75. Chương 75

Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần này khi tham gia chương trình, Lục Lục cũng đeo một chiếc ba lô nhỏ cùng kiểu với Tuế Tuế. Tiếc là cửa hàng không có màu vàng kem, cậu đành ngậm ngùi mua đại một chiếc màu xanh biển.
Cất thẻ ngân hàng của mình vào ngăn bí mật, đôi mắt nhỏ của Lục Lục luôn cảnh giác cao độ quan sát mọi động tĩnh bên ngoài, tay chân thoăn thoắt nhét những vỏ sò mình nhặt được vào trong. Đây là quà cậu mang cho Tuế Tuế, đẹp hơn vạn lần những vỏ sò mà Tiểu Từ đã chọn! Lục Lục vỗ vỗ ba lô, khẽ hừ một tiếng đầy vẻ đắc ý.
Đến khi Diệp Mai trở về, cậu lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ngoan ngoãn nằm trên giường ngủ trưa. Diệp Mai khoanh tay "ồ" một tiếng, thầm nghĩ hôm nay thằng bé này im ắng lạ thường, chẳng quấy khóc hay dỗi hờn gì cả. Thật là chuyện lạ. Cô hơi thắc mắc vuốt tóc, nhưng cũng không để ý quá nhiều, nằm xuống ngủ một lát.
Ánh nắng ban trưa ở Nam Thành rực rỡ và lộng lẫy đến nỗi khiến người ta ngỡ như lạc vào một thế giới khác. Biển trời giao thoa, mặt biển dát một lớp ánh vàng lấp lánh, những con sóng vỗ rì rào, cuốn lên vô số bọt trắng như vụn vàng.
Người dẫn chương trình công bố nhiệm vụ tại bờ biển: Các phụ huynh ở lại bãi biển bắt cá, còn các bé sẽ đến địa điểm được chỉ định để hoàn thành các trò chơi tương ứng.
Lục Lục đeo chiếc ba lô màu xanh, hai tay đút túi, vẻ mặt căng thẳng. Cậu mím môi, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi một mình ở ghế phụ của xe ô tô, tỏ vẻ không muốn để ý đến ai. Trong xe, ngoài nhân viên kiêm tài xế, chỉ còn thợ quay phim ở ghế sau và Thiên Thiên đi cùng xe. Lục Lục liếc nhìn hai người qua gương chiếu hậu, bàn tay nắm chặt đã rịn ra một lớp mồ hôi. Cậu hít sâu một hơi, cụp mắt xuống, im lặng một cách lạ thường.
Hai chiếc xe chở bốn khách mời nhí đi vào quảng trường lớn nhất. Tại đây, các bé phải tìm cách tìm ra thẻ nhiệm vụ do tổ chương trình giấu, sau đó hoàn thành trò chơi chỉ định. Hoàn thành càng nhiều, kinh phí nhận được càng lớn, điều này ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng bữa tối của các nhóm trong hai ngày tới.
Tuy nhiên, Lục Lục hoàn toàn không có tâm trạng để chơi trò gì ở đây cả. Cậu lững thững xuống xe, khoanh tay đi dạo một vòng chỗ này, rồi lại đảo một vòng chỗ kia. Thái độ của cậu rất hời hợt, chẳng có vẻ gì là vội vàng làm nhiệm vụ, nhưng oái oăm thay, vận may lại quá tốt, mới đi nửa đường đã nhặt được một tấm thẻ nhiệm vụ.
Ngay khi cậu định hắng giọng nói chuyện với chú thợ quay phim đi cùng mình, thì Thi Thi – người nãy giờ vẫn đi theo cậu – liền dắt theo Tiểu Từ, xách váy chạy nhanh đến chặn đường.
"Lục Lục, có phải cậu định đi tìm Tuế Tuế không?" Thi Thi rất thông minh, cô bé đã sớm bịt micro, thì thầm hạ thấp giọng.
Mắt Lục Lục hơi trợn to, sau đó lại nheo mắt, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt: "Không có, tớ đi làm nhiệm vụ."
"Cậu nói dối!" Giọng Tiểu Từ cao lên một chút, sau đó sực nhớ lời dặn của chị Thi Thi nên cũng vội vàng bịt miệng và micro lại. "Tớ nghe thấy hết rồi, lúc cậu gọi điện thoại ở bờ biển, tớ đang nhặt vỏ sò sau tảng đá lớn đấy! Nghe rõ mồn một!"
Thi Thi gật đầu khẳng định, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, nhìn thấy thợ quay phim không quay về phía này mới hơi yên tâm. Sắc mặt Lục Lục sa sầm, cậu nhe răng với hai cô bé, biểu cảm có chút dữ tợn: "Thì sao? Các cậu định đi mách người lớn à?"
Lúc Lục Lục lạnh lùng nhìn người khác trông khá đáng sợ, Tiểu Từ hơi bị dọa, lùi lại một bước, vỗ vỗ ngực: "Không có, tụi tớ không nói đâu!"
Thi Thi dù sao cũng lớn tuổi hơn, hiểu chuyện nhiều hơn, liền lắc đầu bày tỏ lập trường của mình: "Nhưng cậu phải dẫn tụi tớ đi cùng! Tụi tớ cũng muốn đi!"
"Đúng, tụi con cũng muốn đi ạ!" Tiểu Từ như một con vẹt, vội vàng phụ họa theo sau Thi Thi.
Tiểu Từ trước đó đã khóc lóc chạy đi tìm chú phó đạo diễn, hy vọng chú đón Tuế Tuế về, đừng để em ấy một mình ở Bắc Thành. Tiếc là cô bé có khóc một trận cũng chẳng có tác dụng gì, chú phó đạo diễn nói một tràng những điều cô bé không hiểu, rồi cho người đưa cô bé về. Tiểu Từ vừa nghĩ đến chuyện sau này không được ghi hình cùng em trai Tuế Tuế nữa, liền cảm thấy thế giới này thật xấu xí, nước mắt đau lòng không ngừng rơi.
Chính Thi Thi đã nhìn thấy và an ủi cô bé rất lâu, sau đó cả hai quyết định: Đi Bắc Thành tìm Tuế Tuế cùng với Lục Lục!
Mặc dù cả hai đều rất ghét Lục Lục, nhưng phải thừa nhận rằng Lục Lục gan lớn, lại thông minh, chắc chắn biết cách đến Bắc Thành. Các cô bé không tự nghĩ ra cách được, nhất định phải bám theo Lục Lục mới xong!
Nghe yêu cầu của hai người, mặt Lục Lục đen như đít nồi, trực tiếp lắc đầu từ chối: "Không được!"
Thi Thi hừ một tiếng, tiến lên một bước và nói: "Nếu cậu không dẫn tụi tớ đi, tớ sẽ nói với chú quay phim là cậu định trốn đi đấy!"
Tiểu Từ bên cạnh mím môi, gật đầu lia lịa như máy, cái bím tóc nhỏ sắp gật văng ra ngoài. Sắc mặt Lục Lục khó coi vô cùng, cậu nghiến răng suy nghĩ một lát, sợ đối phương thực sự tiết lộ chuyện mình định bỏ trốn, đành phải miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi, nhưng lát nữa các cậu phải nghe lời tớ!"
Thi Thi "vâng vâng", đôi lông mày giãn ra, vỗ vỗ vào túi áo và cười nói: "Yên tâm đi, tụi tớ chắc chắn nghe lời cậu. Hơn nữa tớ cũng có tiền riêng, còn mang cho Tuế Tuế một viên đá nhỏ rất đẹp! Em ấy chắc chắn sẽ thích!"
"Tớ cũng mang quà rồi!" Tiểu Từ cũng hớn hở nói theo.
Lục Lục hừ lạnh một tiếng không mặn không nhạt, thầm nghĩ: Những vỏ sò mình mang theo mới là đẹp nhất! Ba đứa trẻ so kè với nhau một hồi, rồi lại lén lút tách nhau ra.
Thời tiết Nam Thành nóng đến mức không khí cũng hơi biến dạng, mặt đường nhựa nóng đến mức có thể rán trứng. Lục Lục cầm tấm thẻ nhiệm vụ, dẫn Thi Thi và Tiểu Từ đến chỗ đậu xe.
Chú tài xế đang tựa vào xe hút thuốc, thấy mấy nhóc tì đi tới liền vội vàng dập tắt điếu thuốc, cười hỏi sao các cháu đã quay lại rồi.
"Chú ơi, tụi cháu phải đi làm một nhiệm vụ bí mật." Lục Lục cầm tấm thẻ nhiệm vụ lắc lắc trước mặt chú tài xế, trước khi chú kịp nhìn kỹ đã cất ngay đi. Chú tài xế cảm thấy có gì đó hơi sai sai, gãi đầu hỏi: "Sao không thấy thợ quay phim đi theo các cháu?"
Lục Lục chẳng hề hoảng hốt, cất thẻ nhiệm vụ vào ba lô, dõng dạc nói: "Đoạn này không được livestream, chú quay phim đã vào trong quảng trường quay tư liệu rồi, bảo chú tài xế chở tụi cháu qua đó trước."
Tập này lấy chủ đề du lịch, đương nhiên phải tranh thủ quảng bá thành phố Nam Thành. Hai thợ quay phim đi cùng phân công hợp tác, một người theo sát các bé, một người đi quay cảnh đẹp. Nhưng thợ quay phim và trợ lý đi cùng đều đã bị nhóm Lục Lục lừa đi chỗ khác, ba nhóc tì sau đó nhanh chóng quay lại đây, chuẩn bị lên xe ra ga tàu.
Chú tài xế dù nghi ngờ nhưng cũng biết chiều nay các bé phải làm nhiệm vụ, vả lại ba đứa trẻ đều ở đây, chắc không nói dối đâu. Chỉ là khi lên xe, chú vẫn lẩm bẩm rằng nhiệm vụ này sao mà bí ẩn thế, đến cả quay phim cũng không cho theo.
Cửa xe vừa mở, Lục Lục vừa nhấc đôi chân ngắn ngủn trèo lên thì đụng ngay ánh mắt của Thiên Thiên đang ngồi bên trong.
Lục Lục: "... Sao cậu lại ở đây?"
Thiên Thiên gãi đầu, chớp chớp đôi mắt nhỏ và nói: "Tớ tìm mệt quá, chẳng thấy tấm thẻ nhiệm vụ nào, nên về xe uống nước nghỉ ngơi một chút." Sau đó, cậu bé nhìn Lục Lục bằng ánh mắt mong chờ, tha thiết nói: "Lục Lục, nhiệm vụ của các cậu cho tớ đi cùng được không? Tớ chưa làm được nhiệm vụ nào cả."
Lục Lục & Thi Thi, Tiểu Từ ngoài cửa: "..."
"Cũng... cũng được thôi." Sợ chú tài xế nghi ngờ, Lục Lục đành phải lên xe trước, chống cái cằm nhỏ thở dài một tiếng thườn thượt.
Thế là xong, tự dưng phải đèo bồng thêm ba cái đuôi nhỏ. Cuộc bỏ trốn giờ đã biến thành một màn đào tẩu tập thể rồi!
Quảng trường cách ga tàu không xa, Lục Lục đã dùng điện thoại xem lộ trình từ trước, mười mấy phút sau, họ đã có mặt tại đại sảnh nhà ga. Cùng lúc đó, cậu trợ lý và thợ quay phim tình cờ chạm mặt nhau ở cổng quảng trường, cả hai cùng trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Không phải cậu đi theo Lục Lục/Thi Thi sao?" Cả hai đồng thanh hét lên, tim thắt lại, thầm nghĩ: Thôi xong, để mất dấu bọn trẻ rồi sao?! Ai cũng tưởng đối phương đang đi theo người, kết quả là chẳng ai theo ai cả! Không dám chậm trễ, họ vội vàng rút điện thoại báo cáo tình hình với phó đạo diễn.
Phó đạo diễn lúc này đang mặc quần đùi hoa đứng trên bờ biển, xem các phụ huynh vụng về bắt cá. Cảm thấy bên này quay cũng hòm hòm rồi, ông định hỏi thăm tình hình bên phía khách mời nhí. Thấy điện thoại của thợ quay phim gọi tới, phó đạo diễn vuốt tóc cười thầm: Đúng là tâm đầu ý hợp, mình vừa định gọi thì họ đã gọi trước.
Kết quả sau khi nghe máy: "Cái gì cơ? Mất dấu bọn trẻ rồi?!"
Phó đạo diễn hoàn toàn đứng hình, đầu óc trống rỗng không kém gì lúc nghe tin Tuế Tuế đi nhầm xe sang Bắc Thành hôm qua. "Đừng vội, hãy liên lạc ngay với tất cả nhân viên có mặt tại hiện trường xem ai đang đi theo bọn chúng!"
Thông thường khi đi làm nhiệm vụ bên ngoài, phó đạo diễn không cho quá nhiều nhân viên đi theo vì sợ rình rang sẽ ảnh hưởng đến hiệu ứng quay. Người ít nên liên lạc cũng nhanh. Các nhân viên đều báo không thấy, cho đến khi gọi cho tài xế: "Ở chỗ tôi đây, mấy nhóc tì đang làm nhiệm vụ ở ga tàu, chắc một lát nữa là xong thôi." Chú tài xế gãi đầu nói với vẻ không chắc chắn lắm.
Phó đạo diễn trong đầu lóe lên một tia chớp, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền đập mạnh vào đầu một cái. "Anh đi theo bọn chúng, đừng để chúng đi lạc, tôi sẽ đến ngay đây!"
Mấy nhóc tì nãy giờ đứng cạnh chú tài xế nghe thấy giọng phó đạo diễn trong điện thoại, đồng loạt lùi lại hai bước. "Chú phó đạo diễn sắp đến bắt tụi mình rồi!" Tiểu Từ ôm chặt cánh tay chị Thi Thi, nép sát vào cô bé, chớp đôi mắt sợ hãi hét lên.