167. Chương 167: Ngoại truyện – Nhà trẻ (3)

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 167: Ngoại truyện – Nhà trẻ (3)

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai cô giáo của hai lớp cùng lúc phát hiện thiếu mất một đứa trẻ, họ nhìn nhau và trong lòng đã hiểu rõ sự tình.
"Chắc là các con chạy ra ngoài rồi. Cô Tề trông lớp giúp tôi một lát, tôi đi tìm xem sao." Nói đoạn, hai cô giáo vội vàng chạy ra ngoài.
Tại khu vực cầu trượt của nhà trẻ, Toái Toái hoàn toàn không hay biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, vẫn đang híp mắt vui vẻ trượt từ trên xuống.
"Vù vù ~" Gió vù vù bên tai, Toái Toái giơ hai bàn tay nhỏ bé, trượt xuống thật nhanh. Cậu bé phủi phủi ống quần hơi bẩn, dùng tay chống vào tay vịn cầu trượt, chậm rãi đứng dậy để tiếp tục ra phía sau xếp hàng.
Ngay khi Toái Toái đang sải đôi chân ngắn cũn hăm hở bước lên bậc thang cầu trượt, bỗng nhiên cậu cảm thấy cổ áo sau bị túm chặt, ngay sau đó hai chân đột ngột lơ lửng trên không.
Hai cái chân nhỏ đung đưa vài cái giữa không trung, phát hiện mình đang xoay vòng tại chỗ, Toái Toái mãi sau mới nhận ra, ngẩng đầu nhỏ lên nhìn ra phía sau.
Cô Kỳ đã tóm được đứa trẻ trốn ra ngoài chơi, cô chống nạnh, cố ý tỏ vẻ nghiêm túc, nhíu chặt mày.
"Toái Toái! Sao con có thể lén chạy ra ngoài thế này?"
Đôi mắt Toái Toái đầy vẻ ngơ ngác, đôi mắt đen láy như hai quả nho, không chớp nhìn cô giáo, tay chân nhỏ bé rũ xuống không còn chút sức lực, cái đầu còn hơi nghiêng sang bên trái.
Cô Kỳ ngay lập tức bị vẻ đáng yêu của nhóc con làm cho mềm lòng, trong lòng thầm than một tiếng.
Thế này thì còn mắng mỏ làm sao được nữa! Trông cứ như mình đang vô lý gây sự ấy, hu hu!
Cô Kỳ "ôi chao" một tiếng, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng, trái tim bị vẻ ngây thơ ấy chạm đến. Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ đang rối bù của Toái Toái.
"Sau này không được tự ý chạy ra ngoài chơi đâu nhé, cô giáo sẽ cho giờ ra chơi, lúc đó Toái Toái có thể cùng các bạn lớp khác chơi đùa với nhau rồi đó."
Toái Toái chớp chớp mắt, khẽ "ừm" một tiếng, nhìn sang phía đối diện – nơi Lục Lục cũng đang bị một giáo viên khác nhấc bổng lên.
"Nhưng con không chạy ra một mình đâu, con đi cùng với Lục Lục mà!"
Lục Lục vẫn đang vùng vẫy, cả người như một con cá trơn tuột, ra sức quẫy đạp để thoát khỏi tay thầy giáo. Cũng may người đến là thầy giáo, nếu không thì thật sự không thể giữ nổi cậu nhóc này!
Lục Lục vùng vẫy đến mệt lử, bèn ngẩng cổ lên, hùa theo lời Toái Toái:
"Là con dắt Toái Toái đến đấy! Các thầy cô đừng bắt bạn ấy!"
Thầy giáo "hê" một tiếng, nhẹ nhàng túm lọn tóc dựng đứng trên đầu Lục Lục, vỗ vỗ đầu cậu nhóc nói:
"Con cũng có nghĩa khí đấy chứ! Nhưng giờ thì muộn rồi, con vẫn bị thầy 'bắt giữ' thôi! Ngoan ngoãn theo thầy về lớp đi học nào!"
Nói xong, thầy giáo chào tạm biệt cô Kỳ rồi bế Lục Lục vẫn không ngừng vùng vẫy về lớp. Lục Lục bị dắt đi được nửa đường vẫn còn gào to hết cỡ:
"Toái Toái đợi lát nữa tớ sẽ lén chạy sang tìm cậu nhé!"
Toái Toái cũng cố gắng cao giọng, rướn cổ nhỏ hét lên:
"Được nha!"
Hai nhóc tì công khai truyền tin cho nhau khiến hai giáo viên chỉ biết cười trừ. Cô Kỳ véo nhẹ cái má phúng phính của Toái Toái, nắm lấy tay nhỏ đưa cậu bé trở về lớp.
"Toái Toái là bé ngoan đúng không nào?" Quỳ xuống trước mặt Toái Toái, cô Kỳ kiên nhẫn giúp cậu bé chỉnh lại mái tóc xoăn đang rối bù, dịu dàng hỏi.
Toái Toái gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, anh trai và cậu nói con là một đứa trẻ rất ngoan."
Cô Kỳ cũng mỉm cười, dáng vẻ hiền hậu: "Cô cũng tin Toái Toái là bé ngoan, vậy bé ngoan Toái Toái có thể ngồi trên ghế, nghiêm túc nghe cô giảng hết một tiết học không nào?"
Toái Toái gật đầu thật mạnh, đôi mắt mở rất tròn, dường như đang dùng ánh mắt để khẳng định mình chắc chắn làm được!
Sau khi được cô giáo dỗ dành ngồi yên, suốt một tiết học Toái Toái đều đặt hai tay nhỏ lên đầu gối, tư thế ngồi ngay ngắn thẳng tắp, trở thành bé con ngoan ngoãn nhất lớp Hướng Dương 2.
Cô giáo đã khen ngợi cậu bé mấy lần, điều này làm cái cằm nhỏ của Toái Toái càng vểnh cao, ngồi càng thêm ngay ngắn, đôi mắt sáng hơn cả bóng đèn mấy chục oát.
Buổi sáng ngày đầu tiên thực chất chỉ trôi qua trong việc ổn định cảm xúc cho các bé. Lần đầu rời xa gia đình, các bạn nhỏ đều vẫn còn trong trạng thái lo lắng bất an.
Nhưng cũng may không khí ở nhà trẻ rất vui vẻ, các bé chơi đùa một lúc là nhanh chóng quen nhau. Tiếng khóc thưa thớt dần, đến giờ ăn trưa thì dứt hẳn.
Bữa trưa được tổ chức cho vài lớp ăn cùng nhau tại nhà ăn. Mỗi tầng của nhà trẻ đều có một phòng học lớn để trống, trang trí theo phong cách ấm áp đáng yêu để làm nhà ăn. Bên trong bày những dãy bàn dài và ghế nhỏ ngay ngắn, đầu bếp đứng sau ô cửa sổ chờ đợi các bạn nhỏ đến.
Mỗi bạn nhỏ đều cầm khay cơm của mình, dưới sự dẫn dắt của cô giáo xếp thành một hàng, ngoan ngoãn đi lấy phần cơm trưa. Toái Toái cũng bưng một cái khay nhỏ tương tự, kiễng chân lên, cái bụng đói đã kêu "ùng ục", cậu cố rướn cổ nhìn về phía ô cửa sổ phía trước.
Đến khi cuối cùng cũng lấy được cơm, Toái Toái bưng khay cơm ngồi xuống, vừa định bắt đầu ăn thì phát hiện không có chiếc bát nhỏ của mình ở đây. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn, nghệt mặt ra suy nghĩ một hồi lâu mới nhớ ra bát nhỏ vẫn còn ở trong cặp sách.
Toái Toái – người đi đâu cũng phải mang theo bát riêng – lập tức nhảy khỏi ghế, chạy "lạch bạch" ra ngoài. Vài giáo viên đang cùng trông nom đám trẻ thấy Toái Toái đi ra cửa liền vội vàng tiến tới ngăn lại.
"Có chuyện gì vậy bạn nhỏ Toái Toái? Cơm không ngon sao?"
Toái Toái lắc đầu, vẻ mặt hơi gấp gáp, chỉ tay ra ngoài: "Con phải đi lấy bát của con!"
Cô giáo nhìn vị trí của Toái Toái, thấy trên bàn đã có khay đầy ắp cơm thức ăn, liền "ồ" một tiếng hiểu ra vấn đề.
"Là bát riêng Toái Toái tự mang theo đúng không? Để cô đi lấy giúp con nhé?" Những bạn nhỏ ở lứa tuổi này thường có những thói quen đặc biệt, kiểu trẻ quen dùng bát riêng như Toái Toái, cô giáo cũng không phải gặp lần đầu.
Toái Toái gật đầu, rất nghiêm túc nói: "Ở trong cặp sách nhỏ của con ạ, cặp sách để ở trong tủ cơ ~"
Cô giáo thấy dáng vẻ nghiêm túc của cậu bé quá đỗi đáng yêu, bèn bẹo má sữa của cậu rồi cười đứng dậy đi lấy bát giúp.
Sau một hồi loay hoay, đến lúc Toái Toái cầm được bát nhỏ ngồi xuống bắt đầu ăn thì mấy bạn bên cạnh đã ăn được một lúc rồi. Toái Toái ăn chậm, hai cái má phập phồng, nhai rất kỹ.
Cậu bé mập bên cạnh đã ăn xong từ sớm, làm cho khay cơm sạch bóng loáng, lại nhìn sang Toái Toái với vẻ thèm thuồng.
"Toái Toái, cậu chia cho tớ một miếng được không?" Cậu bé mập nhìn Toái Toái ăn ngon lành đến mức nước dãi suýt chảy ra ngoài.