Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Khởi đầu không mấy suôn sẻ
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nắng ban mai dịu nhẹ dần lan tỏa khắp phòng khách, mang theo hơi ấm và ánh sáng rực rỡ. Thời gian cũng chầm chậm trôi, điểm 8 giờ sáng.
Lục Lục không muốn tham gia chương trình, cậu bé từ chối nói chuyện với mẹ, khiến tình hình trở nên bế tắc. Diệp Mai thuyết phục không thành, liền khoanh tay cười lạnh, vẻ phong tình trên gương mặt lập tức chuyển sang nét lạnh lùng. Cô xắn tay áo, tung một cú "đấm thép", quyết định dùng "bạo lực" để trấn áp.
"Con có đi hay không, đâu phải do con quyết định!"
Diệp Mai, 'nữ vương' nắm quyền tuyệt đối trong nhà, xách cậu nhóc với vẻ mặt bướng bỉnh, cằm hếch đầy bất phục ra phòng khách để chuẩn bị hành lý.
Dòng bình luận lập tức bùng nổ những tiếng cười "ha ha ha": [Người bé tí mà tính khí thì to, xem kìa, bị mẹ 'đánh' rồi!] [Diệp nữ vương uy vũ! Xem mà hả hê cả người!]
Lục Lục không hề hay biết những lời trêu chọc trong bình luận, cậu bé bị mẹ lôi đi một mạch. Đôi chân nhỏ gồng cứng, để lại vệt ma sát trên sàn nhà, minh chứng cho sự giãy giụa vô ích cuối cùng của cậu. Đứng cạnh vali, Lục Lục bắt chước người lớn khoanh tay trước ngực, mím môi, dùng hành động bất hợp tác để thể hiện thái độ của mình.
"Con thôi đi, lên show mà cứ như đi làm mạng không bằng! Chương trình này tốt thế mà, có bao nhiêu bạn nhỏ, các con có thể cùng chơi, cùng học, lại còn có thể làm bạn thân với nhau nữa!" Diệp Mai nói đến đây không khỏi thở dài. Đối với cậu con trai này, cô thật sự rất đau đầu.
Gần như từ khi lọt lòng, Lục Lục đã thể hiện sự khác biệt so với những đứa trẻ khác. Khi những đứa trẻ khác còn đang bập bẹ tập nói, Lục Lục đã có thể đối thoại rành mạch với người lớn; khi các bạn nhỏ khác đang học cách ghép câu, trong đầu Lục Lục đã hình thành vài hệ thống ngôn ngữ khác nhau. Diệp Mai không biết Lục Lục làm cách nào, nhưng đối với con trai cô, việc học thực sự dễ như ăn cơm uống nước.
Đáng lẽ có một đứa con thiên tài như vậy phải là chuyện đáng tự hào và phấn khích. Nhưng nhìn Lục Lục, dù còn nhỏ tuổi nhưng đã "cách biệt đẳng cấp" hoàn toàn với bạn cùng lứa, Diệp Mai lại không khỏi buồn lòng.
Năm xưa, cô dựa vào nhan sắc để bước vào nghề, đóng phim rồi thuận lợi nổi tiếng, yêu đương gặp được người chồng giàu có, đẹp trai lại tâm lý, cuối cùng bước vào lễ đường hôn nhân. Có thể nói cuộc đời cô như được "hack" vậy. Thế nhưng, duy nhất trong việc giáo dục con cái, Diệp Mai cảm thấy mình có lòng mà không có sức.
Chỉ số IQ của Lục Lục quá cao dẫn đến tính cách cao ngạo và tự mãn. Cậu bé từ chối kết giao với bạn cùng lứa, dù Diệp Mai có đưa con cái của họ hàng đến chơi, Lục Lục cũng chẳng thèm để ý, cứ ngồi vào bàn tự đọc sách, bỏ mặc người ta một xó. Thử đủ mọi cách không hiệu quả, Diệp Mai đành phải đưa con lên show trẻ con để thử vận may. Chương trình này chủ đạo là tình cảm gia đình và tình bạn ấm áp, khách mời nhí cũng là những đứa trẻ xuất sắc trong nhiều lĩnh vực. Biết đâu khi tiếp xúc với những người bạn cũng ưu tú như mình, con trai cô lại có hứng thú kết bạn thì sao?
Hắng giọng một cái, Diệp Mai cố gắng ôn tồn nói với con: "Mỗi bạn nhỏ đều có nét riêng, biết đâu Lục Lục sẽ gặp được người bạn tốt nhất trong chương trình thì sao! Nếu con không đi là bỏ lỡ đấy, lúc đó con sẽ hối hận lắm cho xem!"
Lục Lục nhìn biểu cảm và giọng điệu cường điệu của mẹ, trừng mắt nói: "Con chẳng cần bạn tốt gì hết!"
Nghe vậy, Diệp Mai cười khẩy, lại từ từ xắn tay áo lên. Lục Lục hừ nhẹ một tiếng, mặt thì không phục nhưng đôi chân lại rất thành thực lùi lại hai bước. Lén nhìn mẹ thấy mẹ không đánh mình, cậu nhóc vội quay người chạy biến đi "đùng đùng". Thấy biểu hiện của con, Diệp Mai chỉ biết thở dài lắc đầu ngán ngẩm, ngồi xuống tiếp tục xếp đồ.
Cùng lúc đó, Thẩm Từ cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng. Anh không sành nấu nướng nhưng tự cho rằng nấu ăn không khó, nhất là một bữa sáng đơn giản. Tuy nhiên, nhìn hai lát bánh mì cháy đen thui, Thẩm Từ nhíu mày, khoanh tay dựa vào ghế. Lạ thật đấy, rõ ràng làm theo hướng dẫn mà sao lại cháy được nhỉ?
"Anh ơi, bánh mì sô-cô-la!" Tuế Tuế chỉ vào lát bánh trên bàn, đôi mắt sáng rực nhìn Thẩm Từ.
Thẩm Từ ngượng ngùng ho một tiếng, khẽ vuốt trán: "Đây không phải sô-cô-la đâu."
Tuế Tuế "ồ" một tiếng, khóe miệng vừa uống sữa xong vẫn còn dính một vòng trắng xóa, bé chống cằm nhìn anh: "Thế khi nào thì được ăn sô-cô-la ạ?"
Thẩm Từ cầm lát bánh lên, xé bỏ phần cháy đen vứt vào đĩa của mình rồi mới đưa phần còn lại cho Tuế Tuế: "Lát nữa nhé, ăn bánh mì trước đã."
"Dạ vâng~" Tuế Tuế đung đưa chân, hai tay cầm nửa lát bánh mì còn lại, nheo mắt ăn lấy ăn để không thèm ngẩng đầu.
Thẩm Từ cũng nhét phần bánh cháy vào miệng, nhíu mày nuốt xuống vị đắng ngắt. Một số cư dân mạng thấy cảnh này bắt đầu có cái nhìn khác về Thẩm Từ: Từ một ngôi sao nam mặt lạnh lùng thành một ngôi sao nam mặt lạnh lùng và... nấu ăn dở tệ. Nhưng đối với trẻ con thì xem ra cũng không tệ lắm.
Xong bữa sáng qua loa, Thẩm Từ cởi bộ đồ ngủ nhăn nhúm ra, thay một bộ hoodie màu xám. Hôm qua, người đại diện đã dặn đi dặn lại anh phải mặc bộ nào thật đẹp để tôn lên nhan sắc, vì fan yêu anh chẳng phải vì gương mặt này sao? Chứ cái tính khó chiều kia thì fan đã 'chạy sạch' lâu rồi. Nhưng Thẩm Từ chẳng để tâm, mở tủ thấy bộ đồ người đại diện chuẩn bị liền tiện tay lấy luôn bộ bên cạnh. Chiếc hoodie này có túi phía trước, Thẩm Từ gật đầu hài lòng: Đựng sô-cô-la cho Tuế Tuế là vừa đẹp, anh thầm nghĩ.
Bỏ vài viên sô-cô-la vào túi, Thẩm Từ xách từ phòng sách ra hai chiếc vali to đùng, bắt đầu xếp hành lý theo chỉ dẫn. Anh ném vào hai bộ đồ của mình, khoảng trống còn lại đều nhét đầy hộp sữa bột của Tuế Tuế, dép lê nhỏ, bàn chải, đồ ngủ, khăn mặt... Nếu không phải diện tích có hạn, anh còn muốn vác luôn cả chiếc ghế trẻ em vừa mua đi theo.
Dù không mang được, anh vẫn nhíu mày hỏi tổ chương trình: "Bên đó có ghế dành cho trẻ con chứ?" Tổ chương trình cạn lời, vội vàng gật đầu lia lịa. Thẩm Từ vẫn chưa yên tâm lắm nhưng cũng đành chịu, chọn cách tin tưởng. Quay đi quay lại, anh lại nhét thêm một đống đồ, ngay cả dầu gội của Tuế Tuế cũng mang theo tận hai loại.
Tuế Tuế thì từ lúc Thẩm Từ xếp đồ đã chạy quanh như con quay nhỏ. Đến khi gần xong, bé cũng há miệng thở hắt ra một hơi dài. Nhìn chiếc vali căng phồng, Tuế Tuế dùng đôi tay nhỏ dốc sức ấn xuống để đóng vali lại. Tiếc là cố gắng mãi mà chiếc vali vẫn không hề nhúc nhích. Cuối cùng vẫn là Thẩm Từ đưa một tay ấn xuống mới khóa được chiếc vali nặng trịch này. Tuế Tuế đứng bên cạnh thở dài, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, trông như thể mệt lắm rồi. Thực tế thì bé bận rộn nãy giờ nhưng tác dụng bằng không.
Dù vậy, fan vẫn đồng loạt gửi bình luận: [Thương Tuế Tuế quá, lần sau mấy việc này đừng bắt bé làm nhé! Nhìn mà mệt lây!] [Anh Thẩm Từ sao thế, toàn để bé con làm việc, chẳng giống tôi, chỉ muốn ôm bé hôn thôi, chẳng nỡ để bé làm việc nặng đâu!]
May mà Thẩm Từ không thấy được mấy dòng "mát mẻ" này, nếu không mặt anh lại đen như nhọ nồi. Thu dọn xong, Thẩm Từ tâm trạng khá ổn đẩy hai chiếc vali lớn, bế thốc Tuế Tuế đặt ngồi lên vali rồi ra khỏi cửa. Tuế Tuế lần đầu được ngồi vali, ôm chặt lấy tay kéo, cười tít mắt: "Anh ơi, cái này như là đang bay ấy~"
Thẩm Từ 'ừm' một tiếng, mặt không cảm xúc nhưng lại đẩy nhanh tốc độ hơn. Theo tiếng cười ngọt ngào của Tuế Tuế, hai người xuống lầu và lên chiếc xe bảo mẫu của tổ chương trình chờ sẵn.
Chủ đề của tập đầu tiên là "Buổi gặp gỡ của các bé ngoan". Tổ chương trình đã thuê một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô làm bối cảnh chính. Những bé ở gần đi ô tô khoảng 1-2 tiếng là tới, còn ở xa như Chu Thiên và Lục Lục phải mất 3-4 tiếng.
Tuế Tuế sáng nay bận rộn nên mệt nhoài, lên xe là ngủ luôn một giấc. Đến nơi trong trạng thái mơ màng, bé được Thẩm Từ bế xuống xe. "Đến rồi ạ?" Bé dụi mắt, cố gắng mở to nhìn căn biệt thự trước mặt rồi lại ngáp một cái.
Thẩm Từ gật đầu định đi vào trong thì bị nhân viên ngăn lại: "Phụ huynh có nhiệm vụ riêng, ở đây cần phải tách ra hành động với các bé nhé!"
Thẩm Từ nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng nheo lại, thầm nghĩ cái show này sao lắm trò vớ vẩn thế không biết. Nhìn Tuế Tuế vẫn còn đang thẫn thờ vì chưa tỉnh ngủ, Thẩm Từ chưa kịp nói gì đã bị nhân viên đưa đi.
Đợi anh trai đi xa, Tuế Tuế mới hoàn hồn, chớp chớp mắt rồi vội vàng chạy lạch bạch định đuổi theo: "Anh ơi! Em vẫn ở đây mà~"
Tiếc là đi được nửa đường, bé đã bị nhân viên bế lên, đặt lại chỗ cửa vào: "Anh trai cháu có nhiệm vụ rất quan trọng đấy, Tuế Tuế phải tự mình vào trong đợi anh, được không nào?"
Nhìn căn nhà lạ lẫm, rồi lại nhìn hướng anh trai vừa đi, Tuế Tuế lo lắng bất an, đan chặt hai bàn tay nhỏ vào nhau.