình báo đáp.
Quán chủ Mục là do nàng gọi đến... Ngài ấy...
Dịu dàng hay không không còn quan trọng nữa, có khi thô bạo một chút lại càng kích thích hơn.
Phó Thanh Vi đã chẳng còn gì để bận tâm.
"Quán chủ......"
Phó Thanh Vi chậm rãi mỉm cười, chủ động nắm lấy tay Mục Nhược Thủy, đặt lên eo mình. Ban đầu nàng định đặt thẳng lên ngực, nhưng không làm được. Chút chủ động này có thể giao cho Mục Nhược Thủy tự mình quyết định, dù gì rồi cũng sẽ tới nơi đó.
"Quán chủ, sao tay người không động?"
Mục Nhược Thủy chống một tay bên cạnh má nàng, cúi đầu nhìn vào đôi mắt đẹp của nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua eo nàng, chậm rãi di chuyển.
Phó Thanh Vi cảm giác như có một âm thanh muốn bật ra từ cơ thể mình. Nàng vốn có thể dễ dàng kiềm chế, nhưng lại không hề cố gắng. Một tiếng "ưm" nhẹ nhàng thoát ra từ mũi nàng.
Mục Nhược Thủy cúi đầu xuống.
Phó Thanh Vi phối hợp ngửa mặt lên, chiếc cổ mảnh khảnh hơi ưỡn cong.
Hơi thở ấm áp phả lên cổ nàng.
Phó Thanh Vi khẽ run lên theo bản năng.
Mục Nhược Thủy lại ngẩng mặt lên, nhìn nàng và hỏi: "Em nhất định phải như thế này sao?" Nhất định phải như thế này để báo đáp cô sao?
"Như thế nào?" Đây chẳng phải chính là điều người muốn sao?
"Không có gì." Mục Nhược Thủy lại cúi đầu xuống, lần này môi cô chạm đến nơi mà Phó Thanh Vi dự đoán.
Nàng run rẩy mạnh hơn.
Không phải vì bị hôn ở đâu, mà vì môi của người phụ nữ quá lạnh, giống như ngậm một viên đá trong miệng.
Khi bàn tay kia chạm lên người nàng, Phó Thanh Vi cuối cùng không nhịn được mà bật ra một tiếng kêu.
Lạnh quá, dù bây giờ bên ngoài là mùa đông, nhưng cảm giác mà Mục Nhược Thủy mang lại giống như nàng bị ném thẳng vào một ngày đông giá rét, băng tuyết phủ kín.
Ngoài cảm giác lạnh, nàng chẳng cảm nhận được gì khác.
Đến mức này, nàng thậm chí không thể tự an ủi rằng mình đã trả tiền. Ai lại bỏ tiền ra để gặp phải tình huống thế này chứ?
Lông mi nàng phủ một lớp hơi nước mỏng, đọng lại nơi khóe mắt thon dài, hình thành một giọt lệ. Nhưng trước khi giọt nước mắt rơi xuống, bàn tay của người phụ nữ đã đón lấy, đưa vào miệng.
Dù rất muốn nước mắt của nàng, nhưng lúc này, cô vẫn kìm lại.
"Em thật sự được làm từ nước." Cô thở dài. Cả đêm khóc không biết bao nhiêu lần rồi.
"Trên thì có, dưới thì không." Phó Thanh Vi nhẹ nhàng phản bác bằng giọng mũi, nghĩ rằng cô đang cố tình trêu chọc.
Mục Nhược Thủy nghiêng đầu, vẫn không hiểu.
Cô không hiểu nhiều lời nàng nói, nhưng điều đó không cản trở cô đưa ra quyết định của mình.
Mục Nhược Thủy xòe tay, ném bốn chiếc nút áo vào thùng rác. Hóa ra vừa rồi khi tay cô lướt trên người Phó Thanh Vi là để nhặt mấy chiếc nút áo.
Cô vẫn cúi xuống trên người nàng, từ giữa kẽ tay và thân thể lấy ra chiếc chăn, phủ lên cơ thể trần trụi của nàng, rồi ngồi hẳn dậy.
Phó Thanh Vi nghĩ: Ngài ấy mệt rồi sao? Hay cảm thấy mình vụng về, không hấp dẫn, nên không muốn chạm vào nữa?
Mục Nhược Thủy ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn vốn thuộc về Phó Thanh Vi.
Phó Thanh Vi từ tư thế nằm chuyển sang ngồi, quấn chặt chiếc chăn quanh người, chỉ để lộ một cái đầu đen nhánh, ánh mắt cảnh giác như một chú sóc mũm mĩm ở sau núi Bồng Lai Quán, chẳng có chút gì đáng sợ.
Nhìn dáng vẻ đề phòng của nàng, Mục Nhược Thủy không kìm được mà buột miệng: "Chỉ với chiếc chăn mỏng đó, ta giật một cái là rách ngay." .
Phó Thanh Vi: "......"
Câu này làm sao có thể khiến nàng tin rằng cô không có ý định làm gì nàng.
Cảnh tượng chiếc áo nàng "bốc hơi" cách đây không lâu vẫn hiện rõ trong đầu.
Mục Nhược Thủy day day trán: "Thôi, cứ coi như em chưa nghe gì đi."
Trớ trêu thay, Phó Thanh Vi lại nhớ rất rõ.
Mục Nhược Thủy đã không còn muốn đợi nàng tự suy ngẫm và nhận lỗi nữa. Càng suy ngẫm, nàng sớm muộn gì cũng bị cô "vắt khô" (vắt kiệt).
Dù sao cô cũng chẳng phải người có đạo đức cao siêu gì, thức ăn dâng đến tận miệng, từ chối mãi cũng không hay.
Đến lúc đó, vấn đề không còn đơn giản là chỉ khóc vài giọt nước mắt là giải quyết được nữa.
Mục Nhược Thủy nói: "Ta ở đây để bảo vệ em chỉ vì ta muốn, em không cần phải dùng cách này để báo đáp ta."
"Cách nào?"
"Ôm ấp đưa tình, gối chăn ấm áp, xuân tiêu đêm đêm." Mục Nhược Thủy liền nói ba cụm từ liên tiếp.
"Đêm đêm?"
Phó Thanh Vi giật mình.
Nhưng nàng nhanh chóng ép bản thân chuyển trọng tâm, nói thẳng: "Không phải người định làm vậy sao? Người còn bảo em sau này mỗi ngày phải cắt móng tay cho người!" Nàng không quên "thêm mắm dặm muối".
"Ta không cần em báo đáp bất cứ thứ gì, để em cắt móng tay giúp ta thì có quá đáng lắm sao? Em không muốn cắt thì có thể từ chối." Mục Nhược Thủy cũng tức giận.
"Người không nói đó là giúp đỡ."
"Ta bây giờ nói đây, em không muốn có thể từ chối."
"Vậy được, em không muốn."
"......"
Mục Nhược Thủy nghẹn lời, không nói được gì, trong lồng ngực vốn không nên có cảm giác, giờ lại trào lên vị chua chát.
"Thôi, ta quay về đây." Mấy ngày qua bầu không khí hòa hợp giữa họ chỉ là ảo tưởng của cô. Cô nghĩ rằng có thể cùng nàng sống qua một đời của người phàm, nhưng chim sẻ xanh của cô rơi xuống trần gian rồi đã thay đổi. Nàng không còn dỗ dành cô, không còn chiều theo cô, mà đối đầu gay gắt, ánh mắt nhìn cô đầy e dè và cảnh giác. Vì mạng sống, nàng có thể dễ dàng dâng hiến thân mình, trở thành một người mà cô không còn nhận ra.
Nàng cũng chỉ là một người phàm tầm thường, không xứng đáng để cô lưu lại bên cạnh.
Phó Thanh Vi nhìn bóng lưng cô bước vào phòng ngủ, không lâu sau lại bước ra, đã quần áo chỉnh tề, mặc bộ áo choàng đỏ như lúc đến, ngay cả đôi ủng cũng đã mang vào.
Mục Nhược Thủy quay lưng về phía nàng, bước ra ban công, không hề ngoảnh đầu lại.
"Người đi đâu?"
Mục Nhược Thủy không trả lời, trong một hơi thở, cô biến mất vào màn đêm.
***
Lời tác giả:
Sốc! Đôi tình nhân trẻ cãi nhau rồi bỏ nhà đi!
Yên tâm, ngày mai làm hòa ngay thôi, "đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa" mà. OVO.