Phương Trầm không ngờ mình lại xuyên sách, không những thế còn "may mắn" trở thành thiếu gia giả trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo. Đã thế, còn là vai pháo hôi tiêu chuẩn, định sẵn số phận bi thảm. Cậu khoái chí xoa tay, nghĩ bụng: Liệu mình sẽ xuyên vào đoạn đầu truyện để kịp thời "cướp" thiếu gia thật, hay nhảy thẳng vào cao trào để thoải mái "gây chuyện tìm chết" đây? Ai ngờ, vừa mở mắt đã thấy mình đang ngồi trên máy bay – tình tiết đã kết thúc, cậu bị đá ra nước ngoài, tự sinh tự diệt! Thôi rồi! Cốt truyện đã đến hồi kết, mà quan trọng hơn cả là... tiếng Anh cấp 6 cậu còn chưa thi qua! Ngoại ngữ dốt đặc cán mai thế này thì sống sao đây trời ơi! *** Giữa lúc hoang mang tột độ, Phương Trầm nghe danh Sith Bolton – ngôi sao quyền anh lừng lẫy của WK, quán quân giải đấu liên trường ba năm liên tiếp. Người ta đồn rằng anh ta có thể tay không đánh chết một con bò đực đang nổi điên. Trong căn tin, Phương Trầm lén thì thầm: "Đây là Võ Tòng phiên bản Bắc Mỹ à?" Thế nhưng, tối hôm đó, cậu mới thực sự hiểu thế nào là "sức trâu". Người đàn ông cao gần hai mét, với cơ bắp cuồn cuộn, dễ dàng bế bổng cậu đặt lên bệ cửa sổ sát đất. Trước mặt anh ta, Phương Trầm bé nhỏ tựa như một món đồ chơi, có thể tùy ý nắn bóp thành mọi tư thế. Mặt mũi đỏ bừng vì uất ức, Phương Trầm vừa khóc vừa đạp thẳng vào mặt đối phương: "Cút ngay! Đồ trâu bò! Anh đừng có dùng cái sức mạnh trời sinh đó với tôi chứ!" Người đàn ông giữ chặt mắt cá chân cậu, cúi đầu hôn nhẹ lên lòng bàn chân trắng nõn, giọng nói trầm ấm đầy mê hoặc: "Bé cưng, ngoan nào."