125. Tuế Tuế trốn việc đi chơi

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ, Tuế Tuế mím môi, cực kỳ tập trung thoa kem dưỡng lên trán, hai bên má và cằm của Thẩm Từ. Đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, sáng lấp lánh, Tuế Tuế gật gật cái đầu nhỏ, tiếp tục dùng đôi tay bé xíu xoa đều lớp kem.
Thẩm Từ hơi cúi đầu, im lặng nhắm mắt, mặc cho đôi tay nhỏ của Tuế Tuế "múa may" lung tung trên mặt mình.
"Xong rồi ạ, vậy là anh cũng trở thành một em bé thơm tho rồi nhé."
Công việc hoàn tất, Tuế Tuế rất hài lòng rụt tay về, học theo điệu bộ đắc ý của Lục Lục, chống nạnh, thở phì một hơi.
Thẩm Từ mở mắt, mấy lọn tóc mái bị bết dính nước và kem, khuôn mặt như được đắp một lớp phấn dày, cảm giác hơi khó chịu. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng trong đáy mắt vốn lạnh lẽo như sương giá kia, khi nhìn Tuế Tuế, vẫn khẽ hiện lên chút ấm áp.
Thẩm Từ đứng thẳng người, khẽ nói một tiếng cảm ơn Tuế Tuế. Cố gắng bỏ qua mùi hương nồng nàn của kem trẻ em xộc thẳng vào mũi, Thẩm Từ dắt bàn tay bé xíu của Tuế Tuế ra khỏi phòng tắm.
Lại bắt đầu một buổi chiều làm việc chăm chỉ, Tuế Tuế đeo ba lô, đội mũ che nắng, cổ đeo bình nước nhỏ, vẫy tay chào tạm biệt anh trai.
Xuống lầu, Tuế Tuế bước đôi chân ngắn cũn, đi một bước lại nhảy chân sáo một cái đầy vẻ vui tươi. Bé băng qua những bóng râm của hàng cây ven đường, đi ngang qua bụi cây đang nở những bông hoa nhỏ màu cam đỏ, đi qua công viên nhỏ trong khu chung cư...
Và rồi, bước chân nhỏ của bé trong khoảnh khắc tiếp theo bỗng dưng không tự chủ được mà rẽ lối.
Đi đến khu vui chơi trong công viên, Tuế Tuế nhìn hai cậu bé đang chơi xích đu, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, đứng một bên, nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng. Hai cậu bé đang chơi rất vui, bỗng phát hiện có một đứa trẻ lạ đứng đó, chiếc xích đu đang bay cao dần dần chậm lại rồi dừng hẳn.
"Bạn là ai thế?" Cậu bé mặc áo vàng lên tiếng hỏi trước.
Tuế Tuế bất ngờ bị hỏi, khẽ "a" lên một tiếng, ngoan ngoãn đáp: "Mình là Tuế Tuế."
Cậu bé mặc áo xanh "ồ" một tiếng, vỗ vào trán tròn trịa của mình như nhớ ra điều gì: "Mình biết bạn! Mẹ mình ngày nào cũng ở nhà nói muốn bắt bạn về làm con trai của mẹ mình đấy!"
Tuế Tuế đứng hình, vội vàng lắc lắc cái đầu nhỏ, đến nỗi chỏm tóc xoăn cũng bay loạn xạ: "Mình không quen mẹ bạn đâu, không làm con trai của cô ấy được."
Cậu bé áo xanh cũng gật đầu tỏ vẻ chân thành: "Mẹ mình cũng chưa gặp bạn bao giờ, nhưng mẹ mình hung dữ lắm, ngày nào cũng dùng móc áo đánh mông mình."
Tuế Tuế nghe vậy, cái cổ bé xíu sợ hãi rụt lại, lưng dán chặt vào cột sắt phía sau, nhỏ giọng đầy sợ sệt: "Đánh người đau lắm, anh trai mình chưa bao giờ đánh mình cả."
Hai cậu bé nhìn là biết thường xuyên bị ăn đòn ở nhà, trên khuôn mặt lấm lem bùn đất hiện rõ vẻ ngạc nhiên, đồng thanh "Oa" một tiếng: "Thế thì anh trai bạn tốt thật đấy!"
Câu chuyện của trẻ con luôn nhảy cóc từ chủ đề này sang chủ đề khác, mới nói vài câu, ba đứa nhỏ đã bắt đầu chạy đuổi bắt vòng quanh, rồi thay phiên nhau ngồi lên xích đu chơi.
Làn da trắng của Tuế Tuế dưới ánh mặt trời hiện lên vẻ trong suốt, những giọt mồ hôi lấp lánh lăn dài, mái tóc xoăn sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Bé ngồi trên xích đu với đôi mắt cong cong, cười vui vẻ hơn bất kỳ ai khác. Cây đại thụ trong công viên đổ bóng dài xuống, những vệt nắng tròn trên mặt Tuế Tuế cũng di chuyển qua lại theo nhịp đu của bé.
Anh thợ quay phim thấy Tuế Tuế chơi vui như vậy, nhìn sang chị trợ lý bên cạnh, cả hai đều không ai lên tiếng nhắc nhở.
[Mình cũng thích chơi xích đu! Đu cao cao siêu kích thích luôn!]
[Bé con nhà mình có phải quên mất một việc rồi không?]
[Tôi biết, em ấy quên mất chiều nay mình phải đi làm ở tiệm bánh quy rồi...]
[Ô hô! Tuế Tuế trốn việc thế này có bị trừ lương không nhỉ?]
Cư dân mạng thích xem náo nhiệt, không sợ chuyện lớn, còn ở trên khung chat réo gọi cửa hàng trưởng tiệm bánh quy, bảo ông ấy mau tới bắt Tuế Tuế đi làm.
Thợ quay phim và trợ lý nhận được chỉ thị từ phó đạo diễn, tạm thời không hành động gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục ghi hình. Tuế Tuế và hai bạn cùng lứa chơi đến mức gần như quên hết trời đất, chơi xong xích đu lại bắt đầu bịt mắt chơi trốn tìm.
Chạy đôi chân ngắn cũn, lọn tóc mái của Tuế Tuế vểnh cao lên, bé nắm chặt bàn tay nhỏ, mặt đầy phấn khích, chạy ra sau giá treo xích đu để trốn.
Mãi cho đến khi ráng chiều nhuộm màu cam vàng, mấy đứa nhỏ đang cười đùa nhốn nháo mới chịu tan cuộc. Cổ áo sau lưng Tuế Tuế đã ướt đẫm mồ hôi. Bé nhìn một bạn nhỏ được phụ huynh đến đón về, cậu bé còn lại cũng được bà xách giỏ rau đến dắt tay về.
Tuế Tuế một mình ngồi lại trên xích đu thêm một lát, bé chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn mặt trời lặn đỏ rực như lòng đỏ trứng muối.
Ngay lúc bé đang ngẩn ngơ, cảm thấy hình như mình đã quên mất chuyện gì đó, thì một chiếc xe hơi màu đen từ từ dừng lại ở phía đối diện.
"Tuế Tuế? Sao lại ở đây một mình?" Thẩm Thiệu Cảnh từ trên xe bước xuống, sải bước đi về phía Tuế Tuế.
Tuế Tuế vừa thấy Thẩm Thiệu Cảnh liền nhảy cẫng lên, vứt hết mọi chuyện khác ra sau đầu, giơ đôi tay bé xíu lao về phía anh. "Anh cả! Anh tới đón con về nhà ạ!"
Như một chú bướm nhỏ bay thẳng vào lòng Thẩm Thiệu Cảnh, Tuế Tuế ngước khuôn mặt nhỏ lên, đáy mắt tan chảy trong ánh hoàng hôn ấm áp, đôi mắt bé nhỏ cong lên hớn hở.
Thẩm Thiệu Cảnh khẽ ừ một tiếng, xoa đầu Tuế Tuế. Thấy bé chơi đến mức mồ hôi nhễ nhại, anh nhận lấy khăn ướt từ tay trợ lý Lâm, lau sạch khuôn mặt bé nhỏ lem luốc như mèo hoa của bé.
Một tay bế bổng Tuế Tuế, Thẩm Thiệu Cảnh khẽ nâng mắt, liếc nhìn máy quay đang ghi hình. Anh thợ quay phim cảm thấy sống lưng lạnh toát, vội vàng lệch ống kính đi một chút, quay sang hướng khác. Cư dân mạng trong phòng livestream chỉ kịp nhìn thấy thoáng qua, ngay cả chính diện Thẩm Thiệu Cảnh còn chưa kịp thấy thì hình ảnh đã chuyển sang con đường nhỏ bên cạnh.
[Gì cơ? Cho tôi xem đường đá à?]
[Tuế Tuế nhà tôi đâu? Đứa nhỏ ngoan ngoãn xinh đẹp nhà tôi đâu rồi? Anh giấu đi đâu rồi?]
[Thợ quay phim anh đang quay cái gì đấy? Mau dời ống kính lại đây cho tôi!]
Cư dân mạng bất mãn gửi tin nhắn bình luận một hồi, nhưng vẫn không thể thay đổi quyết định của thợ quay phim.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực ấm áp, Thẩm Thiệu Cảnh bế Tuế Tuế đã chơi mệt về nhà. Tuế Tuế rất vui vẻ ngửa mặt kể cho anh cả nghe chuyện bé chơi xích đu trong công viên chiều nay. "Con thực sự có thể đu cao thật là cao luôn đó ạ!"
Tuế Tuế - người tối qua còn cố chứng minh mình có thể chơi xích đu - sau một buổi chiều chơi đùa thỏa thích, rõ ràng là mãn nguyện vô cùng. Thẩm Thiệu Cảnh nhéo nhéo cái cằm mềm mại của bé, lặng lẽ mỉm cười.
Trong phòng khách, Thẩm Từ - người đã học tiếng Anh cả buổi chiều - đầu óc quay cuồng, cảm giác như các từ vựng đang bay lơ lửng trước mắt. Thấy Thẩm Thiệu Cảnh bế Tuế Tuế về, Thẩm Từ uể oải nằm dài trên sofa, giơ tay chào một tiếng. "Anh, sao anh lại về cùng Tuế Tuế thế?"
Thẩm Thiệu Cảnh đặt Tuế Tuế xuống, vào bếp lấy ly, rót cho bé một ly nước ấm, nhìn bé uống ừng ực hết sạch rồi mới lau miệng cho bé, ngước mắt nói: "Tình cờ gặp ở công viên nhỏ ở phía dưới."
Tuế Tuế vừa uống nước xong cũng hớn hở tiếp lời: "Đúng ạ, con còn chơi xích đu cao thật là cao nữa cơ!"
Thẩm Từ chống cằm ngồi dậy, "ồ" một tiếng, phản ứng một lát, cứ thấy có gì đó sai sai. Chưa kịp nghĩ ra là sai ở đâu, Thẩm Từ đã nhận được cuộc gọi từ cửa hàng trưởng tiệm bánh quy.
"Alo, chủ tiệm Thẩm à? Tuế Tuế có ở chỗ anh không? Hôm nay tôi đợi ở đây cả buổi chiều mà không thấy cháu nó đến? Có phải buổi chiều có nhiệm vụ gì nên không đến ghi hình nữa không?"
Thẩm Từ đang để loa ngoài, giọng nói thắc mắc của ông chủ vang rõ mồn một trong phòng khách tĩnh mịch.
Bàn tay đang cầm chiếc ly bé xíu của Tuế Tuế khựng lại, khuôn mặt bé nhỏ đờ ra ngay lập tức. Đến tận lúc này, Tuế Tuế cuối cùng mới nhớ ra mình đã quên mất chuyện gì.
Thẩm Từ chẳng cần nghĩ cũng đủ biết, nhìn cái biểu cảm ngây người cùng chút chột dạ của Tuế Tuế là đoán được chuyện gì đã xảy ra chiều nay. Nén khóe môi, nụ cười của Thẩm Từ vẫn hiện lên vài phần, anh khẽ "a" một tiếng, nhướng mày nhìn Tuế Tuế đang cúi gằm cái đầu bé nhỏ ở giữa phòng khách.
"Chuyện này là sao đây? Tuế Tuế chiều nay không đi làm à?"
Thẩm Từ biết rõ mà vẫn hỏi, cố tình trêu chọc đứa nhỏ. Cửa hàng trưởng tưởng anh đang nói chuyện với mình, giọng nói lại vang lên: "Đúng thế, Tuế Tuế cũng không ở chỗ anh sao? Không lẽ đứa nhỏ bị lạc rồi?"
Thẩm Từ nghe vậy thì nhếch môi, ý cười trong đôi mắt lạnh lẽo không hề giảm, nói với ông chủ: "Không sao đâu, Tuế Tuế đang ở chỗ tôi, chú cứ làm việc đi ạ."
Cửa hàng trưởng lúc này mới thở phào, nói thêm vài câu rồi nhanh chóng cúp máy.
Ở giữa phòng khách. Tuế Tuế dùng ngón chân bé xíu khẽ di di trên sàn nhà, hai tay vòng ra sau lưng, cúi gằm mặt, ánh mắt chột dạ liếc sang trái rồi lại liếc sang phải, hồi lâu vẫn không nói lời nào.