Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chiếc bóng bay của Tuế Tuế
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nắng xuân dịu dàng chiếu trên vai người qua đường, khiến lòng người cảm thấy mơ màng, muốn ngủ gật. Con phố này cách xa khu trung tâm, bình thường người qua lại rất thưa thớt, vào buổi chiều thế này lại càng thêm vắng vẻ.
Thẩm Từ bế một nhóc con mềm mại, cơ bắp trên cánh tay anh khẽ gồng lên, vừa sợ bế không chắc làm nhóc con ngã, lại vừa sợ mình dùng lực quá mạnh làm bé bị thương. Thẩm Từ thầm nghĩ, bảo sao anh không thích bế trẻ con, đúng là quá rắc rối! Vẻ mặt anh càng lúc càng lạnh lùng.
Tuế Tuế ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh trai, ban nãy còn hơi sợ anh mặt đen, giờ đã quên sạch, đang ngó nghiêng xung quanh.
Bên lề đường, một bác đi xe điện chạy ngang qua, yên sau buộc một chùm bóng bay hoạt hình lớn, đủ màu sắc sặc sỡ, tròn trịa đáng yêu, bay phấp phới trong gió nhẹ. Tuế Tuế chưa bao giờ thấy nhiều bóng bay đến thế, lại còn toàn những màu sắc rực rỡ lung linh, trong chớp mắt, đôi mắt bé cũng chẳng buồn chớp nữa.
Bác bán bóng bay cũng nhìn thấy vị khách hàng nhí tiềm năng, vội vàng dừng xe bên đường, cất tiếng rao: "Bán bóng bay đây! Đủ loại bóng bay nè, ai đi qua ghé xem một chút nào!"
Thẩm Từ vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ "rốt cuộc có nên bế trẻ con hay không" mà chưa dứt ra được, hoàn toàn chẳng chú ý đến người bán bóng bay, bước chân vẫn sải nhanh, thấy sắp bế Tuế Tuế đi xa mất rồi.
Tuế Tuế khẽ "A" một tiếng, vươn cái cổ nhỏ, ánh mắt tha thiết dõi theo chùm bóng bay đang ngày càng khuất xa.
Người quay phim tận tâm ghi lại cảnh này, khán giả trong phòng livestream đều nhìn mà sốt ruột thay.
[Thẩm Từ anh làm cái gì thế? Đằng sau có ma đuổi anh à! Mau quay đầu lại nhìn kìa, bóng bay của bé con nhà tôi sắp mất hút rồi!]
[Hahaha, cái cổ của bé con nhà mình kìa, hận không thể vươn thẳng đến trước mặt người ta luôn.]
Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, không ít fan của Thẩm Từ đã "biến hình" một cách ngoạn mục, trở thành fan mẹ của Tuế Tuế, đường đường chính chính đứng về phía bé để lên án Thẩm Từ! Ngay cả fan chính thức của Thẩm Từ lúc này cũng vì đang bận "hít" bé con mà quên bẵng cả việc gửi bình luận phản bác.
Còn Tuế Tuế đang há hốc miệng, sắp bị bế đi mất, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, vươn bàn tay nhỏ vỗ vỗ vai anh trai.
"Anh ơi!"
Thẩm Từ nghe Tuế Tuế gọi mình là anh, trong lòng thấy ngứa ngáy, cảm giác sao mà nghe thuận tai đến lạ. Thẩm Từ nghĩ, thật là lạ lùng. Trước đây, có mấy đứa nhóc ở đoàn phim gọi anh là anh, anh nghe xong chỉ muốn tung một cước đá bay chúng đi cho khuất mắt. Nhưng đổi lại là Tuế Tuế, Thẩm Từ lại thấy cái danh "anh trai" này hình như cũng không phải là không thể chấp nhận.
Anh "ừ" một tiếng coi như đáp lại xưng hô đó, cúi mắt nhìn nhóc con trong lòng, tông giọng lạnh lùng thường ngày cũng trở nên ôn hòa hơn đôi chút: "Sao thế?"
Tuế Tuế thấy anh trai dừng lại thì thở phào nhẹ nhõm, vươn ngón tay nhỏ chỉ vào chùm bóng bay cho anh xem: "Cái quả cầu này, nó xinh đẹp đến mức bay lên luôn rồi ạ~"
Thẩm Từ nghe câu này, gương mặt vốn lạnh lùng cũng không nhịn được mà hiện lên một nụ cười, anh liếc nhìn chùm bóng bay lớn đằng kia, dứt khoát bế Tuế Tuế đi tới.
Dừng lại trước mặt bác bán bóng bay, Thẩm Từ mở lời hỏi: "Ông chủ, bóng này bán bao nhiêu ạ?"
Ông chủ vội vàng xoa xoa tay, ra hiệu một con số: "Mười đồng. Tôi bán hàng bằng cái tâm cả, bóng này mua về, một tháng cũng không lo xì hơi! Thế nào, mua cho đứa nhỏ một cái đi, hời lắm đấy!"
Thẩm Từ vốn chẳng mấy bận tâm đến giá cả, có điều bóng bay là món đồ trẻ con yêu thích, anh cúi đầu nhìn Tuế Tuế vẫn đang dán mắt vào chùm bóng.
Tuế Tuế ngước lên đối mắt với anh trai, vội vàng lắc đầu, mấy lọn tóc xoăn trên đầu cũng đung đưa theo.
"Không mua ạ, đắt lắm!"
Trong túi Tuế Tuế chỉ có vỏn vẹn năm đồng thôi mà!
Ý thức sâu sắc rằng mình đang gánh vác nhiệm vụ kiếm tiền, Tuế Tuế một xu cũng không nỡ tiêu. Bé vỗ vỗ vai anh trai, muốn anh quay đầu đi tiếp.
Thẩm Từ nhướng mày, nhìn lọn tóc xoăn đang vểnh lên trước mặt, lòng bàn tay bỗng thấy ngứa ngáy, muốn đưa tay ra trêu chọc một cái.
"Yên tâm, anh có tiền."
Nói rồi, Thẩm Từ dùng tay còn lại chọn lấy một chiếc bóng bay, cầm lắc lắc trước mặt Tuế Tuế hỏi: "Bạn bọt biển màu vàng này em có thích không?"
Tuế Tuế hơi do dự, nhưng vẫn gật gật cái đầu nhỏ: "Thích ạ."
[Bạn bọt biển màu vàng: Có lẽ tên tôi là SpongeBob SquarePants?]
[Mặc kệ tên là gì, bé con nhà tôi thích là được, giọng sữa nghe yêu quá, lại đây cho mẹ thơm cái nào!]
Thẩm Từ buộc sợi dây bóng hình bọt biển vào cổ tay Tuế Tuế. Tuế Tuế mím môi vì vẫn thấy tiếc tiền, nhưng đôi mắt bé đã phản bội tâm tư, lấp lánh đầy niềm vui. Bé lắc lắc cổ tay, quả bóng cũng bay lơ lửng trên trời, Tuế Tuế ngửa đầu, không nhịn được lộ ra mấy cái răng sữa nhỏ xíu.
"Cảm ơn anh trai ạ!" Tuế Tuế cong mắt cười tít.
Nhìn thấy đôi mắt như chứa cả vì sao của đứa nhỏ, trong lòng Thẩm Từ bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn lạ lùng, ánh mắt lạnh lùng cũng nhuốm chút ý cười. Đừng nói chứ, làm anh trai xem ra cũng không tệ lắm.
"Không có gì, chỉ là một cái bóng bay thôi, cứ cầm chơi đi."
Thẩm Từ "hờ hững" dời mắt, lấy điện thoại ra quét mã chuyển khoản cho ông chủ. Tuế Tuế còn chưa kịp vui xong, quay đầu lại đã thấy anh trai cầm điện thoại quơ quơ trước mặt ông chủ rồi bế bé đi thẳng.
Trái tim nhỏ lập tức thắt lại. Tuế Tuế nhìn lén ông chủ một cái, đợi đến khi đi thật xa mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Thấy nhóc con trong lòng vẻ mặt căng thẳng, Thẩm Từ rốt cuộc không nhịn được, ngứa tay búng nhẹ vào lọn tóc vểnh của bé: "Sao thế? Cứ nhìn ông chủ mãi làm gì? Muốn thêm cái nữa à?"
Tuế Tuế lắc đầu, nhìn chiếc bóng bay buộc trên cổ tay mình, gương mặt trắng trẻo đầy vẻ đắn đo: "Anh ơi, chúng ta chưa đưa tiền ạ."
Ngước khuôn mặt nhỏ lên, Tuế Tuế lại nhìn về phía ông chủ đã sớm khuất bóng, bé che miệng ghé sát vào tai Thẩm Từ, hạ giọng rất khẽ: "Chúng ta... chúng ta có phải nên chạy thật nhanh không ạ~"
Mặc dù Tuế Tuế nói rất nhỏ, rất nhỏ, nhưng toàn bộ vẫn bị chiếc micro gắn trên cổ áo Thẩm Từ thu lại hết. Thế là một chuyện "lén lút" lại trở thành việc mà hàng triệu cư dân mạng đều biết. Phòng livestream lập tức hiện lên một tràng "Hahaha".
[Chạy mau chạy mau, kẻo ông chủ tới bắt bây giờ!]
[Tôi là ông chủ đây, tôi mang bao tải tới bắt người đây, bé yêu muốn bao màu hồng hay màu xanh nào?]
Biểu cảm của Thẩm Từ cũng hơi biến đổi, gương mặt tuấn tú đầy vẻ muốn nói nhưng lại thôi. Nhìn thấy điệu bộ nắm chặt nắm đấm nhỏ đầy lo lắng của Tuế Tuế, sợ hai người sẽ bị ông chủ đánh, khóe miệng vốn đang mím chặt của anh vẫn không nhịn được mà khẽ nhếch lên.
"Không cần chạy."
Thẩm Từ gẩy nhẹ sợi dây bóng bay trên cổ tay Tuế Tuế. Trong ánh mắt đầy thắc mắc của bé, anh lên tiếng giải thích: "Anh đưa tiền bằng điện thoại rồi."
Tuế Tuế nghiêng đầu, không hiểu điều đó nghĩa là gì. Trước đây bé sống với bà nội, bà quen dùng tiền mặt mua đồ, hầu như chưa bao giờ dùng điện thoại để thanh toán. Trong ấn tượng của Tuế Tuế, mua đồ là phải đưa một tờ tiền giấy hoặc đồng xu.
Nhìn chiếc điện thoại trong túi Thẩm Từ, Tuế Tuế mím môi hỏi: "Là kêu 'tít' một cái là xong rồi ạ?"
Vừa rồi Tuế Tuế có nghe thấy tiếng "tít" phát ra từ điện thoại, liền tưởng như vậy là đã trả tiền rồi.
Thẩm Từ chẳng có kinh nghiệm nuôi trẻ, đối với những kiến thức thường thức kiểu này, cũng khó mà dùng ngôn ngữ đơn giản để giải thích cho bé hiểu. Trầm tư một hồi, cuối cùng anh bỏ cuộc, gật đầu với Tuế Tuế.
"Cứ cho là vậy đi. Tóm lại là điện thoại có thể trả tiền, không cần lo ông chủ sẽ tới đánh chúng ta đâu."
Tuế Tuế nghe anh nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm lo lắng biến thành rạng rỡ: "Điện thoại lợi hại quá ạ." Còn lợi hại hơn cả túi đựng tiền lẻ của bà nội nữa.
Thẩm Từ không hiểu nổi mạch suy nghĩ của nhóc tỳ, chẳng thấy cái này có gì mà lợi hại, nhưng nhìn đôi mắt nhỏ đầy ngưỡng mộ của Tuế Tuế, thần sắc anh cũng dịu lại: "Cũng tạm."
Nói đoạn, Thẩm Từ bế Tuế Tuế rẽ ra khỏi con phố. Nắng xuân dịu dàng, ánh nắng dưới tán cây lốm đốm rơi lên mặt Tuế Tuế khiến bé không nhịn được mà nheo mắt lại. Đi qua một con đường rợp bóng cây, Tuế Tuế nép trong lòng Thẩm Từ, vui vẻ giật giật sợi dây bóng bay, ngẩng đầu hỏi: "Anh ơi, mình đi đâu vậy ạ?"
Thấy nắng gắt trên mặt Tuế Tuế, Thẩm Từ khẽ cau mày, nghĩ thầm da trẻ con mỏng, nắng thế này có bị cháy nắng không nhỉ? Có khi phải mua một cái ô?
Ngay sau đó anh lại khẽ hừ một tiếng, thầm mắng mình "lậm" rồi, lo chuyện không đâu.
"Đi ăn chút gì đó."
Thẩm Từ dừng bước, thay đổi hướng đi định sẵn. Ban đầu đoàn phim sắp xếp để Thẩm Từ dẫn Tuế Tuế đi chơi bóng, nhưng trời nắng thế này, anh cảm thấy Tuế Tuế như một cục bột sữa, ra sân bóng chắc bị "nướng chảy" mất. Thế là anh thay đổi ý định, định tìm một cửa hàng có điều hòa để đưa bé vào nghỉ ngơi.
Chương trình nuôi con không phải hoàn toàn không có kịch bản. Livestream giới thiệu hôm nay, ngoài việc để phụ huynh và trẻ gặp nhau, nhiệm vụ chính là để phụ huynh dẫn trẻ đi chơi thật vui vẻ.
Trong năm cặp khách mời, các phụ huynh thuộc nhóm "ruột thịt" đều là những người bận rộn đến mức có khi mười ngày nửa tháng chẳng được gặp con một lần. Còn nhóm "thực tập" thì khỏi phải nói, đây là lần đầu tiên họ gặp mặt, thậm chí trước đó Thẩm Từ còn không biết đứa trẻ bắt cặp với mình là ai.
Vì thế, đoàn phim đã dựa trên tình hình của từng gia đình để sắp xếp sơ bộ nhiệm vụ cho chiều nay. Tổ biên kịch nghĩ Thẩm Từ chơi bóng rổ khá tốt, khách mời nhí lại là một bé trai, nên để họ ra sân bóng vận động một chút, vừa hay có thể tăng thêm tình cảm.
Đáng tiếc Thẩm Từ không thèm nể mặt. Đôi mày anh hơi trầm xuống, dùng tay che nắng cho Tuế Tuế, sải đôi chân dài đi vài bước vào ngay một tiệm bánh ngọt gần nhất.
"Chào mừng quý khách đến với Tiệm bánh ngọt Tây Tây!"
Cô nhân viên sau quầy thấy có khách vào liền vội vàng nở nụ cười rạng rỡ: "Anh muốn dùng gì ạ? Tuần này chúng em vừa ra mắt sản phẩm mới, hôm nay em xin gợi ý món bánh kem nhỏ kem dâu tây ạ!"
Thẩm Từ vừa bế Tuế Tuế vào đã cảm nhận được luồng khí mát rượi từ điều hòa tỏa ra. Anh khẽ gật đầu hài lòng trong lòng, bế Tuế Tuế đến trước quầy, cúi đầu nhìn thực đơn bánh ngọt sặc sỡ màu sắc.