114. Chương 114

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Từ ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, vẻ mặt bất cần làm Phó Thành đối diện tối sầm nét mặt.
Tối nay, người quản lý chọn cho Thẩm Từ một phong cách vừa tinh tế lại vừa có chút lười nhác. Trên tai anh đeo một chiếc khuyên bạc, gương mặt vẫn lạnh lùng khó gần, ánh mắt tràn đầy vẻ ngang tàng không chút sợ hãi. Thẩm Từ quả thực chẳng để lời Phó Thành nói vào tai. Anh không quan tâm trước kia Phó Thành thân thiết với Tuế Tuế ra sao, đối với anh, những chuyện đó chẳng còn ý nghĩa gì. Anh là huynh trưởng của Tuế Tuế, bây giờ là vậy, tương lai cũng sẽ như thế. Còn người "cậu" như Phó Thành đã sớm là chuyện của quá khứ rồi.
"Tôm ngon không?" Lờ đi ánh mắt u ám của Phó Thành, Thẩm Từ cúi đầu nhẹ giọng hỏi Tuế Tuế.
Tuế Tuế tự mình bưng chiếc khay nhỏ, dùng chiếc nĩa con chọc một con tôm lên, thỏa mãn phồng má ăn ngon lành. Cậu bé không thể làm hai việc cùng lúc, đã ăn là chỉ chuyên tâm ăn thôi, tập trung đến mức hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại giữa huynh trưởng và Phó Thành.
Đợi đến khi ăn gần xong, cậu mới gật đầu trả lời huynh trưởng: "Ngon lắm ạ! Tôm tôm... không có ngọt đâu nhé." Như thể sợ huynh trưởng kiểm soát lượng đường không cho mình ăn tôm, Tuế Tuế còn vội vàng nói thêm một câu cuối cùng.
Thẩm Từ bật cười, ánh mắt dịu dàng đi nhiều. Anh đáp một tiếng "biết rồi" rồi giúp cậu thu dọn chiếc khay đồ ăn trống rỗng. Anh bế Tuế Tuế vào lòng, dựa lưng vào ghế sofa, khẽ nhướng mắt nhìn Phó Thành: "Phó tổng nếu không có việc gì thì xin mời rời đi trước. Chúng tôi đang ghi hình chương trình, huynh cứ xuất hiện trong khung hình mãi thì đoạn tư liệu này không dùng được, hậu kỳ cắt ghép cũng phiền phức."
Phó Thành đẩy gọng kính trên sống mũi, gương mặt ôn hòa vẫn giữ nụ cười nhạt, không hề bị ảnh hưởng bởi lời Thẩm Từ nói. Anh nhìn lướt qua ống kính đang ghi hình, biết là không phát trực tiếp, liền mỉm cười nói: "Không sao, với tư cách là nhà tài trợ của chương trình, tôi tin rằng với năng lực của tổ sản xuất, nhất định sẽ xử lý thỏa đáng phần này."
Anh quay phim bị kẹt ở giữa mà mồ hôi vã ra như tắm. Đối mặt với áp lực từ các sếp lớn, anh chọn cách im lặng tuyệt đối, không trả lời, không can thiệp, cứ để hai người họ "đấu khẩu" với nhau. Dù sao thì hậu kỳ cũng sẽ cắt hết thôi!
Thẩm Từ cười nhạt một tiếng, gãi gãi cái cằm mềm mại của Tuế Tuế làm cậu nhóc cười khúc khích bịt miệng lại, đôi mắt sáng rực rúc đầu vào lòng huynh trốn. "Huynh không đi thì chúng tôi đi, đi xem lễ trao giải đây." Bế nhóc Tuế Tuế đã ăn no uống say, gương mặt hồng hào, Thẩm Từ chẳng thèm liếc Phó Thành lấy một cái, sải bước đi thẳng xuống lầu.
Phó Thành nhìn Tuế Tuế ỷ lại nằm trên vai Thẩm Từ, cái đầu nhỏ đung đưa cười ngô nghê, nhất thời có chút thẫn thờ. Anh cúi đầu đứng lặng tại chỗ hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng. Anh vẫn đến muộn một bước.
Khi ở nước ngoài, anh luôn nghĩ không sao cả, sau khi về nước sẽ có rất nhiều thời gian ở bên cạnh Tuế Tuế trưởng thành, nên suốt hai năm bận rộn đó anh hiếm khi gọi điện về. Thế nhưng không ngờ khi quay đầu lại, dường như chẳng còn thứ gì thuộc về mình nữa.
Đang lúc Phó Thành im lặng, bên cạnh vang lên tiếng giày da gõ xuống sàn. "Phó tổng, có thời gian để nói chuyện một lát không?" Thẩm Thiệu Cảnh – người không biết đã đứng quan sát từ bao giờ – lên tiếng hỏi, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn xoáy vào Phó Thành.
Phó Thành tháo kính xuống lau vệt hơi nước bám trên tròng kính, lau xong lại đeo lên sống mũi, khôi phục lại dáng vẻ tinh anh thường ngày rồi gật đầu: "Tất nhiên, Thẩm tổng mời."
Tại hiện trường trao giải ở tầng một, chương trình sắp bắt đầu. Thẩm Từ vừa bế Tuế Tuế xuống đã bị nhân viên công tác kéo lại, người đó thở hổn hển nói: "Thầy Thẩm, đang tìm huynh đây ạ, sắp đến lượt huynh đi thảm đỏ rồi."
Thảm đỏ là phần trọng tâm của đêm tiệc này. 90% minh tinh đến đây là vì nó. Thẩm Từ gật đầu, lần này người quản lý không đi cùng, huynh cũng chẳng quan tâm mình đứng thứ mấy, cứ thế bế Tuế Tuế đi theo nhân viên vào hậu trường thảm đỏ.
Diệp Mai đã đến trước một bước, thấy Thẩm Từ đưa Tuế Tuế tới thì thở phào nhẹ nhõm. Cô chỉnh lại chiếc mũ đen hơi lệch, thẳng lưng chuẩn bị lên sân khấu. Chỉ trong 20-30 phút ngắn ngủi, Diệp Mai đã thay đổi tạo hình trên nền bộ lễ phục cũ. Lục Lục – người cũng bị ép thay đổi tạo hình theo – thì mặt mũi đờ đẫn, trên áo vest đính thêm một chiếc ghim nhỏ, linh hồn dường như đã tê liệt.
Thấy Tuế Tuế đến, đôi mắt đen của Lục Lục mới sáng lên một chút, nhưng chưa kịp nói gì đã bị mẹ dắt tay bước lên thảm đỏ. Đi được nửa đường, Lục Lục vẫn ngoái cái đầu nhỏ lại nhìn phía sau. Thấy Tuế Tuế ló đầu ra nhìn mình, cậu nhóc phấn khích cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng hếu, không nhịn được mà vẫy tay nhè nhẹ với Tuế Tuế.
Tuế Tuế nằm ở cửa vào, hàng mi chớp chớp cũng cười cong mắt, giơ bàn tay nhỏ vẫy lại. Hai nhóc tì tự cho là hành động rất kín đáo, Lục Lục còn liếc nhìn các chú quay phim, thấy không ai chú ý đến Tuế Tuế phía sau mới thở phào, tràn đầy niềm vui cùng mẹ đi đến giữa thảm đỏ. Nhưng thực tế, hàng dài phóng viên đối diện đã điên cuồng bấm máy, ghi lại trọn vẹn những cử chỉ nhỏ của hai đứa trẻ. Những tấm ảnh chất lượng cao ngay lập tức được truyền lên Weibo, khiến người hâm mộ không xem được livestream phải thốt lên vì quá đáng yêu.
Đến lượt tổ của Tuế Tuế, dù chưa bắt đầu đi nhưng cậu bé đã run cầm cập từ trước. Cậu đối diện với bức tường sáng loáng như gương, tự mình chỉnh lại lọn tóc xoăn không được chắc chắn cho lắm, bàn tay nhỏ ép chặt sợi tóc trốn ra ngoài, cố gắng giấu nó vào trong đám tóc khác. Chỉnh tóc xong, cậu lại kéo kéo ống tay áo và vạt váy, phủi phủi chỗ dính chút sô cô la đen lúc ăn bánh.
Làm xong một chuỗi động tác, Tuế Tuế mới hài lòng gật đầu, ngẩng lên hỏi huynh trưởng: "Huynh trưởng ơi, con thế này đã là đứa trẻ đẹp trai chưa ạ?" Thẩm Từ đứng bên cạnh nén cười, gật đầu khẳng định: "Không ai đẹp bằng con nữa đâu."
Nén lại ý cười, Thẩm Từ nghe thấy tiếng MC gọi tên mình, liền thu lại biểu cảm, dắt Tuế Tuế đang mỉm cười vui sướng bước ra từ góc rẽ. Vừa lên sân khấu, tiếng màn trập "tách tách" vang lên liên hồi. Các phóng viên tụ tập bên trái chụp ảnh, ánh đèn lần này không làm Tuế Tuế khó chịu nữa.
Tuế Tuế nắm chặt nắm đấm nhỏ, căng thẳng đanh mặt lại, tai lùng bùng những tiếng: "Tuế Tuế nhìn bên này!", "Bé đáng yêu cười một cái nào!". Cậu nhóc nghe chữ được chữ mất, chỉ mải miết cắm đầu đi, hoàn toàn không quay mặt nhìn ống kính.
MC cầm mic cười không ngớt, khi Tuế Tuế đi tới liền đùa vui ngồi xuống nựng má cậu: "Các chú phóng viên e là vừa rồi chẳng chụp được chính diện mặt Tuế Tuế đâu nhỉ, nhưng nhìn nghiêng Tuế Tuế cũng đáng yêu lắm!" Tuế Tuế "hả" một tiếng, nghiêng đầu nhìn đầy mờ mịt: "Không có mà ạ."
MC hít một hơi thật sâu để chống lại 'tia sáng đáng yêu' từ Tuế Tuế, vội đứng dậy đi tiếp quy trình. Sau khi hỏi vài câu đơn giản, MC đưa bút cho hai người: "Mời Thẩm Từ và Tuế Tuế để lại tên mình trên bảng ký tên!"
Tuế Tuế cầm chiếc bút nước màu đen, cố gắng kiễng chân muốn viết tên mình cạnh tên huynh trưởng. Thẩm Từ thấy vậy liền ngồi xổm xuống, viết tên mình thật thấp. Tuế Tuế chưa biết viết tên mình, nên bên cạnh chữ "Thẩm Từ" phóng khoáng bay bổng là hai cái vòng tròn không đều nhau do cậu vẽ ra.
Chữ nào không biết thì vẽ vòng tròn. Mãi cho đến khi xuống sân khấu, Tuế Tuế vẫn cảm thấy mình thật là thông minh quá đi!