122. Tuế Tuế nhậm chức Giám đốc nhỏ

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Tuế Tuế nhậm chức Giám đốc nhỏ

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuế Tuế, vị “Giám đốc xưởng” mới nhậm chức của tiệm bánh quy nhỏ, bước những bước chân ngắn cũn, chỏm tóc xoăn trên đỉnh đầu đung đưa theo mỗi bước chân, bé đeo chiếc ba lô nhỏ màu kem bước vào tiệm.
Cửa hàng trưởng vừa đi bên cạnh Tuế Tuế vừa giải thích về tình hình tiệm bánh cho vị ông chủ nhỏ và cả những người đang theo dõi livestream:
“Xưởng bánh quy này trước đây là một xưởng gia công có quy mô không hề nhỏ. Chỉ là ông chủ cũ gặp chuyện nên xưởng được chuyển nhượng lại cho Thẩm tổng. Mấy năm nay việc kinh doanh không thuận lợi, đất đai Hải Thành lại đắt đỏ, quy mô xưởng cứ thu hẹp dần, cuối cùng trở nên như bây giờ.”
Giờ đây, nơi này không còn có thể gọi là “xưởng” được nữa. Phần lớn máy móc đã bị bán đi, chỉ còn lại một bộ thiết bị làm bánh nhỏ vẫn đang hoạt động chăm chỉ.
“Tôi nghĩ nên tận dụng không gian hợp lý, vì thế đã sửa sang phần phía trước thành một quầy bán lẻ bánh quy.”
Cửa hàng trưởng đã làm việc ở đây hơn mười năm, sớm đã gắn bó sâu sắc với nơi này. Mấy năm nay ông cũng không nỡ từ bỏ tiệm bánh quy nhỏ này, chỉ có điều với năng lực có hạn của mình, ông đã thử đủ mọi cách nhưng vẫn không thể cứu vãn được tình hình kinh doanh của xưởng.
Giám đốc nhỏ Tuế Tuế chẳng hiểu một chữ nào. Bé mở to đôi mắt đen lánh, chăm chú nhìn máy quay đang ghi hình, căng thẳng siết chặt dây quai ba lô, cố tỏ ra bình tĩnh mà gật gật đầu nhỏ.
“Dạ, vậy con... con cần phải làm gì ạ?”
Trong lòng vị Giám đốc nhỏ đang vô cùng hoang mang, đôi lông mày khẽ nhíu lại, mắt bé liếc nhìn xuống mặt đất, nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Đột nhiên phải gánh vác “sinh tử” của cả một xưởng bánh quy, đôi vai nhỏ của bé suýt chút nữa thì bị đè sụp xuống.
Cửa hàng trưởng cũng gãi gãi đầu, nhìn chiều cao của Giám đốc nhỏ còn chưa tới đùi mình, khẽ hít một hơi.
Đứa nhỏ bé tí xíu như thế này, chắc chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng đủ làm bé khóc nhè rồi? Có khi chỉ bảo đi bưng cái khay thôi cũng dễ bị chân trái vấp chân phải rồi ngã dập mông xuống đất mất thôi.
Giữa lúc im lặng, Tiểu Ngô – nhân viên phụ trách làm bánh đứng bên cạnh giơ tay chen ngang một câu: “Gần đây cháu và Tiểu Hân đang làm một loại bánh quy dấu chân mèo mới, đúng lúc đang cần người in dấu chân, có thể để Giám đốc nhỏ giúp chúng ta in dấu chân mèo ạ.”
Công việc này tóm gọn lại chỉ gồm hai bước: Cầm con dấu hình chân mèo, ấn xuống, và cứ thế lặp lại.
Cửa hàng trưởng vỗ tay một cái, nét mặt không khỏi lộ rõ vẻ vui mừng: “Cái này được đấy!”
Ông ngồi xổm xuống, hắng giọng một cái, giọng điệu có phần trịnh trọng: “Tuế Tuế có thể giúp các chú in dấu chân mèo lên bánh quy không? Công việc này đối với tiệm chúng ta vô cùng quan trọng, chỉ có Tuế Tuế mới làm được thôi.”
Tuế Tuế nghe vậy, biểu cảm nhỏ nhắn lập tức nghiêm túc hẳn lên, bé gật đầu thật mạnh. “Con làm được ạ, nhưng mà, nhưng mà...”
Sau một hồi ngập ngừng, Tuế Tuế mới giơ hai bàn tay nhỏ trắng trẻo mềm mại ra trước mặt cửa hàng trưởng cho ông xem. “Tay con đâu phải chân mèo con. Làm sao in ra dấu chân mèo được ạ.”
Trái tim cửa hàng trưởng như bị một cái móng mèo mềm mại cào nhẹ, cả lồng ngực cứ ngứa ngáy, nôn nao. Ông không nhịn được mà đưa tay xoa đầu vị Giám đốc nhỏ. “Không sao, ở đây chúng ta có khuôn hình dấu chân mèo nhỏ, con không cần dùng tay để in đâu.”
Tuế Tuế lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đôi lông mày thanh tú cong lên, bé gật đầu nói “Dạ được ạ”. “Con sẽ làm việc thật chăm chỉ!”
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng chống cằm, nở nụ cười đầy vẻ “dì hiền”:
[Thật là hỗn xược, sao có thể xoa đầu Giám đốc nhỏ của chúng tôi chứ, dám phạm thượng, không muốn sống nữa à!]
[Muốn ôm bé con hôn một cái quá, dì đi mua bánh quy ủng hộ con ngay đây!]
[Cái loại bánh quy dấu chân mèo này ấy à, một miếng tôi có thể nuốt chửng mười cái bánh!]
Trong lúc cư dân mạng đang dò hỏi xem tiệm bánh quy nhỏ này ở đâu, thì Tuế Tuế đã đi đến vị trí làm việc dành riêng cho mình. Bé ngửa cổ, kiễng đôi chân nhỏ của mình nhìn lên mặt bàn, nhưng cũng chỉ lộ ra được mỗi cái chỏm đầu của bé.
Tiểu Ngô giúp bé mang tới một chiếc ghế đẩu nhỏ, Tuế Tuế leo lên đó đứng, cuối cùng cũng lộ ra được nửa thân trên.
“Đây là khuôn, lát nữa bánh quy được chuẩn bị xong, Tuế Tuế hãy in một dấu chân lên trên đó như thế này nhé.”
Đôi mắt đen lánh của Tuế Tuế chăm chú nhìn động tác của Tiểu Ngô một cách đầy hăng hái, vẻ mặt nghiêm túc cực kỳ, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trở nên nghiêm nghị, hoàn toàn đắm chìm vào “vai diễn” của mình.
Tiểu Ngô làm mẫu một lần, nhìn Tuế Tuế đang mím môi, đôi má sữa mềm mại hơi phồng ra, khóe môi anh khẽ cong lên: “Học được chưa nào, Giám đốc nhỏ?”
Giám đốc nhỏ gật đầu thật mạnh, lọn tóc xoăn dựng đứng trên đầu cũng toát lên vẻ nghiêm túc tràn trề. “Con học 'được' rồi ạ!”
Vị Giám đốc nhỏ Tuế Tuế vẫn còn nói ngọng, chưa rõ chữ, xắn cao tay áo, thở hắt ra một hơi thật sâu, cầm lấy khuôn dấu chân mèo, bắt đầu công việc cực kỳ quan trọng của bé.
Bé lấy một miếng bột bánh hình tròn đặt trước mặt, sau đó dùng sức ấn mạnh chiếc khuôn nhỏ xuống.
Một dấu chân mèo nhỏ nhắn, tròn trịa, đáng yêu hiện ra trên miếng bột bánh.
Thành công rồi!
Mắt Tuế Tuế sáng long lanh không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào miếng bánh quy trước mặt, còn cúi đầu xuống nhìn đi nhìn lại thật kỹ càng. Vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, trong lồng ngực nhỏ bé trào dâng cảm giác tự hào.
Tuy chỉ tham gia vào một bước nhỏ xíu là in dấu chân mèo, nhưng Tuế Tuế vẫn vô cùng cảm thấy mình đã đóng góp được, bé ưỡn ngực nhỏ, đôi mắt cong lên vì hưng phấn.
Càng thêm hăng hái, Giám đốc nhỏ hít một hơi sâu, rồi bắt đầu in dấu chân mèo một cách càng nghiêm túc hơn nữa. Cuối cùng, bé đã đạt được thành quả: In xong 10 chiếc bánh quy trong vòng nửa tiếng đồng hồ!
Sau khi cửa hàng trưởng bận rộn xong việc ở phía trước, lúc đi vào thì thấy ngay cảnh Giám đốc nhỏ vừa hoàn thành công việc.
“Tốt lắm tốt lắm, nhanh như vậy mà đã... in xong mười cái rồi.”
Cửa hàng trưởng nhìn khay bánh quy nhỏ trước mặt, cười nhẹ hai tiếng, lên tiếng khen ngợi vài câu một cách rất... 'trái lương tâm'. Thế nhưng, đối với một đứa trẻ mà nói, đây đã là thành tích rất tuyệt vời rồi.
Tuế Tuế gật đầu “vâng vâng”, những sợi tóc bị mồ hôi làm ướt bết vào mặt bé, bé cũng chẳng bận tâm, chỉ lấy tay quẹt qua loa hai cái, đôi mắt khẽ cong lại, giấu đi ánh sáng lấp lánh trong mắt.
“Bán đi thì có kiếm được nhiều tiền không ạ?”
Gánh vác trách nhiệm kiếm tiền cho gia đình trên đôi vai nhỏ bé, Tuế Tuế đầy vẻ mong chờ hỏi cửa hàng trưởng. Cửa hàng trưởng không nói dối Tuế Tuế, ông nhẩm tính chi phí rồi đáp:
“Một chiếc bánh quy lợi nhuận khoảng hai hào, vậy nên Tuế Tuế đã kiếm được hai đồng rồi đó.”
Đây đã là mức tính cao nhất rồi, nếu không thì chỉ có thấp hơn mà thôi. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn đủ làm Tuế Tuế vui sướng. Bé “Oa” lên một tiếng, tay nhỏ sờ sờ vào khay bánh tròn, miệng cười toe toét để lộ hàm răng sữa nhỏ như hạt lúa mạch.
“Đợi đến khi bánh quy bán được, con sẽ mua thật nhiều đồ cho anh trai ăn!”
Với khuôn mặt đầy mong chờ, bé dùng đôi tay nhỏ làm động tác cầu nguyện, rồi cùng cửa hàng trưởng đem khay bánh quy nhỏ này cho vào lò nướng.