Chương 17

Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vọng Ngưng Thanh vẫn luôn băn khoăn — vì sao An Đô vương lại muốn đưa hoàng tử thứ 17 lên ngôi mà không tự mình xưng đế?
Nhưng sau khi nhìn thấy Vương Hạng, Vọng Ngưng Thanh đã hiểu ra.
An Đô vương là người vừa dũng cảm vừa thông minh, rất tham vọng, lại còn ranh mãnh và xảo quyệt. Ông ta có phong thái của một anh hùng xuất chúng trong thời loạn — nhưng dù tài giỏi đến mấy đi chăng nữa, ông ta cũng chẳng thể thắng được điểm yếu lớn nhất của mình: ông ta quá xấu xí.
An Đô vương xấu đến nỗi, ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hoàng Thái Tổ đã nói rằng người này không có duyên với ngôi vua. Thử nghĩ mà xem, hoàng thất đã đón bao nhiêu người đẹp từ khắp nơi về, con cháu dù có thế nào đi nữa thì cũng không thể xấu được, vậy mà An Đô vương lại thật không may mắn, toàn thừa hưởng những điểm không đẹp từ phụ mẫu. Trong mắt các quan lớn và gia tộc quyền quý ở triều đình Cảnh Quốc, vẻ ngoài xấu xí của ông ta chẳng khác nào một người tàn tật.
Vương Hạng vì hấp tấp muốn tạo phản nên không kịp thực hiện chiến lược “xây tường cao, tích trữ lương thực nhiều, từ từ xưng vương”. Nền tảng thế lực của ông ta còn yếu, quyền thế ông có được chỉ bằng một nửa của Dung Hoa công chúa. Bởi vậy, Vương Hạng tuy rằng hoài nghi Dung Hoa công chúa lật lọng, ban đầu đồng ý hợp tác rồi lại trở mặt bán đứng ông ta cho Vương Kiểu Nhiên, nhưng cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cười khanh khách mà tiếp tục cùng nàng hợp tác. Phải biết rằng, nữ tử Cảnh Quốc có quyền nhiếp chính, sau khi Vương Kiểu Nhiên mất, ngọc tỷ có thể hiệu lệnh Ngự lâm quân cùng với Cấm vệ quân của Hoa Kinh liền rơi vào tay Dung Hoa công chúa, làm An Đô vương không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vọng Ngưng Thanh đã thành công biến từ trưởng công chúa được hoàng đế hết mực sủng ái thành yêu cơ tay cầm thực quyền, địa vị càng thêm củng cố đồng thời cũng càng khiến người khác căm ghét.
Trong sự nhượng bộ của cả An Đô vương và Dung Hoa công chúa, hoàng tử thứ 17, bảy tuổi, mẫu phi sớm đã qua đời không có họ hàng bên ngoại quấy nhiễu, thuận lợi lên ngôi, phong hiệu là Khang Giai đế.
Mèo nhỏ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đến tận đây, cả đời của Dung Hoa công chúa xem như đã đến đỉnh điểm của sự lung lay, chỉ chờ khoảnh khắc thành công rồi lại từ chín tầng trời rơi xuống vực sâu.
“Chỉ cần giữ được một nửa nền tảng của Cảnh Quốc để Thương Quốc sau này có thể tiếp tục phát triển, còn lại ngài muốn làm gì thì làm.” Mèo nhỏ vung móng vuốt, rất là hào phóng.
Vọng Ngưng Thanh đi trên mặt cỏ xanh, nhấc vạt váy, đội mũ che mặt, chỉ cảm thấy phàm trần thật nhàm chán, không biết vì sao sinh lão bệnh tử lại làm người ta đau đớn quặn thắt đến vậy?
Trên đường tràn ngập hoa thơm bướm lượn, ngoài thành Hoa Kinh có một rừng hạnh. Tháng tư gió nổi lên, trước mắt sương trắng bay bay, cảnh tượng hoa hạnh ngậm khói sương, mang theo mưa tuyết bay lất phất che khuất mặt trời thật đẹp, làm người ta cảm thán thật đáng tiếc khi không chứng kiến tận mắt một lần trong đời.
Vọng Ngưng Thanh cũng cảm thấy rất đẹp, bởi sau khi hoa hạnh nở rộ, chúng còn đậu quả, tuy trái vừa nhỏ vừa chát nhưng trong năm có nạn đói lại có thể cứu mạng nhiều người.
Người Cảnh Quốc thích vẻ đẹp tao nhã, thanh thoát, tự nhiên sẽ không bỏ qua cảnh sắc mùa xuân này. Các chàng công tử trẻ tuổi trong trang phục áo dài tay rộng, kết bạn thành từng nhóm, mang theo các tỷ muội chưa gả chồng trong nhà cùng đến ngắm hoa. Chơi không được khúc thủy lưu thương, liền hẹn chơi phi hoa lệnh. Đối không được thì lên biểu diễn tài năng hoặc là tự phạt một ly rượu trái cây. Trong những lời trách móc lẫn tiếng cười, họ cứ thế tranh cãi ồn ào và để thời gian trôi đi.
Dù đang vui chơi ngoài trời, nhưng vẫn có các thị nữ dựng lên lều nghỉ ngơi và che nắng để tránh ánh nắng gay gắt làm mệt mỏi những công tử, tiểu thư quý tộc vốn quen được nuông chiều này.
Vọng Ngưng Thanh đứng từ xa ngắm nhìn những nam thanh nữ tú trẻ tuổi này. Gần đây, nàng luôn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực trong triều đình, đầu óc lúc nào cũng tràn ngập những mưu mô lừa gạt nên đã lâu lắm rồi nàng chưa từng cảm nhận được sự bình yên giản dị như thế này.
Trong lòng nàng chợt dâng lên chút cảm xúc. Nàng cũng hiểu rằng nếu mình xuất hiện, có lẽ sẽ làm mất đi sự vui vẻ của những người trẻ tuổi ấy. Thế là, nàng bỏ lại kiệu và thị nữ, bước về phía phò mã đang một mình uống rượu.
Trong những buổi tiệc trà đàm đạo về thơ ca, gió trăng, Tiêu Cẩn vĩnh viễn là trung tâm của mọi công tử trẻ tuổi.
Vọng Ngưng Thanh đứng sau Sở Dịch Chi, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Tiêu Cẩn nổi bật giữa đám đông như một viên ngọc quý.
Đúng là “vẻ đẹp hào hoa hiếm có, không ai sánh bằng”.
Tiêu Cẩn, đệ nhất công tử Hoa Kinh, nổi tiếng với tài học uyên bác và phong thái phóng khoáng, không câu nệ. Những câu thơ ngẫu hứng của hắn có thể bán được ngàn vàng, những bức tranh hắn vẽ được các quan lớn, quý nhân săn lùng. Sinh ra là một công tử thế gia được Tiêu gia dốc sức bồi dưỡng, Tiêu Cẩn mang khí chất ngạo nghễ được bao bọc bởi gấm vóc, lụa là. Lúc này, hắn mặc bộ hoa phục màu tím đậm, nụ cười của hắn đẹp hơn cả mấy độ xuân trên trần gian.
Những thiếu nữ trong bữa tiệc nhìn hắn bằng ánh mắt say đắm và ngưỡng mộ nhưng Tiêu Cẩn lại nhìn mọi người bằng ánh mắt ôn hòa, lịch thiệp, đối xử bình đẳng.
Vọng Ngưng Thanh chỉ nhìn thoáng qua rồi không tiếp tục nhìn nữa. Nàng cúi đầu nhìn phò mã đang uống say. Khuôn mặt hắn với đường nét sâu thẳm ửng hồng vì men rượu, thần sắc mơ màng, như không thuộc về cõi trần.
“Phò mã.” Giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía trên đầu. Tay Sở Dịch Chi đang cầm ly rượu khẽ rung lên, cổ hắn cũng lập tức cứng đờ.
Chưa kịp để Sở Dịch Chi đứng dậy hành lễ, một bàn tay lạnh buốt đã chạm lên gáy hắn, khẽ ấn xuống. Sở Dịch Chi chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, nhất thời không thể cử động.
“Đừng hoảng sợ, bổn cung chỉ đến xem thôi.” Sở Dịch Chi nghe thấy giọng nữ trầm thấp, uyển chuyển thì thầm bên tai. Người vợ mà hắn ít khi ở cạnh trong hai năm qua, và mỗi lần gặp nhau cũng chẳng vui vẻ gì, nói: “Phò mã mà lên tiếng, quấy rầy người khác, làm mất hứng thú ngắm hoa, chẳng lẽ muốn làm lỡ cảnh xuân tươi đẹp sao?”
Sở Dịch Chi không nói nên lời, lại nghe giọng công chúa vẫn thong thả nói: “Nghe nói nhị công tử đi biên ải, tiểu công tử lại chuẩn bị kinh doanh, chắc là trong lòng các người đều có mưu tính riêng?”
Lòng Sở Dịch Chi bỗng lạnh toát. Nắng tháng tư chói chang, chiếu lên người ấm áp như thế nhưng hắn lại như rơi xuống hầm băng, lạnh đến mức đầu ngón tay cũng run rẩy. Ngón tay lạnh buốt của Trưởng công chúa đang ấn lên mạch đập bên gáy hắn, như đang dò xét những suy nghĩ rối bời của hắn. Sở Dịch Chi cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh. Hắn cố gắng nhẫn nhịn, chỉ có thể nắm chặt lấy ngón tay nàng, khẽ nói: “Công chúa, xin đừng trêu đùa tại hạ.”
Sở Dịch Chi tránh né câu hỏi của nàng. Vọng Ngưng Thanh cũng không định truy hỏi. Nàng đến đây, nói là uy hiếp thì không bằng nói là để cảnh báo Sở Dịch Chi. Công tử Sở gia quá đỗi chính trực nhưng công tử út của Sở gia lại có thiên tư thông minh, tiếc là tuổi còn nhỏ, hành sự chưa đủ khéo léo. Vì chuyện hoàng thất này, Vọng Ngưng Thanh và Sở Dịch Chi có lập trường đối lập nhưng bởi Dung Hoa công chúa nạp nam sủng khiến phò mã mất mặt, Sở gia trong mắt An Đô vương cũng có giá trị lợi dụng. Sở gia ngầm liên kết với Viên Thương, bề ngoài lại vẫn đang “đánh thái cực” với An Đô vương, nhưng Vọng Ngưng Thanh biết, lão cáo già ấy sẽ không kiên nhẫn đến thế đâu.