Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Thẩm Từ: Đêm trằn trọc vì em nhỏ
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc chiến giành giật bé con cuối cùng vẫn kết thúc với sự thất bại của Tiểu Phùng.
Trời đã tối muộn, giọng nói của Tuế Tuế ở đầu dây bên kia đã mơ màng như thể sắp ngủ gật đến nơi, Tiểu Phùng cũng không nỡ chạy qua làm phiền bé lúc này. Dù không cam tâm, cô đành phải nhượng bộ.
"Chị Tiểu Phùng ơi, con đi ngủ đây ạ~ Chúc chị ngủ ngon!"
Tiểu Phùng nghe giọng nói mềm mại của Tuế Tuế trong điện thoại, vội đáp một tiếng, khóe miệng không tự chủ được mà nở nụ cười: "Tuế Tuế ngủ ngon, mau đi ngủ đi em!"
Thẩm Từ cầm lấy điện thoại, nhìn đôi mắt nhỏ của Tuế Tuế đã híp lại hết cả vào nhau mà vẫn đang cố mở to, anh khẽ tặc lưỡi, vươn tay bế bổng bé lên.
"Được rồi, cúp đây."
Tiểu Phùng vừa nghe thấy giọng Thẩm Từ là nụ cười tắt ngóm ngay lập tức, định nói gì đó thì thấy cuộc gọi đã bị ngắt.
"Ơ! Cái đồ *&%..." Tiểu Phùng chống nạnh lẩm bẩm chửi rủa một hồi, tức đến mức tóc mái cũng muốn bay ngược lên trên.
Sau khi vuốt lại tóc mái cho ngay ngắn, Tiểu Phùng nhìn phó đạo diễn hỏi: "Phó đạo diễn, Thẩm Từ bị làm sao vậy? Lúc trước khi duyệt lịch trình không phải anh ta tỏ thái độ rất không hợp tác sao?"
Từ lúc ký hợp đồng cho đến các quy trình sau đó của chương trình thực tế này, về cơ bản đều do phó đạo diễn và người đại diện của Thẩm Từ làm việc với nhau.
Mỗi lần Thẩm Từ ngồi bên cạnh đều giống như người ngoài cuộc. Gương mặt lạnh tanh, khó chịu của cậu ta bày ra đó, ai nhìn vào cũng thấy rõ sự miễn cưỡng. Ngay cả buổi livestream hôm nay, thái độ kháng cự ban đầu của Thẩm Từ cũng hiện rõ mồn một trên mặt.
Mãi đến sau đó, thái độ của cậu ta mới khởi sắc hơn đôi chút.
Phó đạo diễn xoa xoa bả vai đau nhức, xuýt xoa nói: "Ai mà biết được chứ? Nhưng Tuế Tuế đi theo cậu ta cũng tốt, hai người là cộng sự thực tập trong chương trình, ở chung với nhau cho quen dần, sau này lên show chính thức cũng không bị gượng gạo."
Mặc dù bình luận trên mạng vừa rồi đều chứng minh hiệu quả livestream của nhóm này rất tốt, nhưng Thẩm Từ và Tuế Tuế dù sao cũng không phải anh em ruột, sự xa lạ và khoảng cách giữa hai người vẫn tồn tại. Giai đoạn đầu như vậy thì không vấn đề gì, nhưng nếu cứ tiếp diễn lâu dài, khó tránh khỏi việc bị người ta mỉa mai là nhóm này đến để "cưỡi ngựa xem hoa".
Trước đó, điều phó đạo diễn lo lắng nhất chính là việc Thẩm Từ không phối hợp. Nhưng giờ xem ra, cậu ta đối với Tuế Tuế khá tận tâm, bắt đầu ra dáng một người anh trai rồi đấy.
Nghĩ vậy, phó đạo diễn vẫy vẫy tay bảo Tiểu Phùng: "Cậu cứ kệ chuyện này đi, ngày mai tôi sẽ liên lạc với người đại diện của Thẩm Từ để hỏi thăm tình hình của hai đứa."
Dù trông Thẩm Từ có vẻ cực kỳ không đáng tin, nhưng dù sao cũng là người lớn, chăm sóc một đứa trẻ chắc là không thành vấn đề đâu.
Tiểu Phùng không còn cách nào khác, đành gật đầu, mặt mày ủ dột quay người rời đi.
Trời đêm sao lấp lánh, ánh trăng trải xuống mặt đất như một dải lụa trắng, làm bừng sáng cả màn đêm.
Thẩm Từ bế Tuế Tuế đang ngủ gật gục đầu trên vai mình, cánh tay cứng đờ, cậu nhẹ nhàng bước nhanh về phía phòng ngủ. Sau khi đặt Tuế Tuế vào chăn, Thẩm Từ đứng bên cạnh thở phào một hơi dài.
Thẩm Từ vốn dĩ không định bế đứa nhỏ về đây, chẳng qua là sau khi kết thúc buổi ghi hình, cậu cứ thế bế tiện tay, đến khi nhận ra thì đã thấy mình đang đứng trước cửa nhà cùng với Tuế Tuế.
Lúc đó Tuế Tuế rúc trong lòng cậu, ngơ ngác hỏi: "Anh ơi, mình đi đâu vậy ạ?"
Thẩm Từ khẽ nhíu mày, nhận ra livestream đã kết thúc, đáng lẽ phải giao Tuế Tuế cho tổ chương trình hoặc người nhà của bé. Thế là cậu lại bấm nút thang máy, định đưa Tuế Tuế về.
"Ai trong nhà đến đón nhóc?"
Thẩm Từ nghĩ trực tiếp giao cho bố mẹ bé thì tốt hơn, trời cũng tối rồi, Tuế Tuế về nhà là vừa kịp bữa tối.
Nhưng ai ngờ, Tuế Tuế căn bản không có người thân nào cả!
Nghe Tuế Tuế nói bà nội đã mất, một mình bé đi đóng phim kiếm tiền, Thẩm Từ rũ mắt, im lặng hồi lâu.
Có lẽ sắc mặt Thẩm Từ lúc đó hơi lạnh lùng làm Tuế Tuế sợ, bé kéo kéo áo cậu, khẽ gọi một tiếng "Anh ơi".
Thẩm Từ ừ một tiếng, thấy cửa thang máy đã mở nhưng cậu chẳng để tâm, xoay người nắm tay Tuế Tuế đi ngược lại về phía cửa nhà mình.
"Trời tối rồi, về nhà nấu cơm thôi."
Mở khóa vân tay, Thẩm Từ còn cúi đầu hỏi: "Có món gì muốn ăn không?"
Tuế Tuế đã nhanh nhẹn chạy vào nhà, nghe vậy liền lắc lắc cái ba lô nhỏ, cười tít mắt nói: "Trong ba lô của em có sữa bột nè!"
Thẩm Từ nhìn cái ba lô mà bé đã đeo suốt cả buổi chiều, biết đây chính là "hành lý" duy nhất Tuế Tuế mang theo khi rời nhà. Cậu vươn tay đón lấy, lấy ra một hộp sữa bột bên trong.
Cái ba lô màu vàng của Tuế Tuế dung tích không lớn, bên trong chỉ đựng một hộp sữa thủy tinh trong suốt và một cái bát nhỏ để ăn cơm.
Chỉ vào cái bát của mình, Tuế Tuế ngước mặt lên: "Bát nhỏ của em có hình ngôi sao nè!"
Thẩm Từ nhìn qua, quả thật trên thành bát có mấy ngôi sao nhỏ. Nhưng cậu vẫn hơi nhíu mày, nhìn hộp sữa bột rồi thắc mắc, uống sữa thì phải dùng bình sữa chứ nhỉ?
"Pha sữa bằng bình được không?"
Tuế Tuế lại lắc đầu, vỗ vỗ vào cái bát của mình: "Em là người lớn rồi, phải dùng bát nhỏ uống sữa cơ!"
Trẻ con luôn thích bắt chước người lớn, Tuế Tuế cũng không ngoại lệ. Từ khi bé bắt đầu nhận thức, bé đã không chịu dùng bình sữa, cứ nhất quyết đòi học theo bà nội dùng bát ăn cơm.
Thấy Tuế Tuế kiên trì, Thẩm Từ cũng không ép buộc, vả lại nhà cậu cũng chẳng có cái bình sữa nào. Không chỉ vậy, nhà cậu cái gì cũng thiếu, ngay cả sofa cũng không có chỗ mà ngồi.
Nhìn đống quần áo chất đống trên sofa, Thẩm Từ mặt không đổi sắc, ôm hết đống đồ nhét thẳng vào tủ quần áo.
"Lại đây ngồi đi, xem hoạt hình một lát, anh pha sữa với nấu cơm xong sẽ gọi nhóc."
Tuế Tuế ngoan ngoãn ngồi trên sofa, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên bắt đầu xem hoạt hình.
Trong bếp bắt đầu vang lên tiếng dầu mỡ xèo xèo, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Trình độ nấu ăn của Thẩm Từ chỉ ở mức bình thường, đủ để nấu chín, may mà món trứng xào cà chua cũng không phức tạp, trông cũng ra dáng món ăn.
Bưng sữa và thức ăn ra, Thẩm Từ khẽ ho một tiếng, gọi Tuế Tuế lại ăn cơm.
Tuế Tuế chẳng chút do dự bỏ rơi bộ phim hoạt hình, lon ton chạy đến bên bàn, kiễng đôi chân nhỏ bám vào mép bàn. Thấy thức ăn trên bàn, bé há hốc cái miệng nhỏ kinh ngạc "Oa" một tiếng.
Nhìn biểu cảm đáng yêu của Tuế Tuế, Thẩm Từ rất đắc ý, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cậu bế bé đặt lên ghế rồi bảo:
"Ăn đi."
Tuế Tuế cầm cái màn thầu còn nóng hổi, dùng đũa gắp thức ăn một cách vụng về. Bé ăn đến mức nước sốt dính đầy miệng, hai cái má phúng phính phồng lên, nhìn thôi cũng thấy ngon miệng vô cùng.
Tuy trông Tuế Tuế ăn rất hăng hái, nhưng thực ra chỉ hai đũa là đã no. Bé bưng bát nhỏ uống sạch sữa, cái bụng nhỏ căng tròn cả ra.
Xoa xoa bụng, Tuế Tuế đặt đũa xuống nói: "Em no rồi ạ~"
Chỗ thức ăn còn lại đều bị Thẩm Từ ăn hết sạch. Cái vẻ mặt lạnh lùng của cậu luôn khiến người ta hiểu lầm là người khó tính, nhưng thực tế cậu không hề kén chọn, cũng chẳng chê thức ăn thừa của Tuế Tuế, hai ba miếng đã ăn một loáng hết sạch.
Sau khi lau mặt đơn giản cho Tuế Tuế, Thẩm Từ đang lục tung đồ đạc tìm xem có bộ quần áo nào trẻ con mặc được không thì nhận được điện thoại từ tổ chương trình.
Thẩm Từ nhíu mày, mặc dù cậu chẳng ưa gì tổ chương trình này, cảm thấy họ quá hời hợt với Tuế Tuế, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu vẫn nhấn nghe máy.
Sau khi đáp lại tổ chương trình vài câu qua loa, Thẩm Từ bế Tuế Tuế đang ngủ say trở về phòng ngủ. Nhìn nhóc con vùi mặt vào gối, cái miệng nhỏ hơi hé ra thở khẽ, Thẩm Từ khoanh tay, rũ mắt nhìn mà không kìm được tiếng thở dài nhẹ. Cậu đắp lại chăn cẩn thận cho Tuế Tuế rồi nhẹ chân nhẹ tay bước ra ngoài.
Lúc sửa sang căn hộ này, Thẩm Từ chưa từng tính đến chuyện sẽ có khách ở lại qua đêm. Phòng ngủ phụ đã được cậu đập thông nối liền với phòng khách, cả căn nhà chỉ có duy nhất một chiếc giường trong phòng ngủ chính. Giờ nhường phòng cho Tuế Tuế, chuyện ngủ nghê tối nay của Thẩm Từ trở thành vấn đề nan giải.
Nhưng cũng may lúc nãy cậu đã dọn dẹp xong sofa, thế là lấy một chiếc chăn rồi nằm dài ra đó. Gối đầu lên tay, Thẩm Từ nhìn trần nhà tối om, nghĩ đến việc trong phòng ngủ còn có một nhóc con đang thở đều đều, trong lòng bỗng thấy có chút gì đó không thực.
Chỉ thêm một người bé xíu thôi mà căn nhà này dường như trở nên náo nhiệt lạ thường.
Mọi khi Thẩm Từ về nhà toàn gọi đồ ăn về bừa, rồi lướt điện thoại giết thời gian, chẳng bù cho hôm nay, chân tay luống cuống nào nấu cơm, nào pha sữa, cảm giác cuộc sống cứ thế đảo lộn. Thế nhưng, Thẩm Từ mở trừng mắt chẳng thấy buồn ngủ chút nào, cậu thầm nghĩ cuộc sống kiểu này xem ra cũng không đáng ghét lắm.
Trằn trọc một hồi, Thẩm Từ nhìn ra ngoài cửa sổ đen kịt, đột nhiên bật dậy, vội vàng xỏ dép chạy vào phòng ngủ xem Tuế Tuế. Lần đầu nuôi trẻ con, Thẩm Từ cứ nơm nớp lo sợ nuôi đến mức nhóc con... tắt thở, cậu vội vàng đưa ngón tay ra thăm dò dưới mũi Tuế Tuế.
Xác nhận vẫn còn hơi thở, Thẩm Từ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuế Tuế đang cuộn tròn trong chăn thấy mũi ngứa ngứa, bé hắt hơi khẽ một cái rồi mơ màng mở đôi mắt nhỏ ra.
"Anh... anh ơi?"
Giọng nói ngái ngủ lèm bèm vang lên, Tuế Tuế dùng bàn tay nhỏ dụi mắt, lờ đờ định ngồi dậy.
Thẩm Từ không ngờ mình lại làm nhóc con tỉnh giấc, cậu ngượng ngùng ho khan một tiếng: "Đừng dậy, ngủ tiếp đi."
Bấy giờ Tuế Tuế mới lại nghiêng đầu lún sâu vào gối, đôi mắt đã nhắm tịt lại, trong cơn mơ màng lẩm bẩm: "Em không ngủ đâu... bánh ngọt... bánh ngọt chưa có măm mà..."
Thẩm Từ cười bất lực khoanh tay, thầm nghĩ: Nhóc chỉ giỏi nhớ chuyện ăn bánh thôi.
Nhìn Tuế Tuế lại chìm vào giấc ngủ say, khóe miệng Thẩm Từ khẽ nhếch lên, cậu để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ rồi một lần nữa đi ra ngoài.
Nằm lại xuống sofa, cứ nghĩ đến Tuế Tuế là Thẩm Từ lại tặc lưỡi, cảm thấy nhà mình vẫn còn thiếu thốn nhiều thứ quá. Bình sữa dù Tuế Tuế không thích dùng nhưng cũng nên có chứ nhỉ? Nhỡ lúc cần dùng mà không có thì chẳng phải bó tay sao?
Còn đồ ngủ nữa, bộ đồ hôm nay Tuế Tuế mặc là của Thẩm Từ, hoàn toàn không vừa người, rộng thùng thình, gió lùa tứ phía, mặc vào trông tội nghiệp vô cùng. Thẩm Từ tự thấy mình cũng đâu phải hạng người keo kiệt gì, mua vài chục bộ đồ ngủ chắc cũng ổn thôi đúng không?
Còn cả đũa nữa...
Càng nghĩ mắt càng mở to, Thẩm Từ nhìn ánh trăng hắt qua cửa sổ, hoàn toàn mất sạch cảm giác buồn ngủ, cậu chạy ra ban công gọi điện thoại.
"Alo?"
Người đại diện bị đánh thức giữa cơn mơ màng, cứ ngỡ vị "tổ tông" của mình lại gây ra chuyện gì, vội vàng bắt máy. Kết quả lại nghe thấy Thẩm tổ tông hỏi một câu kỳ quặc:
"Anh Trịnh, anh nói xem trẻ con có phải nên dùng đũa tập ăn không?"
Anh Trịnh - Người đại diện - Anh trai: mặt tối sầm, nhìn đồng hồ rồi gào lên trong tuyệt vọng: "Thẩm Từ, cậu có thèm nhìn xem bây giờ là mấy giờ không hả?!"