Hắn đích thân vẽ mày cho ta

Phản Diện Dạy Ta Cách Theo Đuổi Nam Nhân

Hắn đích thân vẽ mày cho ta

Phản Diện Dạy Ta Cách Theo Đuổi Nam Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

3.
Cha ta là một quan nhỏ lục phẩm ở kinh thành.
Khi ta khoảng ba, bốn tuổi, vì vô tình đắc tội với một nhân vật quyền thế mà cha bị giáng chức đến vùng Vân Châu đầy chướng khí, cả nhà phải chuyển đến đó sống.
Vì ta còn nhỏ, thân thể yếu đuối nên vẫn ở lại kinh thành, nương tựa vào nhà cô cô.
Hơn mười năm, cha ta tận tụy cống hiến vì dân, đạt được nhiều thành tích khi làm quan ở Vân Châu, nhưng thân thể lại ngày càng suy yếu.
Mẹ và tỷ tỷ cũng không ngoại lệ, họ đều hít phải quá nhiều khí độc từ núi rừng, mắc bệnh chướng ngược nghiêm trọng, dần chuyển biến thành bệnh lao phổi.
Bệnh này không có thuốc chữa trị, chỉ có thể gắng gượng kéo dài hơi tàn, chờ đợi đến khi dầu cạn đèn tắt.
Trong ba mươi ba kiếp trước, ta từng lặn lội khắp nam bắc đại giang tìm thầy hỏi thuốc, nhưng dù đã cố gắng đủ mọi cách cũng không thể giữ được cha mẹ, tỷ tỷ. Năm ta hai mươi lăm tuổi, họ lần lượt ra đi.
Kiếp này, ta vẫn không từ bỏ hy vọng, thường xuyên ra bến cảng, nhờ các đội thuyền giúp ta tìm kiếm thuốc từ hải ngoại.
Thoáng cái đã đến Tết Trung thu, ta lại phải vào cung làm bạn đọc sách, trong lòng không khỏi hoang mang, lo sợ mình sẽ bị người của Triệu Bách Khanh bắt đi.
Nhưng cơ bản là không thể trốn tránh, Phó Dương phong lưu tiêu sái đi tới, nói vài câu đùa cợt khiến Vận Phương công chúa bật cười rạng rỡ.
Hắn đột ngột đổi giọng, chỉ về phía ta:
“Lần trước Thất điện hạ ngửi được mùi thơm từ thỏi mực của Hà cô nương, vô cùng kinh ngạc. Đúng lúc hôm nay Thất điện hạ có buổi học thư pháp, không biết công chúa điện hạ có thể cho mượn nàng ấy một ngày không?"
Vận Phương công chúa yêu mến Phó Dương, nên lời nào hắn nói nàng cũng nghe theo, vội vàng giao ta cho họ.
Ta vừa định từ chối thì nàng đã lườm ta một cái sắc lẹm:
“Đồ ngốc là phải nghe lời nhất, không được làm bổn cung thất vọng đấy nhé."
Thế là, ta lại rơi vào tay Triệu Bách Khanh.
Trong Thanh Yến cung, hắn đang viết một bức thư pháp hành thư, nghe tin ta tới cũng không ngẩng đầu lên, trầm giọng cất lời:
“Nói xem gần đây ngươi đã làm những gì.”
Ban đầu ta ấp úng, trong lòng hồi hộp vô cùng.
Nhưng thấy hắn vẫn viết chữ thoăn thoắt như mây trôi nước chảy, ngòi bút bay lượn như rồng bơi, dường như chẳng hề chú ý đến những gì ta nói, ta mới dần yên tâm.
Ta kể mình đến cảng Thiên Tân, tìm được một người lái thuyền tốt bụng, nguyện ý giúp ta hỏi thăm xem liệu khi đi qua Đông Doanh, Cao Ly có thể tìm được thuốc chữa bệnh lao phổi hay không.
Còn nói mình vừa điều chế được loại mực hương lê, trong vườn nhà trồng được một cây cam, lại nhặt được một con mèo hoang, nhưng vì trong nhà có người mắc bệnh phổi không chịu được lông mèo, nên đã đem tặng cho Tiểu Béo hàng xóm...
Triệu Bách Khanh bỗng lên tiếng:
“Đủ rồi! Toàn là chuyện linh tinh, chẳng lẽ ngươi không làm gì để quyến rũ Thái tử sao?"
Ta run rẩy, cố gắng nói dối:
“Có... có chứ, ta học trang điểm một chút..."
Thật ra thì hoàn toàn không có, tay ta vốn vụng về, sống qua hơn ba mươi kiếp vẫn chẳng thể học nổi cách trang điểm.
Triệu Bách Khanh lạnh lùng nhìn ta:
“Tốt, vậy trang điểm cho ta xem."
Hắn sai người lấy bộ dụng cụ trang điểm từ Dư Nhan cung tới, nào là phấn, son, sáp môi, bút kẻ mày, mực lông... đủ mọi thứ, lấp lánh đến mức khiến ta hoa mắt.
Ta run rẩy, không biết làm sao để che giấu lời nói dối.
Triệu Bách Khanh ung dung ngồi bên cạnh, rõ ràng là đang chờ ta mất mặt.
Ta càng căng thẳng, nước mắt liền tuôn rơi:
"Ta... ta quên cách trang điểm rồi, xin lỗi...”
Triệu Bách Khanh xoa trán, như thể đã cạn lời với ta:
“Triệu Quân Nghiêu thích mỹ nhân, ngươi vốn chẳng có chút nhan sắc nào, đến cả trang điểm cũng không biết, dựa vào cái gì mà có thể hấp dẫn được hắn?"
Ta biết hắn nói đúng.
Ta không xấu, lông mày, mắt mũi cũng coi như thanh tú, nhưng so với hoa khôi Mục Đình Đình thì còn kém xa.
Hậu cung giai lệ có đến ba nghìn người, Thái tử lớn lên giữa rừng mỹ nhân, làm sao có thể để mắt tới ta được.
Triệu Bách Khanh gọi ma ma và cung nữ dạy ta trang điểm.
Nhưng trang điểm thế nào, hắn cũng không hài lòng:
“Môi son đỏ như vậy để làm gì, trông cứ như vừa ăn phải tiểu hài tử vậy.
Da đã trắng rồi còn phủ thêm phấn, ai mà phân biệt nổi với vôi tường trắng?
Còn cái lông mày kia, vẽ thì quá mảnh, không được, giờ thì lại quá dày...”
Hắn giật lấy cây bút vẽ mày từ tay ma ma, định tự mình làm:
“Ta không tin vẽ một cặp lông mày lại khó như trị quốc đến vậy!"
Nói rồi, hắn nâng mặt ta lên, bắt đầu vẽ lông mày trái cho ta. Ta sợ hãi nhắm tịt hai mắt lại.
Không biết bao lâu sau, hắn đột nhiên ném cây bút vẽ xuống:
“Cái quái gì đây? Đúng là khó thật!"
Trong gương, lông mày trái của ta đã rối bời cả lên, xấu đến mức ta chỉ muốn òa khóc.
Nhưng ta không dám khóc, sợ bị Triệu Bách Khanh mắng.
Hắn nhìn chằm chằm vào lông mày ta, sốt ruột nói:
“Ma ma, dẫn nàng đi rửa mặt đi.
Phó Dương, ngươi dẫn người ra ngoài cung mua mấy quyển tranh vẽ mỹ nhân về đây.”
Triệu Bách Khanh vốn trời sinh cố chấp, không tin trên đời này có chuyện gì mà hắn không làm được.
Hắn nghiên cứu những bức tranh mỹ nhân tỉ mỉ chẳng kém gì việc nghiên cứu trị quốc, hết kiểu lông mày quyện khói, đến lông mày lá liễu, rồi lông mày viễn sơn...
Hắn ngồi xem tranh, ta chỉ có thể ngồi đợi ở một bên, bụng đói cồn cào mấy lượt.
Ta càng thấy tủi thân, chỉ muốn về nhà, muốn ăn cơm, muốn uống bát cao xuyên bối tỳ bà bổ phổi do chính tay ta nấu.
Khi hoàng hôn buông xuống, Triệu Bách Khanh cuối cùng lại nâng mặt ta, đón lấy ánh hoàng hôn nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ, chuyên chú vẽ lông mày cho ta.
Khoảnh khắc ấy, sát khí trên người hắn dường như hoàn toàn biến mất, đôi mắt phượng trong trẻo tập trung cao độ.
Ta chợt nghĩ tới câu thơ: “Nắn bút tựa người lâu, vẽ hoa thử tay mới, thích lắm nét vẽ lông mày lúc đậm lúc nhạt, hợp thời mà chẳng lố.”
Cũng nhớ lại lời đồn ba mươi ba kiếp trước:
Nghe nói Mục Đình Đình không yêu Thái tử, mà lại thật lòng say mê Triệu Bách Khanh.
Nhưng Triệu Bách Khanh không yêu mỹ nhân, chỉ yêu giang sơn, hắn coi Mục Đình Đình như một quân cờ, sai nàng ẩn mình bên cạnh Thái tử làm nội gián, truyền tin tức cho hắn.
Sau khi ngồi vững trên ngai vàng, hắn liền ban chết cho Mục Đình Đình.
Nghĩ tới đó, ta không khỏi rùng mình.
Triệu Bách Khanh khẽ nhíu mày, dịu giọng dỗ dành:
“Ngoan, đừng nhúc nhích, chỉ còn một chút nữa thôi."
Sự dịu dàng vô ý đó của hắn khiến toàn thân ta căng cứng.
Một lúc sau, hắn bật cười, lùi lại vài bước, nhìn trái nhìn phải rồi tỏ vẻ vô cùng hài lòng:
“Tốt lắm, được rồi, tối nay ta dẫn nàng đến ra mắt Triệu Quân Nghiêu."
Ta tò mò nhìn vào gương, sửng sốt khi đối diện với gương mặt tinh xảo tuyệt luân của mình, đặc biệt là cặp lông mày lá liễu mềm mại, khóe mày còn có một nốt ruồi nhỏ, thần thái sinh động, quả đúng là nét vẽ thần.
Triệu Bách Khanh đứng ngay phía sau ta, ánh mắt của chúng ta trong gương giao nhau, vẻ lạnh lùng trong mắt hắn cũng nhuốm một chút ý cười.
“Sao hả, Hà ngốc, tay nghề của ta không tệ chứ?"