Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấm bạt che màu cam đỏ bay phấp phới trong gió, trông như một biển cam đỏ rực rỡ. Lục Lục chống nạnh đứng giữa quảng trường, dáng vẻ như muốn tuyên bố: "Tớ là Tổng giám đốc, mọi người phải nghe lời tớ!"
Bé bĩu môi nhỏ, kéo tay Tuế Tuế nói: "Tuế Tuế cậu cứ yên tâm, cậu là Giám đốc xưởng bánh quy, tớ nhất định sẽ ký hợp đồng với cậu!"
Tuế Tuế còn chẳng biết ký hợp đồng là gì, chỉ ngây ngô gật đầu: "Dạ được, dạ được, chúng ta cùng ký ạ."
Cô thư ký cúi đầu im lặng vài giây, rồi lên tiếng đầy vẻ mệt mỏi: "Lục Lục, cháu đừng bướng bỉnh thế chứ."
Lục Lục ngước lên nhìn cô, ưỡn cái ngực nhỏ đầy tự tin, hơi hếch cằm nói: "Cháu không hề bướng bỉnh đâu ạ, cháu chỉ đơn giản là thích bánh quy Tuế Tuế làm thôi."
Khác với những đứa trẻ ngây thơ khác, Lục Lục hoàn toàn biết mình đang làm gì. Cậu bé vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết nhưng không hề có ý định thay đổi quyết định. Đôi mắt đen láy như mực lóe lên tia sáng, Lục Lục nói thêm: "Hơn nữa, vốn dĩ cháu đã là một đứa trẻ bướng bỉnh rồi mà."
Vẻ mặt cậu bé vừa kiêu ngạo vừa "đáng đòn", dùng chính bản thân mình để chứng minh cho cô thư ký thấy thế nào là một kẻ bướng bỉnh chính hiệu. Cô thư ký cũng đành bó tay trước vị "tổ tông" nhỏ này, chỉ biết ôm trán lắc đầu, thở dài một tiếng, vừa bất lực vừa buồn cười.
[Lục Lục chọn bánh quy của Tuế Tuế kìa, sự lựa chọn kiên định đầy thiên vị này làm tôi cảm động quá!]
[Hai nhóc con đứng cạnh nhau trông như hai cục bột tròn, đáng yêu chết mất!]
[Tôi cá một gói tăm cay, lớn lên Lục Lục chắc chắn là "não yêu đương"!]
[Não yêu đương gì chứ, rõ ràng là "não Tuế Tuế" mới đúng!]
Trong tiếng trêu chọc của cư dân mạng, Lục Lục dẫn theo một hàng dài người đi đằng sau, chạy những bước chân ngắn hăng hái cùng Tuế Tuế đi vào một quán cà phê bên cạnh quảng trường để ký hợp đồng.
Tiếng ồn ào của đám đông dần xa hẳn, không khí trong quán cà phê rất tĩnh lặng, tiếng nhạc piano từ quầy lễ tân vang lên du dương, êm dịu. Tuế Tuế đã bán bánh quy cả buổi sáng, khắp người đều vương mùi thơm ngọt ngào, ngồi đó mềm mại như một chiếc bánh mì mây kẹp kem cỡ lớn.
Đôi chân nhỏ mệt đến mức chẳng còn sức mà đung đưa, Tuế Tuế nhận ly cà phê nhân viên mang tới. Bé mới chỉ nhấp một ngụm, đôi lông mày nhỏ đã nhíu chặt vì vị đắng. Khuôn mặt trắng trẻo nhăn tít lại, Tuế Tuế dùng tay đẩy ly cà phê sang một bên, mím môi, khổ sở nói: "Cà phê này đắng quá đi mất."
Lục Lục cũng nếm thử một ngụm, không quen uống nên cau mày, đáy mắt hiện lên vẻ chê bai: "Không ngon." Cậu bé không hiểu sao sáng nào mẹ mình cũng phải làm một ly, mà vẫn có thể uống hết sạch mà không hề đổi sắc mặt. Nghĩ đến đây, biểu cảm của Lục Lục không khỏi lộ ra vẻ kính nể dành cho mẹ.
Cô thư ký bên cạnh khẽ ho một tiếng, cắt ngang cuộc thảo luận về độ đắng của cà phê giữa hai nhóc tì, nhắc nhở: "Hay là chúng ta cứ xem hợp đồng trước đi ạ."
Lục Lục suýt nữa thì quên mất việc chính, vội vàng đẩy bản hợp đồng tới: "Tuế Tuế cậu xem hợp đồng này đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên vào. Như vậy sau này bánh quy của cậu có thể hợp tác lâu dài với công ty tớ rồi."
Tuế Tuế ngơ ngác gật đầu, cúi đầu dùng bàn tay nhỏ lật mở trang đầu tiên của bản hợp đồng. Ngay lập tức, bé choáng váng bởi một đống chữ nhỏ chi chít như những con nòng nọc khiến đầu óc bé quay cuồng. Bé cố gắng dùng nắm tay dụi mắt, đôi mắt đẹp như hạt thủy tinh phản chiếu những dòng chữ đen, chẳng hiểu một chữ nào, bé ngước lên khẽ "a" một tiếng: "Chữ nhiều quá ạ."
Sau khi lật hết bản hợp đồng, đôi môi nhạt màu của Tuế Tuế hơi hé mở, cảm thán một câu, đầy vẻ thán phục. Chú cửa hàng trưởng ngồi bên cạnh thấy "Giám đốc nhỏ" nhà mình ngơ ngác như vậy, liền rút khăn giấy lau khô vết cà phê dính trên cằm bé. "Hợp đồng quan trọng thế này, cứ cất đi đã."
Cửa hàng trưởng vốn không coi lời của hai đứa trẻ là thật lòng, từ đầu đến cuối ông vẫn giữ tâm thế đang quay show để chiều theo "vụ làm ăn" của "Giám đốc nhỏ". Ngược lại, Lục Lục đối diện nhìn ông một cách đầy kỳ lạ, cậu bé chống cằm, đôi mắt đen ánh lên vẻ nghiêm nghị. "Tại sao phải cất đi? Đây là thỏa thuận giữa cháu và Tuế Tuế mà."
Tuế Tuế cũng gật gật đầu, sờ sờ vào bản hợp đồng hoàn toàn không đọc được, chỏm tóc xoăn vểnh lên, phụ họa: "Đúng ạ, con là Giám đốc, phải ký hợp đồng với Lục Lục."
Hai cục bột nhỏ ngồi trên chiếc ghế dài của quán cà phê, chân còn chẳng chạm tới đất nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc y hệt người lớn. Có lẽ người lớn chỉ coi đây là một trò chơi, nhưng với trẻ con, lúc này chúng chính là người lớn, và mọi việc chúng làm đều mang ý nghĩa trang trọng đối với chúng.
Cửa hàng trưởng hơi sững người, lần này ông không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Hợp đồng được ký kết thành công, trên mặt giấy xuất hiện một dấu vân tay màu đỏ tròn trịa, đáng yêu. Vì Tuế Tuế chưa biết viết tên mình nên chỉ có thể in dấu tay nhỏ của mình.
Hoàn thành xong quy trình, cô thư ký lấy điện thoại ra gọi cho Tổng giám đốc Lục đang làm việc ở công ty. "Alo? Thư ký Thẩm à, thằng nhóc Lục Lục làm việc tới đâu rồi?"
Thư ký cân nhắc lời nói, tóm tắt lại sự kiện quan trọng của ngày hôm nay: "Quản lý Lục nhỏ đã đạt được thỏa thuận hợp tác hữu nghị với Giám đốc Tuế của xưởng bánh quy. Hai bên đã ký hợp đồng đặt mua bánh quy trong vòng ba năm tới tại một quán cà phê ạ."
Đầu dây bên kia, bố Lục "à" một tiếng, ngoáy ngoáy tai, suýt nữa tưởng mình nghe lầm. Nghe xong, ông hít một hơi thật sâu, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại. Thằng ranh con này, chưa gì đã "ăn cây táo rào cây sung" rồi, thật là không muốn nhận con nữa mà!
Những dải mây mỏng tán ra trên bầu trời xanh biếc, mặt trời lấp ló để lại cho mặt đất một thứ ánh sáng dịu mắt. Hoạt động kéo dài đến trưa, dòng người cũng dần thưa thớt, ngay cả nhân viên các gian hàng cũng đi tìm chỗ ăn uống nghỉ ngơi. Tuế Tuế và Lục Lục mỗi người cầm một bản hợp đồng, vẫy vẫy đôi tay nhỏ chào tạm biệt nhau.
Lục Lục cùng thư ký về công ty, còn Tuế Tuế quay lại gian hàng để tiếp tục buổi bán bánh quy chiều. Ký được một đơn hàng lớn, bước chân Tuế Tuế như đang nhảy chân sáo, mái tóc xoăn trên đỉnh đầu dựng đứng, đầy sức sống, bé xuyên qua những gian hàng màu cam như một chú tinh linh nhỏ đầy hạnh phúc. Cửa hàng trưởng và thợ quay phim đi phía sau nhìn nhau, cùng nhếch môi cười.
**
Đám mây buổi chiều thưa thớt hơn, ánh nắng vàng mang theo cái nóng hầm hập đổ xuống mặt đất. Tuế Tuế chụm năm ngón tay ngắn ngủn, quạt phành phạch bên tai như một chiếc quạt nan nhỏ. Bé hơi há miệng, thở ra từng hơi nóng hổi như một chú cún con.
Cửa hàng trưởng nhìn thời tiết nóng lên, lau mồ hôi, đi tới trước mặt "Giám đốc nhỏ": "Chiều nay chúng ta về trước nhé, giờ này khách cũng đã vãn, đợi đến chiều tối mát mẻ sẽ có nhân viên khác qua thay."
Tuế Tuế đang hơi uể oải, rũ đầu gật gật mấy cái, uống nốt ngụm nước dâu cuối cùng rồi cùng cửa hàng trưởng lên xe về. Trên đường về, cái đầu nhỏ của Tuế Tuế không trụ vững được mà cứ lắc lư sang trái rồi ngả sang phải, hàng mi dài cong vút rung rinh như cánh bướm, mắt sắp nhắm nghiền đến nơi. Trong ý thức còn sót lại trước khi chìm vào giấc ngủ, bé vẫn còn lẩm bẩm nhỏ xíu rằng phải bán bánh quy kiếm tiền.
Lúc Thẩm Từ đón Tuế Tuế, nhóc tì đang ngửa đầu ngủ say sưa, miệng hơi há ra, trên mặt còn có vết hằn đỏ do gối đầu lên tay. Ngay cả khi được Thẩm Từ bế xuống xe đưa vào phòng ngủ, Tuế Tuế cũng không hề phản ứng gì, vẫn ngủ cực kỳ ngon lành.
Tuế Tuế ngủ một mạch cho đến khi hoàng hôn buông xuống. Những áng mây màu cam đỏ pha chút tím phủ kín nửa bầu trời, bé mới tỉnh dậy trong cơn ngái ngủ.
Tập thứ 5 của chương trình "Hai ngày một đêm hoán đổi thân phận" cũng chính thức kết thúc vào lúc này. Tuế Tuế được Thẩm Từ dắt tay đi ra phòng khách để ghi hình cảm nghĩ sau hai ngày làm người lớn. Vẻ mặt vẫn còn hơi mơ màng, bé tự thả lỏng mình, tựa vào ghế sofa như một miếng thạch rau câu mềm nhũn, ngẩn người một hồi lâu mới dần tỉnh táo hẳn.
Người của tổ chương trình thấy vậy, chuẩn bị thiết bị thu âm và máy quay rồi bắt đầu đặt câu hỏi đầu tiên: "Tuế Tuế hai ngày qua làm người lớn có vui không?" Tuế Tuế gật đầu: "Dạ vui ạ."
"Cụ thể con có thể nói về những điều làm con thấy vui không?" Tuế Tuế lục tìm trong ký ức, xòe ngón tay đếm: "In bánh quy chân mèo vui ạ, làm Giám đốc nhỏ vui ạ..." Bé bĩu môi dừng lại một chút, rồi tổng kết: "Làm người lớn, bản thân nó đã là một điều vui rồi ạ!"
Thẩm Từ ngồi trên ghế bên cạnh, đôi lông mày lạnh lùng ánh lên vẻ ấm áp, anh khoanh tay lặng lẽ lắng nghe. Tổ chương trình hỏi câu thứ hai: "Ngoài niềm vui ra, Tuế Tuế còn cảm nhận nào khác không?"
Tuế Tuế cúi cái đầu nhỏ xuống, suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lúc lâu sau, bé mới ngẩng đầu nói: "Làm phụ huynh mệt lắm, mệt lắm luôn ạ." Đôi vai nhỏ phải luôn giữ vững, không dám lười biếng hay buông lỏng, ngay cả chơi xích đu cũng không được. Thế giới của người lớn cũng không được tùy ý như Tuế Tuế từng nghĩ.
Bé chống cằm, nhìn về phía Thẩm Từ, đột nhiên hỏi: "Anh ơi, làm anh trai của con có phải rất mệt không ạ?"
Giống như Tuế Tuế hai ngày qua, bận rộn nửa ngày trời mà ngay cả bữa sáng cũng không làm xong, còn phải vất vả đội nắng gắt đi bán bánh quy kiếm tiền. Vậy nên, nuôi một em bé như cậu, chắc là mệt lắm phải không?
Thẩm Từ hơi sững người, bàn tay đang chống cằm hạ xuống, đôi mắt nhạt màu khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. "Rất mệt, nhưng cũng rất hạnh phúc."